Ngủ cùng sói – Chương 4.1

Mùi hương trên cơ thể hắn cũng giống như hắn, làm người khác mê mẩn và cảm thấy an toàn. Tôi tựa vào cánh tay hắn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngay cả trong giấc mơ cũng cảm thấy ấm áp.

Tôi mơ thấy mình ngồi ăn cơm với rất nhiều người, trong đó có gia đình tôi, Hàn Trạc Thần và cả Tiểu Cảnh nữa. Mọi người rất vui vẻ…

Tôi nói với bố: “Bố ơi, con mơ một giấc mơ rất đáng sợ. Con mơ thấy bố không cần con nữa… Bố đừng vứt bỏ con như vậy nhé…” Bố xoa đầu tôi nói: “Ngốc quá… Bố không bao giờ vứt bỏ con đâu.”

Trong mơ, giọng bố rất hay, cũng giống giọng Hàn Trạc Thần, nhẹ nhàng, trầm ấm. Khi tôi tỉnh mộng, trời vẫn chưa sáng nhưng Hàn Trạc Thần không còn ở đó nữa.

Tôi sờ chiếc gối nhưng không còn thấy hơi ấm, cảm giác lạnh lẽo, lạc lõng dấy lên trong lòng.

Hắn nói tin tôi nhưng cuối cùng không nằm ngủ cạnh tôi.

Có lẽ hắn đã làm nhiều điều trái với lương tâm nên bản tính đa nghi, lúc nào cũng nghĩ người khác muốn hại mình, đi đâu cũng cần có vệ sĩ theo cùng, đến cả khi ngủ ngoài cửa cũng phải có vệ sĩ thay phiên đứng gác, nếu không hắn ngủ không ngon.

Tôi không biết hắn có phụ nữ bên ngoài hay không nhưng hắn chưa bao giờ đưa bất cứ ai về nhà ngủ qua đêm, cũng không qua đêm ở nơi nào khác, dù có muộn đến mấy hắn cũng về nhà.

Chiếc gối của hắn cũng chỉ có hắn dùng thôi, dưới gối luôn để súng.

Tôi nghĩ có lẽ cũng chính vì thế nên hơn ba mươi tuổi rồi mà hắn vẫn chưa kết hôn, liệu có người phụ nữ nào chịu nổi cảnh sau khi ân ái xong lại phân phòng để ngủ?!

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, bụng sôi ùng ục khiến tôi chợt nhớ hôm qua mình chưa ăn tối. Tôi liền xuống bếp tìm đồ ăn. Xuống đến giữa cầu thang tôi nghe thấy dưới nhà có tiếng nói chuyện, âm thanh rất kỳ quặc, tiếp tục đi xuống thì nhìn thấy người đang nói chuyện.

Hắn ta đi đi lại lại cạnh chiếc sofa màu trắng, áo thùng thình, lại còn rách nát, đầy bụi bẩn, tóc cụt lủn, có vẻ như mới cắt, trên khuôn mặt đen đúa, gầy guộc là đôi mắt ti hí, cái mũi tẹt, cặp môi dày nở nụ cười kiểu nịnh nọt, vừa nhìn cũng thấy là tướng mạo của một kẻ xấu.

“Chiêu, hồi đó cậu cần tiền tôi đã trả không thiếu một xu, yêu cầu của cậu tôi cũng đã đáp ứng. Cậu nói như vậy là có ý gì?” Giọng nói của Hàn Trạc Thần pha chút tiếng cười. Tôi biết khi hắn nói giọng đó có nghĩa là hắn sắp tức giận.

“Anh Thần, nếu không bị con điếm ấy lừa, em cũng không dám đến cầu cứu. Anh hãy nể tình em mấy năm tù tội… mà cứu em để em không chết đói đầu đường xó chợ!”

“Không muốn chết đói thì vào tù mà ăn cơm miễn phí.”

“Anh Thần!” Người đàn ông tên Chiêu nheo mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ xảo quyệt. “Anh hưởng hết vinh hoa phú quý cũng không thiếu tí tiền cho thằng em này, việc gì mà phải cạn tàu ráo máng như vậy. Nếu thực sự anh muốn ép em đến đường cùng, để người khác biết em giúp anh chịu tội cũng chẳng tốt đẹp gì cho anh…”

“Cậu như thế mà là nói chuyện với tôi sao?”

“Em không có ý gì khác… anh đừng quá đa nghi.” Hắn cười gằn, mắt sáng lên lướt nhìn từng trang thiết bị đắt tiền trong phòng khách, khi nhìn thấy tôi thì nụ cười của hắn bỗng trở nên thô thiển khác thường.

Hàn Trạc Thần ngồi quay lưng lại phía tôi, khi thấy vẻ mặt khác thường của gã kia liền quay đầu lại.

“Thiên Thiên? Dậy rồi à?”

“Không, con… hơi đói, xuống nhà làm chút đồ ăn.”

“Ơ!” Chiêu vội đứng dậy, cúi người chào tôi vẻ nịnh nọt. “Có phải chị dâu không, chị dâu trẻ đẹp quá nhỉ?”

Tôi nghiêm mặt, nghi ngờ mắt hắn có vấn đề, chẳng lẽ hắn không nhìn thấy bộ đồng phục học sinh tôi đang mặc tuy có hơi xộc xệch sao?

Hàn Trạc Thần tỏ ra không vui, nói với tôi: “Lên gác đi, ta sẽ cho người làm đồ ăn mang lên.”

“Vâng!”

