Cafe yêu – Cửa hàng Mộc Lan P3

Phần 3: Những ngày thật khác

13.

Cửa hàng lúc này đã bắt đầu đông khách. Hiển nhiên tôi không thể ngồi đó thơ thẩn và bỏ mặc Vương Minh bị xoay như cánh quạt của cối xay gió làng Kinderdijk mà phải gượng tươi cười đứng dậy hóa thân thành cái cối xay gió thứ hai.

Dù thực trong lòng tựa hồ có bão.

Như thường lệ, cứ tầm mười hai giờ là cả Cineleisure, chứ không riêng gì cửa hàng chúng tôi, trở nên yên tĩnh. Huống chi hôm nay lại là thứ Hai. Vương Minh hỏi tôi có cần một combo thịt hun khói của BurgerKing cho bữa trưa không, tôi chỉ lắc đầu.

– Thế thì gà vậy. Không thể nhịn đói! – Vương Minh tự quyết định.

Dứt câu thì nó bỏ đi. Tôi ngồi một mình giữa cửa hàng Mộc Lan, gấp hạc bằng những tờ giấy hình vuông đầy màu sắc và cho vào những chiếc hộp thủy tinh. Trong bốn đứa, chỉ có tôi thấy hứng thú với công việc nhàm chán này.

Khi bụng tôi đang đói cồn cào thì Vương Minh cầm hai túi thức ăn bước vào. Nhìn thấy vẻ mặt như bắt được vàng của tôi, nó bật cười. Tôi cũng mỉm cười.

– Không nên dây dưa với hắn. – Vương Minh đưa cái hamburger lên miệng.

Tôi dừng việc nhâm nhi mấy miếng French Fries, ngạc nhiên nhìn Vương Minh.

– Ngoài ngoại hình giống Vins ra, thật sự trông quá đồng bóng. – Vương Minh tiếp tục.

Tôi im lặng.

– Lại còn hội bạn ăn mặc khác người của hắn nữa chứ? – Vương Minh tỏ ra bực mình vì tôi có vẻ thờ ơ.

Tôi chẳng nói gì. Tôi biết dù có tranh cãi với Vương Minh thế nào đi nữa, dù thắng hay thua, tôi vẫn giữ quyết định chấp nhận lời mời xem phim của Nick. Thế nên tôi im lặng.

14.

Tháng Ba trời rảnh rang làm gió.

Tôi đi thơ thẩn vòng quanh đại lộ Orchard dưới những tán lá mát. Chọn cho mình một băng ghế đá khi bỗng thấy mỏi chân, tôi thả người ngồi xuống. Sau khi bực mình với tôi, Vương Minh chỉ cắm cúi ăn chẳng thèm nói nửa lời. Tình trạng này xảy ra lần đầu tiên cách đây hai năm, và có chiều hướng tầm bốn tháng lặp lại một lần.

Tôi biết trong suy nghĩ của Vương Minh lúc này, tôi đang là nàng tiên cá, thay đổi bản thân vì người yêu và quên đi bạn bè.

Tôi không trách gì Vương Minh. Thậm chí, dù nó có suy nghĩ tệ hơn về tôi đi chăng nữa. Tôi tin một ngày nào đó, Vương Minh rồi sẽ hiểu cảm giác của tôi.

Có Chúa biết giùm, đó thật sự là một cảm giác đầy cám dỗ thuộc về ngày hôm qua.

15.

Tôi với gọi Alex khi thấy anh đi ngang qua tôi. Có lẽ vì headphone iPod đang hoạt động hết công suất, nên tôi phải gọi đến tiếng thứ ba Alex mới xoay người lại nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Những con người xa lạ hối hả đi ngang qua hai đứa. Trong đầu tôi bỗng vang lên tiếng sóng biển. Tôi tự hỏi có phải mình đang như một con thuyền và Alex là ngọn hải đăng lóa mắt giữa đại dương bốn phía như một này.

Trong bốn đứa, tôi thân với Vương Minh nhất vì cùng là con gái. Mọi chuyện buồn vui hai đứa đều thủ thỉ với nhau. Nhưng có lẽ vì nhiều lúc con gái cũng không thể hiểu được nhau, nên giữa chúng tôi vẫn hay có bất đồng. Mỗi khi như thế, Alex đều xuất hiện trước mắt tôi, vững chắc và đầy tin tưởng.

