Lỡ tay chạm ngực con gái – P4

4

Làm sao, làm thế nào bây giờ

tôi thì ở ký túc, mà chị ấy lại bảo đi đến chỗ tôi

nhưng mà chị ấy cũng không về nhà được…

chị ấy hỏi: “Có thể đến chỗ bạn không?”

tôi thật thà bảo: “Em đang ở trong ký túc”

Nhưng mà… tôi cũng không thể để lỡ cơ hội vàng ở cùng chị ấy

nên tôi bảo, chị chờ em tí

Tôi chạy đi gọi điện thoại cho các bạn cùng phòng

ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

bọn nó đều mới vào đại học, được kỳ nghỉ cuối tuần đều đã về nhà cả

bọn nó về nhà hết rồi, hôm nay chỉ còn mỗi tôi

Tôi nói cho chị ấy biết là có thể về phòng ký túc của tôi

chị ấy: “Nhưng… nữ sinh cũng không được vào qua đêm ở ký túc nam”

tôi: “Ahhhh…, chị còn định ngủ đêm ở phòng em á???”

chị ấy cúi đầu không nói gì

Nói thật, lúc đó trong lòng tôi rất đắn đo

(nếu mà là tôi bây giờ í à, phải tám mươi phần trăm nghĩ ngay rằng, chết mẹ, nó định lấy mình ra làm bố cái thai của nó)

Rồi chúng tôi đi ra ngoài kiếm chút gì ăn

định đợi hai giờ sáng, quản lý ký túc đi ngủ sẽ lén lút dẫn chị ấy vào ký túc

Lúc đó tôi từng nghĩ, sao chị ấy lại không gọi điện cho các bạn bè nhờ giúp đỡ nhỉ, đến ngủ nhà bạn đi

tôi không hỏi, sợ chị ấy đổi ý

tôi nghĩ tôi còn đen tối hơn chị ấy =.=

Ăn xong chúng tôi về trường

ngồi ở sân bóng rổ xem người ta chơi bóng

Chúng tôi tán đủ thứ chuyện

chị ấy bảo, mình có một người bạn trai đã yêu nhau hai năm rồi

trái tim tôi lạnh cóng…

Nhưng sao nói đến bạn trai mà mặt chị ấy lạnh tanh

hoá ra, người yêu chị ấy đang du học ở trường UCLA – Mỹ, hai người chỉ liên lạc qua MSN messenger và E-Mail

hai năm nay, họ chỉ gặp nhau hai lần… đều là trong kỳ nghỉ đông, anh kia quay về Đài Loan

rồi cũng vì lệch múi giờ, lên mạng thường chẳng gặp nhau

nên chỉ còn dùng mail

nhưng anh kia thường ít khi trả lời mail của chị ấy

mà lại còn toàn viết mail bằng tiếng Anh… chị ấy không đọc được

cũng chẳng dám nhờ ai dịch hộ vì đó là thư tình…

Hồi đó, tôi còn dùng YIM =.=

tôi còn chả biết MSN là gì…

Bạn bè chị ấy đều khuyên chị ấy chia tay anh kia cho xong

yêu mà xa nhau thế thì khổ quá

Tôi cũng nói với chị ấy: “Đúng đấy chị ạ, sao chị không chia tay đi, có khi anh ta có bồ ở bên đó rồi”

nói xong thì tôi hối hận

Sao tôi tiểu nhân quá… tôi không quen anh người yêu của chị, vì sao lại đi nói xấu anh ta

Không ngờ chị ấy lại bắt đầu khóc……..

chị ấy: “Tại vì ngày xưa, mình tỏ tình trước với anh ấy, khó khăn lắm rồi mới yêu được anh ấy

bây giờ mình không thể vì xa cách thì lại đòi chia tay, như thế thật không hay ho lắm

mình muốn tiếp tục chờ đợi anh ấy, nhưng trong lòng mình sợ hãi, mình cực kỳ do dự…

chí ít, thì mình cũng sẽ chờ chính miệng anh ấy nói ra câu đòi chia tay, thì mình mới chia tay.”

Nghe hết lời chị ấy

tôi nghĩ về mấy mối tình thời học phổ thông của tôi

thật đúng là trẻ con học đòi yêu đương nhăng nhít

hoàn toàn không hiểu không biết và chưa đủ chín chắn…

Tôi chả biết an ủi chị ấy ra sao

chỉ biết liên tục đưa giấy ăn cho chị ấy

tôi nghĩ lúc đó tôi chỉ có thể làm thế _cho chị

Giấy ăn rồi cũng hết =.=

tôi bảo, chị ngồi chờ em ở đây nhé, em đi mua hộp khăn giấy về ngay thôi

chị ấy mắt đỏ hoe, nhìn tôi, dịu dàng _gật đầu

Tôi rất không nỡ rời chị…

chạy thật nhanh đi mua khăn giấy

mua xong chạy ngay về sân bóng rổ

chị ấy đã không còn ngồi ở chỗ đó nữa!!!

và những người vừa đánh bóng rổ trên sân bỗng đi đâu hết rồi?

vừa nãy trên sân còn nhiều người mà?

