Lỡ tay chạm ngực con gái – P7

7

Chị ấy: “Bạn rét à?” – tôi lắc đầu

chị ấy: “Bạn ôm mình tay có bị tê không?” – tôi lại lắc đầu

chị ấy: “Thế rốt cuộc là bạn bị làm sao thế?”

tôi cúi gằm xuống nói lí nhí: “Chị chẳng mặc gì…”

chị ấy cười và ôm tôi nói: “Chỉ hôm nay thôi… với mình, ôm mình, hôn mình đi…”

tôi nặng nề nói: “Em không phải là một thứ đồ vật để chị thế chân!”

nhưng tôi vẫn hôn chị

cái này gọi là “Mồm thì bảo không mà thân thể thì bảo có”

nhưng cũng chỉ là hôn mà thôi

tôi không dám tiến xa hơn một bước…

cho dù ngực chị ấy ở ngay trước mặt tôi

cho dù tôi vô cùng muốn chạm vào, nhưng cuối cùng vẫn không

tôi không có quyền, vào những thời điểm này, lợi dụng hoàn cảnh của chị ấy để…

Chị ấy ngủ say trong lòng tôi, mà tôi thì cứ thao thức

tôi ngắm nhìn chị ấy ngủ

tôi thấy sự bình yên…

tôi chỉ nghĩ, vì sao một cô gái tuyệt thế này

mà lại có thằng người yêu muốn bỏ rơi

Buổi sáng là một trận tê bại

tay tôi đơ đứ đừ

đêm qua ôm chị ấy ngủ, tay bị đè tê liệt cả đêm

Tôi nhìn, chị ấy vẫn còn say giấc

tôi cố chịu đựng cánh tay tê mỏi, không dám để chị ấy bị đánh thức

nhưng mà thật sự là… tay tôi tê hết chịu nổi rồi…

tay tôi run bần bật, thế là chị ấy tỉnh dậy

tôi vội vã giả vờ nhắm mắt đang ngủ

Chị ấy tỉnh dậy, dùng tay vuốt ve gương mặt tôi

hôn lên trán tôi, tôi mở mắt và hôn lại chị

chị ấy dường như bị giật mình…

nhưng cũng không kháng cự tôi

vì thế chúng tôi nằm ôm chặt, hôn lên trán, hôn lên gò má, lên môi…

tôi hôn dần xuống cổ chị ấy

và đôi tay lặng lẽ đi từ eo lên…

trong đầu óc chỉ còn mỗi hình ảnh, chị ấy mặc chiếc áo màu be bó sát người

Tôi để tay trên ngực chị ấy

và qua áo, có thể cảm nhận hơi thở của chị

đầu óc tôi lại có hình ảnh chị ấy ló đầu ra từ trong buồng tắm

Những ngón tay chạm nhẹ

tôi hôn lên đôi tai: “Em có thể không?”

chị ấy gật đầu

và tay tôi chạm làn da mịn màng

bỗng dưng chị ấy cười phá lên: “Mình sợ buồn!”

tay tôi dừng lại

và rút ra khỏi áo

Tôi: “Em xin lỗi, đáng lẽ em không nên như thế này”

chị ấy im lặng…

Thời gian để yêu – Tháng 5

Thứ Bảy
Ngày 07.05.2011

 Mẹ kế 

Mẹ nó vừa mất không lâu, ba đã dắt về một người phụ nữ khác. Nó đau khổ nhìn cả hai với con mắt đầy oán hận.

Cho dù mẹ kế có cố lấy lòng nó thế nào, nó cũng nhất quyết không tin và không chấp nhận. Những bữa cơm gia đình không bao giờ có mặt nó, nó ở ngoài đường nhiều hơn là đi học.

Nghe tin ba đổ bệnh phải vào bệnh viện, nó lập tức chạy vào thăm. Vừa đến cửa đã thấy mẹ kế vừa lau người cho ba vừa khóc.

Nó chợt thấy gia đình mình rất nguyên vẹn.

 Thứ Sáu
Ngày 21.05.2011

 Đừng nhắc đến hai chữ Việt Nam! 

