Mãi mãi là bao xa – Chương 3.7

Trịnh Minh Hạo bắt chước giọng của Bồ Đề Lão Tổ trong Tây Du Ký, nói: “Chờ đến một ngày, ngươi sẽ phát hiện ra rằng mình đã yêu người mà ngươi ghét, tình cảm ấy mới thực sự mãnh liệt”.

Cô cũng nói bằng giọng cảm khái như vậy: “Yêu một người mà mình ghét không đáng sợ, yêu một người như Dương Lam Hàng mới là điều đáng sợ!”.

“Vì sao?”

“Vì rằng ông ta là một kẻ tự cao tự đại, tưởng mình là giỏi.”

Trịnh Minh Hạo cười, lắc đầu, rồi cúi xuống đọc cuốn giới thiệu tuyển sinh của Lăng Lăng. “Theo thông lệ, trước khi chọn đề tài, em nên đến gặp ông ấy để bàn bạc đã.”

“Nhất định phải gặp ông ấy sao?” Không hiểu sao, vừa nghe nói đến phải gặp Dương Lam Hàng, Lăng Lăng đã cảm thấy rất căng thẳng, tim cứ thắt lại.

“Đi nào, để anh đưa em tới khoa Vật liệu.” Nói xong, Minh Hạo kéo cánh tay Lăng Lăng, lôi cô đứng dậy khỏi ghế rồi đi thẳng tới khoa Vật liệu, giúp cô tra số phòng làm việc của Dương Lam Hàng.

Anh giục cô: “Mau lên, tiện thể hỏi xem môn chuyên ngành của ông ấy có trọng điểm không”.

“Thế còn anh?”

“Anh sẽ chờ em ở cổng!”

Dọc đường đi, Lăng Lăng căng thẳng tới mức tim đập dồn dập, khi tới trước cửa phòng làm việc của Dương Lam Hàng, cô chỉ gõ cửa một tiếng, mong rằng anh không có trong phòng, nhưng đáng tiếc từ bên trong ngay lập tức vọng ra một giọng nói nhẹ nhàng: “Mời vào”.

Lăng Lăng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ngó khắp phòng.

Một bóng người cao đứng bên cửa sổ. Dương Lam Hàng cầm một chiếc cốc sứ màu trắng ngà, nghiêng người nhìn qua cửa sổ. Không biết có gì đang thu hút mà Dương Lam Hàng rất chăm chú, mi mắt cụp xuống, môi hé mở, mắt nhìn xuống phía dưới tòa nhà.

Ánh nắng giữa trưa chiếu qua chiếc cửa sổ lật màu trắng tinh khiết, hắt ánh sáng lên người đang đứng bên cửa sổ tạo thành những tia hào quang xung quanh, làm nổi bật dáng vẻ thâm trầm, suy tư của người ấy.

Lăng Lăng bất giác dời ánh mắt đi nơi khác, thầm nghĩ: một người đàn ông có khí chất tới mức ánh nắng rực rỡ cũng trở thành thứ làm nền, thật là tội lỗi!

“Thưa thầy…” Lăng Lăng bước vào phòng, chào với vẻ cung kính. “Chào thầy ạ!”

Dương Lam Hàng lặng lẽ nhìn cô. Còn cô, mãi không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy đôi giày của người ấy thuộc loại chất liệu tốt, bóng loáng.

Một làn gió mùa thu luồn qua khe cửa sổ làm đám giấy tờ trên bàn xào xạc… Ngoài tiếng động đó ra, trong phòng rất yên tĩnh, tới mức nghe rõ cả tiếng thở của hai người.

Đến khi đôi chân đã mỏi, Lăng Lăng lén nhìn Dương Lam Hàng vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp lên tiếng, cô quyết định tự giới thiệu: “Em tên là Bạch Lăng Lăng”.

“Tôi biết rồi!” Người ấy cử động một cách cứng nhắc, đặt chiếc cốc trong tay xuống, tiện tay lấy một tờ giấy ăn lau vệt nước bắn lên tay, dù đã lau sạch rồi nhưng vẫn cứ cúi đầu lau mãi…

Lăng Lăng thầm nghĩ: đúng là mắc bệnh sạch quá mức!

“Em xin lỗi vì đã quấy quả, em…” Trong tình huống bình thường, lẽ ra cô phải nói: “… bảo em tới…”, nhưng cô nghĩ một hồi lâu mà không biết phải xưng hô như thế nào, vì ngoài nickname, cô không biết gì về người ấy.

