Tình dại khờ – Tương tư

(Sơn, nam, 17 tuổi)

Trong mắt bạn bè, tôi là một lớp trưởng nghiêm túc, thậm chí khá lạnh lùng. Tôi không thích nói chuyện hay trêu đùa với đám con gái trong lớp, trừ khi có việc cần, chứ bình thường tôi chẳng mấy khi để ý đến bọn họ, vì theo tôi, đám con gái vừa ồn ào, lắm chuyện, lại hay khoe khoang, nhõng nhẽo nữa. Hoặc cũng có thể tôi hơi “già” so với bè bạn chăng? Trong lớp cũng có vài đôi đang yêu, lúc thì họ thắm thiết, lúc lại tranh cãi, giận dỗi, vừa cười xong đã khóc ngay được, tôi thấy thật là vô vị! Thời gian đó, thà để ngủ và chơi đá bóng còn hơn!

Ấy thế mà chẳng hiểu thế nào chính tôi cũng bị trúng mũi tên của thần Tình ái đó và tôi nhận ra rằng, đây quả là việc “không đừng được”!

Ba tháng trước, lớp tôi có một cô giáo tiếng Anh mới. Cô tên là Tiêu, sinh viên mới ra trường. Cô Tiêu dạy rất hay, cả lớp đều háo hức trong tiết học của cô. Điều quan trọng hơn cả là cô hết sức nhiệt tình và yêu quý học trò, điều này các thầy cô lâu năm ở trong trường ít thể hiện. Ngoài ra, còn một lý do khiến bọn tôi quý mến cô, nghe thì hơi buồn cười – là vì cô giáo rất thật thà, thậm chí có thể nói là “ngây thơ”. Ví dụ, có lần lớp có giáo viên dự giờ, cô bỗng trở nên căng thẳng, lúng túng, hai má cô ửng hồng. Đứng trên bục giảng, cô không ngừng nhìn tôi, ánh mắt ấy như thể muốn “cầu cứu” vậy. Cũng chẳng có gì lạ, vì tôi là lớp trưởng, là “anh cả” của lớp mà! Lúc ấy, tôi mỉm cười và giơ hai ngón tay thành hình chữ “V”, ngụ ý rằng cô giảng rất tốt, cô hãy yên tâm.

Hồi lớp mười, tôi là học sinh chuyển từ trường huyện tới, nên vốn tiếng Anh cơ bản không được vững. Tôi rất lo lắng vì biết rằng đây là một môn học quan trọng. Thấy cô Tiêu hiền lành, tốt bụng, tôi thường nhờ cô giúp đỡ, thậm chí sau giờ tan học, tôi không ngại ngần đến tận ký túc nơi cô ở để nhờ cô phụ đạo. Dần dần, cuộc trò chuyện giữa hai cô trò không chỉ dừng lại ở vấn đề học tập, mà chuyển sang chủ đề về trường lớp, gia đình, rồi chuyện quá khứ. Cô Tiêu có một tâm hồn trong sáng, thuần khiết, giống như một cô sinh viên chưa từng trải trong cuộc sống. Quãng thời gian đó, không rõ từ khi nào, trái tim của chúng tôi đã xích lại gần nhau.

Cho đến một buổi chiều, tôi được nghe cô kể về mối tình đầu của mình. Đó là tình cảm đơn phương vô vọng, một cô bé mười hai tuổi đem lòng yêu mến anh bác sĩ trẻ tuổi đã từng chữa bệnh cho mình. Cô Tiêu kể về nỗi nhớ suốt mười năm qua, nỗi niềm tiếc nuối khi đã không thể thi đỗ đại học Y. Lắng nghe tâm sự của một thiếu nữ, tôi đã thực sự xúc động, lần đầu tiên tôi được biết đến một tình cảm trong sáng như thế. Sau khi kể xong, cô bỗng quay sang nhìn tôi và hơi bất ngờ khi bắt gặp ánh mắt tôi đang ngắm cô một cách chăm chú, như một chú bé ngốc vậy! Nhưng quả thực lúc đó trông cô đẹp lạ kỳ!