Tôi nhìn đồng hồ, thôi chết một giờ sáng rồi, thảo nào, hoá ra tôi đã tán với chị ấy lâu thế

nhưng chị ấy đâu rồi????? chị ấy chạy đâu

tôi nhìn khắp nơi, ngó nghiêng, nhớn nhác

thấy chị ấy đi từ góc xa nhất của sân bóng tới, trên tay cầm máy di động…

Chị ấy: “Xin lỗi, bạn cùng phòng vừa gọi điện cho mình xong…”

Tôi: “Chị phải về à?”

nói xong thì tự chửi mình ngu

vừa nãy đang nghĩ là đừng nhắc chị ấy đi kiếm bạn ngủ nhờ qua đêm

giờ lại tự mồm mình nói ra nhé!

Chị ấy lại đáp: “Thế không phải mình đã thu xếp qua chỗ bạn sao?”

tôi cười ngu ngu, lấy can đảm cầm lấy tay chị ấy

chị ấy cũng để cho tôi dắt… dắt về… ký túc nam

Tôi bảo chị ấy đứng ngoài chờ, tôi vào trước xem quản lý ký túc ngủ chưa

ôi may quá là may, ngủ rồi, phòng quản lý chả có ai

có lẽ là vì ngày nghỉ cuối tuần nên nghỉ sớm chăng

Tôi nhìn các máy quay camera xung quanh

thực ra là để cho chị ấy hiểu ngầm rằng, cúi thấp xuống, đừng để máy camera thấy người

chúng tôi cũng không dám đi thang máy, sợ camera thu hình lại

thế là bước từng bước, leo cầu thang lên tầng năm…

Ngủ cùng sói – Chương 1.2

Từ đêm đó trở đi, anh thường đến thăm tôi, chăm sóc tôi. Anh kể cho tôi nghe những chuyện xảy ra bên ngoài, khi kể đến những tình tiết buồn cười anh cứ cười mãi không thôi. Còn tôi thì vẫn ngẩn ngơ nhìn tấm kính cửa sổ đã được anh lau rất sạch.

Ngoài cửa sổ, trời cao mây nhạt…

Cuộc sống vẫn cứ lặng lẽ trôi đi, ngày ngắn, đêm dài, không khí ngột ngạt làm tôi thấy khó thở, ánh mặt trời luôn để lại bóng đen bên cạnh tôi. Thời gian đầu, ngày nào tôi cũng nhớ mùi hương trên người mẹ, cảm giác nhói đau trên khuôn mặt khi chòm râu cứng của bố chạm vào…

Trong những giấc mộng đẹp và cả những cơn ác mộng, tôi nhận ra nhớ nhung cũng không cứu vãn được quá khứ. Tôi đã trở thành trẻ mồ côi, gia đình bị một kẻ tàn bạo hủy hoại. Tôi cố nhớ lại khuôn mặt ấy để nó hằn sâu trong ký ức, ngay cả những hành động, cử chỉ hay ánh mắt của hắn.

Hàn Trạc Thần, chắc chắn sẽ có ngày tôi đi tìm hắn.

Nhưng tôi không thể ngờ tôi lại tìm thấy hắn nhanh đến vậy…

 

Trong một buổi hoàng hôn mùa hè, ánh nắng rọi vào căn phòng làm hiện rõ những hạt bụi bay bay.

Tôi nhìn ra ngoài cửa, Tiểu Cảnh đang chải mái tóc rối của tôi.

Một chiếc xe màu đen dừng ở sân của cô nhi viện, một người dáng cao cao bước xuống. Áo sơ mi và quần đều màu đen thật chẳng hợp với mùa hè chút nào.

Tôi vội vàng bò đến bên cạnh cửa sổ chăm chú nhìn, chính là khuôn mặt cả đời tôi không thể quên.

Hàn Trạc Thần có bị thiêu thành tro bụi thì tôi vẫn nhận ra hắn.

Trong thời khắc đó, tôi như thoát khỏi cảnh giam cầm bấy lâu, như điên như dại lao ra ngoài.

Trên đầu là ánh nắng chói chang, dưới chân là cát bay mù mịt.

