Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần – Chương 3.3

Nhược Nhược trong lòng đau khổ, nhưng nét mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng, kể cả giọng nói cũng lạnh lùng không chút thay đổi: “Rất tốt, không có anh, tôi mới phát hiện ra trên đời này còn vô khối đàn ông tốt.”

Mạc Uyển Như không chịu lép vế, lập tức khoác tay Hoàng Lạc Thiên, nhìn Nhược Nhược cười giả tạo, nói: “Lâm Nhược Nhược, tôi ngưỡng mộ cậu lắm đó, cậu biết không? Trở lại cuộc sống tự do rồi, chắc sẽ nhiều thời gian rảnh mà ngồi đánh ruồi.”

Nhược Nhược đờ đẫn trong tích tắc, ngọn núi băng ngàn năm trên mặt cũng đang dần tan chảy.

Lệ Lệ đứng cạnh cô thấy chướng mắt đến hết chịu nổi, bèn kéo cô ra sau lưng, xỉa xói Mạc Uyển Như: “Nếu bạn đã ngưỡng mộ sự tự do của Nhược Nhược như vậy thì tôi và Nhược Nhược xin chúc bạn sớm bị người ta đá. Đến lúc đó sẽ có rất nhiều thời gian rảnh cho bạn ngồi đánh ruồi đó. Bọn tôi còn có việc phải đi trước, không có thời gian chém gió với bạn được, bye bye!”

Mạc Uyển Như nhìn hai người bỏ đi bằng ánh mắt hình viên đạn, gương mặt vì thế mà trở nên cực kỳ khó coi.

Nhưng vừa nhìn thấy Hoàng Lạc Thiên, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp lập tức hiện lên nụ cười đắc ý, trong lòng thầm rủa: Nhược Nhược, muốn đấu với tôi ư, cô còn non lắm! Cô dám làm tổn thương anh trai tôi, tôi sẽ không để cô yên đâu.

Buổi tối, trăng sao vằng vặc.

Trong phòng Nhược Nhược im lặng như tờ, ngọn đèn học bên góc bàn học sưởi ấm cả căn phòng. Trên bàn của Nhược Nhược chất cao một chồng sách toán tham khảo, vở bài tập của cô mới được vài chữ.

Nhược Nhược ngồi trước bàn, tay trái chống cằm, tâm trí treo ngược cành cây.

Ăn tối xong, cô về phòng luôn. Vốn định giải quyết đống bài tập toán, nhưng làm mãi, làm mãi, cuối cùng lại thành ra nhớ tới Hoàng Lạc Thiên.

Hoàng Lạc Thiên học toán rất giỏi, còn Nhược Nhược lại khó nhằn nhất môn này.

Hồi trước cứ tan học, Nhược Nhược lại dính lấy Hoàng Lạc Thiên, nũng nịu đòi anh giúp cô làm xong bài tập toán mới chịu về nhà.

Lâu dần thành ra ỷ lại, mỗi lần gặp phải bài hóc cô lại nghĩ ngay tới anh. Dù có khó tới đâu, chỉ cần anh giảng là cô hiểu ngay.

Bây giờ hai người đã chia tay, cô đành một mình gặm nhấm đống bài tập. Những đề toán hết sức đơn giản mà cô cắn bút hàng giờ vẫn không sao giải được.

Trời ạ! Chẳng lẽ không có Hoàng Lạc Thiên cô lại không thể giải nổi một bài toán đơn giản sao?

Nhược Nhược nhìn qua cuốn vở bài tập trên bàn, bất lực ôm lấy đầu.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.

Cô hạ tay xuống, quay đầu ra phía cửa, hơi bực dọc, hỏi: “Ai đấy?”

“Chị Nhược Nhược, là em, Tiểu Cáp.”

Giọng Tiểu Cáp lanh lảnh vang lên ngoài cửa.

Vừa nghe thấy tiếng cậu ta, Nhược Nhược lại ôm ghì lấy đầu, đau khổ gục xuống bàn, nói: “Tôi đang bực mình, đừng có làm phiền tôi.”

