Ngủ cùng sói – Chương 6.2

Đêm đó Hàn Trạc Thần thô bạo ghì lấy May trên sofa, xé rách chiếc váy ngắn màu đỏ của cô.

“Hôm nay tôi sẽ cho cô biết tôi có phải là đàn ông không nhé!”

“…”

Đêm đó hắn mới nhận ra May không giống những người phụ nữ hắn đã gặp. Cơ thể cô vô cùng thon thả, ấm áp.

Thời gian cứ thế trôi đi, bao ký ức trong hắn đã phai nhạt nhưng hắn vẫn nhớ như in hình ảnh May ngả người trên tay vịn của sofa, khi ngẩng đầu lên, mái tóc dài mềm mại, đen bóng như màn đêm. Cô cắn nhẹ môi vẻ yếu mềm, gợi cảm nhưng vẫn không mất đi sự thuần khiết, thánh thiện.

Cô vuốt ve khuôn mặt hắn, ánh mắt đắm đuối, tiếng kêu của cô như hòa trộn cả nỗi đau và niềm vui, miệng không ngừng thốt lên câu nói mơ hồ: “Em yêu anh”.

Khi dục vọng đạt đến đỉnh cao, hắn không hứng thú chút nào, thậm chí còn hận bản thân, hận cô ấy! Nhưng hối hận thì sao? Đã quá muộn rồi!

Sau sự việc hôm đó, May nói đó là lần đầu tiên của cô, đời này kiếp này cô không lấy ai khác ngoài hắn. Hắn không trả lời. Hắn không muốn lấy cô ấy nhưng cũng không nghĩ tới việc sẽ không cưới, hắn biết người như cô ấy sớm muộn cũng sẽ rời bỏ hắn.

Với một cô gái mười chín tuổi thì đó chỉ là nhất thời kích động chứ không phải cả đời. Sẽ có ngày cô ấy mệt mỏi với cách sống của hắn mà theo đuổi cuộc sống thực sự hợp với cô ấy. Còn hắn, số phận đã định đoạt cả đời cô quạnh, không ai có thể sưởi ấm được trái tim băng giá của hắn.

Nửa năm sau, lúc đang đi trên đường hắn nhìn thấy May cùng bạn trai vui vẻ đi qua. Đó là một anh chàng đẹp trai, trông rất trí thức, mới qua đã thấy đó là người chồng thích hợp nhất với cô ấy.

Cô ấy đã nhìn thấy hắn nhưng không có chút căng thẳng, lạnh lùng như nhìn thấy một người xa lạ. Hắn nhìn thấy cô chỉ cười thì gật gật đầu, đi lướt qua. Hắn tưởng tất cả đã chấm dứt rồi, một cô gái ngây thơ, lãng mạn cuối cùng cũng hiểu ai mới phù hợp với mình.

Cô ấy ngả đầu vào chàng trai nói: “Anh biết không? Em thực sự rất yêu anh!”.

Đó mới là phụ nữ, khi đã thay lòng đổi dạ thì sẽ không nhớ nổi bạn trai trước tên gì, dù đã từng nói: “Đời này kiếp này em không lấy ai khác ngoài anh”.

Hắn đã rút ra bài học này, nhưng thực ra với cô ấy, điều đó lại không đúng.

Buổi tối, khi về đến nhà, hắn thấy May ngồi ngoài cửa, khóc đến sưng cả mắt. Vừa nhìn thấy hắn, cô cất tiếng hỏi: “Hàn Trạc Thần, anh đã bao giờ thực sự yêu em chưa?”.

Giây phút ấy, hắn ngỡ như mình ôm một người phụ nữ khác lướt qua trước mặt May cơ đấy!

“Câu hỏi này cô đã hỏi cả nghìn lần rồi, có chán không?”

“Anh không hề yêu em!”

“Câu này nói đến cả vạn lần rồi!”

“Anh ấy rất hâm mộ tài năng của em. Anh ấy sẽ cho em ra nước ngoài học thêm, tạo điều kiện cho em theo đuổi ước mơ… Anh ấy có thể đọc được tâm trạng của em, toàn tâm toàn ý yêu em, che chở cho em, sẵn sàng lấy em, cho em một cuộc sống em cần…”

“Vậy cô đi tìm hắn đi!” Hàn Trạc Thần xoay người bước về phía cửa, rút chìa khóa mở cửa. Rõ ràng chùm chìa khóa chỉ có ba chìa, nhưng hắn cứ thử hết chìa này đến chìa khác mà vẫn không mở được.

Trong giây phút ấy, hắn thực sự thấy đau lòng, muốn ôm lấy cô ấy, nói với cô ấy: “Xin lỗi! Tôi không thể cho em những thứ đó. Tôi không xứng đáng với em, em hãy quên tôi đi…”.

