Ngủ cùng sói – Chương 4.2

Tuy tôi không dám chắc mình có vị trí quan trọng trong lòng Hàn Trạc Thần nhưng những lúc như thế này, những lời khiêm nhường không phải là sáng suốt. Tôi chịu đau, mồm mép liến thoắng: “Ông ấy có nhiều tiền lại rất yêu tôi, nếu các ông không làm hại tôi thì bảo ông ấy làm gì cũng được!”

“Thế mới phải chứ, ngoan chút đi!” Hắn vuốt má tôi, giữ cằm tôi hỏi: “Mày có điện thoại không? Gọi cho bố mày đi!”

“Có… có!” Tôi lôi điện thoại ra khỏi cặp, vội vàng ấn số gọi cho Hàn Trạc Thần.

Đầu máy bên kia mới đổ chuông đã có người nghe, là giọng Hàn Trạc Thần.

“Thiên Thiên, con tan học rồi à? Bên này tắc đường, con quay về lớp học đợi ta nhé!”

Giọng nói của hắn lúc này sao lại tuyệt vời đến vậy. Vốn có thể chịu đau đớn nhưng mới nghe giọng hắn tôi không kìm chế được nữa, đau đớn đã hóa thành nước mắt, ào ào tuôn rơi.

“Bố…” Tôi còn chưa kịp nói thì tên Đao Mẻ cướp lấy điện thoại.

“Con mày đang ở trong tay tao, nếu mày muốn nó còn sống thì đừng giở trò, làm theo lời tao.”

Đầu bên kia lặng đi vài phút, vài phút ấy còn dài hơn cả một thế kỷ.

“Anh muốn gì?” Giọng Hàn Trạc Thần hơi run. “Bây giờ anh hãy đưa con tôi quay trở lại, tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của anh, tôi nói là làm.”

“Mày tưởng tao là thằng ngốc à?” Đao Mẻ cười nham hiểm, trên khuôn mặt nổi rõ một vết sẹo dài, càng lộ vẻ hung ác. “Tao cho mày một tiếng, chuẩn bị trước năm triệu đô.”

“Cho tôi địa chỉ, năm phút sau tôi cho người đem tiền đến.”

“Coi như mày biết điều, trước thùng rác số 155 đường Trường Thọ, nếu tao không nhận được tiền thì mày đừng hòng gặp lại con gái.”

“Được!”

Tôi thầm chửi Hàn Trạc Thần: “Sao ông ngu thế? Thường ngày ông rất tàn bạo cơ mà! Sao bây giờ không nói: Nếu mày dám đụng đến con gái tao, tao sẽ đánh gãy chân mày. Ông không biết dọa người khác à?”

Nhìn thấy Đao Mẻ sắp tắt điện thoại, tôi lựa chọn từ quan trọng nhất để nói rồi dồn hết sức gào lên: “Nhạc Lỗi, Nhạc Lỗi!!!”

Đao Mẻ bực mình liền lấy một thứ đen sì nhét vào miệng tôi, giữ chặt hai cánh tay tôi đang vùng vẫy, trói ra sau lưng rồi bắt đầu khám xét người tôi. Không thấy có gì, hắn liền tháo chiếc đồng hồ đeo tay của tôi và vơ cả cặp sách lẫn điện thoại, ném ra ngoài.

Lòng tôi bỗng thắt lại. Nếu sớm biết chúng có cả hệ thống định vị toàn cầu thì tôi đã không giao nộp điện thoại. Bây giờ tôi chỉ có thể trông chờ Hàn Trạc Thần hiểu được ý tôi, sớm tìm Nhạc Lỗi để hỏi đặc điểm nhận dạng của kẻ bắt cóc hoặc biển số xe.

Tôi không rõ Hàn Trạc Thần phải mất bao lâu mới tìm được tung tích của kẻ bắt cóc, chỉ cầu nguyện hắn tìm ra được trước khi tôi chết.

“Thằng Chiêu nói rằng gia đình con bé này rất giàu có mà lại nhát gan, sợ phiền phức, sao tao nghe giọng bố nó trầm tĩnh lắm, chẳng có chút sợ hãi gì cả?” Đao Mẻ hơi lo lắng hỏi tên lái xe.

Chiêu ư? Hóa ra là tên xấu xa đó!

Dám động tới Hàn Trạc Thần thì không phải là kẻ tầm thường, chẳng trách lần này Hàn Trạc Thần không nổi giận, có thể hắn chưa rõ mục đích của bọn bắt cóc, sợ làm chúng tức giận thì tôi sẽ phải chịu khổ.

“Bọn chúng có báo cảnh sát không nhỉ?” Tên lái xe bắt đầu lo lắng.

“Tao nghĩ trước tiên chúng ta không nên đi lấy tiền, để ngày mai thằng Chiêu dằn chúng vài trận xem tình hình thế nào.”

“Được!”

Đao Mẻ nở nụ cười dâm đãng bóp cằm tôi, mắt đau đáu nhìn đùi tôi.

“Đến kho hàng để tao sướng một trận rồi hẵng tính.”

Tôi ra sức đạp hắn, chưa bao giờ tôi lại mong Hàn Trạc Thần như vậy. Tôi rất muốn băm vằm đôi tay tởm lợm của tên đó ra làm trăm mảnh, móc mắt hắn, cắt đứt lưỡi hắn…

Xe càng đi xa, người càng thưa thớt, đường càng gập ghềnh. Cuối cùng, chiếc xe dừng trước cửa một kho hàng tồi tàn. Tôi bị vác vào trong rồi bị ném xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bụi bặm trên mặt sàn xộc vào mũi, tôi ho sặc sụa đến nỗi không thở nổi, sống mũi cay sè, chảy cả nước mắt.

