Đàn ông không đọc Trang Hạ – Phần 7

Đàn ông – Đàn bà – Thực phẩm

Bạn đang đi kiếm vợ, ở cái tuổi nghĩ nhiều về tình yêu hơn là tình dục.

Một lần bạn khoe, run lên sung sướng, anh được cô ấy yêu.

Mình hỏi, thế thì sao hả anh?

Vì cô ấy trẻ quá, cô ấy mới bốn mươi!

Mình suýt sặc, mình định bảo là người đàn ông như anh phải kiếm những người U30 mới hạnh phúc, đàn bà bốn mươi họ tính toán kinh người, anh hạnh phúc nổi không?

Nhưng lại tế nhị không nói gì vì sực nhớ ra cô bồ cũ của bạn cũng trẻ lắm, chỉ… U60 mà thôi. Mà tự dưng lại cám cảnh, mình còn lâu mới cưa được ông nào 63 chứ đừng nói đến giai 36, chê bai gì nhau.

Chuyện đến đây là hết, vì nói chung bạn mình rất xui, toàn gặp các cô tính nết trái ngược, thích tình dục hơn tình yêu. Mà những dục vọng đời sống của các nàng (các chị) lớn hơn cả dục vọng thân xác nữa ấy. Trong khi bạn mình thì lại mê say chèo xuồng, vượt thác, lái xe vòng quanh nước Mỹ, hoặc thám hiểm Phan Xi Păng, bạn mình có đủ sinh lực nhưng không đủ dục vọng để đồng cảm với các nàng (các chị) U40 và U60.

Mỗi năm, bạn chỉ kiếm tiền mười một tháng còn dành một tháng để tận hưởng cuộc sống, mà các nàng thường muốn bạn mình kiếm tiền trọn mười hai tháng.

Có nàng còn bỏ rơi bạn mình sau khi biết bạn mình đã có vợ. Nhưng không phải vì nàng ghen, mà vì nàng tiếc của khi biết bạn mình đã để lại toàn bộ bất động sản cho vợ cũ, một mình một xe ra đi. Nàng đau như thể mấy ngôi nhà đều phải là của nàng mới đúng. (Dạo này mình có vẻ ưa buôn chuyện, hé hé.)

Bi kịch xảy ra vào một ngày đẹp trời, bạn mình đi cưa gái. (Giờ là câu chuyện khác nhé, U40 tập 2.)

U40 tập 2 với bạn mình kể ra là rổ rá cạp lại, đẹp đôi nữa. Chỉ mỗi tội mình hơi buồn, mình không ghen với chị U40 tập 2 này vì đã chiếm mất bạn mình, mà là mình buồn cười. Không lẽ phải duyên phải số nó vồ lấy nhau. Trước thì chị vồ lấy đồng nghiệp của mình vì cái xe phân khối lớn và hàm râu quai nón, giờ chị vồ lấy bạn mình vì túi tiền và phong độ hứa hẹn, bao giờ chị vồ lấy chồng mình đây ta? Hú hú…

Bạn mình sau đó cũng giống mình, hơi buồn, nhưng là buồn thật, vì liên tiếp mỗi năm đều có các nàng chia tay, bạn mình rất tốt số, cứ yêu cô nào là cô ấy đi lấy chồng.

Mãi hôm qua mình trà dư tửu hậu mới vô tình biết lý do U40 tập 2 dứt tình. Người đàn bà đó dè bỉu nói, tôi mời anh này tới ăn cơm, ăn xong, anh này nói, em đừng vứt thức ăn thừa đi, em cho anh đi, để anh mang về ăn, tối nay khỏi phải ăn ngoài đường.

U40 tập 2 nói, đàn ông đi cưa gái gì mà keo kiệt, bủn xỉn, đi Tây đi Tàu chức cao vọng trọng tài năng thế nào thì chả biết chứ thức ăn thừa mà còn xin về, thì trông mong gì nữa. Chưa có thằng nào cưa U40 mà dám vô lễ thế, nếu không mời nàng đi ăn hàng thì cũng phải tặng hoa, tặng quà.

Mình sửng sốt thấy hóa ra đây là bi kịch của U40 tập 2 chứ không phải của bạn mình. Thực phẩm là một liên kết hài hước giữa đàn ông và đàn bà.

Mình mà nhận được một lời đề nghị như thế, cho dù mình đang không độc thân, thì mình cũng sẽ cảm kích. Mình sợ những người no nê, thỏa mãn trên sự thừa mứa của chính bản thân, thỏa mãn với những thực phẩm dễ dãi trong đời sống. Mình cho rằng một người đàn ông đưa ra lời đề nghị không vứt thức ăn thừa, đó là một người đàn ông trí thức, đi rộng hiểu nhiều, không xa xỉ bởi đặt mọi thứ vào đúng với giá trị thật của nó, và hơn hết là một người văn minh. Và hơn tất thảy, một người đàn ông không hề sĩ diện trước mặt U40, đang nói chân thành, thì rất đáng để U40 tin cậy.