Tôi đứng trước mặt hắn, thấy ớn lạnh.

Hắn rất cao nên tôi phải ngước nhìn.

Khuôn mặt hắn không hề thay đổi nhưng ánh mắt u ám, thâm hiểm hơn hai năm trước rất nhiều.

“Cháu quen ta à?” Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên, cúi xuống, nâng cằm tôi lên, nhìn thật kỹ. Tôi tưởng hắn đã nhận ra tôi nhưng hắn nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.

“Cô bé rất xinh dù hơi gầy.” Một kẻ vận áo đen đứng sau hắn nói. Người này tôi vẫn còn nhớ, khuôn mặt thon dài, mắt tối tăm như mắt cá chết, hắn chính là kẻ bắn chết mẹ tôi, vứt tôi từ tầng hai xuống đất…

Lòng căm thù bấy lâu bỗng dâng trào, tôi vội cúi đầu, dồn hết sức cắn vào ngón tay thon dài của hắn, hắn giật ra, tôi vẫn ra sức cắn. Mãi đến khi hắn dùng bàn tay kia bóp mạnh hai má tôi, đau đến mức không thể khép hàm răng lại, tôi mới chịu nhả ra.

Hắn nhìn bàn tay tứa máu rồi nhìn tôi, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, không có chút biểu cảm gì. Tôi còn chưa kịp nghĩ nên trả thù thế nào thì một dáng người gầy gò xông đến.

Chính là Tiểu Cảnh! Tiểu Cảnh đá vào mắt cá chân hắn. Hắn vừa né người, Tiểu Cảnh liền húc đầu vào bụng hắn. Hành động của anh nhanh nhẹn không giống với một đứa trẻ mới chỉ hơn mười tuổi.

Tiếc rằng khi Tiểu Cảnh đang định kéo tôi rời khỏi đó, một tên vận đồ đen đứng sau hắn xông lên, khóa chặt hai cánh tay của Tiểu Cảnh ra sau lưng khiến anh không cử động được.

“Thằng bé này phản ứng thật nhanh nhạy.” Kẻ mặc áo đen sờ lên vai và chân của Tiểu Cảnh, khuôn mặt lộ vẻ hài lòng. “Anh Thần, thằng bé này khá đấy.”

“Ừ! Khá lắm!” Hàn Trạc Thần cúi đầu chỉnh sửa y phục, đi về phía xe của hắn. “Cậu đi nói chuyện với viện trưởng chọn thằng bé này.”

Lời nói của hắn khiến tôi nhớ lại hai năm trước, khi anh trai nhìn thấy tôi rơi từ tầng hai xuống, đứng ở bên kia đường dang tay xông về phía tôi nhưng anh không cứu được chính mình.

Lúc đó tôi mở miệng thật to định gọi anh nhưng không phát ra được tiếng nào. Anh tôi… cuối cùng đã không nghe được tôi gọi: “Anh ơi!”

 

“Đừng…” Tôi giật mình kéo tay kẻ vận áo đen, hét lên. “Đừng!”

Tôi không còn ai nữa, Tiểu Cảnh là người duy nhất trên thế gian này tôi có thể trông cậy, tôi không thể mất anh. Tiểu Cảnh giãy giụa rồi ôm chặt tôi vào lòng. Những giọt nước mắt đầu tiên của tôi sau hai năm rơi xuống, tôi nói với anh một câu: “Anh mau trốn đi…”

“Thanh!” Lại là giọng nói trầm ấm văng vẳng sau lưng tôi. “Đem cả cô bé này đi nữa.”

“Vâng!”

 

Bọn chúng đem tôi và Tiểu Cảnh đến một nơi hoang vu, hẻo lánh.

Căn biệt thự giống như tòa lâu đài vô cùng rộng rãi, bước vào cửa là thấy một căn phòng rộng thênh thang. Căn phòng to tới mức nghe rõ từng bước chân, sàn nhà lát đá Đại Lý sáng bóng như gương, đi trên sàn như đi trên lớp băng mỏng.

Bỗng tôi nhìn thấy bóng người trên mặt sàn. Chiếc váy trắng rộng thùng thình, mái tóc đen dài đến eo rối bù, khuôn mặt gầy guộc, xanh xao như quỷ Dạ Xoa. Tôi khiếp sợ, lùi lại mấy bước, nhận thấy cái bóng cũng mở to mắt kinh hoàng nhìn tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra cái bóng ấy chính là tôi.

Thật khó tin. Tôi đưa tay sờ khuôn mặt mình, khuôn mặt vốn bầu bĩnh, hồng hào sao giờ lại như thế này?

