Gửi người tôi yêu (Vũ Hoa) – Chương 1.1

Có một thứ tình yêu gọi là Long trời lở đất

 

Khi đối mặt với bất cứ một câu chất vấn nào, Hứa An Ly đều không thể đưa ra câu trả lời

Phải rồi, anh ta thuộc loại đàn ông nào? Đàn ông được phân ra làm bao nhiêu loại? Cô đâu có biết?

Nếu như… đúng như những gì vừa nói….

Hứa An Ly sững sờ nhìn vào khoảng không.

Lúc đó, đôi mắt của cô trở nên vô hồn và yếu đuối hơn bao giờ hết. Tất cả dường như đã là số phận mà ông trời sắp đặt, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến cô chột dạ! Nhưng rồi, cô lại hiểu ra rằng, vì sao cô lại tự hù dọa mình chứ, nó chỉ đơn giản… khiến người ta có cảm giác long trời lở đất mà thôi.

Chính cô cũng không biết, từ khi nào, cô bắt đầu yêu người đó…

Hứa An Ly sinh ra trong một gia đình từ nhỏ đã không có cha, nơi cô sống là một phố huyện nhỏ và hẻo lánh nằm ở phía Bắc. Mẹ cô tên La Ngọc Mai, là giáo viên trung học, bà là một người khá tận tụy với công việc, giản dị, nhưng luôn  dè dặt cảnh giác với người khác. Cô con gái Hứa An Ly, vừa là nguồn động viên, vừa là người mang lại hạnh phúc cho bà.

Trong mười hai năm, từ tiểu học cho đến trung học, Hứa An Ly luôn là một cô bé dễ thương và lanh lợi, nhưng hiềm một nỗi tất cả mọi việc đều do mẹ cô quyết định. Học hành thi cử lần thứ nhất không được thì thử lại lần hai. Khi đó, nhà trường muốn cử cô lên Đại học Bắc Kinh theo học, cô nói, cô muốn thi vào trường bằng chính khả năng của mình. Mẹ cô không phản đối, bởi vì, là giáo viên chủ nhiệm của một lớp trung học, bà tin rằng, Hứa An Ly không cần được cử đi, con gái bà sẽ đạt được thành tích bằng chính năng lực của mình. Quả nhiên, kết thúc kỳ thi, hầu như tất cả các môn, Hứa An Ly đều đạt kết quả mỹ mãn.

Được học ở  BW, là tâm nguyện của bà đối với con đường học hành của con gái và cũng là mong ước bấy lâu của Hứa An Ly. BW, giống như một ngọn đèn, phát ra những ánh hào quang lấp lánh, là con đường tươi sáng đối với một thiếu nữ mới lớn. Nhờ sự đỗ đạt ấy, cô mới có thể tránh khỏi những chèn ép, thất bại trong cuộc sống, mới có thể lột xác từ một một con vịt xấu xí trở thành thiên nga.

 Một trong bốn niềm vui lớn nhất của đời người là có tên trên bảng vàng.

Sau khi thi xong, Hứa An Ly và  Hà Tiểu Khê – một cô nàng sẵn sàng chết cho đồng bọn đã cùng nhau chơi một trò điên rồ.

Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê cùng thề thốt với nhau, bắt đầu từ ngày đầu tiên ngồi trên giảng đường đại học, cả hai không được biến mình thành con mọt sách, đi hàng vạn dặm, đọc hàng vạn cuốn sách. Sau khi gặp những chàng đẹp trai của BW, mới có thể xác định ai sẽ là ứng cử viên sáng giá để yêu. Khi còn là học sinh trung học, cả hai chưa từng yêu nên không biết cách thể hiện tình cảm của mình ra sao.

Thực ra, Hà Tiểu Khê không thể xem là chưa từng yêu, bởi suy cho cùng trước đây cô nàng đã từng ngấm ngầm duy trì thứ tình cảm ấy trong vòng một năm. Nhưng về sau, sự việc ấy đã bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện, vốn dĩ mối tình bí mật đó có thể biến thành một đám cháy lớn thiêu trụi cả đồng cỏ, nhưng không hiểu vì lý do gì cuối cùng đã bị dập tắt.  Nhưng từ đó về sau, cứ mỗi lần gặp Hứa An Ly, cô nàng lại nói chuyện với giọng điệu như một người từng trải, có kinh nghiệm về tình trường, thậm chí còn động viên Hứa An Ly dậy thì cho nhanh. Kiểu thể hiện của cô nàng giống như người đã từng thừa mứa đàn ông. Mỗi lần như vậy, Hứa An Ly chỉ bĩu môi cười trêu chọc cô ta là “Công trình dang dở”, bởi cậu bạn kia đã bị tiêu diệt bởi vài lời nói của giáo viên chủ nhiệm.