Lần này cũng vậy, anh bước đến và ngồi xuống cạnh bên:

– Em cãi nhau với Vương Minh nữa à?

Tôi ngồi im. Alex cũng chẳng nói thêm gì. Rồi anh nhẹ nhàng nhét một bên headphone còn lại vào tai tôi. Hai đứa bất giác mỉm cười. Alex bắt đầu ngâm nga Somewhere over the rainbow với tên tôi. “Some day I’ll wish upon the stars…” chỉ còn lại: “Myn mỳn myn mỳn mýn mỳn…”.

Tôi cứ cười mãi.

Đôi khi, thật sự tôi chỉ cần một người như anh ngồi cạnh tôi những lúc thế này, để tôi biết rằng vẫn còn một điểm tựa ở – đâu – đó – xung – quanh.

Một lúc sau, hai đứa quyết định đứng lên đi bộ về cửa hàng. Chúng tôi biết Vương Minh đang lo lắng vì sự biến mất của tôi. Những tia nắng bướng bỉnh gắng soi mình qua những phiến lá, soi xuống mặt đường thành ánh xanh vui mắt. Tôi không còn thấy nóng vì những muộn phiền ít nhất cũng đã vơi đi rất nhiều. Khi còn vài bước nữa là đến cửa hàng, một khoảng cách đủ để trông thấy Vương Minh đang loay hoay xếp những chiếc áo thun màu xám lọ lên giá tủ, Alex gọi tôi.

– Myn này.

Tôi xoay sang, mở to mắt nhìn Alex chờ đợi. Ngay từ đầu, tôi biết trước anh sẽ nói một điều gì đó.

– Em nên quên Vins và mọi thứ thuộc về cậu ta đi. – Alex nói – Có lẽ em không muốn nghe một lời khuyên, nhưng sự thật, ai cũng cần những lời khuyên.

Tôi mỉm cười cảm ơn và bước tiếp. Có lẽ mọi người đều nghĩ tôi điên rồ. Mà có lẽ tôi thật sự như thế. Đôi khi, người ta chấp nhận điên vì những giấc mơ.

Vương Minh gật đầu chào Alex và giả vờ không trông thấy đứa con gái bốn mươi ba cân như tôi đang cố gắng tỏ ra bình thường kế bên. Ngoài kia, hình như mùa xuân sắp phải đi xa.

16.

Khi Alex và BJ đến ca trực thì mọi chuyện luôn khác hẳn. Khách đông hơn so với khi chỉ có tôi hoặc Vương Minh. Chúng tôi nhận ra điều đó ngay từ những ngày đầu tiên mở cửa hàng. Vì thế tôi hay nói đùa với Vương Minh là kiếp sau được chọn lại, tôi muốn làm một thằng con trai, tất nhiên là phải đẹp trai!

Vương Minh vẫn giận tôi đến hết ca trực. Dẫu thế, lúc về nó vẫn không quên hỏi rằng tối nay tôi có ăn ở nhà hay không. Vương Minh là thế, dù giận tôi thế nào cũng không bỏ mặc tôi.

Tôi nán lại cửa hàng phụ tiếp một lúc. Vì suy cho cùng, tôi và Vương Minh vẫn hiểu rõ những món đồ nhỏ nhắn ở đây hơn hai người con trai này. Lúc tôi nhìn đồng hồ thì chỉ còn mười phút nữa là đến giờ hẹn. Tôi không nói với Alex và BJ về buổi hẹn hò, nên khi tôi bảo mình có việc, hai chàng trai có vẻ ngạc nhiên. Tuy thế, họ vẫn để tôi có khoảng trống cho riêng mình. Tất nhiên, Vương Minh làm mặt mèo.

Cửa hàng Mộc Lan của chúng tôi ở tầng hai, và rạp phim Nick hẹn tôi ở tầng sáu. Tôi mất năm phút để có mặt trước hall chiếu phim số chín. Khi tôi đến, Nick đã có mặt. Anh mặc một chiếc áo khoác mỏng màu tím và chiếc quần bó, ngậm một cái que gì đó. Thật kỳ cục, tôi thầm nhủ.