Xã hội này vốn đã quá thừa sĩ diện hão. Những người thừa tự trọng tới mức, ra đường bị một thằng nhìn hơi lâu (nhìn đểu) đã thấy bị động chạm tới lòng tự trọng, phải xách dao cắt cổ nó. Những người nhiều sĩ diện tới mức, không dám bỏ chồng bỏ vợ. Những người sẵn sĩ diện tới mức, đập chai bia vào đầu tình địch. Cả những người sĩ diện đủ dùng, không dám hé ra vết thương bị chồng đánh.

Và những người sĩ diện ít thôi, cho rằng tiệc càng xa hoa thì giá trị của bản thân càng cao, và để thừa mới là người lịch sự.

Có đáng giá không khi thể diện của một người đàn ông chỉ được đo bằng một túi thức ăn, dù ngon, nhưng là đồ thừa.

U40 không hiểu rằng chị (nàng) thực ra chính là một món thừa ra từ bữa tiệc của người đàn ông đầu tiên, một người đàn ông đã phản bội chị ta và con chị ta.

U40 tiếp tục là món thừa lần hai từ anh đồng nghiệp râu hùm hàm én mày ngài của tôi, sau khi chơi bời mười năm, anh ta đi lấy gái trinh hai mươi mốt tuổi, cho dù tối hôm trước còn ôm U40 thổn thức nỉ non: “Anh yêu em”.

Bạn tôi trân trọng chị, không phải vì bạn tôi không có sĩ diện của đàn ông, hay bạn tôi là người chỉ thích ăn đồ thừa? Sao đàn bà không tự so sánh vị trí của bản thân với gói thức ăn thừa đêm đó?

Khác biệt giữa đàn bà với nhau phải chăng là ở điểm, một gói thức ăn thừa cho đi có thể làm tôi cảm động, y như một lọ nước hoa đắt tiền được nhận về. Còn với người đàn bà khác, thức ăn hay đàn ông chỉ là thứ để họ thỏa mãn cái tôi.

Nhưng thôi, hãy cứ để những người đàn bà chỉ vì hàm én mày ngài, xe phân khối lớn và những lời có cánh chịu cho đàn ông chơi gái miễn phí mười năm, chứ dứt khoát không cho người đàn ông gói đồ ăn thừa cơ hội nào.

Đời nó thế.

2010

Trúc mã là sói – Chương 5.1

Sân khấu tuổi thơ

● Sự hủy diệt tuyệt vời thiếu nữ thiên tài

Từ nhỏ đến lớn, những điều Nhan Tiếu linh cảm đều rất chuẩn.

Chẳng hạn, đêm trước khi thi, đột nhiên cô lại có hứng làm một số bài rất ít khi động tới trong đề ôn, kết quả là hôm sau, những bài này được bê nguyên vào đề thi. Ví dụ, thông qua những chi tiết rất nhỏ, cô có thể linh cảm được rằng buổi chiều cô giáo sẽ cho lớp làm bài kiểm tra đột xuất hoặc sẽ có học sinh ở trường bên cạnh đến tìm học sinh trường cô để đánh nhau hoặc con chó mẹ của khu tứ hợp viện sẽ mất tích…

Lần thần kỳ nhất là, đột nhiên Nhan Tiếu có cảm giác gần đây cô giáo tiếng Anh mới kết hôn có hành động rất khác thường, có thể đã có bầu. Một số học sinh lắm điều đem chuyện này kể cho cô giáo tiếng Anh nghe. Trong giờ học, cô giáo tiếng Anh đã nghiêm nghị nói rằng ngay cả cô còn không biết, làm sao có thể có bầu.

Kết quả, chuyện đáng sợ đã xảy ra trong tuần tiếp theo, đột nhiên cô giáo tiếng Anh xin nghỉ dài hạn, nguyên nhân là do cô phát hiện ra mình đã có tin vui!! Vì thế, một thời gian Nhan Tiếu được bạn bè gọi đùa là “phù thủy”. Cộng với bản lĩnh đọc lướt không bao giờ quên và chỉ số IQ cực cao, danh hiệu thiếu nữ thiên tài được sinh ra từ đó.

Tuy nhiên, cũng giống như các vị thần lắm tài nhiều tật khác, thiếu nữ thiên tài này lại có một nhược điểm mà mọi người đều biết, đó là chỉ cần gặp phải khắc tinh, cậu bạn học yêu nghiệt Văn Dịch, linh cảm dù linh nghiệm đến đâu cũng sẽ mất thiêng. Và bi kịch đã xảy ra năm lớp
mười một.

