Thời gian để yêu – Tháng 3

Thứ Bảy
Ngày 05.03.2011

 Lần đầu – Lần cuối

Mọi người nói tôi và anh như đôi kim đồng ngọc nữ, cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu là vui buồn khổ ải.

Tôi nhớ lần đầu anh nắm tay tôi là khi băng qua đường người xe tấp nập. Tôi đã thấy
tim mình rộn ràng, vì giữa biết bao người dành những lời ngọt ngào nhất cho tôi, những hành động nhỏ của anh lại khiến tôi ấm lòng hơn cả.

Tôi nhớ lần đầu anh hôn tôi là khi tôi dỗi hờn bảo không muốn gặp anh lần nào nữa. Nụ hôn đầu bỡ ngỡ mà ngọt ngào hơn bất cứ thứ kẹo nào tôi biết trên đời.

Nhớ cả lần đầu nói yêu nhau, dù quen nhau đã nhiều năm, nhưng đến lúc anh đi du học, tôi mới dám nói là mình rất yêu anh.

Tối nay, tôi ghé Facebook nhìn gương mặt anh của riêng tôi trên avatar lần cuối, vì ngày mai anh sẽ là chồng của người ta mất rồi…

Thứ Ba
Ngày 08.03.2011

Bàn tay của anh

Đêm hôm qua, em nằm trên ngực anh trong lúc anh đang ngủ, em đã nhìn cánh tay phải của anh.

Vết sẹo lớn trên cánh tay là ngày anh đỡ một cái giá sách trong thư viện của trường để nó không đổ xuống em. Cái kệ gỗ cứa vào tay anh ứa máu. Nhưng anh vẫn cười, và anh nói nếu nó rớt trúng em, chắc anh còn đau hơn trăm lần.

Vết sẹo nhỏ trên ngón tay trỏ là hôm anh nấu cháo khi em bệnh, bằm thịt thế nào mà trúng ngay vào tay nên chảy máu. Nhưng rồi em vẫn có món cháo thơm nồng để hì hụp ăn, trong khi anh mồ hôi ướt áo.

Vết sẹo trên bắp tay gần vai là lúc chở thằng cu Bi con mình đi học, anh bị một chiếc xe quẹt trúng té ngã, anh ôm con vào lòng, lãnh hết cú té trời giáng bằng đôi vai của mình…

Tay anh đầy sẹo, mà em vẫn thấy rất tin yêu…

Thứ Tư
Ngày 16.03.2011

 Tiếng cười át tiếng động cơ

Công trường trước nhà tôi bắt đầu được khởi công xây dựng, những âm thanh ồn ào cứ thế mà dội vào những nhà xung quanh. Mẹ tôi hằn học, ngày nào cũng ra trước cửa nhà chửi đổng, cốt để các ông công nhân bên ấy nghe được.

Mẹ cứ mắng suốt, đôi khi rất nặng lời, phía công trường vẫn không có động tĩnh gì, thi thoảng thấy họ lắc đầu mà thôi.

Một hôm, mẹ tôi tăng huyết áp đột ngột, té trước sân. Lúc đó nhà tôi đi vắng hết, chỉ các ông công nhân bên công trường chạy hộc tốc qua mang mẹ vào bệnh viện, nhờ vậy mà mẹ tôi qua được cơn nguy hiểm.

Sau ngày đó, nhà cứ có đồ ăn ngon là mẹ lại đem qua biếu các ông ấy. Tiếng cười lớn át cả tiếng động cơ…

Thứ Sáu
Ngày 25.03.2011

 Lỗi lầm

Nó quỳ trước mặt mẹ khi mẹ hối nó lấy vợ lần này đã là lần thứ bảy. Nó khóc như
một đứa trẻ rằng: “Mẹ ơi, con đồng tính!”.

Không ngờ, mẹ nó cười: “Con là con mẹ, mẹ biết hết! Chỉ là mẹ muốn con thoải mái nói cho mẹ nghe thôi!”.

Nó vẫn quỳ. “Con xin lỗi!”

Mẹ lại cười: “Mẹ sinh con ra như vậy thì là như vậy. Đó không phải là lỗi lầm, sao con lại xin lỗi?”.

Advertisements

Ngủ cùng sói – Mở đầu

Người ta thường nói: “Phụ nữ như cây dương cầm, nếu được nghệ sĩ tài ba diễn tấu sẽ tạo nên một bản nhạc hay, nếu vào tay nghệ sĩ tầm thường, chí ít cũng còn là một bản nhạc, nhưng nếu gặp phải người không biết chơi đàn, e rằng không còn là nhạc nữa…”

Còn tôi, tôi không biết người chơi đàn như thế nào…

Có người nói với tôi: “Em không cần phải chơi đàn, chỉ cần ngồi cạnh cây đàn cũng đã giống như những bản nhạc của Mozart làm say đắm lòng người rồi…”

Mozart ư!