Thấy cô ngắc ngứ, Dương Lam Hàng liền tiếp lời cô: “Có phải là về chuyện đăng ký thi cao học không?”.

Cô ngây người một lúc, tò mò nhìn khuôn mặt không có vẻ gì là soi mói. Không biết đề tài luận văn thạc sĩ của cô có nên nghiên cứu về chất liệu đã tạo ra bộ óc chưa cần hỏi cũng đã biết của người thầy này không nhỉ?

“Mời ngồi.” Người ấy chỉ vào chiếc ghế xa lông, chờ cô ngồi xuống, mới kéo ghế ngồi đối diện với cô, đến cả tư thế ngồi cũng rất tao nhã. “Vì sao em lại chọn tôi làm giáo viên hướng dẫn cho em?”

“Vì mọi người đều nói thầy là một người tốt, giỏi về học thuật.”

Người ấy bật cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười thuần khiết, trong sáng hơn cả trẻ thơ.

“Cảm ơn sự đánh giá cao của em.”

Lăng Lăng cũng mỉm cười, nụ cười trong sáng, đáng yêu hơn cả người ấy. “Em nói thật mà!”

Xin hãy tha thứ cho cô, vì từ nhỏ cô đã là học sinh Ba tốt, kính trọng thầy cô và người lớn.

Tất nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là cô sẽ không ngu ngốc tới mức nói với người sẽ làm thầy giáo hướng dẫn cho cô rằng: Vì thầy biến thái, tôi ghét thầy! Nhưng ngoài thầy ra chẳng có ai muốn hướng dẫn cho tôi!

Dương Lam Hàng gập ngón tay chạm lên môi để che giấu nụ cười, nhưng đôi mắt anh lại toát lên vẻ rạng rỡ. “Thế mà tôi cứ nghĩ rằng em sẽ có thành kiến với tôi, nên tôi định giới thiệu em sang tổ của thầy Chu.”

“Sao cơ?” Nụ cười của cô bỗng trở nên cứng nhắc, nghe nói thầy Chu là người nổi tiếng hiền lành và tốt bụng trong khoa Vật liệu.

Bây giờ đổi lại liệu có kịp không? Nhưng hình như không kịp nữa rồi! Cố nén nỗi ân hận trong lòng, Lăng Lăng nói với vẻ quyết tâm: “Không cần đâu ạ, được thầy giúp đỡ chắc em sẽ học thêm được nhiều điều hơn”.

“Nếu đã vậy, em hãy đăng ký vào chuyên ngành vật liệu đi, còn môn chuyên ngành chọn loại một.”

“Vâng, em hiểu rồi, cảm ơn thầy.”

“Ôn đến đâu rồi? Có khó khăn gì không?”

Cô vừa định đứng lên rời đi, nghe thấy câu hỏi đó, mới nhớ đến mục đích chính của mình. “Có một chút… Trước đây em không theo học chuyên ngành này, môn chuyên ngành đối với em rất khó…” Vừa nói, Lăng Lăng vừa đưa mắt quan sát vẻ mặt của Dương Lam Hàng, nhưng bắt gặp vẻ nghiêm túc của anh, những câu định nói lập tức giữ lại trong lòng.

“Đề thi năm nay quả là có phần khó.” Dương Lam Hàng nói, rồi lấy ba tờ giấy trên bàn đưa cho cô. Lăng Lăng tò mò liếc nhìn một cái, trên đó là những dòng chữ ngay ngắn về đề bài, đáp án và lời phân tích.

Không lẽ cô được đưa vượt không gian?! Những thứ đó hơi giống với đề thi.

“Đây là đề ôn tập, em hãy mang về xem, có điểm gì khó hiểu thì cứ hỏi tôi, bất cứ lúc nào.” Rồi anh trịnh trọng bổ sung một câu: “Không được hỏi người khác”.

Để khẳng định lại suy đoán của mình, Lăng Lăng hỏi khéo: “Em chỉ cần ôn những phần này là có thể đối phó được với kỳ thi ạ?”.

Dương Lam Hàng nhìn cô, mắt ánh lên màu của đóa uất kim hương, trong đôi tròng mắt màu đen ẩn chứa màu tím thẫm. “Với năm nay, như thế có lẽ là đủ rồi…”

Lăng Lăng cảm thấy một dòng máu nóng dâng trào lên đỉnh đầu, bàn tay cầm mấy tờ có nội dung ôn thi cứ run bần bật. Cô vừa phấn khởi vừa bàng hoàng vì những “tài liệu cơ mật” ấy. Cô nhìn Dương Lam Hàng, chân tay luống cuống, còn Dương Lam Hàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy màu tím thẫm trong ánh nhìn chợt lóe lên từ đôi mắt đen láy của anh, và cũng là lần đầu tiên cô hiểu được… Dương Lam Hàng là người rất khó hiểu!

