Ngủ cùng sói – Chương 6.1

Năm đó, hắn hai mươi tuổi…

Trong giới xã hội đen lan truyền hai câu ai ai cũng biết:

“Thà tin An Dĩ Phong không giết người, còn hơn là tin Hàn Trạc Thần nói lời yêu đương với phụ nữ”, và “… Hàn Trạc Thần không giết người, thì An Dĩ Phong không chạm vào phụ nữ.”

Một hôm, Hàn Trạc Thần cùng mấy người anh em uống rượu trong một hộp đêm, tiếng nhạc rock inh tai khiến tai hắn như sắp điếc.

Hắn nói với người quản lý hộp đêm: “Mẹ kiếp, có cho yên tĩnh chút không?”

Viên quản lý lập tức nói: “Được, thay đổi ngay.”

Nhạc rock ngừng lại, một người con gái mặc bộ váy trắng bước lên sân khấu, tiến đến bên cây dương cầm màu trắng… Sự thánh thiện của cô không phù hợp với hộp đêm xa hoa, trụy lạc, ánh đèn mập mờ chút nào nên hắn nhìn mà có chút thất thần.

Tiếng nhạc du dương cất lên. Hàn Trạc Thần thực sự đã bị thứ âm thanh ấy mê hoặc. Nó như một thứ âm thanh có thể gột rửa những tội lỗi của linh hồn.

Một bản nhạc vừa kết thúc, An Dĩ Phong huých huých Hàn Trạc Thần như đang mất hồn, hỏi: “Nhắm trúng rồi à?”

“Ừ… Cây dương cầm ấy! Rảnh rỗi anh phải mua một cây về chơi.”

“Thôi đi ông anh, anh đừng có chà đạp nghệ thuật.” An Dĩ Phong chỉ chỉ cô gái đang lịch sự cúi chào. “Giải quyết được không?”

“Phí lời, chú thấy anh không giải quyết được người phụ nữ nào chưa? Anh chẳng có hứng với cô ta.”

“Anh đừng có phét đi! Có khác gì em nói em chẳng có hứng với Elizabeth!”

Hôm đó hắn uống hơi nhiều, có chút kích động, lại bị An Dĩ Phong khiêu khích nên đồng ý luôn: “Chú cứ chờ đấy mà xem.”

Hắn lắc la lắc lư tiến về phía hậu trường vừa đúng lúc cô gái đã thay xong đồ, chuẩn bị rời khỏi.

“Có việc gì vậy?” Cô gái hỏi.

Hàn Trạc Thần, một tay ôm eo, tay kia nâng cằm, quan sát thật kỹ khuôn mặt cô gái. Thực ra hắn không có ý gì, vì ánh đèn mờ ảo nên không nhìn rõ dung nhan cô gái. Trước khi theo đuổi, hắn muốn xem cô gái như thế nào. Không ngờ hắn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị cô gái cắn vào ngón tay, máu me đầm đìa.

Nhìn thấy An Dĩ Phong ở đằng xa cười đến nỗi không đứng nổi, mặt hắn hằm hằm tức giận… Hắn ghì chặt cô gái, ép vào tường, cuồng nhiệt hôn lên môi cô. Có lẽ lúc đó cô gái sợ đến phát khiếp, không hề nhúch nhích, ngay cả khi miệng lưỡi hòa quyện, hắn hút cạn những giọt máu trong miệng cô mà cô vẫn cứ đờ ra…

Hôn đủ, Hàn Trạc Thần liền thả cô gái ra. Lúc đó hắn chỉ rủa thầm: “Mẹ kiếp, thật mất hứng!”

Hắn cứ ngỡ cô gái sẽ khóc, sẽ đánh chửi hắn, ai ngờ cô lau miệng, ngẩng đầu hỏi hắn: “Anh tên gì?”

“Hàn Trạc Thần, sao nào, định tố cáo tôi tội sàm sỡ à?”

“Đây là nụ hôn đầu của tôi…”

“Thảo nào…”

Cô gái nhìn hắn, hít sâu một hơi, nói to: “Cho nên anh phải chịu trách nhiệm về việc mình đã làm!”

“Cô bảo tôi phải cưới cô?”

“Từ giờ trở đi, anh là bạn trai của tôi, còn việc cưới, đợi sau hẵng nói.”

“Tôi… cô…” Lần đầu tiên hắn bị một cô gái làm cho cứng họng, lại nhìn thấy An Dĩ Phong ôm bụng cười ngặt nghẽo chẳng ra thể thống gì, hắn không nói được một câu ra hồn.

“Này! Cô… đợi đã!”

Cô gái không thèm để ý tới hắn, chỉnh lại mái tóc và váy áo bị hắn làm cho xộc xệch rồi rảo bước bỏ đi. Còn hắn, hắn chỉ cảm thấy đau đầu.

 

Đến khi Hàn Trạc Thần quên hết những việc xảy ra hôm đó thì bỗng một ngày An Dĩ Phong hỏi hắn: “Anh làm thế nào mà cưa được May thế?”

Hắn ngỡ ngàng hỏi: “Ai là May? Cô gái hôm qua hay cô hôm trước nữa?”

“Chính là cô gái chơi dương cầm ấy. Anh đừng nói là anh không biết cô ta đấy nhé! Cô ta đã tuyên bố với tất cả mọi người rằng cô ta là bạn gái của anh!”