Đó là soạn nhạc tôi sùng bái nhất, không phải vì những bản nhạc của ông làm say đắm lòng người mà vì ông có thể tấu lên những bản nhạc cao quý và thuần khiết của tâm linh ngay cả trong hoàn cảnh khốn khó. Cả đời ông nhận được rất ít niềm an ủi, động viên nhưng vẫn hết lòng đem âm nhạc tưới mát cho những trái tim khô cạn.

 

Chơi xong một bản nhạc, tôi không còn hứng tiếp tục nữa, từ từ đứng dậy cúi chào, mỉm cười với chủ tiệc là Mạnh Huân.

Mạnh Huân rất lịch sự nâng tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi rồi nói: “Cảm ơn bản nhạc của em! Thật tuyệt vời! Tiếng đàn và cả em nữa… đều rất tuyệt!”

“Cảm ơn!” Tôi cũng lịch sự mỉm cười đáp lại.

“Em có thể cho anh một cơ hội không?” Anh ta nắm chặt tay tôi. Bàn tay to rộng, ấm áp nhưng tiếc rằng nó không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của tôi.

Tôi mỉm cười rút tay lại, lịch sự cáo lỗi: “Xin lỗi anh, nhờ anh nói với Lucia, tôi có việc phải về trước.”

“Anh sẽ như cây dương cầm, đem đến cho em niềm vui và sự mãn nguyện…”

“Dương cầm chưa bao giờ đem lại cho tôi niềm vui.”

Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi đang phải dùng tiếng đàn để lãng quên niềm vui từng có, học cách chịu đựng đau khổ.

Đây là lần thứ n tôi từ chối Mạnh Huân. Tôi đang định rời khỏi đó thì một bồi bàn tiến đến, lén nhìn Mạnh Huân ngồi bên cạnh tôi với vẻ e ngại, hai tay dâng lên một tấm séc, ấp úng nói: “Có một vị khách nói sau khi bữa tiệc kết thúc, ông ấy muốn mời cô ăn tối…”

Tôi lạnh lùng lướt nhìn tấm séc, ánh mắt lập tức bị thu hút vào đó, không phải vì trên đó có những con số không chẳng thể đếm xuể mà vì chữ ký cứng cáp mà bay bổng – Hàn Trạc Thần.

 

Tôi kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, vội tìm một hình bóng trong ký ức. Chỉ sau vài giây, tôi nhìn thấy hắn ngồi trên chiếc sofa, vẫn trang nhã như xưa.

Đã hai năm không gặp nhưng hắn không hề thay đổi, vẫn mang vẻ đẹp trai, hào hoa của chàng trai hơn hai mươi, vẻ tự tin và ngang ngược của đàn ông ba mươi, vẻ trầm lặng, khôn ngoan của đàn ông bốn mươi. Nếu không quen biết hắn thì tuyệt đối không thể đoán được tuổi của hắn, thậm chí ngay cả tôi, người từng ở bên hắn đến tám năm mà còn rất mơ hồ về tuổi tác của hắn…

Ngoài mấy vệ sĩ rất cool luôn kè kè bên cạnh hắn còn có mấy gã đàn ông trông rất bóng bẩy ngồi cùng nhau, thì thầm to nhỏ, có vẻ như đang cá cược.

Họ cứ đau đáu nhìn tôi vẻ tò mò, chờ đợi sự đáp trả. Duy chỉ có Hàn Trạc Thần lim dim mắt nhìn cốc rượu vang trong tay, chẳng có vẻ gì là đoái hoài đến tôi hết!

Tôi hít một hơi thật sâu để lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực.

Tôi cầm lấy tấm séc, viết tên khách sạn và số phòng của tôi lên đó rồi mở ví, rút ra tờ tiền mệnh giá thấp nhất là mười đô la Hồng Kông, cười với bồi bàn: “Phiền anh nói với ông ấy rằng ông ấy đã hấp dẫn được tôi… hy vọng ông ấy có thể đến khách sạn qua đêm cùng tôi… Cảm ơn!”

Những lời nói của tôi quá trắng trợn, không chỉ làm cho anh chàng bồi bàn ngẩn người mà ngay cả Mạnh Huân luôn ung dung đối mặt với mọi tình huống cũng phải kinh ngạc, mặt mũi tối sầm.

“Thiên Thiên, không thể nói đùa như vậy được, nhất là đối với anh ta.”

Không để vào tai những lời Mạnh Huân nói, tôi chăm chăm chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳng như muốn quên cả hít thở.