Năm lớp mười một chính là năm mà tên tuổi “thiếu nữ thiên tài” của cô được tất cả mọi người biết đến. Thực ra, các bạn gán cho Nhan Tiếu biệt hiệu như vậy chẳng qua cũng vì thành tích học tập của cô cũng khá, trí nhớ cũng tốt, những lúc ngại tra từ điển có thể coi cô như thư viện di động để sử dụng. Nói thẳng ra là vì cô là con mọt sách.

Dĩ nhiên là danh hiệu này đã khiến một số học sinh nam học giỏi của lớp chuyên tự nhiên không hài lòng, và thế là xảy ra bi kịch.

Lần thứ nhất, khi Nhan Tiếu bị con trai của lớp chuyên tự nhiên kéo ra đòi thi xem ai giỏi, cô đã thẫn thờ đẩy gọng kính, vẻ mặt ngơ ngác nói: “Lớp chuyên tự nhiên và lớp chuyên xã hội hoàn toàn khác nhau, bọn mình thi được cái gì chứ? Thực ra môn toán tớ học rất kém, sở dĩ điểm cao là vì thường xuyên học vẹt, nhìn thấy đề bài tương tự là bắt chước chép ra…”.

Nghe thấy vậy, học sinh nam trong lớp chuyên tự nhiên hận lắm: “Được, không phải trí nhớ của cậu rất tốt đó sao? Không phải cậu là thư viện di động đó sao? Thế này nhé, bây giờ tớ sẽ đi mua một tờ báo, tìm đại một cái tin cho cậu đọc, mười phút sau nếu cậu đọc thuộc lòng được thì tớ
chịu thua!”.

Mấy cô bạn gái bên cạnh hùa vào: “Đã là đánh cược thì phải phạt gì chứ?”.

“Kẻ thua cuộc sẽ phải trả cho đối phương hai mươi nhân dân tệ!”

Hả? Cuối cùng kết quả thế nào? Dĩ nhiên là không cần phải hỏi, thiếu nữ thiên tài toàn thắng, cô chỉ mất bốn phút sáu giây đã đọc thuộc lòng đoạn tin mà cậu bạn lớp chuyên tự nhiên chỉ định. Chính vì vậy, các chàng trai thiên tài của lớp chuyên tự nhiên thi nhau kéo đến trả thù cho bạn, và thế là… Nhan Tiếu có đủ tiền tiêu vặt trong một năm.

Trong lúc đám học sinh lớp chuyên tự nhiên không biết phải làm thế nào thì yêu nghiệt Văn Dịch, kẻ từ lâu vẫn bàng quan với cuộc chơi, đã xuất hiện. Ngày đưa ra chiến thư, gió bão kéo đến, mây đen kín trời… (Đoạn này cắt bớt 10.000 chữ), tóm lại là không khí lúc đó rất căng thẳng!

Một đám học sinh hẹn nhau ở sân vận động, hai kẻ cầm đầu dĩ nhiên là Nhan Tiếu và Văn Dịch. Đây không còn là cuộc quyết đấu giữa hai người nữa mà là cuộc chiến vì lòng tự trọng của hai lớp, chuyên tự nhiên và chuyên xã hội. Dĩ nhiên lớp chuyên xã hội đông học sinh nữ, lớp chuyên tự nhiên đông học sinh nam, vì thế điều đó cũng đồng nghĩa với cuộc quyết đấu sinh tử giữa nam sinh và nữ sinh.

Văn Dịch lấy tay xoa xoa môi, nói: “Có phải chỉ cần cho cậu mười phút, bất luận bài gì cậu cũng học thuộc
được không?”.

Nhan Tiếu đẩy gọng kính, gật đầu đáp: “Chỉ cần không quá ba ngàn chữ là ok”.

Nghe thấy vậy, yêu nghiệt cười rất ranh mãnh, lấy từ sau lưng ra cuốn Jane Eyre[1], lật đại sang một trang nói: “Không cần phải đến ba ngàn chữ, chỉ cần cậu đọc thuộc được trang này là ok rồi!”.

Thấy vậy, Nhan Tiếu mắt chữ A mồm chữ O nhìn cuốn sách trên tay yêu nghiệt, mồ hôi chảy ròng ròng. Đây không phải là cuốn truyện Jane Eyre đơn giản, mà là cuốn Jane Eyre nguyên bản tiếng Anh!!! Và tất cả mọi người đều biết, từ trước đến nay bạn Nhan Tiếu đều học tiếng Anh câm (chỉ học ngữ pháp mà không học giao tiếp), trong mười phút chép lại đoạn này không thành vấn đề, nhưng học thuộc… và đọc ra cả đoạn… thì…

Điều này khiến kẻ vừa nãy vẫn tràn đầy tự tin như Tiếu Tiếu làm sao chịu nổi?

