Trúc mã là sói – Chương 4.4

Lúc đầu, tưởng phải một thời gian nữa mới có động tĩnh, không ngờ hôm nay tin đã lan đi.

Thấy Nhan Tiếu thẫn thờ, chị Vương tưởng rằng cô bị mình nói trúng tim đen, liền cười hê hê nói nhỏ: “Nhan Tiếu à, bọn chị đều biết hôm qua em và anh họ Trình Mỹ Giai đã gặp nhau. Yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên hả? Chính vì thế nên không thiết gì đến công việc nữa mà về nhà làm bà nội trợ à?”.

Nghe vậy, Nhan Tiếu mới biết chuyện đã được đồn thổi rất xa rồi. Cô há hốc miệng định giải thích nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, cuối cùng đành phải cười trừ coi như là câu trả lời.

Chưa đầy nửa ngày, thông tin “Nhan Tiếu – thư ký văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị chuẩn bị nghỉ việc” đã từ “câu được cậu con rể rùa vàng” được nâng lên thành “yêu anh họ Trình Mỹ Giai ngay từ cái nhìn đầu tiên”.

Nhìn những đôi mắt hấp háy thích săn tin vỉa hè của đồng nghiệp, Nhan Tiếu cảm thấy vô cùng áp lực, chút tình cảm lưu luyến cuối cùng với công ty cũng đã tan thành mây khói. Những lời đồn đại nói nhiều cũng trở thành chân lý, câu nói này thực sự chí lý.

——-Tôi là dải phân cách “ngọn nguồn của tin vỉa hè”———-

Giờ uống trà chiều, Nhan Tiếu bị ông Trình gọi vào phòng làm việc để nói chuyện. Hai người đã hiểu hết mọi vấn đề, nhưng vẫn giả vờ đóng kịch. Trước tiên, Nhan Tiếu tỏ lòng cảm kích với công ty, với chủ tịch Trình trong hai năm qua, cảm ơn ông đã cho mình cơ hội học hỏi, sau đó mới khéo léo nêu ra những khó khăn mắc phải trong công việc, cộng với việc sau khi đã làm việc hơn hai năm mới phát hiện ra công việc văn thư không phải là nghề cô yêu thích, trong bối cảnh sự phát triển của công ty không song hành với quy hoạch phát triển nghề nghiệp của cá nhân, cô đành phải xin nghỉ việc.

Ông Trình tay chống cằm cũng giả vờ nghe rất chăm chú. Sau khi đưa ra một số ý kiến về tình hình công việc của Nhan Tiếu, hai người bắt tay nhau nói lời tạm biệt. Nhan Tiếu đồng ý sau khi công ty tìm được người mới tiếp quản công việc của mình thì mới xin nghỉ hẳn, ông Trình còn ghi số điện thoại cá nhân cho Nhan Tiếu, nói nếu sau này có khó khăn gì có thể quay lại gặp ông.

Sau khi ra khỏi phòng làm việc của Trình Khởi Hằng, Nhan Tiếu thở dài vẻ chán nản. Một là than thở cho sự thất bại của mình, ông ta còn không thèm giả vờ giữ cô lại. Hai là than vì tương lai không biết phải làm thế nào, thực ra cô biết tìm việc không hề đơn giản.

Đầu óc rối bời như mớ bòng bong, Nhan Tiếu quay về bàn làm việc của mình, các đồng nghiệp xung quanh đã sang phòng nghỉ uống trà, chẳng còn ai. Nhan Tiếu nhìn điện thoại di động, thấy có ba cuộc gọi nhỡ, hai tin nhắn, là của hai người: Văn Dịch và Trình Mỹ Giai.

Nhan Tiếu không buồn quan tâm đến Văn Dịch mà chỉ gọi cho Trình Mỹ Giai. Sau ba hồi chuồng, nghe thấy đầu máy bên kia vang lên giọng nói có phần uể oải của chị mãnh: “Ca cải lương với ba chị về rồi à?”.

————- Tôi là dải phân cách “ca cải lương”———–

Tranh thủ giờ nghỉ uống trà chiều chưa kết thúc, Nhan Tiếu mò sang quán cà phê đối diện tòa nhà mà cô làm việc để gặp nữ vương. Khi đến nơi, quả nhiên cô nhìn thấy Trình Mỹ Giai đang ngồi trên sofa cạnh cửa sổ, vừa tắm nắng rất khoan khoái, vừa thưởng thức cà phê, không hề tỏ ra buồn chán trước chuyện vừa bị thất tình.

