Ngủ cùng sói – Chương 1.1

Trước đây, cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có một mái ấm hạnh phúc. Cho dù gia cảnh khó khăn, thường phải di chuyển chỗ ở, nhưng tôi có bố mẹ yêu thương, anh trai bảo vệ.

Tất cả thay đổi vào cái ngày Hàn Trạc Thần xuất hiện.

 

“Con yêu, mau xuống đi, kẻo ngã đấy!” Bố luôn yêu tôi nhất. Ông thường đỡ tôi từ cửa sổ đặt xuống đất bằng cánh tay chắc nịch, hôn lên má tôi, những sợi râu cứng của ông chạm vào mặt khiến tôi hơi đau.

“Chú đẹp trai kìa!” Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ rồi nhìn xuống dưới. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp trai như thế. Người đó mặc chiếc áo choàng đen, không cài khuy, gió thổi cuốn vạt áo lên để lộ chiếc áo sơ mi màu đen, quần âu cũng màu đen. Màu đen để lại hình bóng mờ ảo giữa nắng trưa.

Người đó nhìn theo ánh nắng, những sợi tóc đen mượt bay bay, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng, khóe miệng như hé cười…

Dung mạo tuyệt vời, không chút tì vết như trong truyện cổ tích hiện ngay trước mắt tôi. Tôi hiếu kỳ mở to mắt, hình bóng mờ ảo bỗng tỏa sắc vàng!

Năm đó, mọi ký ức đều mơ hồ, duy chỉ có khuôn mặt tuyệt đẹp khắc sâu trong tâm trí tôi, khiến tôi phải trèo lên cửa sổ tầng hai ngó nhìn khuôn mặt ấy.

“Á!” Bố tôi kêu thất thanh, rồi đưa tôi vào phòng mẹ đang dọn đồ. “Mau đem con đi ngay, chúng tìm đến rồi đấy!”

“Là Hàn Trạc Thần ư?!” Mặt mẹ tôi trắng bệch, bà đờ người ra một lúc rồi vội lao đến nắm lấy tay bố tôi: “Anh thì sao? Chúng ta cùng trốn.”

“Anh sẽ ngăn chúng lại.” Bố hốt hoảng đẩy mẹ và tôi ra ngoài ban công toàn những đồ linh tinh, một chiếc va li phủ đầy bụi đập vào người tôi nhưng bố không hề hỏi tôi có đau không mà hét lên thúc giục mẹ, rất đáng sợ: “Còn không đi đi kẻo không kịp đâu. Mau nhảy xuống đi!”

Bố vội vàng mở cửa sổ, nhìn thấy bên dưới có người, do dự một chút, giọng lạc đi: “Đứng đây, đừng có ra ngoài.”

“Em không…”

Mẹ chưa nói hết câu thì bố đã đóng cửa ngoài ban công “rầm” một tiếng.

Tôi nhìn qua lớp kính mờ đục thấy bố vừa chạy đến cửa thì bị một người đàn ông vận bộ vest màu đen xô đẩy, đạp ngã xuống chiếc sofa, tiếp đó hơn mười người đàn ông cũng vận y phục màu đen đứng xếp hai bên sườn bố, không hề nhúc nhích.

Bố ôm bụng lồm ngồm bò dậy, bò đến bên chân người đàn ông vào cuối cùng tên là Hàn Trạc Thần.

“Anh Thần, tôi biết mình sai rồi! Anh muốn giết thì giết mình tôi thôi, xin anh tha cho vợ con tôi.”

Hàn Trạc Thần ngồi xuống sofa, châm điếu thuốc, nghiêng người, hơi tựa vào tay vịn sofa, từ từ hút thuốc. Trong làn khói thuốc, trông hắn không chút khuyết điểm, điệu bộ rất ung dung, tự đắc.

“Lâu lắm rồi không gặp!” Hắn hơi nheo đuôi mắt, khóe miệng hơi nhếch lên như đang cười, nụ cười hiền hậu như ông vua trong truyện cổ tích. Nhưng từ người hắn lại toát ra một khí chất rất đáng sợ khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Tôi định hỏi hắn là ai thì mẹ bỗng bịt miệng tôi lại, chặt đến mức tôi gần như không thở nổi.

Tôi quay lại nhìn mẹ, thấy môi mẹ đã tứa máu, mẹ cắn môi im lặng, giọt máu đỏ trôi vào kẽ răng trắng, tôi muốn hét lên, nhưng miệng đã bị bịt kín.

“Anh Thần! Tôi đâu muốn bán đứng đại ca nhưng chúng bắt vợ con tôi để đe dọa nên tôi không còn cách nào…”

“Ông nhớ tôi từng nói gì với ông không? Tôi đã nói là làm.” Giọng nói của Hàn Trạc Thần trầm ấm, đều đều, trên khuôn mặt là nụ cười hiền hòa.

“Tôi sai rồi!” Bố tôi ra sức lạy lục, dập đầu đến chảy cả máu nhưng vẫn không dám dừng lại. “Tôi sai rồi! Tôi sai rồi!”

