Ngủ cùng sói – Chương 3.2

Tôi uống một ngụm nước, đối với vấn đề này tôi vẫn giữ vững quan điểm của mình nhưng không nói nữa.

Cô ấy ngồi thẳng người, nói vẻ quả quyết: “Tớ thấy Hàn Trạc Thần chính là người đàn ông đáng để yêu nhất, nếu anh ấy yêu tớ…”

Tôi phun nước đầy lên mặt cô ấy, không chừa lại giọt nào trong miệng.

“Hàn Thiên Vu!!!”

“Tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi!” Tôi vội lấy giấy ăn lau nước trên mặt cô ấy. Việc này thực ra không thể trách tôi được, may mà lời nói của cô ấy không khiến tôi chết ngất. “Cậu nói ai cơ? Hàn Trạc Thần?”

“Đúng vậy! Có gì đáng kinh ngạc đâu.”

“Cậu biết ông ấy?” Tôi chỉ biết khi hắn đưa tôi đi shopping, luôn có những người vô vị nói với hắn những chuyện tôi chẳng hiểu gì cả. Nhưng từ trước tới nay tôi không hề biết hắn lại nổi tiếng đến thế.

“Cậu đừng nói với tớ rằng cậu không biết anh ấy.”

“Tớ…” Tôi lắc đầu, trả lời không chút do dự. “… không biết.”

Lần này ánh mắt cô ấy nhìn tôi có vẻ coi khinh: “Cậu thì biết cái gì chứ!”

Vì tôi quá biết về hắn nên không dám nói với người khác rằng tôi quen hắn, sợ người ta liệt tôi vào cùng loại người với hắn.

“Anh ấy siêu đẹp trai.”

Đẹp trai?! Nghĩ lại khuôn mặt ấy, tôi cũng phải công nhận như vậy.

Cô ấy quệt nước miếng tiếp tục nói: “Nghe nói trước đây khi anh ấy còn trong giới xã hội đen, ai nghe thấy tên anh ấy cũng phải phát run, kẻ nào dám đắc tội với anh ấy thì đêm đến không dám ngủ…”

Nghĩ đến cảnh bố tôi lúc nhìn thấy hắn, tôi đồng ý với quan điểm này.

“Bây giờ anh ấy đã rút khỏi giới giang hồ… vẫn không ai dám động vào anh ấy.”

“Cô bạn yêu quý ơi, có phải cậu đọc tiểu thuyết kiếm hiệp nhiều quá không?”

“Đâu có, tớ mới chỉ đọc hơn ba trăm cuốn… nhưng tớ nghĩ nếu anh ấy sống ở thời cổ đại, nhất định sẽ là một đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa.”

“Có mà là một ma đầu độc ác tột đỉnh”, tôi đoan chắc.

“Cậu cút đi! Không thể hiểu nổi cậu!”

Tôi cúi đầu, tự kiểm điểm. Khi nghĩ đến cái tên Hàn Trạc Thần, tôi chẳng còn chút hứng thú ăn uống nào nữa, nguấy bát cháo đến lúc nó nguội ngắt…

Đang học tiết buổi chiều thì bụng dưới tôi bỗng đau dữ dội, tôi mới chợt nhớ hôm nay là ngày Mười lăm, cái ngày luôn hành hạ tôi mỗi khi đến kỳ.

Tôi toát mồ hôi hột, chịu đau cho tới lúc tan học, bữa tối cũng không ăn nổi. Tôi nằm co quắp trên giường, quấn người trong chăn.

Những lúc đau đớn là khi tôi yếu đuối nhất, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi chịu đựng cảm giác sống không bằng chết. Tôi thèm khát bàn tay mẹ, chỉ muốn được mẹ ôm ấp và nhắc nhở: “Lần sau nhất định không được ăn đồ lạnh đấy!”

“Mẹ ơi! Con rất nhớ… bố mẹ và cả anh trai nữa! Con nhớ mọi người lắm…” Nước mắt chảy ròng trên khuôn mặt buốt lạnh. Tôi vùi mặt vào chăn khóc, tự nhủ mình phải kiên cường!!!

Không biết là bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng mở cửa ở tầng dưới rồi tiếng Hàn Trạc Thần hỏi: “Thiên Thiên về chưa?”

Tôi cắn răng định vùng dậy chạy đến chào hỏi hắn nhưng người mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào để bước đi nữa. Tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng càng lúc càng gần rồi dừng bước bên cạnh giường. Đôi bàn tay lớn nhẹ nhàng mở tấm chăn tôi đang vùi kín đầu, gạt những sợi tóc bết trên mặt tôi.

Động tác của hắn nhẹ nhàng vì sợ tôi thức giấc. Tôi ngỡ hắn sẽ rời khỏi phòng nhưng hắn lại ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi…

“Thiên Thiên, làm sao thế?” Hắn lau nước mắt cho tôi, lo lắng hỏi. “Có việc gì à?”

“Không có gì ạ! Chỉ là… chỉ là…” Tôi mím môi mím lợi, ngại ngùng không dám nói.