Lăng Lăng hồi hộp cất mấy tờ ôn tập, đứng dậy. “Vậy em xin phép về đây ạ, em không làm mất thời gian của thầy nữa.”

“Chờ một chút.” Khi cô vừa bước tới cửa, Dương Lam Hàng gọi cô đứng lại. “Áp lực của lần thi cao học này rất lớn phải không?”

“Cũng tương đối ạ.”

Anh nhìn cô, do dự một lát rồi nói: “Em… gầy đi nhiều so với hôm bảo vệ luận văn tốt nghiệp”.

Lăng Lăng không kịp nghĩ ra từ ngữ nào để ứng phó. Cô ngượng ngùng đưa tay sờ lên hai má đang nóng bừng, đúng là cô đã gầy đi nhiều.

“Đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, kết quả thi chỉ cần qua giới hạn quy định của nhà trường là được rồi…. Dù không qua được cũng đừng quá lo, trong khoa còn có mấy chỉ tiêu thạc sĩ công trình, tôi sẽ đề nghị giúp em.”

“Vâng!” Cô càng không có lời nào để đáp lại, nghĩ một hồi lâu, mới nặn ra được một câu: “Em chào thầy!”.

“Về nhé.” Anh mở cửa giúp cô với vẻ lịch lãm, rồi tiễn cô ra cửa.

Cô bước tới cửa cầu thang, chuẩn bị bước xuống, đưa mắt liếc nhìn lại thì thấy Dương Lam Hàng vẫn đứng ở cửa nhìn theo cô.

Lăng Lăng không sao hiểu được những lời nói và việc làm lạ lùng của Dương Lam Hàng. Mải suy nghĩ, cô quên mất dưới chân là bậc thang, nên bước hụt… may mà kịp nắm lấy tay vịn cầu thang, mới không bị ngã.

Vì vậy, trong lý do cô ghét có thêm một điều: lời nói và hành động không thể nào hiểu được!

 

Hủ nữ ga ga – Chương 11.2

Xẩm tối, 5 giờ 58 phút 03 giây.

Tôi đứng trước cửa khách sạn Kempinski, lắc lư trong gió.

Sờ điện thoại xác nhận lại tin nhắn của Nhậm Hàn: “6 giờ, tầng ba, khách sạn Kempinski”. Không sai, chính là chỗ này, 6 giờ. Nhưng vấn đề là, anh ta muốn làm gì?

Hai giờ đồng hồ trước, đúng lúc Nhậm Hàn hẹn tôi đến khách sạn dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, tôi chỉ cho rằng anh ta đang trừng phạt vì tội tôi không chịu ngoan ngoãn đi đến phòng làm việc của anh ta, nhưng tôi có nghĩ thế nào cũng chẳng thể nghĩ được, anh ta sẽ gửi tin nhắn xác nhận lại thời gian và địa điểm cho tôi như thế này.

Một người đàn ông độc thân gửi tin nhắn như thế này cho một người phụ nữ độc thân, thực sự khiến tôi thấy có gì đó mờ ám. Đứng trước cửa khách sạn Kempinski, tôi đứng rất lâu mà không cách nào bước chân vào được. Một nghìn lẻ một giả thiết, Nhậm núi băng muốn làm gì?

Muốn nói rõ về chuyện lấy cắp tư liệu? Hình như đến quán cà phê thì hơn.

Ăn cơm, gây dựng quan hệ, mua chuộc lòng người? Hình như đến nhà hàng thì hơn.

Trong không gian riêng tư có phòng, có giường của khách sạn… Lẽ nào Nhậm Hàn thực sự định gạ tình tôi?

Tôi kinh hãi nghĩ đến tính khả thi của việc bị gạ tình, tôi ôm lấy ngực, tự kiêu về cỡ B của mình, run lẩy bẩy đi vào thang máy. Nếu như, tôi nói là nếu như… Nhậm Hàn thực sự gạ tình tôi, tôi có cần ra tay hạ thủ trước khi anh ta định chiếm đoạt… để phản công, rồi lật ngược tình thế chiếm đoạt lại anh ta?

Nhưng mà “gạ tình”, từ này là dùng cho trường hợp cấp trên đối với cấp dưới, vậy cấp dưới đối với cấp trên gọi là gì?

