Hủ nữ ga ga – Chương 14.1

TIỀN THĂM NOM

Tôi ngồi bên cạnh giường, ôm Ultraman, run bần bật.

Bởi vì người nào đó đang ngồi nhàn nhã lật tạp chí trên sofa, không khí thực sự quá nặng nề. Tôi và Ultraman không tự chủ, có chút run rẩy.

“Thật không ngờ, cô lại thích đọc tạp chí hoạt hình.” Rất lâu sau, Nhậm Hàn Nhậm đại phó tổng duỗi chân ra, cười thầm nói.

“À, Nhậm tổng cũng thích à?” Lúc đó, tôi cảm thấy Nhậm Hàn cũng không phải là loại cặn bã xấu xa, chí ít thì chúng tôi cũng có sở thích chung, có lẽ thông qua hoạt hình tôi có thể rút ngắn khoảng cách với anh ta, tiếp tục dẫn dắt người thanh niên sa ngã này đi trên con đường quang mình chính đại.

Mắt tôi lóe lên vẫy đuôi nịnh bợ, đang chuẩn bị nói: “Nếu như anh thích, dưới gầm giường tôi còn rất nhiều tạp chí Man Hữu, từ năm 2007 đến giờ, không thiếu cuốn nào…”.

Chỉ đáng tiếc, tôi còn chưa kịp nói ra đã nghe thấy đối phương cong môi lên nói: “Vô vị”.

Tôi sặc sặc, nhất thời chẳng biết nói tiếp thế nào.

“Nhưng mà cũng đúng.” Nhậm Hàn chống cằm nghĩ ngợi, cười mê hoặc với tôi. “Người vô vị đọc tạp chí vô vị, cũng rất hợp đó.”

Tôi tiếp tục bị sặc. Nhậm đại phó tổng anh quả nhiên không hổ danh là cánh tay đắc lực của sếp, luôn có bản lĩnh khiến cho người ta phải cứng họng.

Tôi mở to mắt rất lâu, cuối cùng cũng tìm được chủ đề mới nói: “Sao bọn Lão Đại lại không đến ạ?”.

Nhậm Hàn lườm mắt. “Cô rất thất vọng vì tôi đến?”

Tôi cười trừ. “Không phải là ý đó… chỉ là…” Chỉ là có chút kỳ quái, sao một tên gay đê tiện như anh lại tốt như thế này, lại còn đến thăm hỏi tôi.

“Còn nữa, trước khi anh đến, Lão Đại và Lưu tổng… có dặn dò anh gì không?” Thực ra tôi muốn hỏi là có mang tiền thuốc, tiền bồi dưỡng đến không? Nhưng lời này lại không thể nói trực tiếp được, nên tôi phải khéo léo dẫn dắt.

“Ồ, chuyện đó à?…”

Nghe thấy vậy cái đầu nhỏ của tôi bỗng căng ra, chỉ hận không thể đưa tay ra nhận lấy chiếc phong bì, nhưng rất lâu sau mới nghe thấy Nhậm Hàn hì hì nói: “Lão Đại của các cô bảo tạm thời cô không cần lo lắng về việc tin tức và ảnh của bữa tiệc đó, chúng tôi sẽ đi tìm khách hàng chụp lại”.

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa?” Nhậm Hàn cau mày làm ra bộ như không hiểu gì, im lặng nhìn tôi rất lâu, mới đột nhiên đưa tay ra nói: “Ồ, chú chó nhỏ này đáng yêu quá. Chó Teddy à?”.

Tôi nhìn con Ultraman đang được Nhậm Hàn vỗ về, nó quẫy đuôi bắt chuyện, rồi mới chớp mắt nói: “Là giống chó cưng, Teddy chỉ là một phương thức thẩm mĩ cho chó cưng mà thôi, thực ra chỉ cần là chó cưng đều có thể đi cắt lông theo kiểu Teddy, vì giống chó cưng như con Ultraman này phần nhiều được cắt sửa lông thành hình như Teddy, cho nên mới có cách gọi chó Teddy như vậy. Cho nên thực ra mọi người đều có chỗ nhầm”.