“It’s… Ờ…” Nhan Tiếu ngước nhìn trời xanh với vẻ bi phẫn, phía bên này, học sinh của lớp chuyên xã hội ngất lịm…

Hả? Kết quả? Còn phải hỏi kết quả nữa ư? Truyền thuyết thiếu nữ thiên tài đã bị dập tắt hoàn toàn, đến đây, các học sinh khóa dưới, những người vẫn ngưỡng mộ phù thủy, không còn reo hò vang dội nữa.


[1]Jane Eyre là cuốn tiểu thuyết của văn sĩ Charlotte Brontë, được Smith, Elder & Company of London xuất bản năm 1847 dưới bút danh Currer Bell, một trong những tiểu thuyết có ảnh hưởng sâu sắc và nổi tiếng nhất của nền văn học Anh.

 

[Video] Signs

“Tôi luôn cảm thấy lạc lõng và cô đơn trong cuộc sống của mình. Có lẽ… ở một nơi nào đó trên thế giới này, một ai đó được sinh ra là để dành cho tôi”

Khi tình yêu là thế giới không cần tiếng nói! Sự tình cờ mà thú vị đã khiến họ gặp nhau ^^Nhưng chính sự dũng cảm mới đưa họ lại gần bên nhau. Vì vậy trong cuộc sống, đừng tự nhốt mình trong thế giới của bản thân nhé, hãy mạnh dạn bước ra ngoài và hạnh phúc sẽ nằm trong tay bạn ^^

By Amunbooks Posted in Relax~

Đồng lang cộng hôn – Chương 7.2

“Thuần… em đi theo anh nhé!” Câu nói nghe phát nôn, lại cộng thêm cái giọng cũng muốn ói của An Dĩ Phong khiến cô thấy ngứa ngáy khắp người.

“An Dĩ Phong, anh có thể thôi bỡn cợt được không?”

“Có chứ!” Hắn cười xấu xa. “Anh sợ em không kháng cự nổi.”

Cô nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ.

“Em không tin? Được!” An Dĩ Phong kéo tay cô, lôi đến một ngõ nhỏ tối om, ấn cô vào góc tường đầy rêu mốc.

Linh cảm không hay khiến cô cảnh giác: “Anh định
làm gì?”.

“Anh chỉ muốn nói với em…” Giọng hắn ngập ngừng, không một chút đùa cợt. “Bỏ anh, em sẽ không có lần thứ hai gặp được người đàn ông yêu em bất chấp tất cả như anh đâu.”

Cô nhắm mắt, dựa vào tường, không có chút sức lực nào để kháng cự.

“Tôi biết…”

Đúng thế, ngoài hắn ra, làm gì có ai điên rồ đến mức biết rõ cô là cảnh sát rồi mà vẫn tán hươu tán vượn với cô, làm gì có ai điên rồ đến mức đến tận trụ sở cảnh sát để trêu đùa cô, làm gì có ai điên rồ đến mức cắn răng chịu đau quyết không buông tay để cô đi.

Bỏ hắn, liệu còn ai có thể bức cô đến không còn đường lùi thế này?…

Nhìn hắn kề sát, cô do dự một lúc, nhưng khi nghĩ đến từng tấm ảnh đầy máu trong hồ sơ án mạng, cô liền rút khẩu súng ở lưng, ngắm chính giữa ấn đường hắn: “Anh dám bước thêm một bước, tôi sẽ bắn”.

Hắn bước thêm một bước, cầm khẩu súng của cô và đặt lên ngực: “Muốn bắn thì bắn chỗ này này, anh không có cách nào làm nó thôi nhớ đến em”.

“Anh đừng nghĩ là tôi không dám. Tôi là cảnh sát, anh là tội phạm, tôi bắn chết anh coi như tôi phòng vệ chính đáng.”

Hắn nhếch mép, nâng cằm cô lên, rồi hôn cô cuồng nhiệt.

Nòng súng gượng gạo hướng thấp xuống vị trí đang đập rất mạnh kia, còn An Dĩ Phong không dè dặt xâm chiếm lấy cô…

Khi đôi môi của hắn vừa chạm vào môi cô, lý trí của hắn như bị tan chảy, toàn thân nóng bừng.

Hắn khao khát cô, trái tim cô, cơ thể cô, tất cả những gì thuộc về cô.

Nhưng cô gái lòng dạ sắt đá vẫn cắn chặt răng, thể hiện rõ sự chối từ!

Nụ hôn thô bạo và mãnh liệt của hắn khiến cô cầm không chắc khẩu súng. Dù sao cô cũng là phụ nữ, có mạnh mẽ hơn nữa, có lý trí hơn nữa, nhưng bị người đàn ông mình yêu ôm hôn, cũng khó mà chống cự được.

Lúc cô đang không biết là nên bắn hay nên thả khẩu súng chẳng có chút uy hiếp đó xuống để dùng tay kháng cự, thì An Dĩ Phong đã giành lấy khẩu súng và để nó lại vị trí mà cô đã lấy ra.