Sau đó, tôi bắt đầu thấy mình khang khác, từng giây từng phút tôi đều nhớ đến cô. Rõ ràng là suốt cả ngày ở bên nhau, vậy mà đến tối, sau khi ôn bài, đặt mình lên giường, tôi lại cố tưởng tượng ra gương mặt cô và kỳ lạ, tôi chỉ mong mau chóng đến sáng hôm sau để được nhìn thấy cô. Hình như cô Tiêu cũng đã nhận thấy sự thay đổi đó, nên trong giờ giảng, mỗi khi bắt gặp ánh mắt tôi, hai má cô lại ửng hồng. Sau đó, chúng tôi ngày càng thân thiết hơn, thậm chí là thường xuyên “kiếm cớ” để gặp nhau. Ngày 5 tháng 5, sinh nhật cô, cô đã chủ động cho tôi biết. Hôm đó, tôi mua một bó hồng đỏ thắm đến tặng cô và cô không hề từ chối.

 

 

 

Tình cảm của Sơn và cô giáo Tiêu có thể coi là tình yêu, sự ngưỡng mộ lẫn nhau, chỉ tiếc rằng tình cảm đó lại không đúng lúc. Mỗi người trong chúng ta đều là một thành viên trong xã hội, cái gọi là “tự do tự tại”, “làm theo ý mình” thực ra chỉ là hoang tưởng, vì tất cả những gì ta nói, ta làm, không thể chỉ vì sự vui vẻ, sở thích của bản thân, mà còn cần được xã hội thừa nhận. Một khi chúng ta tách mình ra khỏi môi trường xung quanh, chắc chắn sẽ gặp nhiều khó khăn. Người thông minh sẽ tìm cho mình một “con đường an toàn”, để vừa có thể thực hiện mong muốn của mình, vừa được xã hội thừa nhận. Đối với Sơn, trước hết hãy phấn đấu để có được một vị trí cũng như khả năng về kinh tế nhất định, khi đó mới có đủ tư cách và sự tự tin để yêu thương, chăm sóc một người con gái, hơn thế nữa là hướng tới cuộc sống gia đình. Muốn làm được điều đó, ít nhất Sơn cần một vài năm để phấn đấu, vươn lên.

Tình cảm giữa Sơn và cô giáo chỉ mới nảy nở, chưa đến mức độ không thể kiềm chế. Vì vậy nên lập tức dừng lại. Mục tiêu trước mắt của học sinh cấp ba như Sơn trước hết vẫn là học tập, thi tốt nghiệp. Hãy tạm gác lại những tình cảm mơ mộng, những khát vọng xa vời, sau này khi đã chín chắn, thành đạt hơn, bạn sẽ tìm được tình yêu đích thực của mình.

Advertisements

Gửi người tôi yêu – Chương 1.2

Không gặp mặt, nhưng có thể viết thư. Gặp gỡ, còn hơn nhớ nhung.

Cảm giác đó giống như trong một bài thơ  “Nam Hương Tử” của Phùng Diên Tị mà cô đã từng đọc qua, chỉ có thể hiểu ý, mà khó diễn tả thành lời. Về sau, cô đã viết bài thơ đó vào trong bức thư tình, đại ý:

Tế vũ thấp lưu quang      

Phương thảo niên niên dữ hận trường

Yên tỏa phong lâu vô hạn sự      

Mang mang

Loan kính uyên câm lưỡng đoạn trường

Hồn mộng nhiệm du dương     

Thụy khởi dương hoa mãn tú sàng

Bạc hạnh bất lai môn bán yểm     

Tà dương

Phụ nhĩ tàn xuân lệ kỷ hàng

Đặc biệt là câu “Phụ nhĩ tàn xuân lệ kỉ hàng”, nó khiến người ta xúc động đến rơi nước mắt.

Ba năm rồi ư?

Kể từ khi người đó đến học tại Đại học Phương Nam, thành phố Thanh Đảo,  đến mỗi kỳ nghỉ lại không thấy về. Nhà anh ta rất nghèo, nên ngoài thời gian lên lớp, phải đi làm thêm kiếm tiền đóng học phí. Về sau, anh luôn tự hào nói cô, anh có thể giành được học phí để cải thiện đời sống cho mẹ, những tháng ngày khó khăn giờ đã qua.