Ngoài cửa im lặng một lát, Nhược Nhược cứ tưởng cậu ta đã bỏ đi, nhưng lát sau giọng nói đó lại vang lên: “Chị Nhược Nhược, em làm cho chị bánh sôcôla đen nè. Sôcôla có thể giúp tâm trạng tốt lên, chị ăn thử không?”

Nghe tới đó, Nhược Nhược liền nhớ ngay tới chiếc bánh ngọt hấp dẫn hồi sáng, vị thơm nồng của sữa vẫn đọng lại nơi đầu môi. Ngẫm nghĩ một lát, không cưỡng nổi sức hấp dẫn kỳ lạ đó, cô quyết định đứng dậy mở cửa.

Tiểu Cáp thấy cửa mở, mừng rỡ, ló đầu vào phòng quan sát, không phát hiện có gì bất thường mới dám bưng đĩa bánh ngọt bước vào phòng.

Nhược Nhược đóng cửa lại, quay lại bàn học, tiếp tục vật lộn với đống bài tập toán.

Tiểu Cáp đặt bánh lên bàn, vô tình nhìn thấy đống bài tập của Nhược Nhược, liền thuận miệng hỏi: “Chị Nhược Nhược, chị đang giải bài hàm số à?”

Nhược Nhược ngạc nhiên, nhìn cậu ta: “Cậu biết đây là hàm số à?”

“Biết chứ. Em học rồi mà.” Tiểu Cáp lại nhìn qua vở bài tập của cô, mỉm cười nói: “Dạng bài này dễ mà. Em làm tốt.”

Nhược Nhược nhìn cậu ta từ đầu đến chân, không tin tưởng, nói: “Cậu làm được? Đừng có đùa, đây là bài tập toán lớp mười hai đó. Nếu cậu nói trước khi mất trí nhớ cậu làm được thì tôi còn tin, chứ bây giờ thì…”

“Em làm được thật mà. Không tin em làm cho chị xem.” Tiểu Cáp bèn cầm cuốn vở bài tập lên, chọn lấy một câu rồi nói: “Ví dụ câu này, làm như thế này nhé…” Nói rồi, Tiểu Cáp giải một hồi.

“Trời ơi! Cậu làm được thật!” Nhược Nhược mừng quýnh reo lên.

Cô liền kéo lấy Tiểu Cáp, chỉ vào mấy bài toán không tài nào giải nổi, vội hỏi: “Vậy còn bài này? Cậu giải được không? Bài này, bài này nữa…”

“Từ từ, em với chị làm dần dần. Đầu tiên mình làm bài này, mấu chốt của bài này nằm ở…”

Tiểu Cáp giải thích thật cặn kẽ, gương mặt vuông vức dưới ánh đèn càng thêm điển trai, Nhược Nhược chăm chú lắng nghe, có những chỗ còn cẩn thận ghi chép lại. Không khí trong phòng trở nên thân mật, vui vẻ.

Thoáng chốc, ánh trăng đã nhòm qua cửa sổ, đường phố huyên náo giờ vắng bóng người qua lại, kim đồng hồ trên tường đã chạy hai vòng, nửa cốc sữa trên bàn cũng đã nguội ngắt.

Nhược Nhược đặt bút xuống, vươn vai, cầm cốc sữa uống liền hai ngụm, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Tiểu Cáp, nói: “Tiểu Cáp, tối nay thật cảm ơn cậu, không có cậu ngày mai chắc tôi nộp giấy trắng mất.”

Tiểu Cáp lắc lư cái đầu, hai má đỏ lựng, bẽn lẽn nói: “Không có gì, cô giáo dạy phải biết giúp đỡ người khác. Giúp được chị, em cũng thấy rất vui.”

