Ngủ cùng sói – Chương 7.2

Cuối cùng hắn cũng thoát khỏi đám người đó, lúc hắn cướp được một chiếc xe máy phóng đến bệnh vện thì mẹ hắn đã nhắm mắt. Bố dượng hỏi hắn: “Sao bây giờ con mới tới?”. Hàn Trạc Thần nhìn hắn gào lên: “Tôi bị người ta đuổi giết, ông có biết không!!!”.

“Bà ấy đã gắng gượng trong ba giờ, vừa mới ra đi… Bà ấy đợi con mãi!”

“… Mẹ, con sai rồi!”

Hắn quỳ trước giường của mẹ, ấp đầu vào lòng mẹ đã lạnh ngắt. Trong ký ức của hắn không còn chỗ cho sự ấm áp nữa…

“Mẹ, con xin lỗi! Con đã không chăm sóc mẹ tử tế, không nghe lời mẹ trở thành một người tốt, không thực hiện mong ước của mẹ, làm một cảnh sát…”

Bố dượng vỗ vỗ vào vai hắn, ngậm ngùi nói: “Bố đã nói hết với bà ấy rồi, bà ấy cứ nhìn ra ngoài cửa mãi. Bà ấy nói… là bà ấy có lỗi với con, là bà ấy đã hại con…”.

“Mẹ!” Hàn Trạc Thần mở tấm chăn trắng phủ trên người mẹ hắn ra, nắm chặt lấy bàn tay đã không còn hơi ấm. “Mẹ đi rồi, con sống còn có ý nghĩa gì nữa…”

Từ khi hắn đuổi May đi, cô ấy không bao giờ quay trở lại nữa. Hàn Trạc Thần vẫn sống như vậy, làm những việc hắn không muốn nhưng vẫn phải làm, sống những ngày hắn không muốn nhưng vẫn phải sống. Bỗng hắn nhớ đến May, cảm thấy cuộc đời này thật buồn cười. Có lẽ cô ấy sẽ không biết rằng đời này kiếp này hắn không bao giờ quên ngày sinh nhật của cô ấy vì sinh nhật cô ấy cũng chính là ngày giỗ mẹ của hắn…

Một tháng sau, hắn cùng đại ca, cô vợ mới cưới gắn bó như keo sơn Yến Nhĩ, và An Dĩ Phong đang buồn bực suốt cả tối ở trong phòng karaoke yên tĩnh uống rượu, nói chuyện.

“Sao thế?” Hắn hỏi An Dĩ Phong.

An Dĩ Phong nhấc cốc rượu lên, một hơi uống cạn. “Em chưa bao giờ gặp phải cái hạng đàn bà như vậy. Sáng sớm em dậy đến gặp cô ấy để bày tỏ lòng mình, em phải thề non hẹn biển cả buổi sáng, tình cảm chân thành đến nỗi em còn thấy cảm động. Cô ấy không nói một lời thì thôi vậy mà cô ấy còn gọi điện cho trụ sở chính của cô ta nói rằng: “Tôi gặp một bệnh nhân bị thần kinh phân liệt, xin lập tức cho người đến đưa anh ta vào bệnh viện tâm thần để giám định bệnh tình, tránh gây hại cho người khác! Địa điểm là…”.”

Hàn Trạc Thần nói: “Cô ấy không đưa em vào nhà lao là may rồi đấy!”.

“Em không tin là mình không thể làm cho ý chí sắt đá của cô ấy lay chuyển.”

Hàn Trạc Thần đá vào chân An Dĩ Phong một cái.

“Mẹ kiếp, em hãy giống đàn ông chút được không? Em cưa con cảnh sát làm gì? Sớm muộn cũng tự cho tay vào còng.”

An Dĩ Phong nâng cốc rượu lên rồi lại đặt xuống, nói rất to: “Thằng An Dĩ Phong này mà không chinh phục được cô ấy thì sẽ thi vào trường học viện cảnh sát. Cuộc đời em chỉ dành cho cô ấy thôi!”.

“Được đấy!” Hàn Trạc Thần vỗ vỗ vai An Dĩ Phong, cười nói. “Ạnh muốn thi vào học viện cảnh sát từ lâu lắm rồi, chúng ta cùng đi thi, mẹ kiếp, đợi khi anh làm cảnh sát rồi thì ngày nào cũng…”.