Những suy nghĩ trong đầu tôi rối như mớ bòng bong. Tôi đang cắn móng tay không biết làm gì thì thang máy kêu “ting” một tiếng, đến tầng ba rồi. Tôi ngẩng đầu nhìn, người cứng đờ ra.

Chân tôi bước trên tấm thảm đỏ tươi mềm mại hoa lệ, những chiếc khăn trải bàn trắng như tuyết in hình hoa văn tao nhã. Tại cửa lớn nhân viên lễ tân đứng khoanh tay lịch sự. Hoa lệ phú quý, khắp cả đại sảnh là những chiếc bàn kiểu Tây sang trọng và rượu sâm panh, còn có những nhân viên phục vụ mặc âu phục xinh xắn đứng ở cửa, trước cửa phòng lớn có một tấm biển ghi:

“Buổi lễ ra mắt và nếm thử loại rượu sâm panh XX của tập đoàn XX”.

Sự thực cho thấy vừa rồi tôi đã nghĩ hoàn toàn sai lệch, tại mình quá đa tình rồi. Nhậm Hàn gọi tôi đến… có thể là bảo tôi đại diện tạp chí tham dự bữa tiệc này.

Quả nhiên, ở bên này tôi còn đang đứng ngây ra, ở bên kia Nhậm đại phó tổng đang lịch sự, nhã nhặn rẽ cả đám người, đi đến trước mặt tôi, nhưng lời lẽ vẫn như được ngâm trong tủ lạnh: “Cô đến muộn một phút, phạt năm mươi tệ”.

Tôi ngước nhìn khuôn mặt vô cùng anh tuấn của Nhậm Hàn mà muốn đạp cho anh ta một cái thật mạnh, rồi hưởng thụ tiếng thét thảm thiết của anh ta trước mặt những vị khách tao nhã. Công ty quy định, tham dự tiệc rượu của khách hàng, không được đến muộn, nếu không sẽ bị phạt tiền. Đây không phải và vấn đề, vấn đề là… Nhậm đại phó tổng, trong tin nhắn anh có nói với tôi là sẽ phải tham gia bữa tiệc sao?

Tôi còn chưa kịp giải thích, nhìn vào đám người đang nhỏ tiếng bình luận, liền ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, lời còn chưa ra khỏi miệng Nhậm Hàn đã lừ mắt nhìn tôi. “Không trang điểm, không mặc lễ phục trong bữa tiệc của khách hàng là việc vô cùng thiếu tôn trọng, theo như quy định phạt bốn trăm tệ.”

Sẽ phải sống sao đây? Trừ đi khoản tiền một nghìn năm trăm tệ trả cho “Hoàng Thế Nhân” Nhậm Hàn hằng tháng, tôi chỉ còn thừa lại năm trăm tệ để sống qua ngày. Nhưng vừa rồi chỉ trong vòng một phút, Nhậm đại phó tổng lại chẳng nể tình nghĩa trừ của tôi bốn trăm năm mươi tệ, thế là tôi chỉ còn thừa đúng năm mươi tệ để mua hai mươi gói mì ăn liền.

Thật là… tốt quá!

Tôi nắm chặt tay, cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng cũng buông câu hỏi lớn nhất trong lòng: “Nhậm tổng, nếu như tôi nhớ không nhầm, tham gia bữa tiệc là việc của phòng Phóng viên, phòng Biên tập chúng tôi bắt đầu phải tham gia hoạt động này cùng với anh từ lúc nào vậy?”. Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ? Lão Đại của bọn tôi rõ ràng là trưởng phòng Biên tập Lý Tử Nho, cứ coi như chức vụ của Nhậm Hàn anh cao hơn nữa, nhưng tùy tiện dùng người của phòng khác, có phải là hơi quá đáng quá không?

“Người của phòng Phóng viên đều chết… đều bận cả
rồi sao?”

Nghe thấy lời của tôi, Nhậm Hàn cười một tiếng, lắc lắc cốc rượu trong tay nói rất thản nhiên: “Cô cho rằng tôi muốn đi với cô?”. Nói xong, tiện tay vứt cho tôi một tấm thẻ từ nói: “Phòng 305, máy ảnh và sổ ghi chép ở trong đó, sáu giờ ba mươi bữa tiệc chính thức bắt đầu, ghi chép cho tốt, hiểu không?”.

Tôi lườm một cái, rồi đi vào phòng lấy máy ảnh. Hiểu, đương nhiên là hiểu. Nghĩ lại lúc đầu mới vào công ty, hễ nghe nói chỗ nào có cơm ăn, mở tiệc, phải đến khách sạn năm sao, thì một trợ lý biên tập nhỏ nhoi như tôi sẽ cảm thấy vô cùng vui sướng. Nhưng mà, sau nửa năm, tôi đã cảm nhận được sâu sắc một đạo lý: Tham dự bữa tiệc, nghe có vẻ vẻ vang, thực ra vô cùng nhàm chán.