Khi tôi lên gác thì nghe thấy Hàn Trạc Thần nói: “Tôi cho cậu một triệu đô chỉ để cậu ngoan ngoãn ngồi trong tù, cậu còn dám ra đây tìm tôi?! Nếu không nể tình cậu làm việc cho tôi hai năm thì cậu đã bị đánh gãy chân rồi. Đừng được voi đòi tiên.”

“Thì em cũng đến bước đường cùng rồi.”

“Cút!” Giọng điệu Hàn Trạc Thần vẫn trầm ấm. “Còn không cút, tao sẽ cho mày bò ra ngoài.”

Hai giây sau tôi nghe thấy tiếng khép cửa, tiếp đó tiếng Hàn Trạc Thần nói với vệ sĩ: “Nó còn dám bước vào cửa thì đánh gãy chân nó rồi đem vứt trước cửa nhà tù.”

“Vâng!”

Nghe hắn nói vậy, tôi tưởng hắn đã tốt hơn, biết vị tha hơn. Ba ngày sau, khi hắn như kẻ phát điên bắn chết tên Chiêu trước mặt tôi, tôi mới hiểu rõ một điều, ác quỷ vẫn là ác quỷ, không bao giờ từ bỏ bản tính khát máu.

Vào một ngày mưa rào, ngày mà cả đời tôi không bao giờ dám nhớ lại, khi tôi che ô bước ra ngoài cổng trường thì một chiếc xe địa hình dừng ngay bên cạnh. Tôi ngước mắt nhìn. Anh chàng đẹp trai Nhạc Lỗi vẩy những giọt nước trên mái tóc ngắn rồi nói: “Hàn Thiên Vu, nhà cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về nhé!”

“Không cần đâu, lát nữa có người đến đón tớ rồi.” Tôi cúi nhìn đồng hồ, mới có bốn rưỡi.

Ban nãy Hàn Trạc Thần gọi điện nói rằng hôm nay trời mưa, đích thân hắn sẽ đến trường đón tôi. Không hiểu trời mưa và việc hắn đích thân tới đón tôi có gì liên quan gì tới nhau. Tôi chưa bao giờ từ chối.

Thường ngày năm giờ tôi mới tan học, hôm nay được nghỉ sớm, xem ra phải đợi khá lâu.

“Mưa to thế này… tớ tìm chỗ trú mưa đợi cùng cậu nhé!” Nhạc Lỗi hất ngược mái tóc ra phía sau để lộ khuôn mặt điển trai có vẻ ương bướng.

Thời học cấp hai, nam sinh, nữ sinh dễ nảy sinh tình cảm và yêu sớm đã không còn là chuyện mới mẻ nữa. Nhưng tôi không thể chấp nhận sự theo đuổi của Nhạc Lỗi. Không phải vì tôi không có tình cảm với cậu ấy mà là vì tôi không an nhàn, rảnh rỗi để chơi trò chơi không bao giờ có kết quả.

“Không cần đâu, người đón tớ sắp tới rồi!”

Tôi vừa dứt lời thì một chiếc xe Jeep cũ kỹ như đống sắt vụn dừng ngay trước mặt, cửa sau bật mở.

Tôi đang tò mò không hiểu tự khi nào Hàn Trạc Thần lại thích phong cách như vậy thì một người đàn ông lạ mặt xông đến bịt chặt miệng tôi, lôi tôi vào trong xe. Chiếc váy móc vào tay cầm của xe nên bị xé rách, để lộ cặp đùi trắng ngần.

“Mau lái xe đi!”

Tôi gắng sức đập cửa rồi tuyệt vọng nhìn ra ngoài cửa xe. Nhạc Lỗi ra sức đạp xe trong mưa đuổi theo, tiếc rằng hình bóng cậu ấy càng lúc càng xa rồi mất hút.

Đùi tôi lạnh toát, khi nhìn xuống bỗng thấy đôi bàn tay thò vào trong váy, bóp đùi tôi. Không chút do dự, tôi tát cho hắn một cái. Kẻ bắt cóc không ngờ tôi lại ra tay… Nhưng khi tôi bị hắn tát lại đến mức choáng váng, tôi mới hối hận, tự nhủ sao mình không mềm mỏng hơn một chút.

Đôi bàn tay kinh tởm ấy lại định sờ khuôn mặt tôi. Tôi giật thót mình, co rúm người lại, tiện tay vớ lấy chiếc cặp sách đập lia lịa vào người hắn.

“Ông dám động vào tôi, tôi sẽ tự sát.”

“Còn dám dọa tao hả?!” Nói xong, hắn lại giáng cho tôi một cú đau hơn. Miệng tôi chảy máu, trong miệng toàn mùi máu tanh.

“Đao Mẻ, tao bảo mày nhẹ tay một chút cơ mà!” Tên lái xe nhìn thấy hắn giật tóc tôi liền lên tiếng. “Mày xem làn da mịn màng, mềm mại như vậy có chịu nổi cú đánh của mày không? Lỡ mày đánh chết nó thì làm sao chúng ta đòi được tiền nữa?”

“Đã lâu tao không được chạm vào phụ nữ rồi, thích mạnh tay như vậy, chơi trước đã rồi tính sau.”

“Đợi đòi tiền trước đã, xong việc rồi, mày muốn chơi thế nào thì chơi!”

Tôi chịu đau, gật đầu lia lịa.

“Các ông có thể gọi điện cho bố tôi… Ông ấy rất thương tôi, chỉ cần các ông không làm hại tôi thì các ông cần bao nhiêu ông ấy cũng cho.”

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 4.1

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s