“Sao lại thế? Việc này sao anh không biết? Không ai báo với anh hết.”

Hôm sau, Hàn Trạc Thần vốn định đến hộp đêm đó để nói chuyện với cô gái, nói cô đừng ăn nói lung tung mà làm tổn hại đến danh dự của hắn. Trong giới giang hồ, ai chẳng biết Hàn Trạc Thần không bao giờ bị đàn bà trói buộc.

Vừa bước vào hộp đêm hắn đã nhìn thấy một gã đàn ông lảo đảo bước lên sân khấu, đặt cốc rượu lên cây dương cầm bắt May uống. Cô không chịu uống thì một kẻ khác bóp cằm cô, bắt cô uống cho bằng được.

Nhìn thấy cô gái rơi lệ, cố gắng vùng vẫy, khuôn mặt đầy vẻ uất ức, hắn cho mấy tên đàn em ra dạy dỗ bọn người kia. Đàn em của hắn đã không làm hắn thất vọng, lũ kia bị một trận tơi bời phải bò ra ngoài cửa.

Sau màn anh hùng cứu mỹ nhân, hắn đang định rời khỏi đó thì không hiểu sao đám đàn em lại hùng hổ nói: “Lần này mới chỉ là cảnh cáo sơ sơ, lần sau mà còn dám động vào gái của anh Thần thì cho chúng mày tàn phế luôn.”

Một câu nói rất oai nhưng vấn đề là… đã bao giờ hắn nói cô là bạn gái của hắn đâu! Về sau hắn ngẫm lại dù sao May cũng có thân hình khá đẹp, tạm làm bạn gái cũng được.

 

Hàn Trạc Thần không bao giờ che giấu sự thô tục trước mặt May, lúc không vui thì dọa nạt, đuổi cô đi, còn khi vui thì đưa cô theo uống rượu cùng đàn em, hát karaoke, giết thời gian ở hộp đêm.

Hắn cứ nghĩ cô gái trong trắng, thanh cao này chỉ vài ngày sẽ thấy chán hắn, khinh bỉ hắn, rồi chỉ muốn rời bỏ hắn. Vậy mà sau một tháng, cô vẫn ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, nói với hắn: “Anh biết không, em thực sự rất yêu anh!”

Hắn chỉ tùy tiện trả lời: “Tôi chỉ yêu cơ thể phụ nữ.”

Hắn tưởng cô sẽ tát cho hắn một cái, mắng hắn là vô liêm sỉ, đê tiện, bẩn thỉu… rồi chạy ra khỏi phòng, không bao giờ gặp lại hắn nữa. Xét cho cùng May không giống những người con gái khác. Cô thánh thiện, thuần khiết, coi tình yêu là điều rất thiêng liêng, không vương bụi bẩn. Hắn cứ nghĩ hắn hiểu phụ nữ nhưng rốt cuộc lại không hiểu nổi May. Hắn không ngờ May lại tựa vào vai hắn, thì thầm: “Vậy hôm nay em đến chỗ anh có được không?”

“Không được! Vợ tôi ở nhà.”

“Vậy thì đến khách sạn.”

“May, cô say rồi!”

“Em không say…”

Ngón tay cô từ từ xoa xoa đùi hắn, đôi gò bồng đảo cọ vào cánh tay hắn. Dưới ánh đèn tím đỏ, hắn nhìn thấy dưới bộ váy dạ hội cổ trễ là bộ ngực tròn trịa, cặp đùi thon dài, làn da nõn nà.

Trong trí nhớ của hắn, cô có làn da mịn màng, mượt mà như ngọc, cơ thể mềm mại như bông. Lúc đó hắn mới hơn hai mươi tuổi, cái tuổi ngông cuồng, lại thường xuyên chìm đắm ở những chốn trụy lạc như hộp đêm.

Nếu nói ở gần nhau đến vậy mà không muốn thử cảm giác được hòa mình với cô là giả dối. Hắn là một thằng đàn ông, cũng từng có ảo vọng muốn lột bỏ áo váy của cô, tận hưởng cảm giác ép lên cơ thể cô. Hắn rất muốn biết lúc đó cô có trút bỏ sự cao quý, giống những người phụ nữ bình thường khác chìm trong sắc dục, khẽ cất tiếng rên hay không. Mãi cho đến lúc đó hắn vẫn chưa chạm vào cô là vì sự thánh thiện, thuần khiết của cô.

Hàn Trạc Thần gạt bàn tay May đang đặt trên đùi hắn ra, lạnh lùng nói: “Muộn rồi, tôi đưa cô về.”

“Hàn Trạc Thần, anh có phải đàn ông không đấy?!” Lúc đó giọng cô rất lớn, đám trai gái trong phòng đều nhìn về phía họ, duy chỉ có An Dĩ Phong không nhìn chằm chằm về phía hắn mà đang bịt miệng cười nghiêng ngả.

“Tôi đưa cô về!” Hắn kéo cô đứng dậy.

“Nếu anh là đàn ông thì hãy chứng minh cho em xem!”

Căn phòng im lặng như tờ. Hàn Trạc Thần lạnh lùng lướt nhìn những kẻ trong phòng đang muốn xem trò vui, từng người lần lượt bước ra khỏi phòng. Người cuối cùng bước ra khỏi phòng là An Dĩ Phong, hắn giúp họ khép cửa lại.

4 comments on “Ngủ cùng sói – Chương 6.1

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s