Lần đầu tiên nó ra nước ngoài là đi thăm một người bạn ở Malaysia. Ngày đầu tiên, nó bị ấn tượng rất mạnh bởi sự hiện đại hóa của phương tiện đi lại, các loại xe đều tự động, siêu thị hay trung tâm có đến năm, sáu tầng để xe.

Bạn nó dắt nó đi tham quan các trung tâm mua sắm, nó bảo nó cũng có cảm giác hân hoan giống như đi các trung tâm ở Việt Nam. Bạn nó cười: “Đừng nhắc đến hai chữ Việt Nam ở đây, lạc hậu lắm!”.

Nhà bạn nó chật nên nó ở nhờ nhà vợ chồng cô em gái của bạn.

Hôm sau, nó uống một ly nước, rồi quên đặt chiếc ly vào chỗ cũ, cô em gái của bạn nó đi làm về nhìn thấy, yêu cầu nó… ra khỏi nhà!

Nó vừa buồn vừa tức, nhưng đây là nước người ta, nhà người ta, nên nó lẳng lặng dọn ra khách sạn ở.

Nó chợt nhớ những ngày bạn nó ở nhờ nhà, không chỉ nó, mà cả ba mẹ nó cũng đón tiếp và chăm sóc bạn nó như con cái trong nhà. Nó thở dài, tự trách mình ngốc khi nghĩ rằng lòng hiếu khách ở đâu cũng giống nhau.

Chuyến bay về Việt Nam vừa đáp xuống, nó lập tức lấy lại tinh thần và sung sướng hít thở thứ không khí Việt Nam “lạc hậu”!

Ngủ cùng sói – Chương 3.1

Khi sắp tới trường học, tài xế chợt phanh gấp trước một trạm gác có rất nhiều cảnh sát giao thông.

Trong đám cảnh sát bỗng có một cảnh sát có nhiều sao trên vai áo nhất bước ra. Ông ta chừng năm mươi tuổi, dáng người không cao, da ngăm ngăm, đôi môi dày trông có vẻ rất nhân hậu. Ông bước đến bên cửa xe, hơi ái ngại gõ cửa.

Hàn Trạc Thần xua xua tay với người lái xe đang định mở cửa, hắn tự mở cửa và xuống xe.

“Cảnh sát Vu, hôm nay rảnh rỗi mà tìm tôi cơ à! Không phải đang nghi ngờ tôi tàng trữ ma túy đấy chứ?”

Cảnh sát Vu thở dài, càng thêm áy náy: “Không định làm phiền anh, là vì có một hung thủ trốn mất, chúng tôi kiểm tra chiếu lệ thôi!”

Hàn Trạc Thần mở cửa xe để cảnh sát Vu xem. “Chỉ có con gái tôi.”

“Con gái anh ư?! Lớn thế này sao?”

Hai người nói chuyện với nhau cứ như người nhà vậy. Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu sao hôm nay trước mặt cảnh sát, hắn lại nói tôi là con gái hắn.

“Cảnh sát Vu, nếu không có chuyện gì khác, tôi đưa con gái tôi đi học trước đây, nó bị muộn rồi.”

Tôi nhìn đồng hồ, đã muộn giờ lên lớp, hôm nay chắc chắn không qua được “kiếp nạn” bị giáo viên phê bình rồi.

“Đợi chút!” Cảnh sát Vu nói. “Nếu đã có con gái rồi thì “quy chính” đi, đừng làm những thứ…”

“Cảnh sát Vu…” Hàn Trạc Thần cắt ngang lời ông ta. “Quan tòa định tội cũng cần có chứng cứ, ông đừng nói linh tinh.”

“Anh làm gì, anh tự biết.”

“Người khác có thể đánh giá tôi là tốt hay xấu, còn ông có tư cách gì?” Hàn Trạc Thần kéo cửa định lên xe nhưng khựng lại, quay đầu nói với cảnh sát Vu, giọng điệu không có vẻ gì là tức giận: “Tôi từng muốn làm một người tốt, nhưng ông không cho tôi cơ hội…”

Từ lúc lên xe, tâm trạng Hàn Trạc Thần thật nặng nề. Ở bên cạnh hắn bao năm qua, đương nhiên cũng có những lúc tôi thấy hắn tức giận. Nhưng cho dù có đánh người ta sắp chết, khuôn mặt hắn vẫn lạnh tanh. Người cảnh sát này lại có thể làm cho thái độ của hắn thay đổi đến vậy, nhất định phải là người có mối quan hệ đặc biệt với hắn. Lẽ nào người đó nắm đằng chuôi?

