Ngủ cùng sói – Chương 2.1

Đêm khuya, tôi ngồi bên chiếc giường kê ở góc tường, ngơ ngẩn nhìn những vì sao ngoài cửa sổ.

Trái tim thơ dại của tôi dâng lên sự thù hận khắc cốt ghi tâm. Trong ký ức của tôi vẫn còn tàn dư của nỗi khiếp sợ từng trải qua. Bao suy nghĩ phức tạp, rối ren cứ luẩn quẩn trong trí óc tôi. Tôi bỗng thấy hoang mang, bối rối…

Tiếng bước chân ngoài càng lúc càng gần, tôi đoán được là ai nên càng lo sợ. Cửa mở ra, dưới ánh trăng, Hàn Trạc Thần tiến đến chỗ tôi. Tôi không dám nhúc nhích, cắn ngón tay, toàn thân run lên nhìn từng cử chỉ, hành động của hắn.

Hắn dừng lại, đứng cạnh tôi, cúi đầu nhìn vào mắt tôi. Hình như hắn nhận ra tôi đang khiếp sợ, liền nở nụ cười hiền từ.

“Con rất sợ ta?”

Tôi gật đầu, cảm thấy bất an, cúi xuống né tránh ánh mắt hắn.

“Chỉ cần con nghe lời ta, ta sẽ không khiến con bị tổn thương.”

Tim tôi loạn nhịp.

“Sau này đừng ngồi dưới đất, ngồi dưới đất lạnh, sẽ bị ốm…” Nói xong, hắn cúi người kéo tôi đứng dậy, bế tôi lên giường, đắp chăn cho tôi. “Ngủ sớm đi nhé!”

Chăn vừa nhẹ vừa ấm, chất bông mềm mại chạm vào mặt, vẫn còn hương thơm xà bông, hoàn toàn khác xa chăn bông ẩm mốc của cô nhi viện.

Hắn vừa đi ra ngoài, tôi lại đến ngồi ở góc tường, khi đó tôi mới phát hiện mặt sàn quả rất lạnh. Cơn lạnh như ngấm vào tận xương, buốt đến mức khiến toàn thân tôi run rẩy.

Bỗng cánh cửa bật mở, Hàn Trạc Thần nghiêng người tựa vào cửa, nhìn tôi, mặt không lộ chút cảm xúc. Tôi giật mình, luống cuống trèo lên giường, ôm chăn lén nhìn hắn, phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi. Dưới ánh trăng mờ tôi thoáng thấy hắn mỉm cười, cũng có thể là do ánh sáng mờ ảo nên tôi mới thấy trong đôi mắt hắn ẩn chứa tình cảm vô cùng ấm áp. Hắn nói: “Thay đổi môi trường mới nên có lẽ không quen, khó ngủ, sau một thời gian sẽ thích nghi thôi.”

Hắn đi rồi, tôi vẫn ngồi trên giường, nhìn chằm chằm ra cửa nhưng hắn không quay lại nữa. Tôi cũng không biết mình đã đợi bao lâu, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, tôi lại nhìn thấy bố, tôi túm chặt lấy tay áo ông gọi: “Bố ơi! Đừng bỏ con.” Bố ôm lấy tôi. Tôi có thể nghe rõ nhịp đập đều đều của trái tim ông.

“Con nhớ bố, nhớ mẹ!” Giấc mộng này chân thật hơn tất cả những giấc mơ trước đây. Tôi ôm lấy bố, tựa vào vai ông khóc to: “Con biết, trời sáng bố sẽ đi mất… con sợ… sợ lắm…”

“Trên thế gian này không có gì đáng sợ cả, chỉ là con chưa dám đối mặt với nó mà thôi!” Bố vỗ vỗ lưng tôi cho đến khi tôi không còn thấy sợ hãi.

Đúng vậy, tôi không được sợ hãi. Ông trời sắp đặt cho tôi ở cạnh kẻ thù không phải để tôi sợ hắn mà để tôi đòi lại thứ hắn đã nợ gia đình tôi…

 

Mười một tuổi, tôi ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn giống như trong những bộ phim vẫn chiếu trên ti vi. Máu đỏ sẽ thấm đẫm áo sơ mi của hắn, rồi hắn sẽ quay lại, chỉ tay vào tôi, trợn mắt với vẻ khó tin, ngã gục trước mặt tôi, chết không nhắm mắt.

Vào một ngày trời nắng, nhân lúc cô Vương không để ý, tôi lẻn vào bếp tìm một con dao thì bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào.