Đôi môi hắn lần đến bên tai cô. Hắn cười nói: “Cảnh sát Tư Đồ, em cho rằng anh chưa bao giờ chơi súng à? Đến chốt an toàn còn chưa kéo lên, em định giả vờ dọa anh hả?”.

Súng có chốt an toàn hay không, cô cũng đã sớm quên. Nếu để huấn luyện viên của cô biết, có lẽ ông sẽ tức đến chết mất. Rất nhanh, An Dĩ Phong đã chiếm lấy đôi môi cô, bắt đầu hôn mãnh liệt. Hơi thở nồng cháy của hắn khiến tim cô đập loạn, cô lấy hết sức đẩy hắn ra.

Hắn giữ chặt hai tay cô trên tường, áp sát lên người cô, cả người cô nằm gọn trong vòng tay hắn…

Cô không thể không thừa nhận rằng, cô không thể chống lại hắn, nhưng cô cũng không thể không kháng cự, nếu không…

Nụ hôn cuồng nhiệt, thô bạo của hắn khiến cô thở gấp, chân tay bủn rủn, sự kháng cự yếu dần đi… Trong lúc vừa muốn đẩy hắn ra vừa muốn cứ mặc kệ thế, chiếc kẹp tóc của cô bị chà xát trên tường rồi rơi xuống, mái tóc mượt mà cũng theo đó mà xõa xuống, lộ rõ những lọn tóc xoăn cô mới đi quấn lại…

Trong màn đêm, mơ hồ mà quyến rũ.

An Dĩ Phong thả lỏng bàn tay đang ấn chặt cánh tay cô trên tường xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, rồi đột nhiên kéo eo cô, lại đặt môi hắn lên môi cô…

Đôi môi hắn chuyển động mãnh liệt làm cô khó thở đến mức như mê lịm. Lúc cô mở miệng để lấy chút không khí, hắn liền đưa lưỡi vào trong kẽ răng cô.

Hắn mới hôn nhẹ thôi cũng đã làm cô không thể chống cự được, đến khi hôn sâu thế này thì chắc chắn sẽ làm cô mê lịm… Sự phòng ngự như “tường đồng vách sắt” của cô đã thất bại thảm hại trước sự tấn công mạnh mẽ của lưỡi hắn, trước sự hừng hực cuồng nhiệt ấy.

Sự cuồng nhiệt ẩn giấu sâu thẳm trong cô lúc này cũng trỗi dậy. Cô quên hết tất cả, ôm lấy vai hắn và đáp lại nụ hôn cuồng nhiệt của hắn…

Cái ôm mạnh mẽ, sự xâm chiếm thô bạo và nụ hôn mãnh liệt. Không có một chút nhẹ nhàng kiểu “thương hoa tiếc ngọc” với phụ nữ, nhưng cô lại yêu phong cách của hắn, yêu kiểu hôn của hắn…

Cô không cần đàn ông biết “thương hoa tiếc ngọc”, không cần đàn ông che chở, chỉ cần người đàn ông có thể chinh phục được cô! Hắn không cần một phụ nữ hấp dẫn, không cần một phụ nữ nhẹ nhàng, hiền dịu, hắn chỉ cần một người phụ nữ có thể làm hắn phát điên!

Tình yêu của họ, nếu sai là sai vì họ không cùng một thế giới, nhưng sinh ra là để dành cho nhau.

Tiếng nhạc cạnh đó vẫn đang du dương…

Nếu nói rằng, tất cả đều là ý trời, tất cả đều là số mệnh, thì chung quy lại tất cả đã được an bài.

Liệu có thể yêu thêm một ngày, có thể nhìn thêm một lúc, có thể tổn thương ít đi một chút.

Nếu nói rằng, tất cả đều là ý trời, tất cả đều là số mệnh, thì không ai có thể tránh được.

Sống không tình yêu, cuộc sống sẽ thế nào…

Đây là nụ hôn đầu đời của cô, đây là mối tình đầu của hắn. Ký ức về một tình yêu ngọt ngào, đẹp đẽ bắt đầu từ cái ngõ nhỏ tối om đó, bắt đầu từ góc tường đầy rêu mốc đó. Tình yêu nồng nàn của họ cũng bắt đầu từ khoảnh khắc môi và lưỡi hòa vào nhau, không thể tự thoát ra được…

Khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc, hắn gục đầu vào vai cô và thở mạnh, trái tim còn loạn nhịp hơn cả cô. Tay trái hắn chầm chậm vuốt mái tóc cô, ánh mắt đầy ham muốn… Tay phải hắn lần đến khuy áo trên bộ cảnh phục của cô…

“Không được!” Cô tìm lại được lý trí ở thời khắc quan trọng nhất, đẩy An Dĩ Phong ra, run rẩy nói. “Anh… thật bỉ ổi!”

An Dĩ Phong lấy hai tay xoa xoa mặt, bình tĩnh lại.