Tôi thao thao bất tuyệt nói hết sự khác nhau giữa chó cưng và Teddy, ở bên này con Ultraman đã chạy ra khỏi người tôi, ngồi xuống dưới chân Nhậm Hàn, một việc vô cùng hiếm có. Nhậm Hàn lại chẳng hề tức giận, còn vuốt lông Ultraman nói: “Rất ngoan, rất ngoan, Tên là gì? Ultraman?”.

Tôi gật đầu. “Đúng vậy. Khi nó vừa mới đến nhà tôi đã thích xem phim hoạt hình Ultraman, chỉ cần thấy Ultraman đánh quái thú, nó liền hưng phấn đến mức chạy khắp phòng, cho nên mới gọi là Ultraman.”

Tôi và Nhậm Hàn ngồi nói chuyện xoay quanh chủ đề con Ultraman, nửa giờ đồng hồ sau, Nhậm Hàn cũng thả Ultraman ra, hỏi tôi: “Đúng rồi, vết thương trên người cô đỡ chút nào chưa?”.

Tôi trả lời: “Không sao ạ, cũng chỉ là ngã bị thương thôi, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi. Nhậm tổng, tôi xin nghỉ hai ngày, công ty sẽ không trừ lương chứ?”.

“Không đâu! Cô không sao rồi, tôi sẽ về công ty nói với Lưu tổng một tiếng, cô nghỉ ngơi tốt nhé!” Nói xong, quả thực Nhậm Hàn nhấc mông dậy đi, Ultraman nhìn thấy gay nữ vương đáng yêu đi xa, đau lòng đuổi theo.

Trên ban công, tôi cứ nhìn theo bóng dáng một người, một chó, cuối cùng cũng nghĩ ra một chuyện rất quan trọng: Tiền thăm nom của tôi đâu?

Advertisements

[Game] Let’s take a quiz 4.1

Để tạo sân chơi cho các bạn độc giả và cũng là gắn kết hơn nữa tình cảm của các bạn với Amun, tử tháng 4 trở đi, mỗi tuần Amun sẽ lại tổ chức trò chơi đố vui cùng các bạn nhé! Trò chơi này không chỉ giúp các bạn cảm thấy thoải mái mà còn mang lại rất nhiều hiểu biết thú vị đấy!

Chúng ta hãy bắt đầu với 10 câu hỏi sau nhé ^^

1. Có 3 ngôi nhà: 1 màu đỏ, 1 màu trắng và 1 màu xanh. Nếu ngôi nhà đỏ bên trái ngôi nhà ở giữa và ngôi nhà xanh ở ngay trái ngôi nhà đỏ. Vậy nhà Trắng nằm chỗ nào?

2. When I jump into water, what’s my job?

3. Cái gì mong manh đến mức khi bạn gọi tên nó nó đã vỡ rồi?

4. Một con ngựa đầu quay về phía Đông, hỏi đuôi nó quay về phía nào? (Trong trường hợp nó đứng yên không nhúc nhích nhé)

5.Vào đêm tối, bạn đi lạc vào một căn nhà tối, trong túi bạn có một hộp diêm, trong ngôi nhà có một bó củi, một cây đèn đầy dầu, một cái ngọn đuốc tẩm xăng, bạn sẽ đốt cái nào lên trước?

6. Con ma xanh đập 1 phát chết, con ma đỏ đập 2 phát thì chết. Làm sao chỉ với 2 lần đập mà chết cả 2 con?

7. Trò gì mà 30 người đàn ông và 2 người đàn bà đánh nhau tán loạn mà ai cũng thích?

8. Cái gì mà tay phải cầm được mà tay trái không cầm được?

9. Bạn làm việc gì đầu tiên mỗi buổi sáng?

10. Có một câu hỏi mà bạn có thể hỏi mọi người suốt cả ngày. Mỗi lần hỏi bạn lại nhận được những câu trả lời khác nhau nhưng câu trả lời nào cũng đúng. Vậy câu hỏi đó là gì?

Câu trả lời sẽ xuất hiện vào đầu tuần sau nhé!

Have fun!!!

Và bây giờ là câu trả lời ^^

1. Washington

2. Waiter

3. Sự im lặng

4. Đuôi nó hướng xuống đất

5. Đốt que diêm trước

6. Lấy con ma xanh đập con ma đỏ, sau đó đập con ma đỏ thêm 1 phát nữa

7. Cờ vua

8. Tay trái

9. Mở mắt

10. “Mấy giờ rồi?”

