Ngủ cùng sói – Chương 5.2

“Thiên Thiên…”

Hắn nhẹ nhàng xoay đầu tôi để khuôn mặt tôi áp vào bờ vai hắn. Bờ vai hắn thật rộng như thể nâng được cả bầu trời. Tôi vừa khóc vừa vung nắm đấm yếu ớt vào ngực hắn.

“Sao bây giờ mới đến? Sao bây giờ mới chịu đến?”

Tôi không biết tại sao lúc đó tôi lại tùy tiện đến vậy, chỉ biết khoảnh khắc ấy tôi thực sự là chính mình. Tôi mới mười lăm tuổi, rất cần một bờ vai, cần được che chở, cần có người giúp tôi nâng cả bầu trời, không để tôi sống trong đau khổ. Nhưng tôi chỉ có thể gắng gượng đối mặt với kẻ đã giết gia đình tôi, tiếp cận hắn, lấy lòng hắn.

Tôi khóc và đánh hắn đến khi thấm mệt. Sau đó, tôi bình tĩnh hơn. Lúc đó hắn mới buông tôi ra, hai tay nâng khuôn mặt sưng tấy của tôi, dùng ngón tay lau nước mắt trên khuôn mặt tôi.

“Đợi chút, ta sẽ dẫn con đi…”

Tôi gật đầu, hiểu ý hắn.

Hàn Trạc Thần đứng dậy, quay đầu nhìn An Dĩ Phong sau lưng hắn. Một cú móc trái dứt khoát, cú đấm văng vào mặt An Dĩ Phong. Khuôn mặt vốn rất điển trai bỗng đỏ lừ.

An Dĩ Phong dùng ngón tay quệt máu ở khóe môi, nhìn lại ngón tay, không dám có phản ứng gì trước đám đàn em của hắn.

“Chính là đám người của chú gây ra đấy, An Dĩ Phong, mẹ kiếp, chú định làm gì hả?!”

“Anh Thần, việc này em thực sự không biết.”

“Không biết? Chú làm đại ca kiểu gì? Người của mình còn không quản nổi!”

“Em… Anh Thần, chúng ta đã là anh em nhiều năm như vậy, em đâu có thể động vào gái của anh. Thực sự là hiểu lầm.”

“Đừng có phí lời, chú định xử lý người thế nào?”

“Người em sẽ giao cho anh.” Hắn chỉ Đao Mẻ đứng đằng sau, mặt mày tái mét, nói: “Anh nói phải làm thế nào thì em giải quyết luôn… khỏi để anh phải bẩn tay.”

“Không cần.” Hàn Trạc Thần tiến về phía Đao Mẻ, khi đi qua một người gần đó, hắn giơ tay rút dao.

Dao chém, một cánh tay rơi xuống. Máu của Đao Mẻ chảy đầm đìa, hắn kêu gào như lợn bị chọc tiết, lăn lộn trong vũng máu. Cảnh tượng đó, đâu chỉ có mùi máu tanh…

Hàn Trạc Thần lau vết máu trên mặt, giơ chân đạp Đao Mẻ.

Không ai nói câu gì, cũng không ai dám khuyên can, trong gian nhà kho chỉ còn tiếng gào khóc đau đớn, thê thảm.

Khi thấy Hàn Trạc Thần vứt dao xuống đất, tôi mới dám hít thở, cứ tưởng mọi việc đã kết thúc. Mới bớt chút căng thẳng thì tôi lại nhìn thấy hắn hướng về kẻ đứng sau, giơ tay ra, lập tức đằng sau dâng lên một cây gậy sắt.

Sự khác biệt giữa dao và gậy sắt chính là, dao có thể khiến sự dằn vặt trôi qua nhanh chóng, chết cũng nhanh nhưng gậy sắt khiến nỗi đau đớn kéo dài vô tận.

Mỗi lần gậy sắt nện xuống, tôi có thể nghe thấy tiếng xương vỡ, nhìn thấy cảnh máu bắn tung tóe. Tôi hoảng sợ che mặt nhưng vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ đến mức lạc giọng.