“Chúng mày thôi đi!” Đại ca vẫn đang đắm đuối với cô vợ yêu, giữ chặt bàn tay cô ấy, giờ mới chợt nhận ra sự tồn tại của bọn họ, mở miệng nói: “Cả hai đều đi làm cảnh sát thì cái xã hội này loạn đến mức nào nữa!”.

“Hai chúng em làm sao chứ?” Hàn Trạc Thần nói. “Nếu hai chúng em mà làm cảnh sát thì nhà tù chắc chắn phải xây rộng hơn ấy chứ!”

“Có hoài bão lớn đấy! Kiếp sau hẵng thực hiện…” Đại ca nhìn An Dĩ Phong nói tiếp: “Phong, mày hãy sớm cắt đứt với cô cảnh sát đó đi, cứ quấn quýt lấy cô ta như vậy không tốt đẹp gì cho mày đâu!”.

“Đại ca, em sẽ tự cân nhắc.”

“Em tự cân nhắc?” Hàn Trạc Thần ôm lấy vai An Dĩ Phong, nói những lời thấm thía. “Thời buổi này chơi cái gì chẳng xong, em lại học đòi yêu đương… muốn học thì hãy tìm tấm gương sáng ngời như anh mà học…”

Hắn giả như không nhìn thấy cái nhìn chết người của đại ca, giơ tay vẫy người phục vụ phía đối diện.

“Tìm cho hai người đẹp… thân hình phải chuẩn nhất đấy…”

Ba phút sau, hai cô gái với thân hình tuyệt đẹp vào phòng họ.

Hắn vừa mới ôm lấy một em, ánh mắt đang đo vòng ba của cô ta, bỗng cảm thấy có một luồng sát khí ập đến, ngước mắt nhìn lên chỉ thấy An Dĩ Phong cười híp cả mắt. Hắn vội quay đầu nhìn. May đang đứng ở cửa, vận bộ váy dài màu xanh nhạt để lộ một thân hình gầy gò, ốm yếu.

Cô ấy nhìn người con gái trong lòng hắn, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, nhường chỗ cho một chút, đây là chỗ của tôi”.

Hàn Trạc Thần từ từ buông lỏng đôi tay đang ôm cô gái kia, hất hất cằm ra hiệu cho cô ta.

Cô gái kia hiểu ý liền đứng dậy, trước khi đi còn hôn lên má hắn, ỏn à ỏn ẻn nói: “Rảnh lại gọi nhé!”.

“Không cần đâu, cảm ơn!”

Khi hắn vừa dứt lời, An Dĩ Phong chẳng giữ chút thể diện gì cho hắn, cười hô hố trông đáng ghét đến mức hắn chỉ muốn cầm chai rượu đập vào cái mặt đang cười nhăn nhở kia.

Hàn Trạc Thần châm điếu thuốc, nhả khói thì thấy khuôn mặt May đầy vẻ kinh ngạc.

“Anh hút thuốc từ lúc nào vậy?”

Cô ấy không biết hắn biết hút từ lâu nhưng trước đây cai nghiện đã cai cả thuốc.

Bây giờ hắn lại hút, cảm thấy khoan khoái. Chất nicotine có thể làm tê dại bao nỗi phiền muộn, khổ đau không thể hóa giải… Đặc biệt là lúc nửa đêm, hắn hút hết điếu này đến điếu khác mới có thể trút ra những áp lực dồn nén và mâu thuẫn giằng co trong lòng, mới có thể tự nhủ với bản thân: “Ta vẫn là Hàn Trạc Thần của trước đây, ta không hề thay đổi…”.

“Sao lại trở về?” Hàn Trạc Thần tựa người vào sofa, nghiêng mặt nhìn cô. “Tôi không hiểu người như tôi còn có gì đáng để cô lưu luyến?”

“Vì anh chưa bao giờ nói sẽ không lấy em…” Cô lặng lẽ đứng trước mặt hắn, nơi đáy mắt chưa bao giờ ánh lên sự quyết tâm đến như vậy. “Em biết vấn đề này em đã nói không ít lần, thực ra mỗi lần em đều muốn nghe anh trả lời rằng anh không muốn lấy em mà chỉ muốn chơi bời thôi, em đừng có ngây thơ.”

“Sao cô không nói sớm? Tôi không muốn lấy cô…”

“Em biết anh có thể lấy em, anh sẵn sàng chịu trách nhiệm với giây phút nông nổi ấy cho dù anh không yêu em. Anh rất nghĩa khí, trọng tình cảm, có trách nhiệm và nguyên tắc. Người đàn ông như anh đáng để một người con gái yêu anh trọn đời.”