“Nhưng tôi thật không ngờ, cậu không chỉ biết làm bánh ngọt, mà giải toán cũng đỉnh như thế. Cậu giỏi thật đấy.” Nhược Nhược giơ ngón cái lên tỏ ý bái phục. Từ khi quen cậu ta tới giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy khâm phục cậu ta đến thế.

Thấy Nhược Nhược khen ngợi, Tiểu Cáp vô cùng sung sướng.

Chị thiên thần đang khen ngợi cậu.

Đây là lần đầu tiên cậu được cô khen ngợi.

Cảm giác lâng lâng tựa như đang bay giữa muôn tầng mây trắng.

Đúng lúc Tiểu Cáp còn đang thả hồn bay bổng, giọng nói của Nhược Nhược kéo cậu ta tỉnh lại: “Đúng rồi, hôm nay ba tôi đưa cậu đi khám phải không? Bác sĩ bảo sao?”

Tiểu Cáp đang vui vẻ, nghe thấy cô hỏi vậy lại đâm ra ủ ê: “Bác sĩ nói trong não của em có máu đọng, đè vào dây thần kinh gì đó, tuổi thật của em khoảng mười tám, mười chín, nhưng đầu óc chỉ giống một cậu bé mười bốn…”

Nhược Nhược vỗ vai cậu ta tỏ vẻ thông cảm rồi an ủi: “Cậu đừng buồn! Bác sĩ sẽ chữa khỏi bệnh cho cậu, lúc đó cậu sẽ nhớ lại được mọi chuyện. Để tìm lại gia đình, tìm lại chính mình, cậu phải có niềm tin chứ!”

Tiểu Cáp gật gật đầu, rồi nghiêm chỉnh như đang thề thốt, cương quyết nói: “Vâng! Em biết rồi! Cảm ơn chị đã động viên. Nhất định em sẽ cố gắng.” Nói tới đây, cậu ta chợt nghĩ ra chuyện gì đó, liền hào hứng nói: “Đúng rồi, còn một tin vui nữa! Bác sĩ bảo, tuy tạm thời em mất trí nhớ nhưng những ký ức đó vẫn đọng lại trong não, chỉ cần tiếp xúc nhiều với những chuyện hay làm trước kia, có thể dần dần nhớ lại được. Ví dụ như hồi sáng em làm bánh ngọt và lúc nãy làm bài tập toán vậy. Cho nên, hai bác quyết định sẽ đưa em tới trường De La để giúp em hồi phục trí nhớ.”

“Hả? Trường De La?” Nhược Nhược tròn mắt vẻ kinh ngạc. “Đó là trường tôi đang học mà.”

“Đúng vậy. Bác trai nói, sẽ để em học cùng lớp với chị cho tiện giúp đỡ nhau.”

“Cái gì? Lại còn học cùng lớp với tôi nữa á?” Nhược Nhược nhìn Tiểu Cáp rồi ù té chạy ra ngoài.

Ba mẹ đang ngồi xem ti vi ngoài phòng khách, thấy Nhược Nhược hớt hải chạy ra, không ai bảo ai liền nhìn cô chằm chằm.

Bà Lâm hỏi: “Nhược Nhược, làm cái gì mà như ma đuổi thế? Muộn thế này con còn định ra ngoài à?”

Nhược Nhược không kịp giải thích, hỏi thẳng: “Ba, mẹ, ba mẹ định đưa Tiểu Cáp tới trường De La học ạ?”

Ông Lâm bỏ chiếc điều khiển ti vi trong tay xuống, ngẩng đầu đáp: “Ừ! Nó nói với con rồi à?”

Nhược Nhược nhăn nhó: “Không được đâu, vào học được gần nửa học kỳ rồi, nhà trường sẽ không…”

Bà Lâm giải thích: “Nhược Nhược, ba con quen anh trai của hiệu trưởng, ba mẹ nhờ chú ấy giúp rồi.”

“Không được, Tiểu Cáp không thể tới trường của con được.”

“Tại sao?” Ông bà Lâm đồng thanh hỏi.

