Ngủ cùng sói – Chương 2.2

Mười ba tuổi, lúc ngồi xem ti vi, tôi nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn. Đương nhiên, tôi không còn cách nào khác là lựa chọn loại thuốc kịch độc chết người như trong phim kali xyanua để không bị hắn phát hiện. Với vốn kiến thức y học có hạn, tôi chỉ có thể giả vờ mấy đêm không ngủ để lừa lấy một lọ thuốc an thần.

Một đêm, tôi nơm nớp lo sợ bưng tách cà phê đã pha thuốc đi vào phòng đọc sách của hắn. Hắn nhắm nghiền mắt, chau mày, tựa lưng vào ghế. Điếu thuốc sắp cháy đến ngón tay rồi mà hắn không hề phát hiện ra.

Tôi đặt tách cà phê xuống, hết sức cẩn thận rút điếu thuốc trên tay hắn ra, làn khói nhạt bay, tàn thuốc rơi xuống sàn, tan thành tro bụi. Hắn mở mắt, lặng lẽ nhìn tôi, mắt hằn lên những tia máu đỏ. Tôi giật bắn người, bất giác lùi một bước. Sau này tôi mới biết, chiều hôm đó tên Thanh đã chết, nghe nói do đỡ đạn cho Hàn Trạc Thần…

“Cháu làm chú thức giấc ạ?”

“Không. Tìm ta có việc gì không?”

“Cháu thấy chú mệt nên pha cà phê cho chú để chú tỉnh táo hơn.”

Đôi lông mày hắn chau lại rồi dãn ra. Hắn cầm tách cà phê, uống một ngụm, lại chau mày, ngửi ngửi rồi không uống nữa.

“Sao không… uống?” Hai chân tôi bắt đầu run lên rồi toàn thân run rẩy.

Hắn đặt tách cà phê xuống, gạt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của tôi, rồi để tôi ngồi lên đùi hắn. Cánh tay chắc nịch, khỏe khoắn ôm lấy tôi.

“Muộn thế rồi vẫn chưa ngủ à? Sợ gặp ác mộng
phải không?”

“Vâng!”

“Uống thuốc chưa?”

Tôi gật gật.

Cằm hắn chạm mặt tôi, làn da nhẵn nhụi không có những sợi râu cảm giác âm ấm, thật dễ chịu. Toàn thân tôi như được hắn ủ ấm, không còn run rẩy nữa.

“Ta ngủ cùng con…”

“Vâng!” Tôi lại nhìn tách cà phê, cố gắng bình tĩnh nói: “Chú không uống cà phê à?”

Hắn mỉm cười, nói một câu khiến máu tôi như ngừng chảy: “Ta biết con rất ngoan nhưng ta không bao giờ cần thuốc an thần.”

Tôi kinh hoàng mở to mắt, ánh mắt hắn vẫn ôn hòa, trầm lắng. Qua ánh mắt ấy, tôi biết mình không có cách nào để phát hiện ra bản tính ác độc như ma quỷ của hắn. Tôi nhận thấy hắn càng ngày càng khó hiểu…

Hắn ôm tôi về phòng, đặt tôi lên chiếc giường mềm mại, điều chỉnh đèn bàn rồi đắp chăn bằng lụa tơ tằm cho tôi, tôi chỉ thò một tay ra ngoài.

Hắn ngồi xuống cạnh giường, cầm bàn tay tôi đặt vào bàn tay hắn để so sánh, nhìn đi nhìn lại bàn tay bé nhỏ của tôi rồi nhẹ nhàng ôm gọn tay tôi. Bàn tay hắn thật ấm áp như bàn tay mẹ tôi vậy.

“Con đã lớn nhiều rồi…”

Tôi biết hắn không thích tôi lớn lên bởi hắn thích bàn tay múp míp của tôi nắm lấy ngón tay hắn, thích tôi ngồi trên đùi hắn, đung đưa đôi chân vừa thô vừa ngắn rồi nhìn hắn cười, thích tôi để chân trần ngồi trên sofa đợi hắn về, nói với hắn: “Chúc ngủ ngon!” rồi mới đi ngủ. Hắn thích nhất là ném thân hình bé nhỏ của tôi xuống bể bơi rộng lớn, để tôi sợ hãi tóm chặt lấy cánh tay hắn kêu “Cứu!”, rồi hắn lôi tôi lên, quấn trong chiếc khăn tắm, và lúc đó tôi nhìn hắn, bộ dạng rất đáng thương, mắt ngân ngấn nước.

Những lúc như thế, hắn sẽ nói tôi như thiên thần, một thiên thần vô cùng trong trắng, thánh thiện. Tôi chưa bao giờ trả lời hắn, chỉ chớp chớp đôi mắt to, mỉm cười với hắn. Thực ra tôi muốn nói với hắn rằng, chúng ta đều là những ác quỷ đột lốt thiên thần!!!

 

Lần thất bại đó khiến tôi hiểu rõ một điều, vị giác của hắn vô cùng tinh tế, nếu muốn hạ độc nhất định phải tìm được loại không màu sắc, không mùi vị, thế nên tôi từ bỏ ý nghĩ hạ độc hắn.

Thấm thoắt hai năm nữa lại trôi qua, tôi mười lăm tuổi.