Nick hỏi tôi có muốn dùng coke hay popcorn gì không với giọng cộc lốc. Tôi cho rằng đó là bản tính của anh nên cũng không thèm trách cứ, chỉ gật đầu. Vài phút sau, anh đem đến cho tôi phần Lover’s combo với coke hương vanilla và popcorn tẩm đường ngọt lịm. Tôi tưởng như đánh rơi chính mình. Nếu không nhờ đôi mắt của Nick, tôi nghĩ mình đã làm một việc sai lầm là gọi tên Vins chính trong khoảnh khắc ấy. Rõ ràng tôi cũng biết đó là một việc tồi tệ nên tôi kịp kìm lòng lại.

Chỉ là tôi không nghĩ ngoài Vins, có người nào đó có thể mua Lover’s combo trong vòng chưa đầy năm phút. Xung quanh chúng tôi là một biển người. Chẳng người nào nhớ rằng tôi đã rất nhiều lần đứng đây chờ một chàng trai dáng người cao lớn có gương mặt thiên thần. Nhưng tôi vẫn nhớ như in cảm giác chờ đợi một người tôi biết rằng sẽ chẳng bao giờ đến ấy.

Nghĩ đến đó, tôi thấy mắt mình cay cay.

17.

Hôm đó, chúng tôi xem Away from her. Dù đã từng đọc qua cuốn tiểu thuyết, nhưng bộ phim vẫn thật sự lôi cuốn tôi. Nick ngồi cạnh bên, dán mắt vào màn hình. Ngày trước tôi hay đùa với Vins rằng, rạp chiếu phim là nơi hẹn hò thất bại nhất của chúng tôi, vì dù phim có hấp dẫn hay nhàm chán, anh cũng luôn dán mắt vào nó. Khẽ rùng mình vì lạnh, theo thói quen, tôi vòng hai tay trước ngực. Nick đẩy chiếc áo khoác về phía tôi.

Tôi lặng người, rất giống Vins…

Tôi ép chiếc áo khoác gần vào mặt. Mùi táo xanh. Mùi của những trái táo non nớt tháng Tư mỏng manh. Mùi nước hoa tôi từng quen thuộc.

Nick xoay qua nhìn đôi mắt đã ướt nước, chực rơi lệ của tôi vẻ ngạc nhiên. Vì rõ ràng cảnh Grant và Fiona hạnh phúc bên nhau chẳng thể gây buồn phiền cho ai trong rạp, nên anh bắt đầu thì thầm vào tai tôi những thứ như: anh là người Đài Loan, hiện đang mở một xưởng mô tô cùng những người bạn hôm trước tôi gặp, tên phiên âm của anh có nghĩa là Đám mây nhỏ, tôi cho đó là một cái tên buồn cười đối với một đứa con trai ngổ ngáo như anh… và những thứ lặt vặt như anh thích cửa hàng Mộc Lan của chúng tôi, anh thích cái cách những người trẻ như tôi quản lý nó.

Tôi nghe một tai và mọi thứ trôi tuột ra tai kia. Làm sao tôi có thể tập trung khi cách tôi chưa đầy nửa tấc về bên phải là giấc mơ tôi ngỡ mình đã mất đi. Hình xăm ngôi sao bất chợt hiện trong đầu tôi khi Nick với tay lấy ly coke. Tôi tò mò hỏi về ngôi sao màu xanh nhạt hiện ra lờ mờ trong bóng tối.

– Ngôi sao sáu cánh tượng trưng cho phép thuật, anh cần nó cho ước mơ của mình. – Nick mỉm cười.

– Thế điều ước có thành sự thật không? – Tôi tò mò hỏi.

– Điều đó phải do em trả lời.

– ???

– Vì anh đã ước một cô gái xinh đẹp như em cho phép anh được yêu. Đó là một ước mơ hoang đường đúng không? – Nick nhún vai ranh mãnh.

Tôi nhìn anh, kinh ngạc về điều ngọt ngào anh vừa nói.

Ừ, nó là một điều hoang đường như những giấc mơ ướp đầy hương tháng Giêng.

Cơn mơ đã dừng ngày tôi ngồi nhớ anh bên ô cửa sổ. Ngoài trời giăng đầy mưa với tiếng nhạc Canon in D văng vẳng từ phòng Vương Minh.

Những ngày tôi bắt mình phải cười trong khi lòng không thở được.

Những ngày thật khác.

Chợt, Nick nắm lấy tay tôi.

Tay anh rất ấm, lần này thì tôi khóc thật.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s