Giọng hắn gấp gáp: “Chiều mai hai giờ, bến tàu A, đưa theo nhiều người đi, chú ý bảo trọng”.

Cô gọi với lại khi hắn đang định rời đi: “An Dĩ Phong, chúng ta…”.

Hắn quay lại, nhìn cô: “Anh biết em sẽ không chấp nhận anh. Chỉ cần anh yêu em, với anh thế là đủ!”.

Hắn đã đi khỏi cái ngõ nhỏ tối om ấy rất lâu rồi, nhưng cô vẫn dựa vào tường, không muốn rời đi. Hắn nói đúng, hắn thôi không bỡn cợt, thì cô không thể kháng cự lại được! Trên người cô vẫn lưu lại mùi cơ thể hắn, bờ môi cô vẫn vương lại hơi thở ấm áp của hắn. Cô cười cay đắng: “An Dĩ Phong, tại sao anh không là một kẻ ăn mày, một tên trộm, hoặc “trai bao” cũng được, tại sao anh lại là đối tượng truy lùng số một của cảnh sát…”.

Khi cô xin chuyển đến khu vực này, bố cô đã nói: Đây là nơi mà phụ nữ không nên đến. Bây giờ thì cô đã tin.

Cô không nên đến đây, không phải bởi vì tỷ lệ cảnh sát bị tử vong ở khu vực này rất cao, mà bởi vì ở đây có một người đàn ông quá mạnh mẽ, gợi cảm, hấp dẫn đến mê người!

Cafe yêu – Cỏ mềm

Cỏ mềm

 

… Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc. Rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường…

1.

Trời bỗng trở lạnh như chiếc bình thủy tinh ở kệ tủ đột nhiên rơi xuống đất tan thành những mảnh nhỏ. Chỉ sau một đêm, không khí khô cóng, chùm cúc đất xanh cắm vội vã trên chiếc bình gốm nâu ở góc tường cũng thu mình lại, tựa hồ run bắn lên khi những cơn gió vụt qua khua khoắng tấm rèm và va chạm vào căn phòng bé nhỏ. An co rúm lại trong chăn, lúc này lão Tác ta chủ nhiệm khoa có mang tờ kết quả thi chằng chịt đập vào mặt nó thì cũng đừng hòng kéo nó ra ngoài với cái lạnh chết tiệt kia. Đĩa nhạc Cánh cung của Đỗ Bảo đặt ở chế độ “replay shuffle mode” vẫn vang lên tiếng piano nền tuyệt hay cùng chất giọng trong trẻo cao vút của Khánh Linh: “Hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành, người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau, và tình yêu còn mãi riêng dành…”. Tiếng những chiếc xe vụt qua vụt lại. Tiếng của đám trẻ con chưa đến tầm đi học nhưng đến tầm hét. Chỉ vì đêm qua sau khi thức đọc cho hết cuốn sách được ca ngợi tán tụng Búp bê Bắc Kinh mà quên không vít chặt cửa đã nhảy vèo lên giường, tất cả mớ âm thanh hỗn độn xoáy vào tai An như một triệu con ong đang vù vù rin rít. Bỗng người An rung lên. Mất nửa phút nó mới biết đó không phải là cơn chấn động được tạo ra bởi một chiếc xe tải mười tám bánh ở dưới mặt đường đang nhộn nhạo kia, mà là cái mobile đang rung tít nhiệt tình ở phía cuối giường. An với tay tắt cái dàn vẫn không ngừng phát ra những âm thanh chói tai, trả lời bằng một thứ giọng uể oải khi nhìn thấy một số lạ hoắc trên màn hình:

– A lô, ai thế ạ?

Đầu bên kia im lặng, tựa như một người lịch lãm đang chơi trò ú tim với một kẻ miệng vẫn còn đang ngáp như lấy được. An cáu kỉnh tăng vọt thanh âm giọng nói đến tận trên quãng La hai nhịp nữa:

– Này này, bảo cho mà biết, nếu rảnh rỗi không có việc gì làm vào cái giờ này thì tốt hơn hết lần sau bấm số 1080 gặp mấy em tư vấn tình cảm nhé, đừng có bấm vào cái số này nữa.

Đứt chừng hai giây. Đầu bên kia nhẹ nhàng:

– Trước khi bấm cho anh, em cũng định gọi đến cái số anh vừa nhắc.

An giật mình, choàng bật dậy khỏi tấm chăn, mắt mở to kinh ngạc:

– Vân à! Anh xin lỗi. Có chuyện gì vậy?

Đầu kia ngập ngừng:

– Vâng. À… ừm… vâng. Em… đang ở gần ngõ Tạm Thương, anh có… đến đây bây giờ được không?