Cô trách Hà Tiểu Khê là đồ bà già lắm chuyện. Nếu như không phải do ả ta ngày nào cũng nhai đi nhai lại cái câu “ông già nhà cậu”, thì giờ này Hứa An Ly đâu phải rơi vào tình cảnh sốt ruột vì một việc vớ vẩn và càng không phải trằn trọc, nằm đếm sao trời vô nghĩa thế này.

Khi thiếu nữ có tâm sự, điều họ sợ nhất chính là bị giày vò. Giống như nước sợ nhất là khi bị gió thổi vậy, tầng tầng lớp lớp của những gợn sóng đó như những tâm sự đang giằng xé trong lòng người thiếu nữ. Nếu một ngày nào đó bị nhàu nát, muốn khôi phục, là điều không thể. Bởi vì, nước khô cạn, gió có mạnh đến mấy cũng không thể thổi cho nước gợn sóng được. Còn nước đầy ắp, nhưng lại không có gió thì vẫn chẳng trôi về đâu…

Trong mười hai năm từ tiểu học cho đến trung học, Hứa An Ly luôn tỏ ra lạc quan như thiên sứ hạnh phúc. Hà Tiểu Khê thường chế giễu, chỉ có người nào chưa “dậy thì” mới vô tư như vậy, kiểu người này dứt khoát là kẻ ngốc trong tình yêu, vì thế làm sao cô ta không vui cho được?.

Hứa An Ly cảm thấy, về phương diện này cô đúng là ngốc thật. Hà Tiểu Khê không hề nói oan cho cô.

Hôm đó, sau khi đánh xong trận cầu lông và rời khỏi phòng thể dục. Hà Tiểu Khê lại giống như một bà già lắm chuyện khi tò mò hỏi han Hứa An Ly: “ Nghỉ hè, ông già nhà cậu không về thăm cậu à?”.  Hứa An Ly mất một hồi lâu mới lúng ba lúng búng nói: “Nghỉ hè anh ấy còn phải đi làm, không về được”. Hà Tiểu Khê không thèm quan tâm châm biếm lại: “Cậu đúng là con ngốc dễ đánh lừa nhất thiên hạ, người ta mang cậu đi bán, mà cậu vẫn giúp người ta đếm tiền! Dựa vào cái gì, mà cậu tin tất cả những lời anh ta nói?  Không khéo giờ này anh ta đang lãng mạn bên người khác rồi cũng nên. Anh ta đang nói dối cậu, cậu có biết không?”

Lúc đó, Hứa An Ly mặt đỏ tía tai nói với Hà Tiểu Khê: “Anh ấy không phải là loại người đó!”

“Vậy thì cậu nói cho tớ biết, anh ta là loại đàn ông nào?”

Đối mặt với những câu chất vấn của Hà Tiểu Khê, Hứa An Ly đều không trả lời được.

Đúng vậy, anh ấy thuộc loại đàn ông nào? đàn ông được phân ra làm bao nhiêu loại? cô đâu có biết?

Đàn ông lại không phải là bộ quần áo thời trang, cũng đâu phải là xe hơi, nên làm sao có thể phân thành bao nhiêu loại? nhưng nhìn thấy sự hiếu thắng của Hà Tiểu Khê, cô cũng không dám già mồm xem như là một công thức hóa học hay hình học cao siêu. Cô khó mà đánh bại được Tiểu Khê, bởi thầy giáo chưa từng dạy qua vì một lẽ  trong giáo trình cô chưa được học. An Ly vẫn bị Tiểu Khê hỏi dồn dập, cô chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn cô nàng, ý tưởng chợt lóe lên trong đầu, dựa vào đối phương để đưa ra kế sách: “Chuyên gia tình yêu, tại hạ sẵn sàng lắng nghe”.

“Đàn ông mà…….”, quả nhiên Tiểu Khê cứ khăng khăng: “Chỉ có hai loại, một loại là cậu si mê anh ta nhưng anh ta không yêu cậu, còn loại kia là anh ta lừa dối cậu và cậu đang nhắm mắt làm ngơ!”

An Ly không thể không bái phục Tiểu Khê và cô rất tán thành những cẩm nang sống của cô nàng. Tóm lại, nếu trong học tập có vấn đề nào không hiểu thì An Ly giảng giải tận tình, nếu gặp phải vấn đề về cuộc sống hay vấn đề về đàn ông, cô tin cậy đặc biệt vào Tiểu Khê.