Người bồi bàn bước đến bên cạnh hắn, có chút lo sợ dâng tấm séc cầm trong tay lên, nói vài lời.

Hàn Trạc Thần không có chút biểu cảm nào, chỉ khi cầm lấy tờ mười đô và tấm séc, khóe miệng hắn hơi nhếch lên vẻ mỉa mai.

Mạnh Huân để ý phản ứng của hắn, càng lo lắng, vội với tay giữ tôi đang định đi về khách sạn: “Thiên Thiên, em gây ra đại họa rồi, anh ta là Hàn Trạc Thần đấy! Em có biết không?”

“Tôi biết, thế thì sao nào?”

Không ai biết rõ hắn hơn tôi!

“Anh ta không phải người tầm thường đâu”, Mạnh Huân nói nhỏ. “Trước đây khi anh ta còn trong giới xã hội đen, muốn mạng ai thì không ai dám ngăn cản, chứ đừng nói là phụ nữ! Chỉ cần là người phụ nữ mà anh ta nhắm, bất kể là minh tinh hay người mẫu… chưa ai dám nói “không”!”

“…”

Tôi cảm thấy ngột ngạt, chưa có người phụ nữ nào dám nói “không” ư? Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ biết hắn là người đàn ông như vậy, vẻ vang quá nhỉ!

“Những năm gần đây anh ta chuyển sang kinh doanh hợp pháp, song cũng không ai dám động vào, thậm chí ông trùm xã hội đen có thế lực nhất gặp anh ta còn phải xưng một tiếng “anh Thần”! Em dám đắc tội với anh ta, thật chẳng biết trời cao đất dày là gì… Với tính cách của anh ta, nếu biết em chỉ bỡn cợt thì anh ta sẽ giày vò em cho đến chết…”

Mạnh Huân thấy tôi không nói gì, ngỡ rằng tôi đã bị những lời nói của anh ta làm cho hoảng sợ, vội an ủi tôi: “Không sao, để anh giúp em giải thích với anh ta. Em chỉ cần thành khẩn xin lỗi, chắc anh ta sẽ cho qua chuyện này.”

Nói xong, không để tôi kịp phản ứng, Mạnh Huân đã vội kéo tay tôi, rảo bước đến chỗ Hàn Trạc Thần, khách sáo chào hỏi, cứ tự nghĩ là đang giúp tôi giải thích: “Hàn tiên sinh, thật xin lỗi! Cô bạn của tôi vốn thích đùa, cô ấy không cố ý đâu, xin ngài đừng để bụng!”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng lướt nhìn Mạnh Huân rồi nhìn xuống bàn tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, tiếp đó ngước nhìn tôi, ánh mắt sắc nhọn, buốt tận sống lưng: “Trò đùa này chẳng thú vị chút nào.”

Tôi cũng chẳng thấy thú vị chút nào, nhanh chóng rút tay ra khỏi tay Mạnh Huân.

Thường thì khi gặp lại tình nhân cũ, hai người không có duyên sẽ giả như không quen biết hoặc cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau với ánh mắt bi thương, muốn nói mà không nói nên lời, sau đó vờ như không quan tâm mà né tránh.

Nhưng chúng tôi là kiểu phi điển hình.

“Hai năm không gặp nhưng trông anh vẫn trẻ như vậy!” Tôi nhìn Hàn Trạc Thần, nở nụ cười ngọt ngào, mở rộng vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Khi ôm lấy hắn, tôi cảm nhận được những bắp thịt rắn chắc, trong lòng bỗng dấy lên cảm xúc. Tôi nhè nhẹ hôn lên hai má hắn, thì thầm vào tai hắn mà đến người ngồi cạnh cũng có thể nghe thấy: “Em rất nhớ anh… “bố già” ạ!”

 

Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.6

3.

Bây giờ là 12 giờ, màn đêm tối đen như mực bao phủ, tôi trèo qua bờ tường, nhận thấy một bầu không khí tĩnh lặng trong công viên.

Tôi cảnh giác đưa mắt nhìn tứ phía, thật tuyệt, không có một bóng người. Thế là, tôi tìm một nơi thật vắng lặng, nằm thườn trên chiếc ghế băng, cảm giác như tất cả gân cốt trên cơ thể được hoàn toàn thư giãn.

Ha ha ha, lấy trời làm chăn, lấy ghế làm giường, những đại hiệp trên tivi đều có cuộc sống tự do tự tại như thế này, hôm nay tôi cũng thấy muốn được làm đại hiệp như thời xưa rồi đấy. Nhưng mà hình như lúc các đại hiệp ngủ trong rừng hoang thường nhóm một đống lửa trước mặt, trên đống lửa còn nướng một con gà rừng…À, đúng rồi, trên tay họ lúc nào cũng cầm một chai rượu ngon nữa.

