Mãi mãi là bao xa – Chương 3.7

Trịnh Minh Hạo bắt chước giọng của Bồ Đề Lão Tổ trong Tây Du Ký, nói: “Chờ đến một ngày, ngươi sẽ phát hiện ra rằng mình đã yêu người mà ngươi ghét, tình cảm ấy mới thực sự mãnh liệt”.

Cô cũng nói bằng giọng cảm khái như vậy: “Yêu một người mà mình ghét không đáng sợ, yêu một người như Dương Lam Hàng mới là điều đáng sợ!”.

“Vì sao?”

“Vì rằng ông ta là một kẻ tự cao tự đại, tưởng mình là giỏi.”

Trịnh Minh Hạo cười, lắc đầu, rồi cúi xuống đọc cuốn giới thiệu tuyển sinh của Lăng Lăng. “Theo thông lệ, trước khi chọn đề tài, em nên đến gặp ông ấy để bàn bạc đã.”

“Nhất định phải gặp ông ấy sao?” Không hiểu sao, vừa nghe nói đến phải gặp Dương Lam Hàng, Lăng Lăng đã cảm thấy rất căng thẳng, tim cứ thắt lại.

“Đi nào, để anh đưa em tới khoa Vật liệu.” Nói xong, Minh Hạo kéo cánh tay Lăng Lăng, lôi cô đứng dậy khỏi ghế rồi đi thẳng tới khoa Vật liệu, giúp cô tra số phòng làm việc của Dương Lam Hàng.

Anh giục cô: “Mau lên, tiện thể hỏi xem môn chuyên ngành của ông ấy có trọng điểm không”.

“Thế còn anh?”

“Anh sẽ chờ em ở cổng!”

Dọc đường đi, Lăng Lăng căng thẳng tới mức tim đập dồn dập, khi tới trước cửa phòng làm việc của Dương Lam Hàng, cô chỉ gõ cửa một tiếng, mong rằng anh không có trong phòng, nhưng đáng tiếc từ bên trong ngay lập tức vọng ra một giọng nói nhẹ nhàng: “Mời vào”.

Lăng Lăng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ngó khắp phòng.

Một bóng người cao đứng bên cửa sổ. Dương Lam Hàng cầm một chiếc cốc sứ màu trắng ngà, nghiêng người nhìn qua cửa sổ. Không biết có gì đang thu hút mà Dương Lam Hàng rất chăm chú, mi mắt cụp xuống, môi hé mở, mắt nhìn xuống phía dưới tòa nhà.

Ánh nắng giữa trưa chiếu qua chiếc cửa sổ lật màu trắng tinh khiết, hắt ánh sáng lên người đang đứng bên cửa sổ tạo thành những tia hào quang xung quanh, làm nổi bật dáng vẻ thâm trầm, suy tư của người ấy.

Lăng Lăng bất giác dời ánh mắt đi nơi khác, thầm nghĩ: một người đàn ông có khí chất tới mức ánh nắng rực rỡ cũng trở thành thứ làm nền, thật là tội lỗi!

“Thưa thầy…” Lăng Lăng bước vào phòng, chào với vẻ cung kính. “Chào thầy ạ!”

Dương Lam Hàng lặng lẽ nhìn cô. Còn cô, mãi không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy đôi giày của người ấy thuộc loại chất liệu tốt, bóng loáng.

Một làn gió mùa thu luồn qua khe cửa sổ làm đám giấy tờ trên bàn xào xạc… Ngoài tiếng động đó ra, trong phòng rất yên tĩnh, tới mức nghe rõ cả tiếng thở của hai người.

Đến khi đôi chân đã mỏi, Lăng Lăng lén nhìn Dương Lam Hàng vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp lên tiếng, cô quyết định tự giới thiệu: “Em tên là Bạch Lăng Lăng”.

