Ngủ cùng sói – Chương 5.1

Bỗng nghe thấy tiếng phanh gấp chói tai ngoài cửa, tôi cứ ngỡ là Hàn Trạc Thần, vội ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Đây là cách xuất hiện thường thấy của nhân vật quan trọng. Một gã khoác áo da đen bước ra khỏi chiếc xe dài đen bóng, sang trọng, tiếp đó là hơn một trăm người đi theo, vây kín nhà kho đến mức con ruồi cũng không chui lọt.

Kiểu phô trương như vậy chắc là ông trùm xã hội đen như người ta vẫn gọi!

Ông trùm này khác với những gì tôi từng tưởng tượng. Vóc dáng cao cao, ít nhất cũng phải 1m85, vận bộ đồ đen bó sát người càng làm lộ rõ dáng người dong dỏng, khí chất lạnh lùng. Không hiểu sao tôi có cảm giác đã gặp người này rồi nhưng nhất thời không nhớ nổi.

Hắn đến bên tôi, tháo sợi dây trói chặt quanh người, bỏ thứ đang nhét ra khỏi miệng tôi rồi cởi chiếc áo da đen choàng lên người tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Không sao chứ?”

Tôi lắc đầu, nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú của hắn, chợt nhớ ra…

“Anh?” Tôi dường như không dám tin vào mắt mình. “Anh có phải là An Dĩ Phong không?”

“Đúng!”

Lần đầu tiên tôi gặp An Dĩ Phong là một năm trước. Hôm đó hắn ăn mặc lòe loẹt như một con công. Quả thực hắn rất dễ gây chú ý với đôi mắt đen nháy rất hấp dẫn, đôi môi đỏ mọng lôi cuốn khác thường, trang điểm vô cùng tỉ mỉ, xinh đẹp như một cô gái. Dù đứng cách xa mười mét vẫn cảm nhận được sự ngỗ ngược, phong lưu của hắn. Cảm giác của tôi lúc đó là khuôn mặt này không dùng để kiếm ăn được, có chút phí phạm cửa trời. Nếu đem so sánh với Hàn Trạc Thần thì không hề thua kém.

Hôm đó, vừa mới nhìn thấy Hàn Trạc Thần, hắn vội vã đón chào, ôm hôn thắm thiết: “Anh Thần…”, rồi như người không xương sống, dựa vào Hàn Trạc Thần. Lúc đó, tôi không hề phóng đại, chỉ cần hắn nói một câu: “Người ta nhớ anh chết đi được!” thì nhất định tôi sẽ nghĩ rằng giữa họ có gian tình… May mà hắn không nói câu đó.

“Phong…” Hàn Trạc Thần chau mày, lướt nhìn áo sơ mi màu hồng nhạt của hắn. “Sao lại ăn mặc thế này, thay đổi phong cách rồi à?”

“Thay đổi màu sắc.” Hắn liếc nhìn tôi, cười khẩy. “Cũng đâu có sành bằng anh, tự khi nào lại thích kiểu ngây thơ như vậy? Chưa trưởng thành à?”

Hàn Trạc Thần khẽ ho, lấy lại giọng, nói một câu mập mờ, khó hiểu: “Trẻ con khá thuần khiết… biết nghe lời.”

“Ố…” Hắn nhìn tôi phá lên cười rồi lại nhìn Hàn Trạc Thần. “Cái khung người mỏng manh như vậy… chịu nổi sự dằn vặt của anh không? Anh đừng có gây ra án mạng đấy!”

Lời nói của hắn hơi quá, tôi nghe mà đỏ bừng cả mặt, cúi gằm không dám nói gì.

Tôi chỉ còn nghe thấy giọng nói bỡn cợt của hắn: “Ôi! Đúng là thuần khiết… thú vị thật! Khi nào em cũng phải thử mới được!”

Hàn Trạc Thần nắm lấy vai tôi, kéo đến một dãy hàng bày đầy quần áo, tiện tay lấy một chiếc áo đặt lên tay tôi rồi nói: “Thiên Thiên, vào trong thử đồ đi, đừng có nghe nó ăn nói linh tinh.”

