Hủ nữ ga ga – Chương 12.1

RỒNG ĐEN

 

Nghe thấy tiếng cửa đóng “rầm” một tiếng phía sau, tôi lấy lại ý thức, co rúm người dựa vào tường.

Chắc không phải chứ? Sếp tổng năm nay đã bốn mươi tuổi đầu rồi, tuy nói là làm “bố” tôi thì có hơi khoa trương một chút, nhưng làm chú thì tuyệt đối không vấn đề gì. Ông ta không nên có suy nghĩ gì với đứa trẻ như tôi mới đúng chứ?

Tôi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng ngay ngắn, nói thật lòng: “Lưu tổng, tôi đến lấy máy ảnh, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi”.

Sếp tổng nghe thấy thế cũng gật đầu như đúng rồi. “Chuyện đó không sao cả. Tiểu Bạch, hôm nay tôi cố tình đến đây để đợi cô, là có chuyện muốn nói với cô.”

Mặt tôi chảy dài ra, rốt cuộc là có chuyện gì mà sếp tổng phải đích thân đến khách sạn đợi tôi, lại trùng hợp thế này, Nhậm Hàn vừa hay lại sai tôi về phòng lấy máy ảnh, cứ cảm thấy có gì đó khác lạ. Tôi vừa trầm tư, vừa không thể ngăn lại các dòng tin tức lớn đang chạy qua trong não. “Một cô gái vô danh bị lừa đi công tác, ông chủ nửa đêm đột nhập vào khách sạn cưỡng bức”, “Một anh chàng đẹp trai bị tiền mê hoặc đã câu kết với cấp trên dụ dỗ lừa thiếu nữ”.

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt. “Lưu tổng, có việc gì ngày mai đến công ty hẵng nói, bây giờ tôi thực sự muộn rồi.” Nói xong tôi co chân muốn chạy, nói thì chậm làm thì nhanh, sếp tổng bước nhanh như tên, quay người nhào vào, tôi đã bị rơi vào móng vuốt của cường bạo rồi.

“A, Lưu tổng, tôi không làm chuyện kia đâu.”

“Tuy tôi muốn thăng chức, muốn sớm trả được tiền, nhưng tôi thực sự không muốn làm chuyện đó.”

“Lưu tổng, ông tha cho tôi đi, tôi ngoài việc thối mồm, thối chân ra còn thối cả tay nữa, tuyệt không thể so sánh được với Xán Xán và Slime của phòng Phóng viên, mỹ nữ Tiểu Chí của phòng Hành chính, nghe nói gần đây cô ấy đang đòi ly hôn, lúc này ông có thể xen vào, nhất định sẽ chiếm được. Tôi… tôi thực sự không thích hợp với việc bị gạ tình đâu.”

Nếu như lúc mà sếp tổng sắp bổ vào người tôi, tôi còn ôm rất nhiều hoang tưởng. Bây giờ thì tôi đã thất vọng hoàn toàn rồi. Thật không ngờ, sếp tổng bình thường áo mũ chỉnh tề, đạo mạo lại là một tên đại cầm thú, hu… hu.

Tôi đang sợ đến mức nói lăng nhăng cuội, thì giọng của sếp tổng đáng thương hơi run run truyền đến: “Bạch Ngưng, cô có gì cứ từ từ mà nói, đừng cào mặt tôi”.

“Tôi chỉ muốn nói với cô về chuyện của Nhậm Hàn, không hề muốn gạ tình cô, cô có thể thả cánh tay tôi ra trước không, cô sắp cào rách tay tôi rồi… Còn nữa, cô đang giẫm lên chân tôi đấy.”

Nghe thấy câu này, tôi mới đột ngột phát hiện ra tư thế của tôi với sếp tổng. Hình như rất giống đại khái… đích xác là tôi có ưu thế hơn. Vào giờ phút này, sếp tổng chỉ bám vào cánh tay tôi, mà tôi giẫm cả chân lên người ông ta, một móng vuốt để trên mặt, một móng vuốt bấu chặt cánh tay ông ta.

Trên mặt sếp tổng đáng thương đã xuất hiện rất nhiều vết cào, chân cũng có vài vết.

Bỏ sếp tổng ra, tôi xoa mũi ngượng ngùng cười. “Xin lỗi, tôi hơi căng thẳng.”

Lưu tổng thầm oán than, trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng như muốn nói: “Nếu như xin lỗi mà có tác dụng, vậy còn cần cảnh sát làm gì”. “Thanh niên bây giờ thật là kích động quá, khoa trương quá!”

Tôi im lặng, việc này cũng không thể hoàn toàn trách tôi được. Ai bảo sếp không chịu nói rõ ràng chứ, vừa đến đã động tay động chân! Tôi chuyển đề tài nói: “Lưu tổng, vừa rồi ông nói muốn nói chuyện gì đó của Nhậm phó tổng với tôi?”.

Sếp tổng vỗ vỗ đầu nói: “Cô không nói tí nữa thì tôi cũng quên mất chuyện chính” rồi dừng lại một lát, lấy lại thái độ bình thường, mặt cười gian xảo nói: “Tiểu Bạch à, chiều hôm nay tôi đã nghe được chút chuyện đang đồn đại ở công ty”.

Nghe đến đây, trái tim tôi vang lên những tiếng loảng xoảng.

Công ty… tin đồn… Không nhanh như vậy chứ? Đến sếp tổng cũng biết chuyện tôi cưỡng bức Nhậm Hàn rồi? Nếu thực sự là như vậy, chưa biết chừng vừa rồi, khi tôi lo lắng, căng thẳng đề phòng sếp tổng thì ông ấy cũng đang âm thầm đề phòng một đứa con gái háo sắc như tôi rồi.

Sếp tổng đi đến, vỗ vỗ vào vai tôi. “Quá trình thì tôi sẽ không hỏi cụ thể. Tôi chỉ hỏi cô, có phải là thật không?”

Tôi do dự cắn chặt răng, phủ nhận cũng không đúng mà thừa nhận cũng chẳng phải, trong phòng chỉ còn văng vẳng tiếng cười của sếp tổng.

Rất lâu sau, tôi nói: “Lưu tổng, sự việc cũng không khoa trương như lời đồn bên ngoài, tôi và Nhậm tổng, hì hì, chỉ là…” Từ ngữ không biểu đạt được suy nghĩ, tôi đang đắn đo xem phải dùng từ nào, thì sếp tổng đã nói chen vào: “Quá trình không quan trọng, quan trọng là, Bạch Ngưng, cô có thật sự nắm được Nhậm Hàn không?”.

Nhìn ánh mắt chờ đợi của sếp tổng, tôi chống cằm do dự. Ồ, dù gì công ty cũng đã đồn như vậy, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, việc xem GV lại không được để lộ ra ngoài, chẳng thà đã sai cứ để nó sai. Nghĩ đến đây, tôi mạnh dạn gật đầu.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s