Nhưng hắn biết rằng lúc này có nói ra những điều đó chỉ càng làm cô ấy đau lòng, không thể rời bỏ hắn… Hắn không yêu cô ấy nên không muốn cô ấy ngày càng mù quáng vì tình yêu.

Hắn mở cửa, bước vào phòng, đang định đóng cửa lại thì May chạy đến ôm lấy hắn. Cô nói: “Nhưng em chỉ cần anh, em chỉ muốn được ở bên anh, dù cho có phải sống cuộc sống nơm nớp lo sợ, kể cả phải từ bỏ việc đánh đàn, từ bỏ ước mơ… Dù có phải chết vì anh, em cũng không hề hối hận… vì em yêu anh!”.

“Cô tỉnh lại đi, được không? Không thể vì tình yêu mà sống thế này.”

“Chỉ cần anh yêu em, em có thể…” Cô ấy khóc, tiếng khóc như cào xé lòng hắn. “Nhưng tại sao anh không yêu em?”

“Cô có thể hỏi câu khác được không?”

“Nếu anh không phải là người đàn ông đầu tiên của em, nếu anh không phải chịu trách nhiệm về việc đã làm với em, liệu anh có ở bên em?”

Hắn day day thái dương vì thấy đầu đau như búa bổ.

“Ban nãy cô vừa hỏi cái gì nhỉ?”

“Tại sao anh không yêu em?”

“Tôi không thích tính cách trẻ con, nhẫn tâm của cô, ghét bị hỏi đi hỏi lại những câu vô nghĩa, ghét sự yếu đuối, không phải là chính mình, lắm điều nhiều lời của cô…”

“Nhưng em yêu anh…”

“Đó chính là điều tôi không thể chịu nổi!!!”

“Hàn Trạc Thần, anh là kẻ lòng lang dạ sói!”

“Cô nói đúng rồi đấy! Vậy cô yêu tôi ở điểm gì?”

“Vì anh đẹp trai, nhất là lúc anh giúp em đánh đuổi những kẻ bắt nạt em, tuyên bố em là bạn gái của anh…”

“Vậy tôi hủy hoại dung nhan đi là được chứ gì?”

“Không được! Những thứ đó đều toát ra từ khí chất…” Giọng nói cô yếu ớt. Cô thở dài hỏi hắn: “Vậy anh thích mẫu người phụ nữ như thế nào?”.

“Rất đơn giản, hoàn toàn không hề giống cô.”

Sau khi trở thành bạn trai của May, hắn thường bị cô ấy làm cho đau đầu nhức óc nhưng chẳng biết làm gì nên hắn cũng phân vân mẫu người phụ nữ hắn thích phải như thế nào. Sau đó, hắn tự phác họa trong đầu hình ảnh một người con gái: “Cô ấy luôn yên lặng nghe tôi nói, không hề phát biểu bất cứ ý kiến gì nhưng cô ấy hiểu tôi nghĩ gì, cần gì. Cô ấy có lý trí để đối mặt với sự thật, kiên cường trước mọi khó khăn, có thể tự chăm sóc cho bản thân, không phải để tôi ngày nào cũng lo lắng. Cô ấy sẽ không vặn vẹo, hỏi đi hỏi lại những vấn đề tôi không muốn trả lời, càng không hỏi những câu hỏi đã biết rõ câu trả lời. Cô ấy sẽ không như keo ngày nào cũng dính chặt lấy tôi nhưng khi tôi nhớ cô ấy, tôi sẽ biết cô ấy đang ở nơi nào lặng lẽ chờ đợi tôi…”.

“Em sẽ thay đổi. Em có thể trở thành người phụ nữ như vậy. Anh đừng tỏ vẻ bất cần em nữa, được không?”

“Tôi đâu có nói không cần cô. Nếu tôi không nhầm, thì là cô đã vứt bỏ tôi…”

“Anh có đói không? Em làm cơm cho anh nhé!”

“May, cô tỉnh táo chút đi…”

“Thần, nếu em chết đi, anh có nhớ em không?”

“Cô lại vừa hỏi tôi cái gì vậy?”

“Anh có đói không?”

“Đói, nấu cho tôi một bát mì. Mẹ kiếp, cả ngày chẳng ăn gì rồi!”

Cô kiễng chân, hôn chụt một cái vào má hắn.

“Nếu có một ngày em chết đi, anh nhất định phải nhớ em đấy! Kiếp sau đầu thai em vẫn sẽ tìm đến anh.”

“Xin cô, tha cho tôi đi!”

“Kiếp này em yêu anh, kiếp sau vẫn yêu anh, đời đời kiếp kiếp đều yêu anh.”

“Cô chém một đao để tôi chết đi cho rồi!”

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 6.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s