Tôi ngồi dậy, hướng mắt nhìn xung quanh, trong công viên có rất nhiều gỗ, nhưng mà không có bật lửa, làm thế nào nhóm lửa được nhỉ? Chẳng lẽ tôi lại học cách đánh lửa của cổ nhân – dùng hai thanh gỗ đánh mạnh vào nhau để tạo ra lửa? Ôi, thôi khỏi, bỏ qua, nhắm mắt mở mắt vài cái là vài tiếng đã trôi qua rồi. Nếu tôi mà chặt cây trong công viên để nhóm lửa thật thì bán cả cái thân tôi đi cũng chẳng đền được!

Thôi, không nghĩ nhiều nữa, ngủ một giấc rồi tính tiếp.

….

Đáng ghét, sao lại mơ đến tên ngụy quân tử đó nhỉ? Đôi cánh màu đen đằng sau hắn cứ vỗ phành phạch trong gió, nhe nanh múa vuốt bổ nhào về phía mình….À, hóa ra hắn là một con quỷ dữ!

Haha, ta nhất định sẽ phải chiến thắng con quỷ dữ nhà ngươi, rồi sau đó kéo tai ngươi đứng trước mặt tất cả các bạn học sinh trong trường, lột trần bộ mặt thật của ngươi, đánh cho ngươi hiện rõ nguyên hình.

Xoạt, xoạt….Ơ? Nó chảy nước dãi? Đáng ghét, lại còn rơi cả lên mặt mình nữa chứ!

Một lúc sau, mặt tôi đầy những thứ gì đó đặc đặc dính dính. Hả? Đây là cái gì vậy nhỉ? Không phải là mình đang nằm mơ đấy chứ? Không cần quan tâm….Nhưng mà, sao người mình nặng thế, giống như có một tảng đá to đang đè lên người vậy. Chết rồi, lẽ nào tên ngụy quân đó còn biết cả võ công “Đá ngàn cân”?

Hình như có gì đó bất thường!

Tôi chợt mở to mắt – Ôi mẹ ơi, Yêu râu xanh!

Trên người tôi là một người đàn ông, mặt hắn đối mặt với tôi, nhìn loáng thoáng có vẻ như là một khuôn mặt rất đẹp, rất ưa nhìn….nhưng, tôi chẳng nghĩ được gì nhiều nữa, tôi lấy hết sức vùng dậy, “uỳnh” người đàn ông đó ngã lăn trên mặt đất.

“A! Có Yêu râu xanh, mọi người nhanh đến đây bắt con Yêu râu xanh đi!” Tôi nhảy lên, vừa hô vừa vắt chân lên cổ chạy, nhưng tôi mới chạy được có vài bước bỗng cảm thấy như có một cơn gió lướt qua, tiếp đến là một bóng đen vụt qua, người đàn ông đó rơi xuống trước mặt tôi. Hắn dùng một tay che miệng tôi, tay kia giống như chiếc kìm giữ chặt lấy người, đưa tôi quay trở lại chiếc ghế băng.

Mẹ ơi, không được! Mặc dù con Yêu râu xanh này lựa chọn tôi đã chứng minh một điều rằng hắn rất có con mắt nhìn người, nhưng, nhưng tôi…Trời ơi, có ai đến cứu tôi với?

“Cô nương, tại hại vô tình mạo phạm đến cô, chỉ cần cô hứa với tại hạ sẽ không kêu la nữa thì tại hạ sẽ thả cô ra ngay.”

Ấy, giọng nói thật là dịu dàng.

Không kêu la nữa sẽ lập tức thả mình ra ngay? Tôi liền gật đầu lia lịa.

Khi miệng tôi vừa thoát khỏi bàn tay hắn, tôi lập tức hít một hơi dài, rồi lại lấy hơi gào thật to: “Yêu râu xanh, bắt Yêu râu…..” Âm thanh lanh lảnh của tôi phá vỡ bầu không khí ban đêm tĩnh lặng, vang vọng một hồi, chắc hẳn là sẽ có người nghe thấy!

Nhưng tôi chưa kịp gào hết cả câu thì miệng tôi lập tức lại bị bịt lại.

“Cô nương, tại sao cô lại không giữ lời vậy?” Giọng nói dịu dàng ấy hạ thấp hơn một chút so với lúc đầu, hiện rõ vẻ không hài lòng.

……

Tôi ra sức vùng vẫy, vô thức đưa tay xuống dưới, ôi mẹ ơi – máu! Là máu!

A! Tên này nhất định là một kẻ biến thái chuyên đi giết người trong công viên vào ban đêm rồi! Vừa nghĩ như vậy, tôi liền lấy hết sức bình sinh mở miệng cắn vào bàn tay hắn đang bịt miệng tôi, rồi dùng hai chân đạp thật mạnh vào hắn. Tên đó kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngồi khuỵu xuống đất.