Có vẻ những câu hỏi trong lần này quá dễ với các bạn nhỉ? Nhiều người trả lời đúng ghê ^^ Điều này thách thức sự cố gắng của Amun rất nhiều đó 🙂 Hẹn gặp lại các bạn vào lần chơi tuần sau nha!!!

 

(Nguồn: cannao.comhoibi.net)

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần – Chương 2.2

Hai người cặm cụi một lát, đống bát đĩa nhanh chóng được rửa sạch sẽ. Nhược Nhược lau khô tay, dẫn anh chàng ra ngoài phòng khách.

Ông Lâm thấy hai người đi ra, liền gọi anh chàng tới ngồi cạnh mình. Nhược Nhược chống mắt nhìn chỗ ngồi của mình bị người ta cướp mất, lẳng lặng đến ngồi cạnh mẹ, khóc thầm vì mình bị thất sủng, thấy hối hận vì đã dẫn cậu ta về nhà.

“Cả nhà có mặt đầy đủ rồi, vậy cuộc họp gia đình bắt đầu.” Ba Nhược Nhược với lấy chiếc điều khiển, tắt ti vi rồi mới nói tiếp: “Vấn đề chính của cuộc họp tối nay là về thành viên mới của gia đình chúng ta.”

“Thành viên mới gì chứ!” Nhược Nhược lẩm bẩm.

Anh chàng tròn mắt nhìn Nhược Nhược, không hiểu rốt cuộc mình làm gì mà khiến cô nổi giận.

Ông Lâm trừng mắt cảnh cáo con gái rồi nói tiếp: “Trước hết chúng ta cần đặt cho cậu ấy một cái tên, dù sao cậu ấy cũng sẽ sống cùng chúng ta một thời gian, không có tên thì không tiện, mọi người nghĩ xem nên gọi cậu ấy là gì?”

Nhược Nhược nhìn anh chàng ngốc, đúng lúc cậu ta cũng mở tròn cặp mắt ngây ngô nhìn lại, cô chợt nảy ra ý nghĩ trêu chọc cậu ta: “Con thấy cứ gọi là Tiểu Bạch đi.”

“Cái tên này không được.” Bà Lâm quay sang chồng hỏi ý kiến: “Ba nó thấy thế nào?”

“Đúng thế. Cậu ấy đâu phải cún, sao lại gọi Tiểu Bạch?” Ông Lâm lại trừng mắt lừ con gái, sau đó quay sang chỗ anh chàng: “Cậu bé, cháu thích tên gì?”

“Cháu…” Anh chàng ngốc lại nhìn qua chỗ Nhược Nhược. Cô làm bơ ngửa cổ lên trần nhà. Anh chàng buồn thiu cúi đầu, ấp úng: “Cháu thấy tên Tiểu Bạch cũng được ạ!…”

“Nhược Nhược, đừng dọa cậu ấy nữa. Cậu ấy lớn như vậy lại đặt cho một cái tên của cún, nghe sao được. Nghĩ cái tên khác đi.” Ông Lâm mắng con, trong bụng cô đang nghĩ gì, ông đoán được hết.

“Cậu ta đâu có giống người lớn”, Nhược Nhược hậm hực nói. “Ba nhìn xem, nhìn ánh mắt cậu ta tội nghiệp có khác gì một con cún đâu. Con gọi cậu ta là Tiểu Bạch thì có gì không đúng?”

“Ăn nói linh tinh! Con nhìn lại cậu ấy xem, cao to đẹp trai thế này, giống cái cậu La… La… La gì đó?”

“La Chí Tường.”

“Đúng… đúng, La Chí Tường!”

Nhược Nhược bĩu môi: “Cậu ta làm sao mà giống La Chí Tường được, người ta đâu có bị xe đâm, cũng đâu có bị tâm thần.”

“Con bé này, sao lại nói thế? Nếu cậu ấy không nói gì, con có biết người ta bị mất trí nhớ không?”

“Trời ơi! Con biết rồi. Con biết rồi. Con nghĩ một cái tên khác là được chứ gì. Ba, ba đừng kêu ca nữa. Người ta bảo chỉ có phụ nữ mới hay phàn nàn, ba là đàn ông, sao cũng nói nhiều vậy?” Nhược Nhược quẹt mũi, nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Gọi là Lâm Tiểu Cáp vậy.”