Suốt quãng đường hắn chỉ im lặng. Đến trước cổng trường, lúc tôi định xuống xe, hắn bỗng vươn tay kéo bàn tay tôi đang đặt lên đầu gối, nắm thật chặt, giống kiểu chiếm hữu thô bạo nhưng cũng rất giống kiểu yêu mến, dịu dàng.

“Thiên Thiên, trong mắt con, ta là người như thế nào?”

Giết người, phóng hỏa, một tên giặc không có gì là không dám làm. Tôi chỉ cầu cho ông chết không toàn thây, bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục. Trong thâm tâm tôi nghĩ như vậy nhưng miệng lại nói: “Chú cảm thấy mình làm đúng là được, sao phải để ý người khác nghĩ gì.”

Hình như hắn không hài lòng với câu trả lời của tôi, khuôn mặt càng lạnh lùng, u ám. Thấy vậy, tôi liền nói chữa: “Trong mắt người khác, bất kể chú là người thế nào nhưng trong mắt con, chú là người bố tốt, nhân hậu, hiền từ.”

Trông hắn vẫn không lấy gì làm vui vẻ, lông mày chau lại.

Tôi tiếp tục: “Dù sao trong mắt con, chú vẫn là người đàn ông tốt nhất trên thế gian này, không có người đàn ông nào hoàn hảo hơn chú…”

Trong lòng tôi không thể chấp nhận những lời tán tụng giả dối đáng ghét như vậy.

Nhưng hắn đã cười…

Tôi không nói gì. Tôi nghĩ, kẻ ngốc cũng có thể nghe ra đó là những lời nịnh hót giả dối, vậy mà hắn lại coi là thật, còn có vẻ như không dám tin mà hỏi lại lần nữa: “Con thực sự nghĩ như vậy sao?”

Tôi tỏ vẻ thành thật, gật gật đầu. Tôi dám chắc một bạn trai mươi mấy tuổi trong lớp tôi cũng không có đầu óc đơn giản như hắn.

 

Cả tiết học tôi bị phạt đứng ở góc lớp, chân tê cứng. Tôi chỉ có thể rủa thầm kẻ chủ mưu Hàn Trạc Thần chết không nhắm mắt mới chịu được đến hết tiết. Lúc về chỗ ngồi, bàn chân tôi tê đến mức không còn cảm giác.

“Thiên Thiên, cậu thật đáng thương!” Người bạn cùng bàn cũng chính là người bạn tốt nhất của tôi, mỗi lần đọc tiểu thuyết là nước mắt đầm đìa, đặt cuốn tiểu thuyết xuống, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng thương hại. Cô ấy là một tiểu mỹ nhân điển hình, ăn nói khéo léo, đa sầu đa cảm, ngây thơ, trong sáng, đọc tiểu thuyết tình yêu mà cảm động đến nỗi nước mắt nhạt nhòa, khiến tôi lo ngại rằng cô ấy rất dễ bị người khác ăn tươi nuốt sống.

“Rõ ràng cô giáo nhằm vào cậu rồi, người khác đến muộn đâu có bị phạt đứng.” Bộ dạng cô ấy trông còn đáng thương hơn tôi bội phần, lại bất bình thay tôi nữa chứ. Tôi đưa cho cô ấy một tờ giấy ăn để cô ấy lau sạch nước mắt.

“Nữ sinh như tớ mà được cô giáo quý mến thì chắc chắn đầu óc cô giáo có vấn đề.”

“Úi! Cậu không tự biện hộ cho mình à?”

Nói xong, cô ấy gạt nước mắt rồi tiếp tục đọc truyện.