“Có phải con bị ốm không? Sao không nói với ai thế?”

Hắn có vẻ hoang mang, chỉnh cho đèn sáng hơn, rồi bế tôi ra khỏi chiếc chăn ấm, áp trán lên trán tôi…

Lúc còn nhỏ, mỗi khi tôi bị sốt, hắn đều làm như vậy để kiểm tra nhiệt độ cho tôi. Trước đây tôi không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng lúc này… Trán hắn nóng như lửa, đôi môi hắn thật gần, gần tới mức chỉ cần mở miệng là tôi có thể chạm phải.

Tôi không dám nói gì, đến hít thở cũng không dám, lòng bàn tay lạnh buốt, rịn mồ hôi. Đợi đến lúc hắn buông ra, tôi cố há miệng thật to để hít thở, nạp đủ oxy cho bộ não tê dại của mình.

“Để ta gọi bác sĩ.”

“Không cần đâu.” Tôi túm chặt lấy vạt áo hắn. “Con không sao.”

“Sắc mặt con không tốt, rốt cuộc là khó chịu ở đâu?”

“Con… đau bụng.” Nhìn vẻ mặt khó hiểu nhưng quyết không chịu để yên của hắn, tôi ngượng đỏ mặt, đành nói thật: “Con gái hằng tháng thường bị như vậy, đau một ngày là khỏi.”

“Ồ!” Hắn khẽ nói vẻ tươi cười. “Đau lắm à?”

“Đỡ hơn rồi, con muốn uống nước.” Thực ra lúc đó tôi cũng không quá khát nhưng ánh mắt hớn hở, chờ đợi của hắn làm tôi phát sốt.

“Được, đợi chút, ta lấy cho con đây.”

Tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng đồ kim loại va đập vào nhau.

Trên trán tôi vẫn lưu lại chút hơi ấm của hắn, trên áo tôi còn phảng phất mùi rượu phả ra từ người hắn…

Nếu được lựa chọn, tôi thà chịu cảnh hằng ngày bị hắn đối xử lạnh lùng, vừa đánh vừa chửi còn hơn là cách hắn đối tốt với tôi như thế này, tốt đến mức toàn thân tôi run rẩy.

Khi trở lại phòng, hắn bưng một cốc nước hoa quả ấm và một vỉ thuốc giảm đau. Tôi uống thuốc, hơi ấm khiến vùng bụng dưới bớt căng và đau. Người ta nói con gái trong những ngày này hay đa sầu đa cảm, quả là vậy. Người có trái tim sắt đá như tôi cũng phải cảm động đến nỗi nhỏ vài giọt nước mắt.

“Tại sao lại đối tốt với con như vậy?”

Hắn nằm lên giường, ôm lấy vai tôi, để đầu tôi áp vào lồng ngực hắn, nghe thấy nhịp đập của trái tim hắn.

“Vì con cho ta cảm giác an toàn… Con là người duy nhất ta có thể tin tưởng.” Hắn vuốt ve khuôn mặt tôi, ánh mắt hiền hòa như dòng nước nhưng có thể khiến người ta chết đuối. “Ta thích sự thuần khiết và lương thiện của con. Ta muốn cố hết sức để bảo vệ con, hy vọng con không bị nhiễm những nhơ bẩn của xã hội này, mãi mãi giữ được vẻ thánh thiện.”

“Vâng!” Nhịp tim của hắn nghe thật êm ái nhưng tôi muốn nó ngừng đập.

“Thiên Thiên, thực sự ta không quan tâm người khác coi ta là người như thế nào, bất kể họ nói gì, làm gì ta đều không tin. Ta chỉ tin mình con vì ta được nhìn thấy con lớn lên, con là người con gái hiểu ta nhất, cũng là người duy nhất không lừa dối, phản bội ta.”

Tôi nhận thấy hắn dùng từ có chút kỳ quặc nhưng lại không hiểu kỳ quặc ở chỗ nào.

“Nếu con phản bội chú thì sao?” Tôi hỏi.

Hắn đặt tay lên bụng tôi, mỉm cười rồi hôn lên má tôi nói: “Không thể như thế. Bất kể con cần gì ta cũng có thể cho con, chỉ cần con nói ra.”

“Thật thế không? Nếu con cần mạng của chú thì sao?”

Hắn cười như thể vừa được nghe truyện cười vậy.

“Con bé này, nếu con cần thì ta cho con vậy…”

Đương nhiên tôi không ngu ngốc đến mức tin những lời hắn nói là thật. Nhưng vùng bụng dưới của tôi được bàn tay ấm áp của hắn ủ ấm nên đã đỡ đau, nước mắt tôi chảy ròng, thấm ướt áo hắn.

5 comments on “Ngủ cùng sói – Chương 3.2

  1. Tôi toát mồ hôi hột, chịu đau cho tới lúc tan học, bữa tối cũng không ăn nổi. Tôi nằm ườn ra bàn, quấn người trong chăn=> nằm ra giường, sai ùi Amun ơi >”<

  2. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s