Ngay cả Tiểu Cáp đứng sau cô cũng tội nghiệp hỏi: “Chị Nhược Nhược, chị không thích em học cùng trường với chị sao?”

“Không phải như thế. Nhưng chuyện này bất ngờ quá…” Nhược Nhược càng nhăn nhó, tay múa loạn lên, không biết nên nói thế nào.

“Nếu con lo chuyện đó thì không sao.” Ông Lâm thở phào, cười khà khà vỗ vai Nhược Nhược, an ủi: “Dần dần con sẽ quen. Đúng rồi, ngày mai Tiểu Cáp sẽ tới trường làm thủ tục, con nhớ dẫn nó đi, đừng có để nó lạc đường. Thôi, muộn rồi, ba mẹ đi ngủ trước đây. Hai đứa cũng ngủ sớm đi. Ngủ ngon!”

Tiểu Cáp lễ phép gật đầu: “Hai bác ngủ ngon ạ!”

Ông Lâm mỉm cười gật gù, kéo vợ về phòng.

Nhược Nhược chỉ biết trơ mắt nhìn cánh cửa phòng ba mẹ khép lại, trong lòng lo lắng nhưng không biết nên nói sao.

Advertisements

Mẹ điên – Hôn nhân “Sorry”

Cô bé và cậu bé thường ra ao chơi đùa,
câu cá, xúc tôm. Cậu bé thường mang về nhiều chiến lợi phẩm, vẻ đắc thắng. Còn cô bé về tay trắng, mắt rưng rưng.

Rồi trước bữa cơm tối, cậu bé chạy qua, đập cửa nhà cô bé, cô bé nhìn thấy cậu bạn, hất đầu ngoảnh mặt đi. Cậu cười đùa: “Xin lỗi nhé, tớ toàn cướp hết tôm với cá của đằng ấy, thôi để tớ nuôi nó trong lu, rồi tớ tặng đằng ấy!”.

Câu xin lỗi rất trong sáng.

Cậu bé thường trêu ghẹo cô bạn gái tới mức cô bạn bật khóc, rồi cậu phải chạy theo dỗ dành, dỗ từ lúc cô còn tóc đuôi gà cho đến khi cô tóc xõa ngang vai. Cậu thích lén lút xì hết hơi xe đạp của cô bạn, rồi nấp xem cô bạn chạy quanh xe rối rít, tức tưởi. Cậu thích cô bạn gọi điện thoại la mắng, rồi mới xuất hiện, tỏ vẻ biết lỗi, dắt chiếc xe xịt lốp đi như thể chuộc lỗi, nhưng lại ngầm đắc thắng, trong khi cô bạn gái cằn nhằn đi bên cạnh. Như thế, đường về nhà sau khi tan học dài hơn nhưng cũng thú vị hơn. Và cậu sẽ nói, xin lỗi nhé, tớ biết lỗi rồi mà, đừng trách tớ nữa. Lời xin lỗi chả có tí ăn năn nào.

Sau khi tốt nghiệp đại học, chàng trai bận rộn với công việc, có khi liên tục một tháng không được nghỉ ngày nào. Cô gái quen dần những ngày cuối tuần cô đơn, có bạn trai mà không có ai ở bên. Họ có lần cãi cọ đầu tiên, giọt nước mắt đầu tiên, kỳ chiến tranh lạnh đầu tiên, cái cớ công việc bận rộn đầu tiên, sự làm lành đầu tiên. Sinh nhật cô gái năm ấy, chàng trai hứa sẽ tặng một món quà lãng mạn, bất ngờ trong tối sinh nhật làm cô gái mong đợi lắm. Món quà bất ngờ đó là anh mất tích cho tới tận hôm sau, và đêm sinh nhật của cô chưa bắt đầu đã kết thúc, cô ngủ thiếp đi trong bộ váy mới, gương mặt trang điểm đẹp nhưng giàn giụa nước mắt.

Sáng sớm hôm sau, chàng trai mới về tới, anh ôm khuôn mặt người yêu nói, xin lỗi, em lấy anh được không?

Lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô, lời xin lỗi trở thành một lời hẹn ước.

Sau đám cưới, công việc của anh ngày càng tiến triển, thời gian anh không ở nhà càng nhiều hơn, còn cô trở thành một bà nội trợ chuyên nghiệp, ở nhà lo chợ búa cơm nước và ngồi đợi chồng về. Cô thường ra chợ, tần ngần trước những con tôm sông, cá ao nho nhỏ, rồi mua về thả vào chiếc bể kính trong căn nhà nhỏ bé sạch bóng. Cô ngắm chúng ngây thơ bơi qua bơi lại, và mỉm cười yêu kiều.

Dần dà, những bữa tiệc giao đãi khách hàng của anh dày đặc hơn, những mùi hương anh mang về nhà cũng ngày càng nhiều hơn. Mùi quán xá, mùi rượu, mùi tiệc, mùi nước hoa, mùi tiền mới lĩnh từ nhà băng, có khi có cả mùi của những cảm giác mà cô ngờ ngợ, không đoán được là gì. Cô lặng lẽ dần, kiệm lời, không vui vẻ như xưa. Cô không vui buồn vì yêu chồng và đợi chồng nữa. Giờ cô vui theo phim hài, buồn khóc theo phim truyền hình Hàn Quốc, và ôm gối ngủ vùi trước màn hình ti vi, lấy chuyện đời trên màn ảnh để giải khuây chuyện lòng mình.

Anh thường lay vợ dậy với lời thanh minh, xin lỗi, tối nay vừa phải tiếp khách quan trọng. Lời xin lỗi ấy không cần ai nói, cô cũng biết đó chỉ là thanh minh. Và thanh minh là dấu hiệu khởi đầu của sự dối trá.

Anh chồng bắt đầu có những đêm không về, hoặc phải đi công tác tỉnh ngoài, hay lo việc khẩn cấp. Công việc càng hanh thông, bên anh chồng càng có nhiều người khen nịnh, tán tỉnh. Anh chồng thường cười tự hào. Cô vợ ngày càng ít đi ra khỏi cửa. Những bữa cơm một mình, cô vợ chỉ ăn mì gói cho tiện. Và không ra chợ mua rau tươi, chỉ tới siêu thị mua ít vật dụng sinh hoạt thiết yếu. Cuộc sống lứa đôi trở thành cuộc sống riêng hai khoảng trời, chỉ chung nhau phòng ngủ. Anh chồng thường an ủi vợ, xin lỗi vợ nhé, tại anh bận quá. Cho tới một ngày, cô vợ cũng không buồn gọi điện hỏi xem mấy giờ chồng về nhà nữa, vì cô không muốn nghe đầu dây kia nói xin lỗi, khách sáo như thể đó không phải là chồng mình.

Bởi câu xin lỗi là một câu nói đãi bôi.

Vợ sếp bắt đầu học từ ti vi, rằng chồng không thích về nhà ngắm vợ là bởi vợ đã trở nên cũ kỹ. Ti vi dạy rất nhiều kỹ năng làm vợ. Cô vợ không chịu thua, quyết tự mình giành lấy hạnh phúc chứ không đầu hàng cuộc sống. Cô vợ đi spa, làm đẹp, đổi kiểu tóc, thay đồ hiệu thời trang. Và rời tiệm trang điểm, cô vợ tự tin tới công ty chồng để chuẩn bị cho sự ra mắt của một “sếp bà” chính hiệu, đẹp và quyền lực.

Công ty chồng đẹp hơn mấy năm trước, thời anh và cô còn hò hẹn. Vợ sếp đi qua cửa kính, qua các cô lễ tân trẻ măng, qua thang máy xịn, qua hành lang thiết kế đẹp để tới phòng làm việc của sếp. Và khi đẩy cửa…

Cô vợ không nhìn thấy ông chồng hay thanh minh xin lỗi của mình. Cô không thấy chàng trai đã cầu hôn mình. Cô bé không bắt gặp cậu bạn đã xì lốp xe đạp của mình. Cô bé không gặp được cậu hàng xóm đã cướp tôm của mình mang về thả lu nước ngày xưa. Chỉ nhìn thấy một người đàn ông đang làm tình với một người đàn bà trên bàn làm việc.