Tôi liền chớp lấy thời cơ và tháo chạy. Sau khi chạy được một đoạn, tôi bỗng phát hiện ra là hắn không đuổi theo tôi nhanh như chớp như lúc ban đầu nữa….Tôi lấy làm lạ liền ngoái đầu nhìn lại, hắn vẫn ngồi khuỵu ở đó, có vẻ như hắn rất đau. Hic, không phải là sẽ có một người “bỏ mạng” đấy chứ? Nhưng hình như đúng là hắn đang chảy rất nhiều máu! Lẽ nào hắn đang bị kẻ thù truy sát?

Mặc dù tim tôi đang đập thình thịch, nhưng dù sao đi nữa thì tôi cũng là một “nữ hiệp”, không thể vì quá sợ hãi mà….thấy chết không cứu! Tôi tiện tay nhặt một viên đá cuội trong bể phun nước bên cạnh, thận trọng quay lại phía sau, quan sát thật kĩ cái bóng đen vẫn đang khuỵu trên đất kia – Ấy, hắn ta mặc cái gì vậy nhỉ?

Hình như là một chiếc Trường Bào màu đen ( trang phục truyền thống của giới nam Trung Quốc mà thời nhà Thanh thường hay mặc), phần eo đeo một chiếc đai lưng màu vàng, trên chiếc đai lưng ấy có đeo một thanh kiếm. Tóc hắn rất dài, đằng sau dùng một chiếc dây màu đậm buộc gọn gàng.

Ôi, kiểu ăn mặc đó thật là khác người! Là diễn viên của đoàn kịch nào chăng? Nhưng mà, gần đây làm gì có đoàn kịch nào mặc cổ trang để diễn kịch đâu!

“Này, này, anh làm sao vậy hả?” Tôi thận trọng tiến lên một bước, nhưng vẫn không dám đứng quá gần hắn. Hắn ta còn có cả kiếm nữa, mặc dù không biết có phải là thật hay không, nhưng tôi vẫn phải hết sức cẩn thận.

Hắn ta rên vài tiếng, ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Cô nương, cô có thể đỡ tại hạ ngồi lên trên ghế không?”

Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn ta cứ ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt khẩn cầu, nhưng vẻ mặt hắn vẫn toát lên vẻ tươi cười rạng rỡ, tựa như một thiên thần thánh thiện đang tỏa sáng. Trời ạ, ở đâu rơi xuống đây một chàng trai tuyệt mỹ thế này, thậm chí là còn đẹp hơn tất cả các bạn nữ sinh nữa cơ! Từng đường nét trên khuôn mặt cương nghị mà lại dịu dàng làm rung động lòng người, đôi mắt sâu thẳm và trong suốt, mũi cao và thẳng, đôi môi xinh xắn và mềm mọng – Anh ta cũng ngang ngửa như tên ngụy quân tôi gặp lúc đầu!

“Cái này, cái này, đương nhiên rồi…” Tim tôi đập loạn lên, mặt nóng bừng, người như thế làm sao mà có thể là Yêu râu xanh được chứ? Mà có là Yêu râu xanh đi nữa, thì tôi cũng nguyện được…Tôi lắc lắc đầu, thực sự muốn cho mình một cái tát, thật là….giờ là lúc nào rồi mà con nghĩ linh tinh!

Tôi nhanh chóng bước đến, cẩn thận đỡ anh chàng thiên thần đẹp trai ngồi lên ghế. Anh ta ấn ấn ngực, ngồi khoanh tròn chân, hai tay để lên trên hai đầu gối, hai mắt khẽ nhắm – cái này, rất giống với dáng của người đang ngồi thiền luyện công như trong các bộ phim mà tôi xem trên ti vi ấy.

Lẽ nào tôi lại gặp đúng cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết? Tôi véo mạnh cánh tay mình…A, đau quá! Xem ra không phải là tôi đang nằm mơ rồi…

“Khì khì….”

Đột nhiên, tôi phát hiện thấy trên đầu anh chàng thiên thần đẹp trai thoát ra một làn khói trắng mờ mờ, lúc ẩn lúc hiện!

Ôi trời, anh ta nhất định là một cao thủ tuyệt thế trong truyền thuyết rồi! Chẳng phải là vừa rồi anh ta từ mặt đất bay lên để tóm lấy tôi, lại còn gọi tôi là “cô nương”, xưng là “tại hạ” nữa chứ!

Oa, một cao thủ anh tuấn xuất thần, và một “nữ hiệp” chính trực trẻ trung như tôi gặp nhau, rồi ngay lập tức “tiếng sét ái tình” ập đến, và sau đó hai chúng tôi cùng “hành tẩu giang hồ”, trở thành “thiên hạ vô địch”…..