Sau khi cất tiếng chào Trình Mỹ Giai, rồi ngồi phịch xuống, Nhan Tiếu đã bị nhìn một lượt từ đầu xuống chân, nhìn cho đến khi cô sởn hết gai ốc, chị mãnh mới cười nói: “Sao mặt mày ủ rũ thế kia?”.

Nhan Tiếu thở dài, liên tục gặp chuyện xui xẻo như vậy, không rầu rĩ sao được: “Chị Mỹ Giai, có phải chị muốn hỏi em tại sao lại xin nghỉ việc không?”.

Nghe thấy vậy, Trình Mỹ Giai liền lắc đầu một cách thích thú, ngả người trên chiếc sofa mềm mại nói: “Không, em rất thông minh. Xin nghỉ việc là quyết định sáng suốt, ít nhất là lúc này, ba chị còn có chút gì đó lưu luyến em. Nếu sớm muộn cũng phải đi thì tội gì phải đợi đến lúc cả hai nhìn nhau phát ngấy mới dứt áo ra đi?”.

Nhan Tiếu gật đầu, đang ngạc nhiên vì nữ vương từ trước đến nay vốn rất thanh cao cũng biết biểu dương người khác thì thấy Trình Mỹ Giai nhấp một ngụm cà phê nói tiếp: “Nhưng Kiro nói đúng, thái quá bất cập. Nghe nói từ nhỏ đến lớn em rất thông minh, có thể đọc lướt mà không quên, được mọi người ca ngợi là “thư viện di động”, rồi còn là sinh viên xuất sắc của học viện, là môn đồ ruột của giáo sư…”. Nói đến đây, Trình Mỹ Giai liền nhún vai, nói vẻ nuối tiếc: “Ai ngờ một cô gái có chỉ số IQ cao như vậy, chỉ số EQ lại là số âm. Đáng tiếc thật”.

“…” Nhan Tiếu vừa ngạc nhiên vừa bất lực, nét mặt tỏ rõ vẻ sửng sốt, không biết phải phản ứng thế nào. Ngạc nhiên là vì cô chưa bao giờ kể những chuyện ở trường cho mọi người trong công ty nghe, Trình Mỹ Giai lại dễ dàng moi được từ miệng yêu nghiệt như vậy. Bất lực là vì lại có thêm một người nữa đánh giá cô “chỉ số IQ rất cao, chỉ số EQ lại là số âm”. Điều này… rốt cuộc nên mừng hay
nên vui?

Nói xong, Trình Mỹ Giai mới như sực nhớ ra điều gì đó liền vỗ đầu: “À, đúng rồi! Kiro có kể cho em nghe chuyện cậu ấy ở Mỹ không? Cậu ấy…”.

Chưa nói dứt lời, Nhan Tiếu đã bực bội ngắt lời chị mãnh: “Em không hào hứng với những chuyện đó lắm”. Gã trúc mã này vớ vẩn thật. Mặc dù lần nào cãi nhau với hắn ta, mình cũng đều lấy những chuyện mất mặt hồi nhỏ ra uy hiếp hắn, nhưng chẳng lần nào kể xấu hắn. Còn hắn thì giỏi lắm, để lấy lòng nữ vương đại nhân mà kể hết chuyện ngày xưa của cô cho người ta nghe.

Thấy Nhan Tiếu đột nhiên nổi cáu, Trình Mỹ Giai bĩu môi cười đầy ẩn ý. Mặc dù ngốc, nhưng Nhan Tiếu rất ít khi tỏ ra cáu kỉnh trước mặt người lạ. Đây là lần đầu tiên cô ngắt lời nữ vương Mỹ Giai, người được mệnh danh là hét ra lửa. Nhìn khuôn mặt hiện rõ hai chữ “ủ rũ” của Nhan Tiếu, Trình Mỹ Giai không kìm được liền nhếch mép, nói rất thờ ơ: “Cũng phải, những điều này cậu ấy tự nói với em sẽ hay hơn”.

Nhan Tiếu cau mày, cô rất ghét giọng điệu lấp lửng kiểu đó: “Em chả buồn nghe hắn ta nói”.