“Tôi biết rồi!” Người ấy cử động một cách cứng nhắc, đặt chiếc cốc trong tay xuống, tiện tay lấy một tờ giấy ăn lau vệt nước bắn lên tay, dù đã lau sạch rồi nhưng vẫn cứ cúi đầu lau mãi…

Lăng Lăng thầm nghĩ: đúng là mắc bệnh sạch quá mức!

“Em xin lỗi vì đã quấy quả, em…” Trong tình huống bình thường, lẽ ra cô phải nói: “… bảo em tới…”, nhưng cô nghĩ một hồi lâu mà không biết phải xưng hô như thế nào, vì ngoài nickname, cô không biết gì về người ấy.

Thấy cô ngắc ngứ, Dương Lam Hàng liền tiếp lời cô: “Có phải là về chuyện đăng ký thi cao học không?”.

Cô ngây người một lúc, tò mò nhìn khuôn mặt không có vẻ gì là soi mói. Không biết đề tài luận văn thạc sĩ của cô có nên nghiên cứu về chất liệu đã tạo ra bộ óc chưa cần hỏi cũng đã biết của người thầy này không nhỉ?

“Mời ngồi.” Người ấy chỉ vào chiếc ghế xa lông, chờ cô ngồi xuống, mới kéo ghế ngồi đối diện với cô, đến cả tư thế ngồi cũng rất tao nhã. “Vì sao em lại chọn tôi làm giáo viên hướng dẫn cho em?”

“Vì mọi người đều nói thầy là một người tốt, giỏi về học thuật.”

Người ấy bật cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười thuần khiết, trong sáng hơn cả trẻ thơ.

“Cảm ơn sự đánh giá cao của em.”

Lăng Lăng cũng mỉm cười, nụ cười trong sáng, đáng yêu hơn cả người ấy. “Em nói thật mà!”

Xin hãy tha thứ cho cô, vì từ nhỏ cô đã là học sinh Ba tốt, kính trọng thầy cô và người lớn.

Tất nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là cô sẽ không ngu ngốc tới mức nói với người sẽ làm thầy giáo hướng dẫn cho cô rằng: Vì thầy biến thái, tôi ghét thầy! Nhưng ngoài thầy ra chẳng có ai muốn hướng dẫn cho tôi!

Dương Lam Hàng gập ngón tay chạm lên môi để che giấu nụ cười, nhưng đôi mắt anh lại toát lên vẻ rạng rỡ. “Thế mà tôi cứ nghĩ rằng em sẽ có thành kiến với tôi, nên tôi định giới thiệu em sang tổ của thầy Chu.”

“Sao cơ?” Nụ cười của cô bỗng trở nên cứng nhắc, nghe nói thầy Chu là người nổi tiếng hiền lành và tốt bụng trong khoa Vật liệu.

Bây giờ đổi lại liệu có kịp không? Nhưng hình như không kịp nữa rồi! Cố nén nỗi ân hận trong lòng, Lăng Lăng nói với vẻ quyết tâm: “Không cần đâu ạ, được thầy giúp đỡ chắc em sẽ học thêm được nhiều điều hơn”.

“Nếu đã vậy, em hãy đăng ký vào chuyên ngành vật liệu đi, còn môn chuyên ngành chọn loại một.”

“Vâng, em hiểu rồi, cảm ơn thầy.”

“Ôn đến đâu rồi? Có khó khăn gì không?”

Cô vừa định đứng lên rời đi, nghe thấy câu hỏi đó, mới nhớ đến mục đích chính của mình. “Có một chút… Trước đây em không theo học chuyên ngành này, môn chuyên ngành đối với em rất khó…” Vừa nói, Lăng Lăng vừa đưa mắt quan sát vẻ mặt của Dương Lam Hàng, nhưng bắt gặp vẻ nghiêm túc của anh, những câu định nói lập tức giữ lại trong lòng.