“Tôi là thằng khốn nạn, lòng lang dạ sói.”

“Không phải, anh có tình cảm với em, anh chưa bao giờ trói buộc tự do của em, em muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, chỗ bên cạnh anh vẫn dành cho em, cho dù em có đi bao lâu… Anh luôn chửi em không phải vì anh ghét em mà chỉ muốn em giận mà bỏ đi… Anh không muốn em vì anh mà lãng phí tuổi xuân, anh hy vọng em có thể tìm thấy hạnh phúc của chính mình, có đúng không?”

“Sau khi cô rời bỏ tôi ra đi đã đổi gien rồi à? Lần đầu tiên hỏi một vấn đề rất có chiều sâu đấy!”

“Thần, em nguyện vì anh mà thay đổi, những yêu cầu của anh em sẽ làm được, em chỉ xin anh đừng tìm cách chọc giận em, hãy để em được ở bên cạnh anh, được không?”

Nước mắt ứ đọng trong đôi mắt May. Mỗi lần nhìn thấy nước mắt của cô ấy, hắn thấy đau lòng như muốn nổ tung.

“Đừng khóc, nhất định không được khóc đấy!” Hắn đứng dậy, ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô, dỗ dành. “Cô gái xinh đẹp ban nãy đã bị em đuổi đi mất rồi, tôi còn chưa khóc, em khóc cái gì thế!”

May đang khóc hóa cười, ôm lấy eo hắn, chu miệng nói: “Cô ấy đâu có đẹp bằng em”.

Hắn ngắm nghía khuôn mặt của cô, gương mặt trái xoan đúng tiêu chuẩn của phụ nữ phương Đông, đôi mắt to tròn vẫn còn vương nước mắt, đôi môi căng mọng đang chu lên trông rất gợi cảm.

Advertisements

Lỡ tay chạm ngực con gái – P9

9

Yêu chị ấy nửa năm, thời gian đó vô cùng hạnh phúc

Chúng tôi qua mùa Giáng sinh đầu tiên bên nhau

ăn cơm vào FRIDAY

nhưng đó cũng là Giáng sinh cuối cùng của chúng tôi…

chúng tôi cùng nhau đón năm mới lần đầu tiên

tại chính nơi chúng tôi quen nhau lần đầu

đảo Kỳ Kim bắn pháo hoa

cũng lại là lần đón năm mới sau cùng

Chị ấy, người yêu hơn tôi một tuổi, đã dạy tôi rất nhiều điều trong cuộc sống

chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm sống với tôi

chị ấy là một người con gái tốt

Tôi đã trân trọng từng giây khắc chúng tôi ở bên nhau

vì tôi biết rõ, có thể một ngày nào đó, có thể sẽ…

Khi đó là cuối tháng Một

học kỳ một kết thúc… mọi người chuẩn bị thi cuối học kỳ

thi xong còn về nhà nghỉ đông và nghỉ Tết

Tôi rất sợ hãi cái ngày này sẽ đến

thì là vì… bạn trai của chị ấy, mỗi năm nghỉ đông đều bay về Đài Loan…

Dù sao thì hồi đó chị ấy đã không nói ra lời chia tay với anh kia

nên có thể coi họ mới chỉ tạm thời ngừng liên lạc với nhau mà thôi

và tôi có thể chỉ là một kẻ thứ ba xen ngang chuyện tình…

Thi xong môn cuối, chúng tôi cùng bạn cùng phòng của chị ấy đi hát Karaoke

hát đến nửa chừng, điện thoại di động của chị ấy đổ chuông

chị ấy đang song ca với bạn cùng phòng

nhạc quá ầm ĩ, chị ấy không nghe thấy tiếng chuông điện thoại

tôi cầm máy lên xem, tên người gọi đến là David

David là ai?