Tôi khó nhọc ngồi dậy, nhìn thấy trên mặt sàn đầy bụi bặm toàn là roi da, xích sắt, hai con dao và một ít đồ ăn, xem ra đủ ăn trong ba ngày… Rõ ràng bọn chúng đã chuẩn bị rất đầy đủ và không định để tôi sống sót mà rời khỏi đây.

Đao Mẻ lại cười tục tĩu, giữ chặt hai cánh tay tôi áp sát sàn nhà. Tên kia rõ ràng không định né tránh mà còn vô cùng hào hứng đứng xem… Chiếc áo đồng phục bị hắn xé rách để lộ áo lót hoa văn màu trắng, bên trong chiếc áo mỏng manh là một cơ thể chưa thực sự trưởng thành.

Nhìn thấy người đàn ông trước mặt đang cởi quần, tôi lắc đầu lia lịa, tóc tôi hình như bị móc vào đinh nên bị bứt cả nhúm. Mặc kệ đau đớn, tôi ngúc ngoắc đầu khẩn khoản van xin… Bây giờ tôi không còn chút hy vọng nào nữa. Ở cái nơi hoang vu, hẻo lánh không một bóng người này, không ai cứu được tôi nữa rồi! Tôi chỉ có thể hy vọng mọi việc sẽ nhanh chóng trôi qua, hy vọng việc ấy sẽ không quá đau đớn… Chí ít cũng không đau đớn như lúc Hàn Trạc Thần giết cả gia đình tôi. Trong thời khắc này, hình như tôi không còn giận Hàn Trạc Thần nữa mà rất muốn gặp hắn, nghe hắn gọi: “Thiên Thiên…”, và gọi hắn một tiếng: “Bố…”

Khi tôi chấp nhận số phận, nhắm mắt lại thì tiếng động ầm ầm vọng đến.

Tôi kinh hoàng mở mắt. Kẻ bắt cóc giật mình vừa mới kịp kéo quần lên, vội vàng vớ lấy dao thì chiếc cửa sắt to lớn mở bung. Một người đàn ông mặc bộ quần áo bò rách rưới dẫn theo khoảng hai mươi tên cầm dao xông vào, trong nháy mắt vây chặt hai tên bắt cóc.

“Anh Ngũ!” Đao Mẻ vội vứt dao xuống, khom người tiến về phía trước, vừa móc bao thuốc trong túi quần vừa nói: “Anh có căn dặn gì thì cứ báo em một tiếng là được rồi, việc gì phải đích thân đến đây vậy?”

Tiêu đời rồi! Chúng là đồng bọn. Tia hy vọng vừa lóe lên đã tan biến.

Nhưng gã Ngũ đó không thèm để ý tới Đao Mẻ, cầm điện thoại, mau chóng khai báo, giọng nói đầy kính nể: “Đại ca, tìm thấy người rồi, ở kho hàng sau Ngọc Sơn…”

“Cô bé…” Ngũ gạt tên Đao Mẻ chắn trước mặt tôi, nghiêng người nhìn tôi đang nằm trên sàn nhà, dáng vẻ cung kính gật đầu, khom lưng nói với cái điện thoại: “Không sao, không sao đâu!”

“Vâng, em rõ rồi…”

Vừa tắt máy, Ngũ đạp vào bụng Đao Mẻ, quát: “Tao đã bảo mày làm gì cũng phải động não, mày lại không chịu nghe. Mày có biết mày đã gây tai họa lớn rồi không?”

“Em…” Đao Mẻ ôm bụng, lúc lâu mới gượng nói được một câu: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ạ?”

“Tao làm sao mà biết được?! Tao chưa bao giờ thấy đại ca tức giận như vậy, cả băng đảng đều đang tìm mày đấy! Đại ca còn ném cho chúng tao một câu: Nếu đứa con gái còn sống thì để lại mạng chó của mày, nếu nó chết thì chặt đứt tay mày cho mày tự ăn.”

Đao Mẻ sợ tái mặt, quỳ sụp xuống đất. “Anh Ngũ, nể tình em theo anh lâu như vậy, anh cứu em với.”

“Cứu cái gì? Mạng của tao còn chưa chắc đã giữ được! Mẹ kiếp, mày có biết mày động vào ai rồi không?”

“Em có biết gì đâu. Thằng Chiêu nói đây là một vụ mua bán lớn, người nhà con bé này có rất nhiều tiền lại nhát chết, sợ phiền phức, đảm bảo không có việc gì. Nó còn nói sau khi xong việc thì khử con bé này luôn, thần không biết, quỷ không hay, không ai lần ra được tung tích. Em theo dõi hai ngày, không thấy có vệ sĩ, chỉ có một lái xe đưa đón. Hôm nay vừa được dịp, nhất thời ngứa ngáy tay chân nên ra tay.”

“Nó nói thế mà mày cũng tin hả? Mày đầu đất à?!”

“Trước đây em cũng làm với nó mấy lần rồi, đều là anh em cả…”

Ngũ lại giơ chân đạp cho Đao Mẻ một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh em cái mẹ gì, thằng Chiêu vừa mới trốn tù, sớm muộn cũng sẽ chết, mày còn dính đến nó?!”

“Em sai rồi, em biết em sai rồi!”

Tiếng cãi cọ ồn ào. Tôi vốn chẳng có tâm trạng nào mà để ý đến việc chúng sống hay chết. Tôi ngồi dậy, khom người tựa vào thùng sắt cứng đờ, lạnh lẽo, hít thở khó nhọc. Nếu được nói, tôi rất muốn hỏi chúng: Tên khốn Hàn Trạc Thần lúc nào mới mò tới đây?

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 4.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s