Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.6

3.

Bây giờ là 12 giờ, màn đêm tối đen như mực bao phủ, tôi trèo qua bờ tường, nhận thấy một bầu không khí tĩnh lặng trong công viên.

Tôi cảnh giác đưa mắt nhìn tứ phía, thật tuyệt, không có một bóng người. Thế là, tôi tìm một nơi thật vắng lặng, nằm thườn trên chiếc ghế băng, cảm giác như tất cả gân cốt trên cơ thể được hoàn toàn thư giãn.

Ha ha ha, lấy trời làm chăn, lấy ghế làm giường, những đại hiệp trên tivi đều có cuộc sống tự do tự tại như thế này, hôm nay tôi cũng thấy muốn được làm đại hiệp như thời xưa rồi đấy. Nhưng mà hình như lúc các đại hiệp ngủ trong rừng hoang thường nhóm một đống lửa trước mặt, trên đống lửa còn nướng một con gà rừng…À, đúng rồi, trên tay họ lúc nào cũng cầm một chai rượu ngon nữa.

Tôi ngồi dậy, hướng mắt nhìn xung quanh, trong công viên có rất nhiều gỗ, nhưng mà không có bật lửa, làm thế nào nhóm lửa được nhỉ? Chẳng lẽ tôi lại học cách đánh lửa của cổ nhân – dùng hai thanh gỗ đánh mạnh vào nhau để tạo ra lửa? Ôi, thôi khỏi, bỏ qua, nhắm mắt mở mắt vài cái là vài tiếng đã trôi qua rồi. Nếu tôi mà chặt cây trong công viên để nhóm lửa thật thì bán cả cái thân tôi đi cũng chẳng đền được!

Thôi, không nghĩ nhiều nữa, ngủ một giấc rồi tính tiếp.

….

Đáng ghét, sao lại mơ đến tên ngụy quân tử đó nhỉ? Đôi cánh màu đen đằng sau hắn cứ vỗ phành phạch trong gió, nhe nanh múa vuốt bổ nhào về phía mình….À, hóa ra hắn là một con quỷ dữ!

Haha, ta nhất định sẽ phải chiến thắng con quỷ dữ nhà ngươi, rồi sau đó kéo tai ngươi đứng trước mặt tất cả các bạn học sinh trong trường, lột trần bộ mặt thật của ngươi, đánh cho ngươi hiện rõ nguyên hình.

Xoạt, xoạt….Ơ? Nó chảy nước dãi? Đáng ghét, lại còn rơi cả lên mặt mình nữa chứ!

Một lúc sau, mặt tôi đầy những thứ gì đó đặc đặc dính dính. Hả? Đây là cái gì vậy nhỉ? Không phải là mình đang nằm mơ đấy chứ? Không cần quan tâm….Nhưng mà, sao người mình nặng thế, giống như có một tảng đá to đang đè lên người vậy. Chết rồi, lẽ nào tên ngụy quân đó còn biết cả võ công “Đá ngàn cân”?

Hình như có gì đó bất thường!

Tôi chợt mở to mắt – Ôi mẹ ơi, Yêu râu xanh!

Trên người tôi là một người đàn ông, mặt hắn đối mặt với tôi, nhìn loáng thoáng có vẻ như là một khuôn mặt rất đẹp, rất ưa nhìn….nhưng, tôi chẳng nghĩ được gì nhiều nữa, tôi lấy hết sức vùng dậy, “uỳnh” người đàn ông đó ngã lăn trên mặt đất.

“A! Có Yêu râu xanh, mọi người nhanh đến đây bắt con Yêu râu xanh đi!” Tôi nhảy lên, vừa hô vừa vắt chân lên cổ chạy, nhưng tôi mới chạy được có vài bước bỗng cảm thấy như có một cơn gió lướt qua, tiếp đến là một bóng đen vụt qua, người đàn ông đó rơi xuống trước mặt tôi. Hắn dùng một tay che miệng tôi, tay kia giống như chiếc kìm giữ chặt lấy người, đưa tôi quay trở lại chiếc ghế băng.