“Tôi đã nói sẽ giết hết cả gia đình ông rồi…”

“Đừng, không liên can gì đến họ…”

Hàn Trạc Thần dùng ngón tay dập tắt điếu thuốc lá, vứt xuống sàn, đứng dậy, chỉnh sửa áo choàng ngay ngắn, cử chỉ thoải mái như mọi việc đã đến hồi kết, thong dong cất bước ra ngoài cửa.

Một người vận đồ đen đến gần Hàn Trạc Thần, hắn cúi đầu nên tôi nhìn không rõ mặt, chỉ thấy hắn cúi người hỏi: “Anh Thần, còn một đứa con trai mười tuổi và đứa con gái bảy tuổi, có phải cũng…”

“Không nghe thấy tao nói gì sao?”

“Vâng!”

Những việc xảy ra tiếp theo tôi không dám nghĩ đến nữa, máu của bố, nước mắt của mẹ, cả tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng van xin, với gọi xé nát trái tim tôi.

Thân thể gầy ốm của tôi bị vứt từ tầng hai xuống thảm cỏ.

Đôi chân đau buốt khiến tôi tỉnh lại, cố mở mắt. Cảnh cuối cùng trong ký ức là anh trai tôi xông đến bất chấp dòng xe cộ trên đường như thoi đưa. Thân hình gầy gò của anh bị chiếc xe lao nhanh đâm phải, tung lên rồi rơi bịch xuống nền xi măng xám xịt. Máu đỏ loang lổ, anh tôi chết không nhắm mắt.

Máu trên trán tôi chảy ròng ròng khiến tầm nhìn bị mờ đi, tôi không phải chứng kiến những cảnh đáng sợ đó thêm nữa.

Trong cơn mơ hồ, tôi cảm nhận được tiếng bước chân đến gần, cái chết đang đến gần.

“Thôi!” Vẫn là giọng nói trầm ấm ấy.

“Vâng.”

Sau đó… cuộc đời đã bị chia cắt từ giây phút ấy, cuộc sống mới cũng bắt đầu từ đấy.

 

Cảnh sát không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, cũng không tra hỏi hình dáng của hắn, nhanh chóng quy vụ giết người này vào phần giết người cướp của. Còn về tung tích của hung thủ, họ chỉ ghi ba chữ: “Đang lẩn trốn.”

Từ đó không còn ai đả động đến vụ án nữa.

Tôi là người duy nhất sống sót. Sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi liền bị đưa vào viện phúc lợi xã hội. Nhưng do tôi quá lầm lì nên lại bị chuyển đến một cô nhi viện hẻo lánh.

Hai năm ở trong cô nhi viện, tôi không nói một lời nào, đói thì lấy chút đồ ăn trên bàn, buồn ngủ thì lên giường nằm ngủ một lúc, thời gian còn lại tôi đều ôm gối ngồi ở góc phòng, thờ ơ nhìn tấm kính cửa sổ phủ đầy bụi. Ai cũng tưởng tôi bị ngớ ngẩn, họ nhốt tôi trong căn phòng chật hẹp để tôi không chạy lung tung. Không ai quan tâm tôi sống hay chết, thậm chí chẳng thèm ngó vào xem tôi ra sao. Chỉ có một người hay đưa cơm đến, anh nói với tôi: Anh là Tiểu Cảnh.

Tôi chưa bao giờ nhìn kỹ anh cho mãi tới một đêm mưa gió.

Đêm đó, tôi kinh hãi co người lại, dựa sát vào tường.

Chiếc khóa trên cửa bị gió giật mạnh, tôi không dám nhúc nhích, không dám nói gì, cắn vào mu bàn tay, đến thở cũng không dám nữa.

Cánh cửa mở ra, Tiểu Cảnh, người ướt sũng, bước vào.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi run cầm cập liền hỏi: “Em sợ à?”

Tôi né tránh, tấm thân ngày càng gầy gò, ốm yếu, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn anh. Ngoài cửa lóe lên một tia chớp, qua tia chớp ấy tôi thấy rõ hơn khuôn mặt và hình dáng của anh.

Anh chừng hơn mười tuổi, sắc mặt vàng vọt, gầy gò, nhưng đôi mắt to sáng, lông mi dài hơi cong, mũi và môi đều rất đẹp, nếu mập thêm chút nữa chắc cũng khá đẹp trai.

Ánh chớp vụt tắt thì một tiếng sấm xé trời vang lên, tôi giật mình bịt chặt hai tai.

Anh dang cánh tay, ôm tôi vào lòng dịu dàng nói: “Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Người anh thật ấm áp, giống người anh đã mất của tôi vậy…

Tôi ôm lấy lưng anh, cố cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, túm chặt lấy áo anh.

Đêm đó, anh không rời xa tôi, miệng không ngớt nói với tôi: “Đừng sợ, có anh đây.”

Tôi vẫn sợ nhưng không còn cô độc nữa.

 

Advertisements