“Như thế mà cũng gọi là tình yêu à? Đến tay còn chưa nắm bao giờ”, đừng nói gì đến kiss!

Hà Tiểu Khê giậm chân phản kích lại: “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy cậu đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”.

Hứa An Ly giễu cợt một câu, tỏ vẻ không quan tâm: “Anh ta đâu phải là bạn trai của tớ”.

“Miệng thì nói là vậy nhưng tớ đâu thấy vậy, không nhận được thư của người ta, là tớ cũng dính lây, người ta viết thư không hay thì cũng lấy tớ ra để trút giận! ôi chao, cậu thì được yêu, còn tớ phải chịu tội. Nếu một ngày nào đó, người trong mộng của cậu trở nên đa tình, yêu thầm trộm nhớ người con gái khác, chắc tôi sẽ bị cậu lôi ra đánh cho thân tàn ma dại mất, giống như kiểu anh ta làm thế tất cả là do lỗi của tớ đứng đằng sau xúi giục”.

Hứa An Ly trừng mắt lên nhìn Hà Tiểu Khê.

“Không cần phải trừng mắt lên thế, chẳng lẽ tớ nói sai sao?”

“… …” Hứa An Ly câm như hến, không phản bác được câu nào.

Hà Tiểu Khê tự xưng là “nữ du côn”, cô có quan hệ rộng, có những việc đám con gái không làm được, thì cô ả đều có thể xử lý một cách nhanh gọn và ổn thỏa. Đặc biệt cô nàng có sở thích đấu tranh đối với những “hành vi xấu”, cái gọi là hành vi xấu ấy trong mắt cô ta chính là nhìn thấy con trai đối tốt với con gái, bởi cô cho rằng tốt quá rồi sẽ sớm bội bạc, cô ta nghĩ ra đủ cách để triển khai đấu tranh giai cấp với phái mạnh. Rồi cuối cùng là trút giận lên người con gái bị phụ tình! Hứa An Ly thường mắng “nạn nhân” rằng chó mà đi bắt chuột, chẳng khác nào bị đầu thai nhầm! Còn phong cho cô ả biệt hiệu – Đóa hoa giao tiếp.

Nếu như nói, Hà Tiểu Khê sinh ra là con gái, nhưng lại có khuôn mặt của con trai, như vậy chẳng phải Hứa An Ly là con gái thực thụ sao??? Cô có vẻ là một thiên sứ tốt bụng và đáng yêu. Miệng mỉm cười, ngọt ngào chẳng khác nào cô nữ sinh Dương Ngọc Doanh, trong lần biểu diễn tiết mục ăn nghệ của trường, cô đã đạt giải nhất ca khúc dành cho tuổi học trò.

Tính cách của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, một người thì trầm, còn  một người thì cá tính, trắng đen rõ ràng, có thể bù trừ cho nhau.

Vốn dĩ lúc đầu hai người chỉ là trêu đùa cho vui, nhưng không hiểu vì sao lại phát sinh….chuyện …. tế nhị đó?

Thiếu nữ tuổi 17, đêm hôm thanh vắng tương tư một mình trên giường. Đưa mắt nhìn lên cung trăng, nhưng “trăng sáng không rành li hận khổ, tà quang đáo hiểu xuyên chu hộ”. “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy mình đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”, Hà Tiểu Khê đắc ý nhai lại.

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô ta nói như vậy. Có nói nhảm một trăm lần, thì chân lý vẫn là chân lý. Cô bạn Hà Tiểu Khê mở miệng: “Ông già nhà cậu”, mím miệng cũng “ông già nhà cậu”, sau một thời gian dài, Hứa An Ly cũng dần thừa nhận kiểu nói ấy. Hơn nữa, cô và anh ta, đúng là đã lâu chưa nói chuyện với nhau.

6 comments on “Gửi người tôi yêu (Vũ Hoa) – Chương 1.1

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s