Trình Mỹ Giai xòe tay ra, xé một tờ giấy note trên bàn với vẻ mặt rất bất cần, viết ra một dãy số đưa cho Nhan Tiếu nói: “Trở về chủ đề chính nhé, đây là cái chị nợ em”.

“Hả?” Nhan Tiếu nhìn dãy số nữ vương đưa với vẻ thắc mắc, lẽ nào… nữ vương gọi cô ra gấp như vậy là để đưa cái này cho cô ư?

Trình Mỹ Giai nói: “Chị ghét nhất là phải nợ nần người khác, chị cảm ơn em vì đã giúp chị thấy được bản chất của gã Tề Gia Minh, có qua thì phải có lại, chị vẫn còn nợ em một vụ mối lái nữa”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu thẫn thờ, linh cảm số điện thoại này có thể là… Nhan Tiếu còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng Trình Mỹ Giai: “Việc có thể tìm từ từ, còn chồng thì không thể từ từ được, để lỡ là mất. Chị đã giải thích rõ với anh họ chị rồi, mặc dù anh ấy kể chuyện cười hơi tồi, nhưng chắc chắn là người đàn ông tốt, có thể gửi gắm cả cuộc đời, em có thể thử xem”.

Nói xong, không đợi Nhan Tiếu tiếp lời, Trình Mỹ Giai đã vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền. Nhan Tiếu cầm số điện thoại mà toát hết mồ hôi hột, định giải thích nhưng không biết phải nói thế nào, mãi cho đến khi Trình Mỹ Giai trả tiền, đứng dậy chuẩn bị ra về, cô mới nghiến răng nói: “Chị Mỹ Giai, em cảm ơn ý tốt của
chị, nhưng…”.

“Không nhưng nhị gì nữa!” Trình Mỹ Giai ngắt lời Nhan Tiếu, giơ tay lên xem đồng hồ nói: “Em cứ về chuẩn bị đi, chị đã nói với anh ấy là sau một tiếng em hết giờ làm việc, anh ấy sẽ lái xe đến đón em”.

Miệng Nhan Tiếu tròn vo như chữ O, đến khi Trình Mỹ Giai đi xa, cô vẫn không thể nào trở về được với thực tại. Đang bần thần thì nhạc chuông của bài Chú ngựa Thảo Nê lại cất lên. Nhan Tiếu nghe máy trong trạng thái mồ hôi chảy ròng ròng, nghe thấy đầu bên kia yêu nghiệt quát lớn, giọng rất hống hách: “Nói em là heo có lẽ hạ thấp họ nhà heo quá! Sao em ngốc vậy? Đi làm mà còn quên ví, gọi điện thoại cho em, em không chịu nghe… Đần quá! Lát nữa tan sở anh sẽ đến đón em! À, không phải em nói phải thu dọn phòng làm việc và mang hết vật dụng cá nhân về đó sao? Thế này nhé, lát nữa anh sẽ lên phòng đón em. Đợi ở
đó nhé!”.

Một hồi lâu, lâu đến mức bên tai Nhan Tiếu vọng lại tiếng “tút… tút”, cô gái có chỉ số IQ cao nhưng chỉ số EQ thấp mới trở về được với thực tại, mắt trợn tròn la lớn: “Gì cơ? Cậu cũng đến hả? Đừng đến… hic hic…”.

Cái gọi là giẫm chân lên hai thuyền sớm muộn gì thuyền cũng lật. Tiếu Tiếu, chúng tôi mặc niệm cho nàng. ╮(╯_╰)╭

 

Advertisements

[Picture] Nhật thực – Một góc độ khác cho tình yêu

Bạn đã từng nghĩ mình sẽ được nhận một chiếc nhẫn từ người mà mình yêu thương nhất? Nhưng bạn đã từng bất ngờ đến xúc động vì những chiếc nhẫn độc đáo như thế này chưa? Tưởng như tình yêu ấy đã nhận được sự chứng giám của trời đất vậy. Để giây phút tuyệt vời ấy trở thành mãi mãi :X:X:X Hãy cùng Amun ngắm nhìn món quà của thiên nhiên này nhé, hãy nhìn từ một góc độ khác cho tình yêu ^^

P/S: Có ai giống ad nhìn thấy mấy cái nhẫn kim cương không nhỉ? :”>

By Amunbooks Posted in Relax~

Đồng lang cộng hôn – Chương 7.1

Chương 7

Nụ hôn đầu đời

Đúng sáu giờ, An Dĩ Phong đi vào nhà hàng Hồng Lâm, cô đã ngồi đó đợi hắn.