Chẳng trách Hàn Trạc Thần không nhận ra tôi, ngay cả tôi còn không nhận ra chính mình…

Tiểu Cảnh nắm lấy tay tôi, nói nhỏ: “Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Tôi nhìn đôi mắt ngây ngô của anh, không muốn nói gì.

Nếu biết được người đàn ông ngồi trên sofa kia đáng sợ đến mức nào, anh sẽ không còn chắc chắn như vậy nữa.

Người đàn ông tên Thanh bước đến cạnh Hàn Trạc Thần, cúi người nói: “Đây là tư liệu về Cảnh. Không tìm thấy tư liệu về cô bé đó. Viện trưởng nói khi cô bé được chuyển từ viện phúc lợi xã hội đến cũng không có tư liệu gì, không hiểu sao lại như vậy.”

“Không sao, điều đó không quan trọng.” Hàn Trạc Thần nhận lấy một chồng tài liệu từ tên Thanh, lật lật mấy trang, ngẩng đầu nhìn Tiểu Cảnh đứng cạnh tôi: “Cậu bé, lại đây.”

Tiểu Cảnh nắm chặt tay tôi hơn, không hề nhúc nhích.

Hắn thấy Tiểu Cảnh không chịu bước tới, không hề tức giận, ngẩng đầu nhìn Thanh rồi chỉ vào tôi. Tôi hiểu ngay ý của hắn nhưng một người trói gà không chặt như tôi không còn cách nào khác. Tôi chỉ có thể nhìn tên Thanh đẩy Tiểu Cảnh ra, lôi tôi đến trước mặt Hàn Trạc Thần.

Hai năm trôi qua, kẻ tôi luôn muốn tìm giờ đang ở ngay trước mặt tôi. Trên tay hắn vẫn còn vết răng, vết máu đã đông lại, thì ra vết cắn chẳng hề hấn gì đối với hắn.

Sau này, tôi phải làm thế nào?

Tôi đang cố nghĩ.

Hắn đưa tay ra, xoa đầu tôi, nâng cằm tôi lên hỏi: “Cháu tên gì?”

Tôi lắc đầu thật mạnh, mở to mắt, cố nhìn kỹ khuôn mặt ma quỷ đó. Trong ánh sáng mờ ảo, mắt hắn đen tuyền, vẫn là khuôn mặt đẹp trai đó.

“Thôi được, từ bây giờ ta sẽ gọi cháu là Hàn Thiên Vu, con gái của ta.”

Con gái ư? Kẻ đã sát hại cả nhà tôi lại nhận tôi làm con gái, thật buồn cười!

“Thả em ấy ra!” Tiểu Cảnh đang bị tên Thanh giữ chặt tay hét lên.

Hàn Trạc Thần gượng cười, nhìn cậu bé hỏi: “Cậu thích cô bé này à?”

Tiểu Cảnh ngẩn người, khuôn mặt vàng vọt bỗng ửng hồng.

“Ngày mai ta sẽ sắp xếp cho cậu đi huấn luyện. Ta cho cậu tám năm. Khi trở về, nếu cậu khiến ta hài lòng, ta sẽ tặng cậu thứ cậu muốn, còn không làm được… thì đừng trách ta.”

Tiểu Cảnh nhìn tôi, trên khuôn mặt gầy guộc hiện lên vẻ u sầu mà đứa trẻ mười lăm tuổi không nên có.

Hàn Trạc Thần bế tôi lên, đặt tôi ngồi trên đùi hắn, những ngón tay thon dài của hắn đặt lên cổ tôi rồi vuốt ve làn da tôi. Tôi giật mình không dám cử động, tin rằng với tính cách tàn bạo của hắn, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bóp chết tôi.

“Tôi nghe ông.” Cuối cùng Tiểu Cảnh cũng mở miệng.

“Được!” Hắn hài lòng gật đầu, bế tôi đi về phía cầu thang. “Thiên Thiên, ngày mai ta đưa con đi học.”

Tôi còn nhớ lúc nhỏ, khi kể chuyện cổ tích, bố tôi từng nói ma quỷ trông dữ dằn không thực sự đáng sợ, đáng sợ nhất là ma quỷ có khuôn mặt như thiên thần…

Lúc đó tôi không hiểu nhưng giờ tôi đã hiểu rồi! Nếu Tiểu Cảnh nói “không” thì sinh mệnh của tôi có lẽ đã bị đôi bàn tay đẹp nhất mà từ trước tới giờ tôi được nhìn thấy bóp chết.

Từ đó trở đi, tôi không còn gặp Tiểu Cảnh nữa. Nhưng tôi biết anh sẽ quay lại, chắc chắn một ngày anh sẽ quay lại đón tôi.