Kế hoạch hủ nữ – Chương 5

Chu Tiểu Bạch thở hổn hển sau khi leo lên tầng bốn mươi, sấp ngửa mở cửa xông vào, tính nghỉ ngơi một chút thì thấy ngay cảnh khiến bạn hưng phấn không sao kìm được: Mặc Duy Chính đang “nói chuyện” với trưởng phòng quảng cáo, tay trưởng phòng thuê Chu Tiểu Bạch vì thể lực hồi đầu. Trong mắt Chu Tiểu Bạch, ông ta luôn nhìn nhân viên nam X thèm khát giờ lại phải cúi đầu nghe Mặc Duy Chính răn dạy khiến bạn sốc toàn tập. Xưa nay bạn vẫn xem trọng vị niên thượng công[1] này, không ngờ hôm nay cung cúc một dạng nhược thụ[2], không thốt được một lời. Mặc Duy Chính lúc này khí thế dọa người, toàn thân tỏa ra hào quang ngời sáng của cường công[3]. Dù trưởng phòng đã là ông chú ngoài bốn mươi bụng bia phưỡn ra, còn Mặc Duy Chính trẻ tuổi đẹp trai cao lớn, nhưng vẫn là hai người, bạn Bạch nhìn đã thấy hoa mắt chóng mặt rồi…

“Lời vàng ý ngọc” đang tuôn, Mặc Duy Chính bỗng cảm nhận được một loại ánh mắt rất đặc biệt, liếc một cái thấy ngay ánh mắt rạng ngời của Chu Tiểu Bạch. Không ổn rồi… Mặc Duy Chính lòng thầm kêu khổ, hắn thừa hiểu “thâm ý” trong ánh nhìn đó!

“Vậy… Cứ thế đi… Ông cứ vậy mà làm!” Mặc Duy Chính cấp tốc hạ màn.

“Cái… Cái này?…” Trưởng phòng chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, hoang mang hỏi lại.

Khóe miệng Chu Tiểu Bạch tự nhiên cong lên, ánh mắt quái dị, còn ôm miệng cười khúc khích: “Ha ha ha ha…” Thật hài hòa quá đi mất!

“Chuyện này làm không xong, ông cũng không cần ở đây nữa!” Mặc Duy Chính, sắc mặt tối sầm, quát.

“Vâng… vâng…” Trưởng phòng đáng thương đột nhiên bị mắng như tát nước vào mặt, vội vàng bỏ chạy.

Mặc Duy Chính quay sang nhìn Chu Tiểu Bạch vẫn đang cười: “Còn chưa chịu đi làm việc?”

“Vâng…” Chu Tiểu Bạch thỏa mãn cắn môi, ý tứ sâu xa liếc nhìn Mặc Duy Chính. “Tổng giám đốc ơi… Anh thật có uy quá đi!” Vừa nói bạn vừa nhăn nhở trở về chỗ ngồi, không ngờ tổng giám đốc lại rất có tiềm lực về phương diện này. Bạch ta thoáng nhìn bộ dạng đờ ra của tổng giám đốc, lòng nghĩ, tổng công đại nhân, anh đúng là cổ phiếu tiềm năng, Tiểu Bạch tôi nhất định phải nhanh tay mua cho bằng được!

Trên mạng MSN…

Bạn Bạch: Mình sửa lại, anh ta không phải đế vương công, mà là tổng công!

Bạn Nhã: Thì tính sao?

Bạn Bạch: Sao trăng gì nữa, đã tiến được một bước rồi, đúng là mặt hàng tiềm năng…

Bạn Hề: Vậy đợi anh ta thành cong đi, đúng rồi… cho mình xem tổng công bộ dáng thế nào, coi như rửa mắt…

Bạn Bạch: … Mình không có…

Bạn Nhã: Cậu là đồ ngốc à? Không có không có gì chứ! Cậu xem máy ảnh trên điện thoại là mắt mèo chắc!

Bạn Bạch: Mình biết rồi…

Tổng công ơi tổng công!… Bạn Bạch liếc nhìn Mặc Duy Chính đang xem văn kiện. Anh để chúng tôi thưởng thức cho đã nhé!

Chu Tiểu Bạch bèn lén moi di động ra quay chụp Mặc Duy Chính một hồi, có điều dù cô nàng nghĩ mình đã rất bí mật, nhưng Mặc Duy Chính quả thực rất nhạy cảm: “Cô đang làm gì đấy?”

Tay Chu Tiểu Bạch còn cầm nguyên điện thoại đang quay dở: “Tôi…đang tự chụp, làm kỷ niệm ấy mà…”

Mặc Duy Chính lạnh lùng liếc bạn một cái: “Ống kính để ngược kìa…”

“A…” Chu Tiểu Bạch gật đầu, xoay ống kính vốn đang chĩa vào Mặc Duy Chính hướng lại phía mình, tươi cười làm dáng như đang chụp hình tự sướng. Mặc Duy Chính thấy vậy rất thỏa mãn, khẽ gật đầu: “Cười lên nhìn không đến nỗi tệ…” Suy nghĩ bất ngờ này khiến hắn có cảm giác vô cùng khó hiểu, chẳng qua năm thì mười họa cô nàng mới làm được một chuyện “giống như” con gái mà hắn đã hài lòng đến thế? Quả là vô duyên vô cớ đến lạ lùng…

Chu Tiểu Bạch đắc ý chuyển ảnh của Mặc Duy Chính vào máy tính, định gửi cho bè lũ tòng phạm, tiếc là MSN không gửi được ảnh…

Bạn Bạch: Không gửi được rồi…

Bạn Nhã: Heo ngốc… Post lên diễn đàn là được rồi…

Dưới sự chỉ đạo của Cố Nhã, Chu Tiểu Bạch lập tức đem ảnh post lên diễn đàn, sau đó là cả một đám người lên đó ngắm nghía, bình phẩm…

Bạn Nhã: Đúng là cao cấp, cao cấp, đúng là tổng công, không sai vào đâu được…

Bạn Hề: (Sờ cằm) Công rất tuyệt…

Bạn XX: Mau bẻ hắn cong đi… Mình chờ mỏi mắt!