“……Vậy thì……cậu thử nói xem anh ta thuộc loại đàn ông nào?”, vừa nói dứt câu, mặt  của Hứa An Ly đã nóng bừng lên như vừa bị ai đó bạt tai.

“Muốn nghe sự thật hay nói dối?”

“Sự thật!”

“Anh ta không thuộc loại người nào!”

“Tớ không hiểu ý của cậu”. An Ly nhìn Tiểu Khê đầy nghi hoặc.

“Đúng là đồ ngốc! như vậy mà cũng đòi quyết tâm và học BW cùng tớ, quyết tâm để ngồi cùng bàn, tớ không cần một người ngốc như cậu ngồi cùng bàn”,  Tiểu Khê giương mắt lên nhìn An Ly: “Cậu thì thông minh, đến thiếu gia họ Trương cũng không thể một chân giẫm lên hai chiếc thuyền, chắc phải đề cử cậu làm ứng cử viên dự bị mất?”

“Với mắt đỏ con ngươi vàng của tớ, chẳng phải sẽ nhanh chóng loại anh ta?”, An Ly chế nhạo.

Đây là sự thực, may mắn thay chỉ trong một thời gian ngắn, thể xác và tinh thần của thiếu nữ Hà Tiểu Khê không phải chịu ảnh hưởng lớn hay một sự hủy hoại nào, mặt nặng mày nhẹ với nhau mất một tuần, lại chủ động làm lành. Hà Tiểu Khê rất nhanh bắt chuyện với “ông già nhà cậu” và trở về với chủ đề chính.

“Anh ta ấy à, không ghét cậu, nhưng cũng chẳng yêu cậu nhiều hơn”

“Như vậy là ý gì?”, An Ly phụng phịu

“Tớ phát hiện ở cậu, cứ mỗi lần nói đến chủ đề này là trí não như bị đoản mạch”, Hà Tiểu Khê gõ nhẹ một cái lên trán Hứa An Ly, khuôn mặt thấp thoáng vẻ đợi chờ. “Anh ta muốn tán tỉnh cậu, nếu nói không thích cậu, thì không đúng, nhưng nếu nói anh ta thích cậu, thì anh ta chưa thực sự xem cậu là bạn gái chính thức của anh ta”, Tiểu Khê phân tích

“Cậu càng nói tớ càng thấy mơ hồ.”, An Ly buồn bã

“Tớ cũng thấy vậy, ba năm nay, hai người khăng khít chẳng khác nào Hồng Nhạn đưa thư, vậy mà chưa một lần nói đến từ yêu?”, Tiểu Khê nheo mắt cười.

“Chưa hề. Chúng tớ là thanh niên cách mạng tốt!”, Giọng An Ly tỏ ra hóm hỉnh.

“Thanh niên cách mạng nên mới trong sáng như vậy, hai người không phải là thiếu niên Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trường, họ kìm nén tình cảm thật của mình mặc cho người khác yêu đến quay cuồng”.

“Cậu thử nói xem phải làm thế nào?”, An Ly chớp chớp mắt.

Tiểu Khê hơi nheo mắt, sau đó lớn tiếng cười “Hay cho tớ viết thư tình thay cậu, để kiss anh chàng kia một cái”.

“Ái chà, đáng chết, cậu đúng là đồ lưu manh!”, Hứa An Ly gắng sức nắm chặt vai Hà Tiểu Khê, cô muốn An Ly thú nhận thành khẩn một sự thật ngọt ngào: “Có phải An Ly và Trương thiếu gia lần đầu tiên đi chơi với nhau, anh ta đã kiss cậu không?”

Những câu nói khiến bạn phải suy nghĩ: Buồn

 

Yêu một người thực ra cần rất nhiều can đảm!

 

Đã có lúc tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không mang lại bình yên…

 

Tình yêu cũng giống như hai người cùng kéo căng một sợi dây chun… Khi một người buông tay… Người còn lại nhất định sẽ đau…

 

Yêu một người thì chẳng cần lý do gì. Nhưng từ bỏ thì bắt buộc phải có…

 

Tiếc rằng không phải là anh. Tuy nhiên không có đáng tiếc, càng không có hận…

By Amunbooks Posted in Relax~