Mẹ ơi, không được! Mặc dù con Yêu râu xanh này lựa chọn tôi đã chứng minh một điều rằng hắn rất có con mắt nhìn người, nhưng, nhưng tôi…Trời ơi, có ai đến cứu tôi với?

“Cô nương, tại hại vô tình mạo phạm đến cô, chỉ cần cô hứa với tại hạ sẽ không kêu la nữa thì tại hạ sẽ thả cô ra ngay.”

Ấy, giọng nói thật là dịu dàng.

Không kêu la nữa sẽ lập tức thả mình ra ngay? Tôi liền gật đầu lia lịa.

Khi miệng tôi vừa thoát khỏi bàn tay hắn, tôi lập tức hít một hơi dài, rồi lại lấy hơi gào thật to: “Yêu râu xanh, bắt Yêu râu…..” Âm thanh lanh lảnh của tôi phá vỡ bầu không khí ban đêm tĩnh lặng, vang vọng một hồi, chắc hẳn là sẽ có người nghe thấy!

Nhưng tôi chưa kịp gào hết cả câu thì miệng tôi lập tức lại bị bịt lại.

“Cô nương, tại sao cô lại không giữ lời vậy?” Giọng nói dịu dàng ấy hạ thấp hơn một chút so với lúc đầu, hiện rõ vẻ không hài lòng.

……

Tôi ra sức vùng vẫy, vô thức đưa tay xuống dưới, ôi mẹ ơi – máu! Là máu!

A! Tên này nhất định là một kẻ biến thái chuyên đi giết người trong công viên vào ban đêm rồi! Vừa nghĩ như vậy, tôi liền lấy hết sức bình sinh mở miệng cắn vào bàn tay hắn đang bịt miệng tôi, rồi dùng hai chân đạp thật mạnh vào hắn. Tên đó kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngồi khuỵu xuống đất.

Tôi liền chớp lấy thời cơ và tháo chạy. Sau khi chạy được một đoạn, tôi bỗng phát hiện ra là hắn không đuổi theo tôi nhanh như chớp như lúc ban đầu nữa….Tôi lấy làm lạ liền ngoái đầu nhìn lại, hắn vẫn ngồi khuỵu ở đó, có vẻ như hắn rất đau. Hic, không phải là sẽ có một người “bỏ mạng” đấy chứ? Nhưng hình như đúng là hắn đang chảy rất nhiều máu! Lẽ nào hắn đang bị kẻ thù truy sát?

Mặc dù tim tôi đang đập thình thịch, nhưng dù sao đi nữa thì tôi cũng là một “nữ hiệp”, không thể vì quá sợ hãi mà….thấy chết không cứu! Tôi tiện tay nhặt một viên đá cuội trong bể phun nước bên cạnh, thận trọng quay lại phía sau, quan sát thật kĩ cái bóng đen vẫn đang khuỵu trên đất kia – Ấy, hắn ta mặc cái gì vậy nhỉ?

Hình như là một chiếc Trường Bào màu đen ( trang phục truyền thống của giới nam Trung Quốc mà thời nhà Thanh thường hay mặc), phần eo đeo một chiếc đai lưng màu vàng, trên chiếc đai lưng ấy có đeo một thanh kiếm. Tóc hắn rất dài, đằng sau dùng một chiếc dây màu đậm buộc gọn gàng.

Ôi, kiểu ăn mặc đó thật là khác người! Là diễn viên của đoàn kịch nào chăng? Nhưng mà, gần đây làm gì có đoàn kịch nào mặc cổ trang để diễn kịch đâu!

“Này, này, anh làm sao vậy hả?” Tôi thận trọng tiến lên một bước, nhưng vẫn không dám đứng quá gần hắn. Hắn ta còn có cả kiếm nữa, mặc dù không biết có phải là thật hay không, nhưng tôi vẫn phải hết sức cẩn thận.