Tôi nhoài người qua cửa sổ ngước nhìn ra. Một gã đầu trọc đang khệnh khạng đi vào. Gã còn đem theo hai mươi, ba mươi người đàn ông cao to. Họ chửi rủa ầm ĩ, giẫm cả lên bãi cỏ rồi đi vào sân.

Hàn Trạc Thần ngồi bên chiếc bàn tròn cạnh bể bơi, không có phản ứng gì, vẫn uống rượu vang, mắt không hề chớp. Gã đầu trọc đến ngồi đối diện với Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, đã lâu không gặp!”

“Cứ gọi tôi là Hàn tiên sinh.” Hàn Trạc Thần thản nhiên cười nói. “Anh cũng biết tôi không còn trong giới giang hồ lâu rồi nên không quen người khác gọi như vậy.”

“Đừng có làm bộ.” Gã đầu trọc trợn mắt, đôi mắt rất to của gã như muốn rơi ra ngoài. “Báo là anh em của tao, tốt nhất mày hãy giao ra đây đi.”

“Dạo này trí nhớ của tôi không được tốt, không nhớ Báo là ai.”

Gã đầu trọc vớ lấy chai rượu bên cạnh Hàn Trạc Thần, đập vào mép bàn, kề phần sắc nhọn vào yết hầu Hàn Trạc Thần dọa: “Đừng có làm bộ với tao, mày nghĩ mày vẫn là đại ca của sáu năm về trước ư? Tao đã nể mặt mày nên mới gọi mày là anh Thần, đừng tưởng tao sợ mày.”

Hàn Trạc Thần thoáng nhìn đầu sắc nhọn của vỏ chai rượu, nét mặt dửng dưng, tựa lưng vào ghế. “Anh không cần giữ thể diện cho tôi.”

“Tao biết mày đã nuốt chửng hàng của thằng Báo lại còn báo cảnh sát bắt nó!” Gã đầu trọc nói chậm lại, giơ nửa đầu chai rượu vỡ trước ngực Hàn Trạc Thần, giọng gay gắt: “Tao nói cho mày biết, chỉ cần mày thả hàng ra đây thì tao sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nếu không…”

Gã đầu trọc còn chưa nói hết câu, Hàn Trạc Thần đã nắm lấy cánh tay gã, gạt chân, kéo cánh tay cầm đầu nhọn của chai rượu khiến nó đâm đúng ngực gã.

Mọi việc xảy ra quá đột ngột. Khi đám người đi theo gã đầu trọc vừa kịp phản ứng, đưa tay sờ lên áo thì Hàn Trạc Thần đã kéo gã đầu trọc kêu gào đau đớn làm bia cho mình và chỉ chỉ sau lưng chúng. Nhìn thấy sau lưng có vô số người cầm súng nhắm vào mình, chúng không dám cử động, đứng chôn chân.

Hàn Trạc Thần giơ chân đạp tên đầu trọc ngã sõng soài, lấy giấy ăn lau vết máu trên tay, nói với tay vệ sĩ bên cạnh: “Báo với cảnh sát… có kẻ cầm vũ khí, xông vào nhà dân, âm mưu… giết người.”

Nói xong, hắn rút điện thoại, bấm số, vừa cười vừa nói: “Phong, đến khi nào chú mới làm việc cho gọn gàng đây? Những việc vớ vẩn đừng để dây dưa đến anh…”

“…”

“Không sao, đã giải quyết xong rồi, chuyện nhỏ…”

“…”

“Hàng trắng không hay ho gì đâu, tốt nhất chú nên tránh xa… Thôi được rồi, anh còn không hiểu chú sao…”

“…”

“Gái đẹp ư? Chú định tặng mấy em để an ủi anh, chẳng bằng sai mấy tên đệ tử nhanh nhẹn đến bảo vệ anh, thời buổi này sống được thêm mấy năm nữa là tốt hơn cả…”

Trời trong xanh, mây trắng, nước trong, cỏ xanh,
máu… đỏ…

Nhìn gã đầu trọc vai u thịt bắp ôm vết thương rên rỉ trên thảm cỏ, người co giật, tôi nhìn lại cánh tay nhỏ bé, gầy guộc của mình, từ bỏ ý nghĩ đâm hắn từ sau lưng.

One comment on “Ngủ cùng sói – Chương 2.1

  1. Pingback: [ Review sách ] Ngủ cùng sói ( Đồng hôn cộng chẩm ) – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s