“Lâm Tiểu Cáp? Nghĩa là gì?” Bà Lâm cảm thấy cái tên nghe rất kỳ lạ bèn dừng tay, ngẩng lên nhìn con gái.

Nhược Nhược quay sang ba, lém lỉnh: “Ba nói cậu ta cao to đẹp trai, loài chó Husky không phải rất to, rất đẹp sao?…”

 Ông Lâm nhịn cười, nói tiếp vế sau: “Cho nên con gọi cậu ấy là Tiểu Cáp?”

“Vâng!” Nhược Nhược điềm nhiên gật đầu.

“Con bé này, con cố tình chọc tức ba phải không? Ba đã nói không được đặt tên của cún rồi cơ mà.” Ông Lâm rút chiếc dép lê dưới chân định gõ lên đầu Nhược Nhược.

Bà Lâm định ngăn cản thì người khác còn đứng dậy nhanh hơn bà.

“Bác à! Bác đừng đánh chị thiên thần.” Anh chàng ngốc đang ngồi cạnh Nhược Nhược bật dậy, ôm chặt lấy ông Lâm. “Cháu thấy cái tên Tiểu Cáp cũng rất hay, mọi người cứ gọi cháu là Tiểu Cáp được rồi.”

Chiếc dép lê trong tay ông Lâm vẫn hướng lên trời, ông khuyên: “Cháu à, cháu không cần miễn cưỡng, chúng ta sẽ nghĩ ra một cái tên khác hay hơn, cháu…”

“Không… không… không!” Anh chàng ngốc vội vàng chen ngang lời ông Lâm. “Cái tên đó rất hay mà, không cần nghĩ tên khác đâu ạ!”

“Cháu thích cái tên đó sao? Không phải miễn cưỡng đấy chứ?” Ông Lâm hỏi đi hỏi lại.

Anh chàng liếc trộm Nhược Nhược rồi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, cháu thích ạ!”

Lúc đó ông Lâm mới hạ chiếc dép lê xuống, nói tiếp: “Nếu cháu đã thích, vậy thì khi nào cháu còn chưa tìm thấy bố mẹ, chúng ta sẽ gọi cháu là Lâm Tiểu Cáp. Cháu cứ ngủ ở phòng dành cho khách. À, còn việc này nữa, mai bác sẽ đưa cháu tới bệnh viện khám, ngộ nhỡ để lại di chứng thì khổ, tiện đường mua luôn cho cháu một ít đồ dùng cá nhân, cháu thấy thế nào?”

“Vâng ạ, cháu cảm ơn bác!”

“Được rồi, nếu cháu không có ý kiến gì, vậy cứ quyết định thế đi. Nhược Nhược, con đưa Tiểu Cáp về phòng cho cậu ấy quen dần đi.”

“Thật phiền phức!” Nhược Nhược khẽ càu nhàu, miễn cưỡng đứng lên.

“Con bé này, con nói cái gì vậy?” Ông Lâm lại khom người toan vớ chiếc dép.

Nhược Nhược thấy vậy, co giò chạy biến. Tiểu Cáp đứng ngây ra nhìn, không biết phải làm gì.

“Tiểu Cáp, đi đi cháu. Nhược Nhược sẽ dẫn cháu về phòng”, bà Lâm dịu dàng nói với Tiểu Cáp.

“Dạ… vâng ạ!” Tiểu Cáp vội đứng dậy, đuổi theo Nhược Nhược.

Phòng của Tiểu Cáp ở ngay cạnh phòng khách, chỉ đi vài bước là tới.

“Đây là phòng của cậu.” Nhược Nhược chĩa ngón tay cái về phía cánh cửa gỗ sơn đỏ, ra hiệu cho cậu vào xem phòng. “Trước khi rời khỏi nhà tôi, cậu sẽ ở trong phòng này, biết chưa?”

“Vâng ạ!” Tiểu Cáp ngoan ngoãn gật đầu, hoan hỉ nhìn cánh cửa gỗ sơn đỏ. Tình cờ phát hiện gần đó còn một cánh cửa sơn đỏ nữa, cậu ta tò mò hỏi: “Chị thiên thần, phòng bên cạnh này là phòng của ai?”

“Của tôi.”