“Cô nương…”

“Ừm….”

“Cô nương?”

“Haha, ừm…”

“Cô nương, cô không sao chứ?”

“Ừ, ừ…À…không sao!”

…Tôi cứ đứng ngây ra đó nhìn anh ta, rồi như người mất hồn, hình như lại còn cười ngây ngô nữa, thật là xấu hổ quá đi mất!

“Đa tạ cô nương đã giúp đỡ, tại hạ là sai dịch Thượng Quan Cảnh Lăng huyện Thanh Tùng, vẫn chưa thỉnh giáo quý danh của cô nương!” Anh chàng thiên thần đẹp trai ngồi thiền xong, bỗng nhiên đứng lên, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, khoanh tay mỉm cười nhìn tôi.

Ánh mắt đen láy của anh ta như tia lửa điện chạm vào tôi, tôi cảm thấy toàn thân mình như có một dòng điện chạy qua, tim tôi càng đập mạnh hơn. Ôi, choáng, tôi choáng váng, anh chàng thiên thần đẹp trai ơi….

Từ từ đã, anh ta vừa nói cái gì ấy nhỉ? Sai dịch Thượng Quan Cảnh Lăng huyện Thanh Tùng?

Huyện Thanh Tùng? Gần đây làm gì có cái huyện nào tên như vậy chứ.

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần – Chương 2.1

Thành viên mới trong gia đình

“Ba, mẹ, con về rồi!”

Nhược Nhược mệt mỏi đóng cửa lại, kéo anh chàng ngốc vào trong nhà.

Gia đình Nhược Nhược thuộc tầng lớp trung lưu, ba là quản lý của một công ty cỡ vừa, tính tình hào phóng, hay giúp đỡ người khác nên rất được lòng mọi người. Mẹ Nhược Nhược dịu dàng, hiền từ, là mẫu người phụ nữ truyền thống điển hình, ngoài những công việc bếp núc, dọn dẹp hằng ngày, thỉnh thoảng bà còn nhận thêm hàng thủ công về làm tại nhà.

Họ sống tại một khu dân cư nằm ở phía đông thị trấn, căn nhà hiện tại là ba Nhược Nhược được cơ quan cấp, diện tích hơn một trăm mét vuông, các phòng rộng rãi và một góc sân nho nhỏ. Tuy căn nhà không lớn lắm nhưng ba người sống rất hạnh phúc, đầm ấm.

“Nhược Nhược, về rồi hả con? Sao hôm nay con về muộn thế?” Ông Lâm vui vẻ đón cô từ ngoài cổng, đỡ lấy chiếc cặp sách trên vai cô.

“Hôm nay con gặp một số chuyện nên về trễ ạ!” Nhược Nhược vừa thay dép vừa than vãn.

“Thế à? Vào nhà đi con, hôm nay có món lẩu thịt lợn con thích ăn nhất đấy!” Ông Lâm cười nói, vừa đón lấy cặp sách của Nhược Nhược đang định trở vào, chợt phát hiện đi sau con gái còn một người nữa. Ông dừng lại, tò mò nhìn chàng trai lạ.

Anh chàng ngốc phát hiện ba Nhược Nhược đang nhìn mình, bèn cúi gập người, lễ phép nói: “Cháu chào bác ạ!”

“Ừ! Được rồi…” Ông Lâm cười sảng khoái, vỗ vai anh chàng, rồi quay sang con gái, dò xét: “Nhược Nhược, cậu bạn này là ai vậy?”

“Không biết ạ! Con nhặt được ngang đường.” Nhược Nhược thều thào trả lời, tiện tay với một đôi dép lê dành riêng cho khách trên tủ dép đưa cho anh chàng. “Này, thay dép đi, làm bẩn sàn nhà thì cậu biết tay tôi.”

“Vâng… vâng ạ!…” Anh chàng ngốc đón lấy đôi dép, không dám hé răng nói nửa lời.

Ba Nhược Nhược nhìn vẻ tội nghiệp của anh chàng, bèn quở trách con gái: “Nhược Nhược, sao con nói chuyện với khách như thế?”

Cô bĩu môi, muốn cãi lại nhưng không dám, đành lẩm bẩm, coi như xả bực: “Rõ ràng là nhặt được mà.”

Ông Lâm không để ý đến cô nữa, cười nói với anh chàng khách lạ đang hì hụi thay dép: “Thay dép xong thì cháu vào nhà ăn cơm. Ngoài này lạnh lắm, bác cháu mình vào trong nói chuyện.”