Là anh ta chăng?…

nếu đúng là anh ta, tôi phải làm gì bây giờ

Tôi nhìn chị ấy, chị ấy đang hát với bạn bè hào hứng

tôi lén lút mở máy chị ấy ra, xoá ghi nhớ về cuộc gọi vừa rồi

Cho dù là anh ta hay không phải là anh ta,

tôi cũng không muốn một David nào xuất hiện trước mặt chị ấy…

Chẳng ngờ tôi luôn là đứa kém may mắn, đúng lúc đó chị ấy hát xong quay về chỗ

chị ấy nhìn thấy tôi đang cầm di động trên tay: “Có người gọi cho mình à?”

thôi rồi Lượm ơi, cái gì phải đến thì không tránh được rồi, tôi đành đưa máy di động cho chị ấy

chị ấy mở máy xem ghi nhớ cuộc gọi đến

Chị ấy im lặng hồi lâu… (Đúng là anh ta rồi chăng?)

chị ấy: “Mình phải ra ngoài gọi điện một tí đã”

tôi nghe thì vội vã nắm tay chị ấy kéo lại: “Chị đừng đi”

chị ấy bị tôi kéo lại, giật cả mình

bạn chị ấy đều để ý sang phía chúng tôi

bài hát đang đến nửa chừng dừng lại

Chị ấy: “Không có chuyện gì đâu, mình chỉ đi gọi lại cho một người thôi, đừng lo”, rồi vừa cười vừa bước ra khỏi phòng Karaoke…

Tôi cúi đầu trầm ngâm, trong phòng, những bản nhạc, những lời ca quay vòng vòng bên tai tôi

tôi lại bắt đầu đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của tôi…

Chị ấy phải chăng sắp rời khỏi tôi?

Tôi phải chăng sắp rời khỏi chuyện tình của hai người đó?

Anh ta là người đàn ông như thế nào?…

Chị ấy đi vào phòng

quay sang mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống mở cuốn danh mục bài hát

chị ấy chọn vài khúc ca

chị ấy rất vui vẻ hát cùng bạn bè

xem ra không hề có chuyện gì xảy ra

tôi đã quá lo nghĩ linh tinh rồi…

Chúng tôi hát cho tới sáu giờ sáng

mọi người mệt mỏi rời khỏi khu Karaoke…

chị ấy và bạn bè mỗi người đi một hướng

tôi dắt xe máy, đưa chị ấy chiếc mũ bảo hiểm

chị ấy nắm tay tôi nói: “Mình muốn đi đến một nơi…”

Thời gian để yêu – Tháng 7

Thứ Tư
Ngày 06.07.2011

 Bóng đá rất giống với những kẻ bạc tình!

Hai người phụ nữ thất tình ngồi xem bóng đá.

Cô 1: Tao thấy bóng đá rất giống mấy thằng bạc tình!

Cô 2: Giống chỗ nào?

Cô 1: Ở chỗ cầu thủ cứ điên cuồng giành giật lấy trái bóng như những tên bạc tình giành giật người yêu. Và rồi cuối cùng, khi đã giành được trái bóng thì lại đá nó đi…

Cô 2: Nhưng đã là trái bóng thì không có quyền lựa chọn mày à!

Thứ Sáu
Ngày 15.07.2011

Để con đừng đau
(Cảm tác từ một truyện ngụ ngôn Nhật Bản)

Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi lần muốn mua lương thực hay những vật dụng cần thiết mọi người phải đi rất lâu mới tới được thành phố. Vì vậy, lương thực ở đây đều khan hiếm và quý giá.

Nhà Joo nghèo, có một người mẹ già. Bà không đi lại được. Joo ngày ngày lên rừng đốn củi rồi vất vả đem đi bán lấy tiền mua gạo. Ngày này qua tháng nọ, cuộc sống quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu.

Nhà nào ở đây cũng có một người già. Vì người già không có sức lao động, chỉ ngồi một chỗ nên gánh nặng đè cả lên vai người trẻ trong làng, đặc biệt là khi cái đói hoành hành.

Trưởng làng – một người đàn ông sắp ba mươi – nhanh chóng triệu tập một cuộc họp gồm những người trẻ.

– Chúng ta đang rất khó khăn. Ai cũng biết điều này đúng không? Và chúng ta đang phải lao động hết sức mình để mong ngóc đầu lên được, mà hiện vẫn chưa có gì sáng sủa. Thế mà những người già trong gia đình chúng ta chỉ biết ăn và ngồi một chỗ, khiến áp lực của chúng ta càng lớn.

Tất cả im lặng, trưởng làng nói tiếp:

– Nay tôi có một ý thế này. Sớm muộn gì những người già ấy cũng sẽ chết. Vậy thì cớ sao lại làm phiền chúng ta như bây giờ thêm nhiều năm nữa? Hãy cõng tất họ đem bỏ vào rừng. Như vậy là xong. Chúng ta có thể tự do lấy vợ, sinh con hoặc đi nơi khác tìm tương lai.