Cái giọng ươn ướt như bị hai hộp giấy ăn chẹn vào thanh quản đấy làm giấc ngủ cách đó vài phút của An như trôi tuột về một trăm năm trước. Nó trả lời nhanh:

– Được. Em ở nguyên đó chờ anh. Chừng mười lăm phút nữa anh sẽ đến.

2.

An và Vân là gì của nhau nhỉ? Yêu thì chắc chắn đến… năm mươi phần trăm là không phải, thực tình đến An cũng còn nghĩ mình chưa sẵn sàng cho chuyện đó. Bạn bè thì không phải, nửa vì những cảm thông xuyên thấu, nửa vì cái dựa nhẹ vào một bờ vai, chẳng ai trong hai đứa muốn người kia là bạn, điều này cũng chắc chắn đến năm mươi phần trăm! Cụ tỉ hóa những cảm xúc không giới hạn thành một thứ gọi được bằng tên là điều ai cũng muốn nhưng không ai làm được.

An quen Vân trong một lần nó lên trường Ngoại thương xem cuộc thi miss của trường. Nó nhìn thấy Vân ở một góc gần cửa ra vào phía sau sân khấu, đang ngồi khóc. Giữa đêm dạ hội ồn ào và hào hứng, không ai chú ý đến một cô bé với chiếc váy dài trắng muốt đang ngồi khoanh hai tay trên đầu gối, nước mắt lã chã rơi, trông Vân lúc đó như một cô mèo giữa buổi đại tiệc của những phù thủy đang bay lượn xung quanh. An bối rối, nó ngồi xuống cạnh cô mèo, rút túi giấy ăn trong ba lô vì tình trạng nghẹt mũi tình cờ. Vân nhìn An lạ lẫm, đôi mắt tròn to, trong veo ngân ngấn nước, mí mắt sưng mọng:

– Anh là ai?

Câu hỏi kỳ quặc bất chợt làm An lúng túng, nó đưa tay gãi gãi lông mày, không biết trả lời sao cho phù hợp:

– À… à… tôi là… người đi xem!

Cô mèo rút một tờ giấy ăn lau dòng nước mắt ráo hoảnh:

– Vậy tại sao anh không xem đi, lại ra đây làm gì?

“Trời ạ! Hỏi thế có mà bằng đánh đố nhau.” An ậm ừ, vẻ tình cờ:

– Đây là lần đầu tôi đến đây, vì thế tôi đi loanh quanh xem trường này có gì hay không!

Cô mèo vẫn chưa thôi chất vấn:

– Vậy có gì hay không?

An nhún vai:

– Cũng không tệ. Bắt được một cô gái xinh đẹp đang khóc thút thít như chờ đợi một ông Bụt hiện ra đưa giấy ăn!

Cô mèo nhoẻn miệng:

– Em không phải cô gái xinh đẹp.

An nhìn đôi mắt mọng nước, nói vẻ hài hước:

– Vậy không lẽ em muốn nói là em rất xinh đẹp!

Cô mèo bật cười:

– Vậy ông Bụt cũng không hỏi tại sao cô – gái –
rất – xinh – đẹp lại khóc ư?

An mỉm cười:

– Không, mẹ ông Bụt dạy không được tò mò chuyện người khác!

3.

Nhớ lại chuyện đó, An cứ tủm tỉm cười. Ngay bây giờ, cái cảnh Bụt – mèo hai năm trước lại y hệt, lần này giữa phố. An dừng xe, Vân đang ngồi khóc trước một trạm điện thoại công cộng ngay sát lề đường, mặc kệ những người qua đường ngó lại vẻ kinh ngạc. Như thường lệ, An không hỏi, mặc dù những việc Vân làm vẫn khiến tim nó rụng ra. An tiến lại gần cởi chiếc áo lạnh màu ô liu khoác lên vai Vân. Nó nhìn Vân một lúc:

– Em ăn gì chưa?

Vân không trả lời, nhìn An bằng con mắt buồn rầu thất vọng, tựa như người thủy thủ sau nhiều ngày lăn lộn trên đại dương phát hiện ra kho báu mình hằng tìm kiếm chỉ là một hạt ngọc nhỏ xíu bằng móng chân út. An cầm tay Vân:

– Nín đi. Anh đưa em đến một nơi, em có thể thoải mái khóc to, thậm chí hét lên mà không sợ ai nghe thấy.

Vân leo lên xe, giấu mặt vào lưng An. Dù không nhìn thấy, nhưng An biết Vân đang thổn thức, thậm chí người cô run lên, chắc không phải vì lạnh. Hai người không nói gì suốt đoạn đường. An phóng xe lên gần công viên nước Hồ Tây, dừng ở đoạn hồ sen, sáng sớm, trời lại lạnh ngắt, đoạn đường vào công viên nước vắng tanh. Hai đứa ngồi xuống. An rút thuốc ra. Từ trong chiếc áo rét to sụ An khoác cho Vân, cô cất tiếng, khản đặc nhưng rành rọt chậm rãi:

– Anh đừng hút thuốc.