“Thuần… em thật đúng hẹn.”

Hắn nhìn cô với ánh mắt đầy sức hút. Cô cúi đầu né tránh ánh mắt ấy.

“Nói đi.”

“Món bò bít tết ở đây khá ngon, em thử đi.”

“Anh còn vòng vèo quanh co, thì tôi sẽ tố cáo anh vì tội cản trở người thi thành công vụ đấy.”

“Lại còn có cả tội đấy nữa à? Ở bên em, anh được mở mang rất nhiều điều. Hóa ra thích em cũng là phạm tội, mời em đi ăn cũng là phạm tội! Em nói thẳng cho anh biết là anh yêu em thì anh sẽ bị phạt bao nhiêu năm tù?”

Cô uống cốc nước mát đặt trước mặt, ngón tay xoay xoay chiếc cốc thủy tinh còn đọng những giọt nước bên trên.

“Tôi muốn một đĩa bò bít tết tiêu đen tái.”

Suốt bữa ăn, hắn nói đủ thứ chuyện trên đời, còn cô chuyên tâm với món bò bít tết.

“Thuần, em nói gì đi.”

“Chúng ta không phải là người ở cùng một thế giới.”

“Mẹ kiếp!” Lại là câu đó, hắn cố kiềm chế để không chửi thề tục tĩu.

“Em ở thế giới nào? Sao Hỏa à?”

“Ngồi phi thuyền bảy tháng mới có thể đến được Sao Hỏa đấy.” Cô ngước mắt nhìn hắn. “Cảnh sát và sát thủ…”

“Ai bảo em anh là sát thủ? Anh và sát thủ khác nhau, sát thủ vì tiền.”

“Thế còn anh giết người vì cái gì?”

An Dĩ Phong ngây người, nhìn bộ cảnh phục trên người cô, hắn thấy tim mình đau nhói. Hắn từng một lần bị dao đâm, nhưng cũng không đau như lúc này.

Rất lâu sau, hắn mới nói: “Em hãy tin anh đi… Anh là một người tốt và biết chấp hành luật pháp”.

Cô cười mỉa mai: “Tôi nghe nói dân xã hội đen đều biết một câu: Thà tin An Dĩ Phong không giết người, còn hơn là tin Hàn Trạc Thần nói lời yêu đương với phụ nữ”.

“Thế em có biết xã hội đen còn có một câu khác
nữa không?”

Cô cúi xuống, cầm chiếc cốc lấm tấm những giọt nước lạnh. “Hàn Trạc Thần không giết người, thì An Dĩ Phong không chạm vào phụ nữ”.

… Nếu cô không biết, tại sao lại bị câu: “Anh thích em!” của hắn làm cho xao động.

Cô cầm cốc nước lạnh trước mặt uống một hơi để làm nguội lạnh trái tim đang nóng lên. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, lạnh lùng cảnh cáo người đàn ông đang tán hươu tán vượn trước mặt mình: “An Dĩ Phong! Lần này tôi không tố cáo anh tội cản trở người thi hành công vụ, sau này nếu có tin tức gì, anh không cần thông báo với tôi đâu”.

Hắn vội nắm lấy tay cô. Cô liền vùng tay ra và bước nhanh ra khỏi nhà hàng.

Tư Đồ Thuần vừa vẫy một chiếc taxi, chuẩn bị lên xe thì hắn đuổi theo, giữ lấy cửa xe nói: “Đợi đã!”.

Cô bất thình lình huých mạnh khuỷu tay vào bả vai hắn.

“Cái cô này…” An Dĩ Phong cắn răng. “An Dĩ Phong này mà nhận lời giúp người khác thì không bao giờ nuốt lời.”

“Vậy tốt, anh nói đi.”

Cô quay người bốn mươi lăm độ, ngửa mặt lên nhìn hắn. Cô cũng không muốn cứ phải ngẩng lên nhìn hắn
như thế.

“Trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí cả, thông tin quan trọng thế này, em cũng phải trả chút phí truyền tin chứ?”

“Không vấn đề gì.”