Một người trong làng đứng dậy nói:

– Nói chí phải! Tôi nhất trí, tôi mệt mỏi quá rồi!

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt…

Lúc Joo cõng mẹ lên rừng để bỏ bà, bà vẫn không hay biết gì.

– Chúng ta đang đi đâu thế con? – Mẹ Joo tươi cười hỏi anh.

– Con cõng mẹ lên rừng chơi, đã lâu rồi mẹ có ra khỏi nhà đâu!

– Vui thế! – Mẹ Joo mỉm cười.

Trên đường đi, bà không ngừng hát vang. Đến một đoạn rừng, bà giơ tay ra trước bẻ một nhánh cây đang chìa sát mặt Joo…

– Mẹ làm gì thế? – Joo ngạc nhiên hỏi.

– Mẹ bẻ cây, để nó không làm con đau…

Thứ Ba
Ngày 19.07.2011

 Gạch nối  

Hai vợ chồng cãi nhau. Anh nói những từ rất nặng nề. Cô cũng không vừa, vớ được cái gì thì chọi cái đó. Anh bảo anh hết chịu nổi cô rồi, ngày mai mời cô cuốn gói ra khỏi nhà anh!

Cô cũng quyết ra đi. Cô về phòng dọn dẹp hết quần áo cho vào va li.

Lúc cô gần ra tới cửa, thằng con út bật khóc.

Sáng hôm sau, cô với anh huề 1-1.

Ngủ cùng sói – Chương 6.2

Đêm đó Hàn Trạc Thần thô bạo ghì lấy May trên sofa, xé rách chiếc váy ngắn màu đỏ của cô.

“Hôm nay tôi sẽ cho cô biết tôi có phải là đàn ông không nhé!”

“…”

Đêm đó hắn mới nhận ra May không giống những người phụ nữ hắn đã gặp. Cơ thể cô vô cùng thon thả, ấm áp.

Thời gian cứ thế trôi đi, bao ký ức trong hắn đã phai nhạt nhưng hắn vẫn nhớ như in hình ảnh May ngả người trên tay vịn của sofa, khi ngẩng đầu lên, mái tóc dài mềm mại, đen bóng như màn đêm. Cô cắn nhẹ môi vẻ yếu mềm, gợi cảm nhưng vẫn không mất đi sự thuần khiết, thánh thiện.

Cô vuốt ve khuôn mặt hắn, ánh mắt đắm đuối, tiếng kêu của cô như hòa trộn cả nỗi đau và niềm vui, miệng không ngừng thốt lên câu nói mơ hồ: “Em yêu anh”.

Khi dục vọng đạt đến đỉnh cao, hắn không hứng thú chút nào, thậm chí còn hận bản thân, hận cô ấy! Nhưng hối hận thì sao? Đã quá muộn rồi!

Sau sự việc hôm đó, May nói đó là lần đầu tiên của cô, đời này kiếp này cô không lấy ai khác ngoài hắn. Hắn không trả lời. Hắn không muốn lấy cô ấy nhưng cũng không nghĩ tới việc sẽ không cưới, hắn biết người như cô ấy sớm muộn cũng sẽ rời bỏ hắn.

Với một cô gái mười chín tuổi thì đó chỉ là nhất thời kích động chứ không phải cả đời. Sẽ có ngày cô ấy mệt mỏi với cách sống của hắn mà theo đuổi cuộc sống thực sự hợp với cô ấy. Còn hắn, số phận đã định đoạt cả đời cô quạnh, không ai có thể sưởi ấm được trái tim băng giá của hắn.

Nửa năm sau, lúc đang đi trên đường hắn nhìn thấy May cùng bạn trai vui vẻ đi qua. Đó là một anh chàng đẹp trai, trông rất trí thức, mới qua đã thấy đó là người chồng thích hợp nhất với cô ấy.

Cô ấy đã nhìn thấy hắn nhưng không có chút căng thẳng, lạnh lùng như nhìn thấy một người xa lạ. Hắn nhìn thấy cô chỉ cười thì gật gật đầu, đi lướt qua. Hắn tưởng tất cả đã chấm dứt rồi, một cô gái ngây thơ, lãng mạn cuối cùng cũng hiểu ai mới phù hợp với mình.

