Ngủ cùng sói – Chương 2.3

Đàn xong bản nhạc, tôi đậy nắp cây đàn rồi bước đến bên hắn nói: “Chúc mừng sinh nhật!”

“Ừ!”

Hắn nhìn đồng hồ rồi nhìn vệ sĩ ngoài cửa, tôi biết hắn lại phải đi. Tôi nhấc chiếc áo khoác hắn vắt trên sofa, giúp hắn khoác vào, cài khuy áo cho hắn và nói điều trái với lòng mình: “Bảo trọng.”

“Thiên Thiên…” Giọng hắn hơi khàn. Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân. Từ nhỏ tới lớn, hắn chỉ nhìn mặt và tay tôi, ánh mắt tràn đầy tình thương. Đêm nay, không biết có phải do tôi ảo tưởng hay không, ánh mắt hắn dừng ở eo và ngực tôi một lúc, đó không phải là cách người cha nhìn con gái.

“Con bao nhiêu tuổi rồi?” Hắn bỗng hỏi tôi.

“Mười lăm.”

“Mười lăm…” Hắn nhắc lại câu của tôi, ngữ điệu sâu xa, khó hiểu. “Mới mười lăm.”

Tôi gật đầu, cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt rực lửa của hắn.

Sau khi hắn rời đi, tôi cuộn tròn người trong tấm mền bông trải trên sofa. Nhớ lại ánh mắt hắn trước khi rời đi, toàn thân tôi ớn lạnh, cảm giác hoảng loạn, khó hiểu. Tới tận đêm khuya, tôi đã rất mệt và buồn ngủ nhưng giấc ngủ cứ chập chờn. Trong lúc mơ màng, tôi cảm giác có người vuốt ve mặt mình. Tôi mở mắt thì thấy hắn đang ngồi cạnh sofa nhìn tôi, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn chứa đựng thêm nhiều cảm xúc tôi không thể hiểu nổi, giống ánh mặt trời thiêu đốt biển cả, lúc nóng, lúc lạnh.

“Chú về rồi.” Tôi nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng, trong lòng hơi nuối tiếc vì qua sinh nhật hắn rồi.

“Ừ!”

“Vậy con về phòng đây.” Nhìn ánh mắt kỳ dị của hắn, tôi càng cảm thấy bất an, vội vàng rời sofa, cố gắng rảo bước về phòng.

“Thiên Thiên!”

Tôi chợt dừng bước, trấn tĩnh nói: “Có việc gì ạ?”

Hắn bước tới bên tôi, đưa tay quấn chặt tấm mền bông trên người tôi thêm chút nữa, khóe miệng hơi nhếch lên, hình như hắn mỉm cười.

“Có phải con muốn sống cả đời với ta không?”

“Vâng…” Tôi trả lời và thầm nghĩ: Cho đến khi ông chết trước mặt tôi.

Thấy hắn không nói gì, tôi dò hỏi: “Thế con đi ngủ nhé!”

Hắn gật đầu.

Tôi không dám dừng bước mà chạy thẳng về phòng, đóng cửa lại, tựa vào cửa, trái tim loạn nhịp. Tôi cố nhớ lại toàn bộ những việc đã làm trong ngày hôm nay, có phải tôi làm gì sai không? Tại sao tôi lại có cảm giác hắn bỗng trở nên bí hiểm như vậy?

Tôi nghĩ cả đêm mà vẫn không sao hiểu nổi.

 

Buổi sáng thức dậy, tôi kéo rèm cửa sổ. Hàn Trạc Thần ngồi bên chiếc bàn sắt phủ một lớp sơn trắng được chạm trổ một cách nghệ thuật cạnh bể bơi, ăn sáng. Ánh nắng dịu dàng chiếu lên mái tóc đen của hắn, mang theo màu vàng óng làm toát lên vẻ cao quý khác thường.

Tại sao thế giới thuộc về hắn luôn là trời cao biển rộng? Còn tôi, ở trong thế giới ấy, không hề có một khoảng tự do của riêng mình. Có chăng cũng chỉ ở trong giấc mộng, khi được quay về căn nhà ấm cúng, ăn món mẹ nấu, tìm kiếm chút hương vị còn sót lại. Khi tỉnh giấc, tôi luôn nói với lòng mình, nếu trên thế gian này không có Hàn Trạc Thần, tôi sẽ không mất đi người thân, không phải chứng kiến sự nghiệp của hắn ngày càng phát đạt còn mình rơi vào bể khổ, hoài phí tuổi xuân; nếu hắn không có trên thế gian này, tôi có thể giống như những bạn gái khác, mặc những chiếc váy tuyệt đẹp, say mê đọc tiểu thuyết tình yêu rồi hòa mình vào câu chuyện, mơ về chàng bạch mã hoàng tử trong tim, mỗi khi tan học lại mong được về nhà.