Hắn ta rên vài tiếng, ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Cô nương, cô có thể đỡ tại hạ ngồi lên trên ghế không?”

Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn ta cứ ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt khẩn cầu, nhưng vẻ mặt hắn vẫn toát lên vẻ tươi cười rạng rỡ, tựa như một thiên thần thánh thiện đang tỏa sáng. Trời ạ, ở đâu rơi xuống đây một chàng trai tuyệt mỹ thế này, thậm chí là còn đẹp hơn tất cả các bạn nữ sinh nữa cơ! Từng đường nét trên khuôn mặt cương nghị mà lại dịu dàng làm rung động lòng người, đôi mắt sâu thẳm và trong suốt, mũi cao và thẳng, đôi môi xinh xắn và mềm mọng – Anh ta cũng ngang ngửa như tên ngụy quân tôi gặp lúc đầu!

“Cái này, cái này, đương nhiên rồi…” Tim tôi đập loạn lên, mặt nóng bừng, người như thế làm sao mà có thể là Yêu râu xanh được chứ? Mà có là Yêu râu xanh đi nữa, thì tôi cũng nguyện được…Tôi lắc lắc đầu, thực sự muốn cho mình một cái tát, thật là….giờ là lúc nào rồi mà con nghĩ linh tinh!

Tôi nhanh chóng bước đến, cẩn thận đỡ anh chàng thiên thần đẹp trai ngồi lên ghế. Anh ta ấn ấn ngực, ngồi khoanh tròn chân, hai tay để lên trên hai đầu gối, hai mắt khẽ nhắm – cái này, rất giống với dáng của người đang ngồi thiền luyện công như trong các bộ phim mà tôi xem trên ti vi ấy.

Lẽ nào tôi lại gặp đúng cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết? Tôi véo mạnh cánh tay mình…A, đau quá! Xem ra không phải là tôi đang nằm mơ rồi…

“Khì khì….”

Đột nhiên, tôi phát hiện thấy trên đầu anh chàng thiên thần đẹp trai thoát ra một làn khói trắng mờ mờ, lúc ẩn lúc hiện!

Ôi trời, anh ta nhất định là một cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết rồi! Chẳng phải là vừa rồi anh ta từ mặt đất bay lên để tóm lấy tôi, lại còn gọi tôi là “cô nương”, xưng là “tại hạ” nữa chứ!

Oa, một cao thủ anh tuấn xuất thần, và một “nữ hiệp” chính trực trẻ trung như tôi gặp nhau, rồi ngay lập tức “tiếng sét ái tình” ập đến, và sau đó hai chúng tôi cùng “hành tẩu giang hồ”, trở thành “thiên hạ vô địch”…..

“Cô nương…”

“Ừm….”

“Cô nương?”

“Haha, ừm…”

“Cô nương, cô không sao chứ?”

“Ừ, ừ…À…không sao!”

…Tôi cứ đứng ngây ra đó nhìn anh ta, rồi như người mất hồn, hình như lại còn cười ngây ngô nữa, thật là xấu hổ quá đi mất!

“Đa tạ cô nương đã giúp đỡ, tại hạ là sai dịch Thượng Quan Cảnh Lăng huyện Thanh Tùng, vẫn chưa thỉnh giáo quý danh của cô nương!” Anh chàng thiên thần đẹp trai ngồi thiền xong, bỗng nhiên đứng lên, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, khoanh tay mỉm cười nhìn tôi.

Ánh mắt đen láy của anh ta như tia lửa điện chạm vào tôi, tôi cảm thấy toàn thân mình như có một dòng điện chạy qua, tim tôi càng đập mạnh hơn. Ôi, choáng, tôi choáng váng, anh chàng thiên thần đẹp trai ơi….

Từ từ đã, anh ta vừa nói cái gì ấy nhỉ? Sai dịch Thượng Quan Cảnh Lăng huyện Thanh Tùng?

Huyện Thanh Tùng? Gần đây làm gì có cái huyện nào tên như vậy chứ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s