Hôm sinh nhật hắn, tôi và cô Vương đầu bếp bận bịu cả buổi chiều. Mặt mũi tay chân đều dính kem, tôi tự tay cho ra lò chiếc bánh ga tô trông không được đẹp mắt cho lắm. Khi viết lời chúc, tôi rất khó xử bởi không biết nên gọi hắn như thế nào.

Trong một dịp sinh nhật, lúc thổi nến cầu nguyện, tôi nói: “Con hy vọng con và bố sẽ mãi mãi không xa nhau!”

Hắn hơi chau mày, nghiêm nghị nói với tôi: “Không được gọi ta là bố, cũng không được nói với bất kỳ ai ta là bố của con, rõ chưa?”

Tôi hoang mang gật đầu.

Hắn lại nói: “Sau này khi cùng ta đi ra ngoài, đi đằng sau ta, không được kéo tay áo ta nữa, rõ chưa?”

Tôi cắn môi, gật đầu.

Hình như hắn thấy tôi rất tội nghiệp nên để tôi ngồi lên đùi hắn, nắm lấy bả vai tôi nói: “Thiên Thiên, con không làm gì sai cả, chỉ tại ta đắc tội với quá nhiều người, ta không muốn họ trả thù con, con hiểu không?”

Tôi rùng mình, khuôn mặt nhỏ nhắn quen áp vào lồng ngực hắn, giọng lí nhí: “Rõ rồi, chú vì muốn tốt cho con.”

Hắn nhè nhẹ vuốt mái tóc tôi, thủ thỉ: “Từ bố cứ cất giữ trong tim, tiếng gọi từ trái tim cũng có thể nghe thấy. Con là con gái của ta, mãi mãi là như vậy, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau…”

Từ đó trở đi, tôi không gọi hắn là bố nữa, cũng không có cách gọi khác. Nhưng chỉ cần tôi mở miệng, bất kể là nói chuyện cùng ai, hắn cũng nhìn sang tôi, chú ý quan sát tôi, ánh mắt của hắn thật hút hồn…

Tôi lắc đầu thật mạnh như muốn giũ bỏ ánh mắt mê hồn ấy ra khỏi trí nhớ, cẩn thận viết lên chiếc bánh: “Chúc chú sinh nhật vui vẻ!”…

Đợi cả tiếng đồng hồ mà hắn vẫn chưa về, tôi mở rượu vang trên bàn rót vào chiếc ly đế cao. Ánh tà dương từ ngoài hắt qua tấm kính cửa sổ, chiếu rọi vào ly vang đỏ sóng sánh.

Lại một tiếng nữa trôi qua, căn phòng vẫn chìm trong đêm tối, tôi nhẫn nại đợi hắn. Chờ đợi từ lâu đã trở thành một thói quen của tôi. Sự nôn nóng không yên đã bị mài mòn sau nhiều năm chờ đợi. Tôi thấy mình ngày càng biết kiên nhẫn, ngay cả cơ hội giết hắn cũng có thể rất nhẫn nại chờ đợi…

Sao giăng đầy trời, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng xe phía ngoài vọng vào. Tôi nhanh chóng châm nến, chạy đến cạnh cây dương cầm đặt ở góc sảnh. Nhờ ánh sáng của những vì sao và những ngọn nến, tôi nhìn thấy cái bóng dong dỏng bước vào phòng. Hắn định lên tầng nhưng khi nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật, hắn lại đứng trầm ngâm hồi lâu.

Nhìn thấy hắn ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm, tôi nhịn cười châm ngọn nến trên cây dương cầm, đặt tay lên phím đàn.

Phím đàn nhảy nhót dưới những ngón tay tôi, âm thanh du dương, êm dịu, trầm bổng bay lượn quanh ánh nến mờ ảo. Tôi chầm chậm đưa ánh mắt về phía người ngồi trên chiếc sofa gần chỗ tay vịn. Hắn xoay xoay ly rượu trong tay, rượu vang đỏ óng ánh…

Ánh mắt chúng tôi giao nhau, cùng mỉm cười.

Đối với một đứa trẻ bảy tuổi thì khuôn mặt của hắn tuyệt đẹp, còn đối với một thiếu nữ mười lăm tuổi thì đôi mắt hắn ẩn chứa một trí tuệ uyên thâm, cặp lông mày thường chau lại như trầm tư suy nghĩ. Ngũ quan tuyệt đẹp, khuôn mặt không có điểm gì đáng chê trách. Thật hấp dẫn! Ngay cả khi hắn lim dim đôi mắt ẩn chứa nụ cười ác độc, từ con người hắn cũng toát lên sức cuốn hút đầy mê hoặc…

Nhưng điều thú vị nhất chính là lúc hắn ngồi hút thuốc trên sofa, từ từ nhả khói, đáy mắt để lộ sự cô đơn. Những lúc như vậy tôi có thể cảm nhận được sự trống trải trong lòng hắn rồi bất giác đến ngồi bên cạnh hắn, cùng hắn hít thở bầu không khí quyện mùi khói thuốc. Hắn không nói một lời nào với tôi, tôi cũng không hề hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi chỉ ngồi cạnh nhau, khát khao nhận được niềm an ủi tận sâu nơi trái tim của cả hai.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 2.2

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s