An mỉm cười, cất bao thuốc đi, bắt buộc phải làm một việc gì đấy để mang lại cảm giác hài lòng cho người khác không phải là điều An thích, nhưng Vân tựa hồ thứ gì đó khó chống đỡ lại được, như sáng nay cũng vậy, cô là người duy nhất dứt An ra khỏi chăn ấm được khi nó mới chỉ chui vào chừng nửa giấc…

Hai đứa ngồi cách nhau khoảng một gang tay, lặng lẽ. Mùi cỏ ướt dịu dàng. Mùi của mưa còn đọng lại ở những vành lá. Vân thở mệt nhọc, sau những dòng nước mắt chảy ra, cô đã trấn tĩnh lại. Một lúc lâu, Vân lên tiếng:

– An, sau khi ra trường, anh định làm gì?

An chống hai tay, ngả ra sau:

– Có lẽ anh sẽ về tòa soạn làm, anh thích công việc ở đó. Nó hợp với tính cách tự do của anh. Và ít nhất, anh được viết thật nhiều.

Vân im lặng. Những làn gió thoảng qua mát rượi, tưởng như từng ngọn cỏ dưới chân tung lên, không gian rộng lớn hút lại trong hồ sen xanh mượt mà.

– Anh biết không, còn em từng nghĩ, sau khi ra trường em sẽ trở thành một người dịch sách, em rất thích đọc những tác phẩm văn học của những thế kỷ trước. Đó là một ước mơ xa xôi từ khi còn nhỏ, khi được bố đọc cho nghe những câu chuyện cổ tích…

Vân chợt ngừng lại. An im lặng. Nó đã mơ hồ đoán được vấn đề xảy đến với Vân. Bố mẹ Vân đã ly dị vì những bất hòa không che giấu được từ khi cô còn học trung học, những tan vỡ thầm kín trong gia đình tác động nhiều đến tâm hồn mỏng mảnh của cô gái nhạy cảm. Vân chọn sống với bố, không phải vì yêu ai hơn trong bố và mẹ. Chỉ đơn giản là vì một người đàn ông sống một mình sẽ khó khăn hơn. Thi thoảng mẹ vẫn đến thăm. Vân càng đau đớn hơn khi chứng kiến sự gượng gạo của một tình yêu đã hết. Dù cả hai người đều thương con, nhưng không ai muốn níu giữ những gì đã không còn…

– Bố em sẽ lấy vợ. Bố nói thế, mới thôi… Em đã tưởng tượng ra điều ấy, nhưng khi nó xảy đến, em vẫn hụt hẫng. Cảm tưởng như suốt những năm vừa rồi mình đang rơi tự do, còn bây giờ, như đã chạm xuống đáy vực sâu. Đau nhói… Khi đủ cảm thông được vì sao bố mẹ ly dị, em chịu đựng, bình tâm. Nhưng tận sâu đáy lòng, vẫn mong như truyện cổ tích, bố mẹ sẽ quay lại. Giờ thì không, chắc chắn không…

An cầm nhẹ lấy tay Vân, lần đầu tiên từ suốt khoảng thời gian quen nhau. Lặng đi rất lâu. Vân không khóc nữa, đôi môi lạnh ngắt nhỏ bé chỉ hơi run lên, cô quay sang An, cười nhẹ:

– Em sẽ không sao đâu. Sẽ không buồn nữa, vì em biết không có ai sai cả. Em chỉ muốn khóc một lần thật nhiều cho vơi đi tất cả. Điều cần đến cũng sẽ đến, phải không anh?

An gật đầu:

– Chúng ta đều đã đủ lớn cho những suy nghĩ cần thiết. Nếu em vẫn còn tình yêu với mơ ước của riêng em, đừng để ai phá vỡ, dù đó là người từng gây dựng ước mơ ấy nơi em… Ngọn cỏ tuy mềm nhưng rất vững chãi chống đỡ trước gió. Em cũng hãy như thế! Cố gắng lên.

Vân dựa vào vai An, đôi tay mềm mại siết chặt. Giờ An đã biết giữa nó và Vân là gì. Đó là khi người này mệt mỏi, sẽ nghĩ đến người kia đầu tiên, và khi người kia cần, người này sẽ xuất hiện bên cạnh, chỉ vì một bờ vai. Chỉ như thế, mà là tất cả…

Từ phía xa của bầu trời xanh nhạt, những làn mây gợn lên, báo một ngày sẽ có mưa. Những cơn mưa bao giờ cũng xóa đi nhiều thứ và xoa dịu nhiều thứ. Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường. Không ai cất tiếng, nhưng một bản nhạc dịu dàng vang lên trong cả hai đứa. “Hãy nói mình yêu nhau… hãy ôm chặt lấy anh, cho nỗi buồn nhẹ vơi…”