Xem hết lượt đến trang 10, đột nhiên thấy xuất hiện rất nhiều nick lạ, Bạch ta kinh ngạc: “Có vẻ không ít người xem thì phải…”

Bạn XX: Quá bình thường, trên diễn đàn lúc nào cũng rất đông người…

Bạn Nhã: Không thể nào, nhiều như vậy…

Bạn Bạch: Hình như mình gây họa rồi…

Bạch ta vừa phát hiện dường như thiên hạ rất có hứng thú với Mặc Duy Chính, ai vào xem cũng đều hỏi công hay thụ… Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch chợt nhớ đây là trang web tụ tập toàn gay cùng hủ nữ, bèn len lén quay lại nhìn Mặc Duy Chính đang chăm chú phê duyệt văn kiện, rồi nhìn một lô một lốc tin nhắn của gay hỏi số điện thoại của hắn đầy màn hình, yên lặng đóng trình duyệt…

Có đôi khi, vờ như cái gì cũng không biết chính là một loại nghệ thuật.

 

Ba ngày sau.

Chu Tiểu Bạch lại bị ép phải rời chỗ ngồi ấm áp của bạn, cái đệm khêu gợi của bạn, máy tính của bạn, GV của bạn, giây phút chia ly chỉ biết sụt sịt qua màn nước mắt: “Lưu luyến đầy cõi lòng mà khó nói làm sao…”

Mặc Duy Chính đứng ngoài cửa tức giận nói: “Chẳng qua là đi công tác thôi! Sao phiền phức thế?… Mau mau cái chân lên!”

Chu Tiểu Bạch lườm cho Mặc Duy Chính một cái: “Người đâu mà vô tình…”

Mặc Duy Chính đi đằng trước, mặt nặng như chì, chân mày nhăn tít, chùng xuống vẻ buồn nản, bản thân xuống cấp đến độ phải cùng con người như thế này đi công tác, thật quá thê thảm! Có điều nhớ tới Tiểu Bạch hôm đó còn biết chụp hình “tự sướng”, chí ít vẫn còn có chút giống với những nhân viên nữ bình thường trong công ty, không đến nỗi bất trị…

Mang theo tâm trạng như vậy, Mặc Duy Chính cùng Chu Tiểu Bạch, một trước một sau lên máy bay, không khí cũng tạm gọi là hòa hợp cho đến khi máy bay cất cánh, hai người ngồi trước Mặc Duy Chính và Chu Tiểu Bạch một hàng ghế bắt đầu trò chuyện.

“Dạo này cậu kiếm được anh nào khá khẩm không?”

“Làm gì có chứ, hôm nọ xuất hiện một chàng tuyệt hảo, tiếc là trừ post ảnh lên, chẳng để lại thông tin gì hết…”

Người đang nói là hai gã đàn ông, Mặc Duy Chính ngỡ mình nghe không ra tai, hơi nghiêng đầu liền thấy Chu Tiểu Bạch cười ám muội, dán mắt vào sau lưng băng ghế trước, khóe miệng hắn lập tức giật giật, là đồng loại của cô ta sao?

Trong lúc này, hai người phía trước vẫn say sưa bàn luận…

“Có chuyện đấy à? Sao mình không biết nhỉ?”

“Hả? Sao cậu lại không biết? Hàng tuyển đấy, ảnh đã post cả lên diễn đàn Chinh Hữu, thế mà chẳng nói lời nào!”

“Hay là người khác bày trò đùa…”

“Sao lại thế được, là tự chụp, chụp rất đẹp nữa…”

“Vậy thì chắc là xấu hổ rồi.”

“Mình nhắm anh ta rồi, sau này trở lại diễn đàn nhất định phải tìm mới được, mình còn in cả ảnh ra đây này.”

“Cho mình xem nào…”

Chu Tiểu Bạch cũng không bỏ lỡ dịp này, thò đầu lên xem, chỉ lạ là không hiểu sao xem xong, Bạch ta liền có vẻ khốn quẫn thấy rõ…

Mặc Duy Chính nhìn Bạch ta chớp mắt thu người về chỗ cũ, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”

“Không có gì…” Chu Tiểu Bạch nghĩ điệu cười của mình thật quá giả dối. “Không có gì, thấy xấu quá nên thất vọng ấy mà.”

Bạn vừa nói xong, hai người phía trước lập tức quay đầu kháng nghị: “Nói gì vậy!” Nói xong, họ liền giơ ảnh lên chứng minh. “Xấu chỗ nào chứ!”

Sau đó… Mặc Duy Chính cũng khốn quẫn…

Chu Tiểu Bạch nghĩ, may mà đây là máy bay, bằng không, tổng giám đốc nhất định nắm cổ bạn vứt ra ngoài. Sếp tổng hóa ra rất lý trí, chỉ trừ lúc hai vị gay quay về phía “người thật” Mặc Duy Chính nói “ngôn ngữ nội bộ” của bọn họ, hắn tái mặt mà ra sức bóp chết bạn, may mà bị tiếp viên hàng không ngăn lại nên bất thành, không biết đây có tính là một loại “có lý trí” không…

[1] Vị công lớn tuổi.

[2] Bạn thụ yếu ớt.

[3] Bạn công mạnh mẽ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s