Lúc đó tôi chỉ nghĩ An Dĩ Phong là một anh chàng đào hoa, không ngờ người như hắn lại là trùm xã hội đen.

Còn lúc này trông cũng hơi giống vì ánh mắt hắn chứa đầy sát khí khiến người khác ớn lạnh. Tôi cảm thấy có rất nhiều ánh mắt kỳ dị nhìn tôi, toát lên vẻ kinh ngạc, không thể tin nổi. Lúc đó tôi mới ý thức được rằng đối với ông trùm xã hội đen, gọi thẳng tên là điều đại kỵ.

Tôi vừa định thay đổi cách gọi thì Đao Mẻ quỳ xuống rồi bò đến, sợ đến mức nói năng lộn xộn: “Đại ca! Xin tha cho em lần này. Bọn em quả thực không biết rõ việc này, cái gì cũng không rõ!”

An Dĩ Phong lườm Đao Mẻ một cái, túm lấy cổ áo gã, quát: “Mẹ kiếp, cả đời mày chưa nhìn thấy con gái bao giờ à?! Gái của anh Thần mà mày cũng dám động vào?!”

“Sao ạ? Gái của anh Thần?”

Đao Mẻ không dám cầu xin, sợ đến mức như bùn nhão nằm ườn trên sàn nhà, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Lúc lâu sau hắn mới hồi tỉnh, giọng run run: “Thằng Chiêu không nói là gái của anh Thần. Nếu biết thì có cho mượn đến một trăm lá gan em cũng không dám…”

“Thằng Chiêu ư?” An Dĩ Phong nắm chặt tay thành nắm đấm, gân tay nổi lên. “Nó ở đâu?”

“Em không biết.”

Gã lái xe cũng sợ đến nỗi hồn bay phách lạc, vừa kịp định thần, vội vàng nói: “Em biết, em biết. Hôm qua em thấy nó liên lạc với thằng Rắn, chúng nói chỉ cần lấy được tiền là chuồn luôn.”

“Ngũ, dẫn nó đi tìm người.”

“Vâng.” Ban nãy Ngũ còn ra vẻ rất oai, giờ cũng sợ không dám ngẩng đầu, khẽ vẫy vẫy tay với mấy tên đàn em, nhanh chóng lẻn ra ngoài.

“Đợi chút!” An Dĩ Phong gọi lại. “Tao cần nó còn sống. Còn nữa, nếu không tìm được nó thì mày cũng đừng về nữa, tự xử…”

“Vâng, cảm ơn đại ca!”

Như vậy mà còn cảm ơn ư? Xem ra đại ca này rất tàn bạo.

Ngũ vừa mới đem theo cả đám người lên xe phóng đi, tôi lại nghe thấy một loạt tiếng phanh xe. Tôi nghĩ bên ngoài có thể làm chỗ gửi xe được rồi!

Trong ký ức của tôi, Hàn Trạc Thần luôn là người rất phong độ, ăn mặc là lượt, khí chất khác thường, ngay cả lúc giết người cũng vậy. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn không có chút phong độ nào cả. Không áo vest, áo sơ mi ẩm ướt, chỉ cài vài cúc ở giữa, những giọt mồ hôi lăn chảy từ tóc xuống cổ áo để mở… Xem ra rất nhếch nhác, thảm hại.

Hắn rảo bước, ngồi xuống trước mặt tôi, không hề hỏi tôi đã xảy ra việc gì, cũng không hỏi ai đã bắt nạt tôi, chỉ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm nhìn khuôn mặt sưng tấy của tôi rồi chuyển xuống chiếc áo rách và chiếc váy không còn che được đùi.

Tôi không muốn khóc, không muốn mình yếu đuối chỉ biết khóc lóc. Tôi quay mặt đi, cố gắng ngẩng đầu, mím chặt đôi môi vẫn còn vết máu, không để nước mắt tuôn rơi. Nhưng khi hắn đưa tay ra ôm lấy tôi, người hắn thật ấm áp, tôi không còn cảm giác hoảng sợ hay bị tổn thương.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 5.1

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s