Cô ấy ngả đầu vào chàng trai nói: “Anh biết không? Em thực sự rất yêu anh!”.

Đó mới là phụ nữ, khi đã thay lòng đổi dạ thì sẽ không nhớ nổi bạn trai trước tên gì, dù đã từng nói: “Đời này kiếp này em không lấy ai khác ngoài anh”.

Hắn đã rút ra bài học này, nhưng thực ra với cô ấy, điều đó lại không đúng.

Buổi tối, khi về đến nhà, hắn thấy May ngồi ngoài cửa, khóc đến sưng cả mắt. Vừa nhìn thấy hắn, cô cất tiếng hỏi: “Hàn Trạc Thần, anh đã bao giờ thực sự yêu em chưa?”.

Giây phút ấy, hắn ngỡ như mình ôm một người phụ nữ khác lướt qua trước mặt May cơ đấy!

“Câu hỏi này cô đã hỏi cả nghìn lần rồi, có chán không?”

“Anh không hề yêu em!”

“Câu này nói đến cả vạn lần rồi!”

“Anh ấy rất hâm mộ tài năng của em. Anh ấy sẽ cho em ra nước ngoài học thêm, tạo điều kiện cho em theo đuổi ước mơ… Anh ấy có thể đọc được tâm trạng của em, toàn tâm toàn ý yêu em, che chở cho em, sẵn sàng lấy em, cho em một cuộc sống em cần…”

“Vậy cô đi tìm hắn đi!” Hàn Trạc Thần xoay người bước về phía cửa, rút chìa khóa mở cửa. Rõ ràng chùm chìa khóa chỉ có ba chìa, nhưng hắn cứ thử hết chìa này đến chìa khác mà vẫn không mở được.

Trong giây phút ấy, hắn thực sự thấy đau lòng, muốn ôm lấy cô ấy, nói với cô ấy: “Xin lỗi! Tôi không thể cho em những thứ đó. Tôi không xứng đáng với em, em hãy quên tôi đi…”.

Nhưng hắn biết rằng lúc này có nói ra những điều đó chỉ càng làm cô ấy đau lòng, không thể rời bỏ hắn… Hắn không yêu cô ấy nên không muốn cô ấy ngày càng mù quáng vì tình yêu.

Hắn mở cửa, bước vào phòng, đang định đóng cửa lại thì May chạy đến ôm lấy hắn. Cô nói: “Nhưng em chỉ cần anh, em chỉ muốn được ở bên anh, dù cho có phải sống cuộc sống nơm nớp lo sợ, kể cả phải từ bỏ việc đánh đàn, từ bỏ ước mơ… Dù có phải chết vì anh, em cũng không hề hối hận… vì em yêu anh!”.

“Cô tỉnh lại đi, được không? Không thể vì tình yêu mà sống thế này.”

“Chỉ cần anh yêu em, em có thể…” Cô ấy khóc, tiếng khóc như cào xé lòng hắn. “Nhưng tại sao anh không yêu em?”

“Cô có thể hỏi câu khác được không?”

“Nếu anh không phải là người đàn ông đầu tiên của em, nếu anh không phải chịu trách nhiệm về việc đã làm với em, liệu anh có ở bên em?”

Hắn day day thái dương vì thấy đầu đau như búa bổ.

“Ban nãy cô vừa hỏi cái gì nhỉ?”

“Tại sao anh không yêu em?”

“Tôi không thích tính cách trẻ con, nhẫn tâm của cô, ghét bị hỏi đi hỏi lại những câu vô nghĩa, ghét sự yếu đuối, không phải là chính mình, lắm điều nhiều lời của cô…”

“Nhưng em yêu anh…”

“Đó chính là điều tôi không thể chịu nổi!!!”

“Hàn Trạc Thần, anh là kẻ lòng lang dạ sói!”

“Cô nói đúng rồi đấy! Vậy cô yêu tôi ở điểm gì?”

“Vì anh đẹp trai, nhất là lúc anh giúp em đánh đuổi những kẻ bắt nạt em, tuyên bố em là bạn gái của anh…”

“Vậy tôi hủy hoại dung nhan đi là được chứ gì?”

“Không được! Những thứ đó đều toát ra từ khí chất…” Giọng nói cô yếu ớt. Cô thở dài hỏi hắn: “Vậy anh thích mẫu người phụ nữ như thế nào?”.

“Rất đơn giản, hoàn toàn không hề giống cô.”