Cuộc đời tôi đã bị hắn hủy hoại rồi!

Tôi cũng không biết mình đã đứng cạnh cửa sổ bao lâu, đến lúc bừng tỉnh, nhìn đồng hồ mới biết chỉ còn ba mươi phút nữa là đến giờ lên lớp. Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt, mặc đồng phục rồi xuống nhà.

“Chào buổi sáng! Con đi học ạ!”

Hàn Trạc Thần đang nói chuyện với ai đó, tôi lại vội đi học nên chỉ chào hỏi qua loa rồi bước tới chiếc xe hằng ngày vẫn chở tôi đi học.

“Thiên Thiên…” Hắn chỉ một suất ăn sáng đặt trên chiếc bàn tròn. “Ăn sáng xong hẵng đi.”

Tôi cũng thấy hơi đói nhưng khi nhìn bánh ga tô và sữa tươi đặt trên bàn thì chẳng muốn ăn uống gì nữa. Có lẽ hắn nghĩ cô bé nào cũng thích những thứ đó nên ngày nào cũng sai người chuẩn bị cho tôi. Thực ra tôi rất ghét thứ trắng muốt ấy, ngấy đến tận cổ rồi.

Hắn kéo chiếc ghế, thái độ có vẻ không cho phép tôi do dự nên tôi chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống, giả vờ rất hài lòng mà ăn ngấu nghiến chiếc bánh, kết quả là miệng tôi dính đầy kem trắng.

“Ông chủ…” Người đứng cạnh hắn cất tiếng gọi nên may mắn, hắn rời mắt khỏi tôi.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì người đó là trợ lý của hắn, phụ trách việc phân phối trong kinh doanh, không biết anh ta làm sai việc gì, nghe giọng nói cũng biết anh ta đang nơm nớp lo sợ.

Hàn Trạc Thần thấy khó chịu, xua xua tay nói: “Cứ làm như tôi bảo là được rồi, việc nhỏ như vậy sau này đừng làm phiền tôi.”

“Nhưng ông Vu từ trước tới nay vẫn là khách quen của chúng ta, hợp tác rất vui vẻ. Tôi đoán lần này hàng của ông ta có thuốc giảm đau vi phạm lệnh cấm chỉ là do nhất thời sơ suất…”

“Cho hắn một bài học để lần sau không sơ suất nữa.”

Câu nói đơn giản đó khiến tôi nhớ lại lời hắn nói lúc tôi bảy tuổi: “Không nghe thấy tao nói gì sao?”

… Câu nói ấy đã hủy hoại cả cuộc đời tôi.

Hắn ung dung nói một câu nhưng lại là cái giá đau thương mà người khác phải trả.

Thù hận khiến tay tôi run lên. Tôi nắm chặt chiếc dĩa trong tay, hết sức kiềm chế bản thân mới không cắm thẳng chiếc dĩa vào khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn nhìn tôi, đưa tay quệt vết kem trên miệng tôi, khẽ hỏi: “Sao vậy?”

Tôi né tránh tay hắn, gượng cười: “Cứ nhất định phải như vậy sao?!”

Hắn quay đầu gọi trợ lý đang định rời khỏi, mút sạch kem trên ngón tay rồi nói: “Đốt hết số hàng đó đi là được, cũng không cần phải làm căng thẳng quá… Nhớ kỹ, trước khi phóng hỏa phải thu dọn cho sạch.”

“Vâng.” Người đó thở phào một cái, gật đầu cúi người rút lui, dường như còn lo sợ Hàn Trạc Thần đổi ý nên vội vàng rời khỏi.

“Phóng hỏa không được coi là nghiêm trọng ư?” Đối với hắn cái gì mới là nghiêm trọng chứ! Tôi cắn răng, nắm chặt chiếc dĩa trong tay. “Tại sao không giết sạch cả nhà họ đi?”

Hắn kinh ngạc nhìn tôi, khuôn mặt bớt nghiêm nghị nhưng lại thêm nhiều âu lo. Do dự vài giây, hắn lại quay đầu với gọi trợ lý đã đi khá xa: “Đợi chút!”

“Ông chủ…” Trợ lý khúm núm chạy lại. “Ông chủ còn căn dặn gì nữa ạ?”

“Thôi, cảnh cáo hắn chút rồi để hắn tự giải quyết đống hàng.”

“Vâng, tôi hiểu rồi ạ!”

Lần này, viên trợ lý gạt mồ hôi trên trán, lướt nhìn tôi một cái. Trong ánh nhìn đó hình như có chút kinh ngạc, hiếu kỳ và cả lo ngại.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 2.3

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s