Đêm ấy dông gió nổi khắp thành phố lớn. Người chồng đội mưa chạy theo vợ về nhà, hổn hển nói, anh xin lỗi, anh vẫn rất yêu em. Nhưng người vợ dường như không nghe thấy gì cả. Bởi lời xin lỗi đã trở thành mũi dao đâm xuyên trái tim cô.

Người đàn bà mất tích khỏi cuộc đời người đàn ông từ đó. Căn nhà trống, chỉ toàn đồ vật không hơi ấm. Điện thoại của người đàn bà bỏ lại chỉ lưu số điện thoại của người đàn ông. Chồng là người quen duy nhất, người bạn duy nhất, người thân duy nhất mà người đàn bà cần lưu giữ. Khi tình yêu ấy chết đi, người đàn bà cô đơn và trắng tay bước vào cuộc đời. Cô mang theo lũ cá tôm bé bỏng ở góc nhà, nhưng người đàn ông vốn không bận tâm tới điều đó. Anh vội vã đi tìm vợ, thời gian đâu tìm lũ cá tôm vô danh bỗng dưng biến mất.

Người vợ đã biến mất y như quá khứ.

Một ngày, bưu điện chuyển tới nhà người chồng một bưu phẩm. Trong đó là tôm cá khô kèm một bức thư:

“Em không còn đủ dũng cảm để tìm gặp lại anh một lần nào nữa, có lẽ bởi em quá yếu đuối, hoặc bởi em không còn muốn gặp lại anh, em nghĩ anh chắc vẫn là anh, không có gì thay đổi. Bởi thế, nên giờ đây em sống khá dễ chịu, em đã học được cách yêu bản thân, cách kiếm tiền nuôi bản thân, em biết sử dụng thời gian để sống chứ không phải để chờ đợi anh về nhà, chờ những mâm cơm nguội đi, với cái máy điện thoại mở suốt ngày chờ anh gọi về.

Đơn ly hôn em đã ký và để dưới chậu cá góc phòng, anh ký rồi gửi ra tòa là xong. Xin lỗi anh, em thực sự mệt mỏi rồi.”

Một ngày sau, ti vi đưa tin một phụ nữ nhảy lầu tự tử ở một chung cư cũ.

Có người chỉ nói “xin lỗi” một lần trong đời, nhưng “xin lỗi” như một câu nói kết thúc.

Nếu bạn yêu ai, hãy thương người đó. Hãy ít nói “xin lỗi” đi, bởi yêu và thương quý giá hơn mọi lý do khác.

(Theo huayuworld.org)

Gửi người tôi yêu (Vũ Hoa) – Chương 1.1

Có một thứ tình yêu gọi là Long trời lở đất

 

Khi đối mặt với bất cứ một câu chất vấn nào, Hứa An Ly đều không thể đưa ra câu trả lời

Phải rồi, anh ta thuộc loại đàn ông nào? Đàn ông được phân ra làm bao nhiêu loại? Cô đâu có biết?

Nếu như… đúng như những gì vừa nói….

Hứa An Ly sững sờ nhìn vào khoảng không.

Lúc đó, đôi mắt của cô trở nên vô hồn và yếu đuối hơn bao giờ hết. Tất cả dường như đã là số phận mà ông trời sắp đặt, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến cô chột dạ! Nhưng rồi, cô lại hiểu ra rằng, vì sao cô lại tự hù dọa mình chứ, nó chỉ đơn giản… khiến người ta có cảm giác long trời lở đất mà thôi.