Ba Nhược Nhược đã đứng tuổi, dáng người to béo, cặp mắt nhân từ, nụ cười rất giống Đức Phật Di Lặc, vì thế anh chàng cảm giác gần gũi, liền xúc động gật đầu lia lịa đáp: “Vâng, cảm ơn bác ạ!”

Trong bữa tối, bốn người ngồi quây quần quanh bàn ăn, ba mẹ Nhược Nhược nhiệt tình gắp thức ăn cho cậu ta, cô ngồi một bên nhìn mà tức nổ mắt. Lúc đũa của ba mẹ Nhược Nhược hướng tới đĩa thịt viên Nhược Nhược thích ăn nhất, cô không thể kìm nén được nữa, lên tiếng phản đối: “Ba mẹ nhầm rồi, con mới là con gái của ba mẹ. Sao hai người cứ gắp hết miếng này đến miếng khác cho cậu ta vậy?”

“Con bé này! Nói lăng nhăng gì thế!” Ông Lâm lừ con gái, giọng nói không vừa lòng. “Cậu ấy là bạn học của con. Phải lịch sự với khách chứ.”

Nhược Nhược trợn tròn mắt: “Ai bảo cậu ta là bạn học của con?”

“Không phải bạn học của con, vậy…” Ông Lâm nói tới đây thì im bặt, chợt nghĩ ra chuyện gì đó, ngạc nhiên chỉ vào anh chàng, một lúc sau mới nói tiếp: “Chẳng lẽ lại là bạn trai của con?”

“Ba! Ba lại nói linh tinh rồi. Làm sao cậu ta lại là bạn trai của con được? Lúc nãy con đã nói rồi, cậu ta là do con nhặt được.”

“Cái gì cơ? Nhặt được?”

Ba mẹ Nhược Nhược tròn mắt ngạc nhiên, không ai bảo ai cùng quay sang anh chàng đang có vẻ bồn chồn, lo lắng, bầu không khí lạ kỳ vây kín lấy phòng ăn, chỉ riêng cô vẫn thản nhiên và lấy và để.

“Con bé này, đừng ăn nữa!” Ông Lâm giật lấy đôi đũa trong tay cô, đánh mắt về phía anh chàng, rồi lại chăm chăm nhìn con gái. “Nói rõ cho ba mẹ biết, rốt cuộc có chuyện gì?”

“Dạ, con biết rồi. Con sẽ kể rõ đầu đuôi câu chuyện, được chưa ạ? Chuyện là thế này…” Nhược Nhược thuật lại đầu đuôi câu chuyện rồi giật lại đôi đũa trong tay ba, coi như hoàn thành nhiệm vụ, tiếp tục ăn ngấu nghiến, còn ba mẹ cô vẫn chưa hết ngạc nhiên vì câu chuyện kỳ lạ.

Anh chàng ngốc giương cặp mắt ngây ngô, chăm chú quan sát thái độ của ba mẹ Nhược Nhược, cảm thấy hai người cũng không có vẻ khó chịu bèn ngập ngừng nói: “Bác trai, bác gái, cháu xin lỗi! Cháu biết cháu không nên đòi theo chị thiên thần, cũng biết mình làm phiền hai bác nhiều. Hai ngày nay, chỉ có chị thiên thần cho cháu sôcôla, chỉ có chị ấy là không bắt nạt cháu, cháu chỉ biết tin mình chị ấy thôi. Hai bác đừng giận cháu nhé!”

“Hai bác không giận cháu, chỉ là ngạc nhiên quá thôi”, bà Lâm nhẹ nhàng giải thích. “Chuyện thế này thực sự hai bác cũng chưa gặp bao giờ…”

“Vậy… vậy hai bác có đuổi cháu đi không ạ? Bác gái, bác đừng đuổi cháu. Cháu không nhớ đường về nhà nữa, cũng chẳng có chỗ nào để đi. Cháu rất được việc, cháu sẽ giúp bác việc nhà, chỉ cần mỗi ngày bác cho cháu ăn một ít cơm thôi ạ.” Anh chàng ngốc mắt ngấn nước, mếu máo chực khóc.

“Cháu đừng khóc…” Bà Lâm nhìn cậu ta vẻ khó xử, không biết nên quyết định ra sao, đành quay sang hỏi ông Lâm: “Ba nó xem thế nào?”

“Tôi cũng chưa gặp chuyện thế này bao giờ.” Ba Nhược Nhược cũng phân vân không kém, đột nhiên ông ngẩng lên nhìn con gái: “Nhược Nhược, con nói đi.”

Nhược Nhược nuốt miếng cơm trong miệng, chẳng chút đắn đo: “Con thấy tốt nhất là vứt cậu ta ra đường, đỡ vướng chân con.”