“Thì ra phòng của em ở ngay cạnh phòng chị.” Tiểu Cáp cười vui vẻ, ánh mắt sáng lên như có ngàn vạn ngôi sao trong đó. Rồi không hiểu anh chàng nghĩ ra chuyện gì, hai má chợt đỏ ửng, thẹn thùng cúi đầu.

Nhược Nhược nheo mắt nhìn vẻ mặt khả nghi của Tiểu Cáp, đoán ngay đó là việc không hay ho gì.

Không phải tên nhóc này đang âm mưu gì đó chứ? Tuy nhìn bề ngoài gã không phải loại người đó, nhưng “thức khuya mới biết đêm dài”, trong bụng gã nghĩ cái gì, ai mà biết được, cứ hỏi cho rõ thì hơn.

Nghĩ vậy, Nhược Nhược bèn vặn hỏi: “Lâm Tiểu Cáp, cậu đang nghĩ gì thế? Nói nhanh! Tốt nhất là trả lời cho thật thà, bằng không để tôi phát hiện cậu nói dối, tôi cho cậu biết tay.”

Tiểu Cáp ngượng ngập ngẩng đầu liếc Nhược Nhược, rồi lại cúi xuống, lí nhí: “Chị thiên thần, em nhất định phải nói sao?”

Nhược Nhược nhìn Tiểu Cáp rồi liếc qua chỗ ba mẹ. Ba đang chăm chú xem ti vi, không hề để ý đến hai người, cô liền giơ nắm đấm trước mắt cậu ta, khẽ đe dọa: “Đúng thế! Nói mau, không tôi đấm cậu chết.”

“Đừng… đừng, em nói là được mà.” Bị cô dùng vũ lực đe dọa, Tiểu Cáp không dám lần lữa, đỏ bừng mặt nói: “Em đang nghĩ, phòng em và chị gần nhau thế này, từ nay về sau, em ngủ phải để ý một chút…”

“Để ý cái gì?” Nhược Nhược nôn nóng chen ngang. “Chẳng lẽ cậu sợ tôi lẻn vào phòng cậu?” Cô còn chưa nói sợ cậu ta có ý đồ xấu, thế mà cậu ta đã nói phải để ý cô, thật là sỉ nhục người khác quá!

“Không phải, không phải, ý em không phải thế…” Thấy Nhược Nhược hiểu lầm, Tiểu Cáp luống cuống giải thích: “Em sợ lúc ngủ em sẽ ngáy rất to làm chị không ngủ được, cho nên tự nhắc mình lúc ngủ phải để ý một chút.”

Chỉ vì chuyện vặt vãnh này mà mặt cậu ta đỏ như vậy sao? Nhược Nhược cúi đầu không nói gì, cười nhạt.

Cô quyết định không thèm để ý cậu ta nữa, mở cửa đi vào phòng, Tiểu Cáp thấy vậy lo lắng chạy theo.

Trong phòng tối om, Nhược Nhược mò mẫm trên tường một lúc mới tìm thấy công tắc đèn. “Tách” một tiếng, căn phòng lập tức sáng trưng.

Bài trí trong phòng đơn giản mà khoáng đạt.

Phía góc phòng kê một chiếc tủ quần áo cao chạm trần nhà, đối diện là chiếc giường đôi được chạm khắc hoa văn rất đẹp mắt. Đầu giường đặt một chiếc tủ, phía trên còn có một cây đèn ngủ và mấy thứ đồ chơi nhỏ nhắn, dễ thương.

Cửa sổ đối diện cửa ra vào, hai cánh cửa còn khép chặt, mặt kính thủy tinh sáng bóng, không chút bụi. Rèm cửa sổ màu xanh da trời được làm từ chất liệu cotton mềm mại điểm xuyết cho căn phòng thêm ấm áp, dễ thương.

Ở góc bên trái rèm cửa sổ còn treo một chiếc chuông gió trong suốt, mỗi lúc có cơn gió thổi tới lại phát ra những tiếng trong như tiếng ngọc.

Tuy là phòng dành cho khách nhưng tuần nào bà Lâm cũng quét dọn sạch sẽ, trong phòng còn thoang thoảng hương hoa nhài.

Nhược Nhược đi vào, mở cửa sổ, một cơn gió ùa vào phòng, thổi tan những bực tức trong người.