Trong thời đại mà tỷ lệ lên lớp quyết định tất cả nghĩa vụ của giáo dục thì có giáo viên nào nhân từ, độ lượng quan tâm một học sinh không có chí tiến thủ như tôi. Thực ra, trước đây tôi học khá tốt nhưng sau khi nghĩ kỹ, nếu một ngày tôi thực sự giết được Hàn Trạc Thần, may mắn thì được vệ sĩ của hắn cho chết toàn thây, không may thì tù mọt gông, như thế học hành làm gì chứ?

Cho đến khi nhận thức rõ vấn đề, tôi dứt khoát cam chịu lạc hậu, lên lớp nhìn lên bảng đen mà hoa mắt, nghĩ ngợi lung tung, tối về lại cùng Hàn Trạc Thần ngồi trên sofa giết thời gian. Vì thế mà đi thi, tôi ngồi cắn bút hai tiếng vẫn không giải được một câu nhỏ của đề vật lý, thành tích học tập be bét.

Khi giáo viên nói cần gặp phụ huynh, tôi thành thật nói rằng tôi không cha, không mẹ, không người thân. Cô giáo lật xem hồ sơ của tôi, khi nhìn thấy mục người giám hộ để trống thì không nói được gì nữa. Từ đó trở đi, lúc nào thấy tôi chướng tai gai mắt thì cô phạt đứng vẫn là nhẹ, có lúc còn phạt tôi chép bài đến mức tay bị chuột rút, phạt ngồi trong phòng làm việc học thuộc bài đến mức đầu óc như muốn nổ tung, thậm chí còn phê bình trước lớp khiến tôi ngượng tới mức chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống…

Cuối cùng, tôi đưa ra kết luận, Hàn Trạc Thần đối với tôi vẫn được coi là nhân hậu, hiền từ!

Cả buổi sáng, tôi và cô bạn cùng bàn đọc một cuốn tiểu thuyết tình yêu vô vị, mãi cũng đến giờ nghỉ buổi trưa.

Tôi hỏi cô ấy có muốn ăn cơm cùng nhau không nhưng cô ấy vẫn chìm đắm vào cuốn truyện, không dứt ra được, gạt nước mắt nói: “Đợi một lúc, tớ đọc nốt đoạn này…”

Tôi nhìn lên trời, mắt hoa lên.

Khi ăn trưa, tôi tò mò nhìn đôi mắt sưng húp của cô ấy, hỏi: “Có cảm động đến vậy thật không?”

“Người đàn ông ấy tốt quá, vì người mình yêu có thể vứt bỏ tất cả, vậy mà người phụ nữ không chút lương tâm ấy chẳng chịu hiểu…”

“Nhưng đó là người đàn ông xấu… Vì muốn người phụ nữ ấy ở bên mình mà hắn giết người không ghê tay… Kiểu đàn ông như thế có chết trăm vạn lần cũng đáng, cậu còn khóc cho hắn nỗi gì.” Tôi thực sự không thể đồng tình với kiểu quan niệm tình yêu lệch lạc như vậy.

Cô bạn cùng bàn lườm tôi một cái, nói: “Hàn Thiên Vu, cậu có hiểu thế nào gọi là sự lôi cuốn của đàn ông không hả?”

Tôi không hiểu. Người đàn ông chẳng có chút hấp dẫn gì bên cạnh tôi khiến tôi sống dở, chết dở.

Thấy tôi mù mờ, cô ấy vui vẻ nói ra cao kiến của mình: “Đàn ông phải dám yêu, dám hận, dám làm, dám chịu, thế mới gọi là cool!”

“Tớ tưởng từ “cool” là để miêu tả vẻ bề ngoài.”

Lại bị lườm nguýt, tôi không phát biểu ý kiến của mình nữa, rửa tai lắng nghe những lời giáo huấn.

“Kể cả người đàn ông có lỗi với cả thế giới nhưng nếu anh ấy toàn tâm toàn ý bảo vệ người con gái mình yêu thì vẫn là người đàn ông tốt.”

“Quả là cao kiến.” Tôi hỏi: “Nếu có một người đàn ông rất yêu cậu nhưng anh ta giết người, đốt nhà, không điều ác nào là không dám làm, cậu vẫn đồng ý?”

“Giết người, đốt nhà thì đã làm sao? Giết người, đốt nhà mà là người xấu á?”