“Đề thi năm nay quả là có phần khó.” Dương Lam Hàng nói, rồi lấy ba tờ giấy trên bàn đưa cho cô. Lăng Lăng tò mò liếc nhìn một cái, trên đó là những dòng chữ ngay ngắn về đề bài, đáp án và lời phân tích.

Không lẽ cô được đưa vượt không gian?! Những thứ đó hơi giống với đề thi.

“Đây là đề ôn tập, em hãy mang về xem, có điểm gì khó hiểu thì cứ hỏi tôi, bất cứ lúc nào.” Rồi anh trịnh trọng bổ sung một câu: “Không được hỏi người khác”.

Để khẳng định lại suy đoán của mình, Lăng Lăng hỏi khéo: “Em chỉ cần ôn những phần này là có thể đối phó được với kỳ thi ạ?”.

Dương Lam Hàng nhìn cô, mắt ánh lên màu của đóa uất kim hương, trong đôi tròng mắt màu đen ẩn chứa màu tím thẫm. “Với năm nay, như thế có lẽ là đủ rồi…”

Lăng Lăng cảm thấy một dòng máu nóng dâng trào lên đỉnh đầu, bàn tay cầm mấy tờ có nội dung ôn thi cứ run bần bật. Cô vừa phấn khởi vừa bàng hoàng vì những “tài liệu cơ mật” ấy. Cô nhìn Dương Lam Hàng, chân tay luống cuống, còn Dương Lam Hàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy màu tím thẫm trong ánh nhìn chợt lóe lên từ đôi mắt đen láy của anh, và cũng là lần đầu tiên cô hiểu được… Dương Lam Hàng là người rất khó hiểu!

Lăng Lăng hồi hộp cất mấy tờ ôn tập, đứng dậy. “Vậy em xin phép về đây ạ, em không làm mất thời gian của thầy nữa.”

“Chờ một chút.” Khi cô vừa bước tới cửa, Dương Lam Hàng gọi cô đứng lại. “Áp lực của lần thi cao học này rất lớn phải không?”

“Cũng tương đối ạ.”

Anh nhìn cô, do dự một lát rồi nói: “Em… gầy đi nhiều so với hôm bảo vệ luận văn tốt nghiệp”.

Lăng Lăng không kịp nghĩ ra từ ngữ nào để ứng phó. Cô ngượng ngùng đưa tay sờ lên hai má đang nóng bừng, đúng là cô đã gầy đi nhiều.

“Đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, kết quả thi chỉ cần qua giới hạn quy định của nhà trường là được rồi…. Dù không qua được cũng đừng quá lo, trong khoa còn có mấy chỉ tiêu thạc sĩ công trình, tôi sẽ đề nghị giúp em.”

“Vâng!” Cô càng không có lời nào để đáp lại, nghĩ một hồi lâu, mới nặn ra được một câu: “Em chào thầy!”.

“Về nhé.” Anh mở cửa giúp cô với vẻ lịch lãm, rồi tiễn cô ra cửa.

Cô bước tới cửa cầu thang, chuẩn bị bước xuống, đưa mắt liếc nhìn lại thì thấy Dương Lam Hàng vẫn đứng ở cửa nhìn theo cô.

Lăng Lăng không sao hiểu được những lời nói và việc làm lạ lùng của Dương Lam Hàng. Mải suy nghĩ, cô quên mất dưới chân là bậc thang, nên bước hụt… may mà kịp nắm lấy tay vịn cầu thang, mới không bị ngã.

Vì vậy, trong lý do cô ghét có thêm một điều: lời nói và hành động không thể nào hiểu được!

 

Advertisements

5 comments on “Mãi mãi là bao xa – Chương 3.7

  1. amun ơi, mình thấy trên mạng truyện này Happy Ending mà, sao mua về lại là Sad Ending thế này >”< mà nghe em họ mình bảo có tập 2 :-/ tập 2 của mãi mãi là bao xa đã xuất bản chưa và tên truyện là gì vậy???

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s