Cô liền lấy ví tiền trong túi ra, có vài trăm, rồi nhét thẳng vào tay hắn: “Tôi có từng đó, mật khẩu thẻ tín dụng là sáu số 1, nhưng không còn tiền”.

Hắn nhìn ví tiền của cô, nhếch mép nói: “Số tiền mà anh vừa trả còn nhiều hơn từng này. Cảnh sát nghèo thế sao?”.

“Tôi vừa trả một năm tiền thuê nhà, lại còn mua…” Cô dừng lại không nói tiếp, lấy lại ví tiền. “Đương nhiên là tôi không có nhiều tiền như sát thủ bọn anh được.”

“Nếu không có tiền thì lấy thân báo đáp cũng được.”

“Anh!” Nhìn ánh mắt đầy ham muốn của hắn lại hướng xuống phía ngực mình, cô liền đấm vào cặp mắt đáng ghét ấy. Lần này hắn đã kịp phòng ngự, nhanh như cắt hắn đỡ được tay cô, đồng thời trước khi cô kịp kéo tay ra, hắn dùng hai ngón tay giữ chặt rồi mở cả bàn tay, ôm gọn nắm đấm của cô.

“Buổi chiều em không nóng tính thế này.”

“Buổi chiều ở phòng thẩm vấn…”

“Sao em lại biến hóa khôn lường như vậy, rốt cuộc thì con người nào mới thực sự là em?”

“Con người nào mới thực sự là tôi, anh không cần biết, tôi biết anh thực sự như thế nào là đủ rồi.”

“Trong mắt em, anh là người thế nào?”

“Hồ sơ của anh, tôi mất cả đêm để xem! Toàn bộ đều là giết người!”

Hắn nhìn cô, ánh mắt mơ màng như say.

“Tại sao lại phải xem cả một đêm…”

Cô bối rối cúi mặt xuống.

Cửa hàng băng đĩa gần đó đang mở bài hát của Lưu Đức Hoa.

Tình yêu của tôi, không thể giấu được, mặc cho sự sắp đặt vô tình của thế giới. Tôi không sợ đau đớn, không sợ thất bại, chỉ sợ cố gắng thêm nữa nhưng vẫn không được gì…

Tất nhiên là cô không nói cho hắn biết, đêm hôm đó, cô đã xem những bức ảnh nạn nhân hàng trăm lần, xem cho đến lúc nhiệt huyết của những rung động đầu đời bị đóng băng lại, xem cho đến lúc hoóc môn yêu của cô không còn nữa, xem cho đến lúc cô chắc chắn rằng cô sẽ không yêu hắn, không thể yêu hắn!

Thời gian để yêu – Tháng 2

Thứ Tư
Ngày 02.02.2011

Cua

Tôi đi công tác ở nơi có biển, mang về
nhà biết bao nhiêu là tôm cua tươi sống. Vợ tôi làm một mâm cơm chiều toàn là những món bổ dưỡng chế biến từ cua. Mọi người ăn rất ngon lành, trừ bố.

Bố tôi chỉ làm vài muỗng cơm rồi lặng lẽ ra một góc ngồi uống rượu. Tôi nghĩ là ông đang có chuyện buồn gì đó nên mới thế!

Tối, tôi xuống nhà uống nước, thấy ông đang nấu mì gói ăn. Tôi hỏi:

– Sao chiều bố không ăn cua với tụi con? Bố giận gì con à?

Bố tôi cười buồn:

– Miệng bố chỉ còn có ba cái răng nhai được…

Thứ Bảy
Ngày 12.02.2011

Ngón tay giữa

Anh đã là một người đàn ông đeo nhẫn cưới. Em cũng biết điều đó. Anh và em đến với nhau, chưa bao giờ cả hai nói về vợ anh, nhưng trách nhiệm và mặc cảm tội lỗi vẫn đè nặng lên vai của hai đứa.

Một hôm, em cầm bàn tay anh lên. Chiếc nhẫn cưới anh đã tinh ý giấu đi mỗi khi gặp em để em không phải buồn. Em lặng lẽ lấy một chiếc nhẫn khác từ trong túi của em đeo vào ngón tay giữa của anh. Anh ngạc nhiên nói: “Chẳng ai đeo nhẫn cho người yêu ở ngón tay này hết em ạ!”.

Em cười buồn: “Em phải đeo vào ngón tay giữa, vì ngón áp út anh phải đeo nhẫn của chị ấy rồi…”.