Sau đó, không còn nghe thấy tiếng rên nữa…

Tôi ngẩn người nhìn Hàn Trạc Thần, người be bét vết máu. Hắn là người vừa mới ôm tôi đấy ư? Lúc đó, bàn tay hắn còn dịu dàng là vậy… Tôi co người, run rẩy, sợ có ngày hắn sẽ phát hiện ra mục đích của tôi. Với bản tính tàn ác, chắc chắn hắn sẽ đánh tôi cho đến chết hoặc dùng thủ đoạn tàn độc hơn để đày đọa tôi…

Một tên đang dở sống dở chết nằm trên vũng máu thì một tên khác bị lôi vào, một chân đẫm máu, đó là Chiêu.

An Dĩ Phong bước đến bên cạnh Hàn Trạc Thần giải thích: “Việc hôm nay đều do Chiêu cố ý sắp đặt. Em đoán nó tự biết mình không còn đường sống, trước khi chết định “đâm lén” chúng ta rồi tìm hai thằng thế chân.”

Hàn Trạc Thần vứt chiếc gậy sắt trong tay xuống, rút một chiếc khăn từ túi quần ra lau máu trên mặt và tay. Hắn ngồi xuống trước mặt Chiêu quát: “Muốn chơi xỏ tao ư? Mày to gan đấy!”

“Hàn Trạc Thần, mẹ mày, thằng vong ơn bội nghĩa, tao có làm ma cũng không tha cho mày đâu…”

“Được, để hôm nay tao xem mày làm ma lợi hại như thế nào!”

Hắn vừa mới định nhặt dao trên sàn nhà lên thì một gã vội vã chạy vào nói với An Dĩ Phong: “Đại ca, em thấy xe cảnh sát đi về phía này, có vẻ như muốn xông đến chỗ chúng ta…”

Hắn nhìn Hàn Trạc Thần không hề hoang mang chút nào.

Hàn Trạc Thần nói: “Chú dẫn người đi trước đi, việc còn lại để anh giải quyết.”

“Được thôi! Anh yên tâm, hai thằng này để em cho người giải quyết trong tù luôn, còn lại một thằng, em sẽ đem về cho anh xử lý.”

“Ừ, cẩn thận chút.”

Trong nháy mắt, tất cả tản đi, gã lái xe cũng bị người áp tải đi mất. Hai chiếc xe cảnh sát dừng trước cửa nhà kho, tiếng còi báo kêu inh ỏi. Hàn Trạc Thần vừa mới bước đến bên tôi định ôm tôi lên thì cánh cửa khép hờ bật mở, cảnh sát Vu cầm súng bước vào.

“Cảnh sát Vu, ông đến thật đúng lúc, ở đây có kẻ trốn trại ông cần bắt đấy!”

Cảnh sát Vu nhìn tên Đao Mẻ đang thoi thóp, nhìn mặt Chiêu đang tự đắc rồi nhìn sang Hàn Trạc Thần, như đã hiểu ra được điều gì, rút chiếc còng tay từ thắt lưng ra khóa tay Chiêu lại.

“Hàn Trạc Thần, không phải mày định giết tao sao? Mày giết đi!” Chiêu cười phá lên. “Mày có giỏi thì bây giờ giết tao đi!”

Hàn Trạc Thần hít một hơi thật sâu, nhẫn nhịn, đặt tay lên vai tôi…

“Mày không dám chứ gì? Ha Ha ha… Nếu là một thằng đàn ông thì bây giờ giết tao đây này!”

Hàn Trạc Thần bỏ bàn tay ra khỏi vai tôi, từ từ bước tới cửa. Rầm một tiếng, cửa sắt đóng lại. Cảnh sát Vu vẫn chưa kịp phản ứng, hắn đã xông đến giật lấy súng trên tay ông ta…

Ba tiếng súng nổ…

Tiếng cười như nắc nẻ bỗng tắc nghẹn, giây phút đó cả thế giới dường như dừng lại, tim tôi cũng như ngừng đập. Tôi không hề ngạc nhiên nếu bây giờ hắn bắn chết cảnh sát Vu. Hắn điên rồi, hoàn toàn điên thật rồi!

“Anh…” Cảnh sát Vu ngỡ ngàng, mắt tròn mắt dẹt nhìn hắn.

“Là do nó cứ một mực muốn tôi giết nó, ông không nghe thấy à?” Nói xong, Hàn Trạc Thần cười nhạt, vứt trả súng cho cảnh sát Vu. “Lần đầu tiên tôi nghe thấy có người yêu cầu như vậy đấy!”

Cảnh sát Vu ngẩn người vài giây, hiểu ra mọi việc liền dùng tay áo cảnh phục lau chùi khẩu súng.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 5.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s