Chính cô cũng không biết, từ khi nào, cô bắt đầu yêu người đó…

Hứa An Ly sinh ra trong một gia đình từ nhỏ đã không có cha, nơi cô sống là một phố huyện nhỏ và hẻo lánh nằm ở phía Bắc. Mẹ cô tên La Ngọc Mai, là giáo viên trung học, bà là một người khá tận tụy với công việc, giản dị, nhưng luôn  dè dặt cảnh giác với người khác. Cô con gái Hứa An Ly, vừa là nguồn động viên, vừa là người mang lại hạnh phúc cho bà.

Trong mười hai năm, từ tiểu học cho đến trung học, Hứa An Ly luôn là một cô bé dễ thương và lanh lợi, nhưng hiềm một nỗi tất cả mọi việc đều do mẹ cô quyết định. Học hành thi cử lần thứ nhất không được thì thử lại lần hai. Khi đó, nhà trường muốn cử cô lên Đại học Bắc Kinh theo học, cô nói, cô muốn thi vào trường bằng chính khả năng của mình. Mẹ cô không phản đối, bởi vì, là giáo viên chủ nhiệm của một lớp trung học, bà tin rằng, Hứa An Ly không cần được cử đi, con gái bà sẽ đạt được thành tích bằng chính năng lực của mình. Quả nhiên, kết thúc kỳ thi, hầu như tất cả các môn, Hứa An Ly đều đạt kết quả mỹ mãn.

Được học ở  BW, là tâm nguyện của bà đối với con đường học hành của con gái và cũng là mong ước bấy lâu của Hứa An Ly. BW, giống như một ngọn đèn, phát ra những ánh hào quang lấp lánh, là con đường tươi sáng đối với một thiếu nữ mới lớn. Nhờ sự đỗ đạt ấy, cô mới có thể tránh khỏi những chèn ép, thất bại trong cuộc sống, mới có thể lột xác từ một một con vịt xấu xí trở thành thiên nga.

 Một trong bốn niềm vui lớn nhất của đời người là có tên trên bảng vàng.

Sau khi thi xong, Hứa An Ly và  Hà Tiểu Khê – một cô nàng sẵn sàng chết cho đồng bọn đã cùng nhau chơi một trò điên rồ.

Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê cùng thề thốt với nhau, bắt đầu từ ngày đầu tiên ngồi trên giảng đường đại học, cả hai không được biến mình thành con mọt sách, đi hàng vạn dặm, đọc hàng vạn cuốn sách. Sau khi gặp những chàng đẹp trai của BW, mới có thể xác định ai sẽ là ứng cử viên sáng giá để yêu. Khi còn là học sinh trung học, cả hai chưa từng yêu nên không biết cách thể hiện tình cảm của mình ra sao.

Thực ra, Hà Tiểu Khê không thể xem là chưa từng yêu, bởi suy cho cùng trước đây cô nàng đã từng ngấm ngầm duy trì thứ tình cảm ấy trong vòng một năm. Nhưng về sau, sự việc ấy đã bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện, vốn dĩ mối tình bí mật đó có thể biến thành một đám cháy lớn thiêu trụi cả đồng cỏ, nhưng không hiểu vì lý do gì cuối cùng đã bị dập tắt.  Nhưng từ đó về sau, cứ mỗi lần gặp Hứa An Ly, cô nàng lại nói chuyện với giọng điệu như một người từng trải, có kinh nghiệm về tình trường, thậm chí còn động viên Hứa An Ly dậy thì cho nhanh. Kiểu thể hiện của cô nàng giống như người đã từng thừa mứa đàn ông. Mỗi lần như vậy, Hứa An Ly chỉ bĩu môi cười trêu chọc cô ta là “Công trình dang dở”, bởi cậu bạn kia đã bị tiêu diệt bởi vài lời nói của giáo viên chủ nhiệm.

“Như thế mà cũng gọi là tình yêu à? Đến tay còn chưa nắm bao giờ”, đừng nói gì đến kiss!

Hà Tiểu Khê giậm chân phản kích lại: “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy cậu đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”.