Anh chàng ngốc tưởng thật, sợ đến tái mặt, cầu xin Nhược Nhược: “Đừng mà, đừng mà, chị thiên thần ơi, chị đừng vứt em đi, em sẽ ngoan mà, không vướng chân chị đâu.”

“Bây giờ cậu đang vướng chân tôi đó”, Nhược Nhược chẳng thèm ngẩng đầu, gắt lên.

“Con bé này, sao ăn nói thế? Nhìn xem, con dọa cho cậu ấy sợ sắp khóc rồi kìa.” Ba Nhược Nhược lừ cô. Ngẫm nghĩ một lúc lâu, ông vui vẻ nói: “Cậu bé này thật đáng thương, trước khi tìm thấy bố mẹ, cháu cứ ở lại nhà bác.”

Anh chàng ngốc sung sướng đứng bật dậy, khom người nói: “Cảm ơn bác trai, cảm ơn bác gái, cảm ơn chị thiên thần!”

“Cậu bé này thật lễ phép. Nhược Nhược, con phải học tập đó, biết chưa?” Mẹ Nhược Nhược kéo anh chàng ngồi xuống. Cô bĩu môi, không nói gì nữa.

Ăn tối xong, Nhược Nhược bưng mâm bát vào bếp, anh chàng ngốc cũng tự giác giúp một tay.

“Chị thiên thần, bát đĩa cứ để em rửa cho.”

Nhược Nhược liếc xéo cậu, suy nghĩ một lát, hỏi lại: “Cậu làm được không đấy?”

“Em làm được mà, em sẽ rửa thật sạch, chị cứ yên tâm.” Anh chàng ngốc nghiêm nghị gật đầu, cứ như đang thề một chuyện gì đó rất quan trọng vậy.

“Là cậu tự đòi rửa, không phải tôi ép cậu đâu đấy.”

“Vâng, là em tự nguyện.”

“Nếu cậu muốn tôi sẽ để cậu toại nguyện.” Nhược Nhược giao cả mâm đầy ắp bát đĩa vào tay anh chàng ngốc, vui vẻ ra khỏi bếp. Mới bước được hai bước, cô chợt nghĩ ra chuyện gì đó, quay đầu lại dặn: “Cậu làm cho cẩn thận, đánh vỡ bát là tôi cho cậu ăn đòn đó.”

“Dạ, em biết rồi!” Anh chàng ngoan ngoãn gật đầu.

Nhược Nhược yên trí ra ngoài.

Ông Lâm đang ngồi xem ti vi, bà Lâm ngồi bên cạnh tay thoăn thoắt đan len. Thấy con gái chạy từ trong bếp ra, ông hỏi: “Không phải con đang rửa bát sao? Rửa nhanh thế?”

“Cậu ta nói rửa giúp con.”

Nhược Nhược chạy tới bên cạnh sofa, toan ngồi xuống thì đầu cô lãnh trọn cái cốc đau điếng của ba. Cô ôm lấy đầu nhảy dựng lên, phụng phịu, kêu la: “Đau quá! Ba, sao ba đánh con?”

“Sao con để khách rửa bát?”

“Cậu ta muốn rửa, chứ có ai bắt đâu ạ!” Nhược Nhược ấm ức, xịu mặt. Biết ngay cậu ta là Sao Chổi mà. Từ lúc cậu ta xuất hiện, cô chẳng có lấy nửa phút bình yên. Thường ngày ba cô vẫn chiều chuộng cô, vậy mà giờ lại bênh cậu ta. Thật hối hận vì lúc đầu đã mềm lòng, thanh sôcôla ngon là thế, cô chẳng được mấy miếng lại đem cho cậu ta cả.

“Tự nguyện cũng không được, mau vào bếp dẹp dọn bát đĩa. Xong rồi hai đứa ra đây, ba có chuyện muốn nói.”

“Vâng!” Nhược Nhược cáu kỉnh đáp, quay vào bếp.

Anh chàng ngốc đang rửa bát trong bếp, thấy Nhược Nhược trở vào bèn hỏi: “Chị thiên thần, không phải chị muốn xem ti vi sao? Sao lại quay vào?”

“Tôi thích rửa bát, được chưa?” Nhược Nhược trừng mắt nhìn anh chàng, hậm hực nói.

Anh chàng nhìn chiếc bát trong tay Nhược Nhược, muốn nói gì đó rồi lại thôi. Đến lúc cô rửa xong chiếc bát đó, định với chiếc nữa, cậu mới nói: “Chị ơi, chồng đó em rửa sạch rồi.”

Nhược Nhược giận dữ lừ anh chàng, cậu ta chẳng dám ho he gì nữa, cun cút lấy chồng bát bẩn, lẳng lặng rửa, còn cô lấy chồng bát bẩn đặt dưới vòi nước tráng lại.