Sau khi trở thành bạn trai của May, hắn thường bị cô ấy làm cho đau đầu nhức óc nhưng chẳng biết làm gì nên hắn cũng phân vân mẫu người phụ nữ hắn thích phải như thế nào. Sau đó, hắn tự phác họa trong đầu hình ảnh một người con gái: “Cô ấy luôn yên lặng nghe tôi nói, không hề phát biểu bất cứ ý kiến gì nhưng cô ấy hiểu tôi nghĩ gì, cần gì. Cô ấy có lý trí để đối mặt với sự thật, kiên cường trước mọi khó khăn, có thể tự chăm sóc cho bản thân, không phải để tôi ngày nào cũng lo lắng. Cô ấy sẽ không vặn vẹo, hỏi đi hỏi lại những vấn đề tôi không muốn trả lời, càng không hỏi những câu hỏi đã biết rõ câu trả lời. Cô ấy sẽ không như keo ngày nào cũng dính chặt lấy tôi nhưng khi tôi nhớ cô ấy, tôi sẽ biết cô ấy đang ở nơi nào lặng lẽ chờ đợi tôi…”.

“Em sẽ thay đổi. Em có thể trở thành người phụ nữ như vậy. Anh đừng tỏ vẻ bất cần em nữa, được không?”

“Tôi đâu có nói không cần cô. Nếu tôi không nhầm, thì là cô đã vứt bỏ tôi…”

“Anh có đói không? Em làm cơm cho anh nhé!”

“May, cô tỉnh táo chút đi…”

“Thần, nếu em chết đi, anh có nhớ em không?”

“Cô lại vừa hỏi tôi cái gì vậy?”

“Anh có đói không?”

“Đói, nấu cho tôi một bát mì. Mẹ kiếp, cả ngày chẳng ăn gì rồi!”

Cô kiễng chân, hôn chụt một cái vào má hắn.

“Nếu có một ngày em chết đi, anh nhất định phải nhớ em đấy! Kiếp sau đầu thai em vẫn sẽ tìm đến anh.”

“Xin cô, tha cho tôi đi!”

“Kiếp này em yêu anh, kiếp sau vẫn yêu anh, đời đời kiếp kiếp đều yêu anh.”

“Cô chém một đao để tôi chết đi cho rồi!”

Thời gian để yêu – Tháng 6

Thứ Hai
Ngày 06.06.2011

 Thạch Anh Hồng  

Nghe bạn bè râm ran bảo rằng Thạch Anh Hồng là một loại đá quý có thể giúp anh tìm kiếm tình yêu, anh hí hửng đi mua ngay một chuỗi đá Thạch Anh gần mười tám triệu.

Anh mang về nhà, cẩn thận đặt vào một cái túi và cất ở trong tủ.

Từ đó trở đi, anh làm gì cũng thuận lợi. Lúc nào trông anh cũng duyên dáng và đầy cuốn hút, công việc thuận buồm xuôi gió, khách hàng quý mến, kể cả tình yêu cũng tìm đến với anh. Anh không ngờ đó chỉ là đá mà cũng có thể giúp anh nhiều điều đến vậy.

Một năm sau, anh tính mang đá ra ngắm nghía. Hoảng hồn khi không thấy đâu. Lúc này cô giúp việc từ quê lên mới sực nhớ ra:

– Hả? Đá quý hả cậu? Con tưởng đồ chơi của cháu cậu để nhầm vào tủ nên con quẳng đi cả năm nay rồi…

Thứ Năm
Ngày 16.06.2011

 Xin lỗi, anh đã có…

Cô yêu anh. Đó là điều mà ai cũng biết, vì cô không hề che giấu tình yêu của mình. Anh rất bảnh bao, lúc nào cũng thơm tho, sạch sẽ, cử chỉ thì nhẹ nhàng, luôn ga lăng với phụ nữ. Cô cảm thấy mình rất hạnh phúc khi có thể yêu được anh và được nhìn thấy anh cười mỗi lần cô trêu chọc.

Một hôm, cô quyết định tỏ tình, mơ ước xây dựng một gia đình với anh. Cô rủ anh đi ăn khuya, trên đường về cô ôm anh và nói rằng cô yêu anh. Anh im lặng không nói gì.

Đến khi cô xuống xe, toan bước vào trong nhà thì anh áy náy gọi giật lại:

– Xin lỗi em, anh đã có… bạn trai rồi!