Hứa An Ly giễu cợt một câu, tỏ vẻ không quan tâm: “Anh ta đâu phải là bạn trai của tớ”.

“Miệng thì nói là vậy nhưng tớ đâu thấy vậy, không nhận được thư của người ta, là tớ cũng dính lây, người ta viết thư không hay thì cũng lấy tớ ra để trút giận! ôi chao, cậu thì được yêu, còn tớ phải chịu tội. Nếu một ngày nào đó, người trong mộng của cậu trở nên đa tình, yêu thầm trộm nhớ người con gái khác, chắc tôi sẽ bị cậu lôi ra đánh cho thân tàn ma dại mất, giống như kiểu anh ta làm thế tất cả là do lỗi của tớ đứng đằng sau xúi giục”.

Hứa An Ly trừng mắt lên nhìn Hà Tiểu Khê.

“Không cần phải trừng mắt lên thế, chẳng lẽ tớ nói sai sao?”

“… …” Hứa An Ly câm như hến, không phản bác được câu nào.

Hà Tiểu Khê tự xưng là “nữ du côn”, cô có quan hệ rộng, có những việc đám con gái không làm được, thì cô ả đều có thể xử lý một cách nhanh gọn và ổn thỏa. Đặc biệt cô nàng có sở thích đấu tranh đối với những “hành vi xấu”, cái gọi là hành vi xấu ấy trong mắt cô ta chính là nhìn thấy con trai đối tốt với con gái, bởi cô cho rằng tốt quá rồi sẽ sớm bội bạc, cô ta nghĩ ra đủ cách để triển khai đấu tranh giai cấp với phái mạnh. Rồi cuối cùng là trút giận lên người con gái bị phụ tình! Hứa An Ly thường mắng “nạn nhân” rằng chó mà đi bắt chuột, chẳng khác nào bị đầu thai nhầm! Còn phong cho cô ả biệt hiệu – Đóa hoa giao tiếp.

Nếu như nói, Hà Tiểu Khê sinh ra là con gái, nhưng lại có khuôn mặt của con trai, như vậy chẳng phải Hứa An Ly là con gái thực thụ sao??? Cô có vẻ là một thiên sứ tốt bụng và đáng yêu. Miệng mỉm cười, ngọt ngào chẳng khác nào cô nữ sinh Dương Ngọc Doanh, trong lần biểu diễn tiết mục ăn nghệ của trường, cô đã đạt giải nhất ca khúc dành cho tuổi học trò.

Tính cách của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, một người thì trầm, còn  một người thì cá tính, trắng đen rõ ràng, có thể bù trừ cho nhau.

Vốn dĩ lúc đầu hai người chỉ là trêu đùa cho vui, nhưng không hiểu vì sao lại phát sinh….chuyện …. tế nhị đó?

Thiếu nữ tuổi 17, đêm hôm thanh vắng tương tư một mình trên giường. Đưa mắt nhìn lên cung trăng, nhưng “trăng sáng không rành li hận khổ, tà quang đáo hiểu xuyên chu hộ”. “Bạn trai của cậu thì chắc là tốt đấy, ba năm rồi chưa nhìn thấy mặt, như thế mà cũng gọi là bạn trai à? Chưa biết ai hơn ai đâu, cậu không thấy mình đang lãng phí tuổi thanh xuân vì anh ta à? Có khi cậu dựng luôn cái miếu thờ trinh tiết đi là vừa”, Hà Tiểu Khê đắc ý nhai lại.

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô ta nói như vậy. Có nói nhảm một trăm lần, thì chân lý vẫn là chân lý. Cô bạn Hà Tiểu Khê mở miệng: “Ông già nhà cậu”, mím miệng cũng “ông già nhà cậu”, sau một thời gian dài, Hứa An Ly cũng dần thừa nhận kiểu nói ấy. Hơn nữa, cô và anh ta, đúng là đã lâu chưa nói chuyện với nhau.