Thứ nhất, một nhân viên nhỏ bé như tôi tham dự bữa tiệc, chắc chắn là đi cùng vị phó tổng hay sếp tổng nào đó. Nói dễ nghe một chút chính là đi theo, nói khó nghe thì chính là bám đuôi. Theo sự hiểu biết của tôi đối với Nhậm đại phó tổng, việc uống rượu, tiếp khách đại khái là anh ta chẳng cần dùng đến tôi.

Cho nên tác dụng của tôi chỉ còn lại khả năng thứ hai: làm tôi tớ. Bạn có nhìn thấy những nhân viên tép riu cầm máy ảnh chạy lăng xăng sau các ông chủ trong những buổi phỏng vấn đưa tin không? Bạn thấy những ông chủ lớn sống chết đòi bản thảo của những tin đó không? Tất cả để là do đám tiểu binh tiểu tốt phía sau làm cả.

Cho nên mặc dù Nhậm đại phó tổng quên mất việc phải thông báo cho tôi đến khách sạn Kempinski để làm gì, sau đó thì vui vẻ chỉ trích tôi, nhưng vẫn vô cùng nhớ việc mang theo máy ảnh và sổ ghi chép, bởi vì, đó đều là sự chuẩn bị cho tôi.

Đến lúc đó anh ta cùng mấy vị lão tổng ngồi ăn ăn uống uống, nói nói cười cười ngắm nhìn xem hôm nay vị nào mặc đồ dự tiệc đẹp nhất, tôi thì phải vất vả chạy bên dưới khán đài chụp ảnh ghi chép. Ăn cơm? Thôi bỏ đi, lần nào sau khi bữa tiệc kết thúc mà tôi chẳng về nhà bổ sung cơm?

Tôi cảm thấy bi phẫn trong lòng, vừa đi tìm phòng, vừa quyết định tìm xem có gì có thể ăn tạm lót dạ không. Nhưng vẫn còn chưa kịp quẹt thẻ, cửa phòng 305 đã tự động mở ra. Trong phút chốc, người trong, ngoài phòng nhìn nhau.

“Lưu, Lưu tổng?” Thật không ngờ, một bữa tiệc nhỏ thế này mà đến cả sếp tổng cũng đích thân tới?

Sếp tổng thấy tôi, cười đến mức ngũ quan sắp nứt cả ra. Ông ta nhìn ngó ra phía ngoài cửa, xác định chắc chắn không có người phía sau rồi mới vội vàng kéo tôi nói: “Vào đi, tôi đợi cô lâu lắm rồi!”.

Không, không phải chứ?

Mẹ ơi, chị Tiêu Phù, Lão Đại, Xán Xán, Tiểu Duy, cứu tôi! Tôi nguyện bị Nhậm núi băng cưỡng bức một nghìn lần, cũng không muốn vị sếp tổng chiếm nửa lần đâu!

 

 

Kế hoạch hủ nữ – Chương 5

Chu Tiểu Bạch thở hổn hển sau khi leo lên tầng bốn mươi, sấp ngửa mở cửa xông vào, tính nghỉ ngơi một chút thì thấy ngay cảnh khiến bạn hưng phấn không sao kìm được: Mặc Duy Chính đang “nói chuyện” với trưởng phòng quảng cáo, tay trưởng phòng thuê Chu Tiểu Bạch vì thể lực hồi đầu. Trong mắt Chu Tiểu Bạch, ông ta luôn nhìn nhân viên nam X thèm khát giờ lại phải cúi đầu nghe Mặc Duy Chính răn dạy khiến bạn sốc toàn tập. Xưa nay bạn vẫn xem trọng vị niên thượng công[1] này, không ngờ hôm nay cung cúc một dạng nhược thụ[2], không thốt được một lời. Mặc Duy Chính lúc này khí thế dọa người, toàn thân tỏa ra hào quang ngời sáng của cường công[3]. Dù trưởng phòng đã là ông chú ngoài bốn mươi bụng bia phưỡn ra, còn Mặc Duy Chính trẻ tuổi đẹp trai cao lớn, nhưng vẫn là hai người, bạn Bạch nhìn đã thấy hoa mắt chóng mặt rồi…

“Lời vàng ý ngọc” đang tuôn, Mặc Duy Chính bỗng cảm nhận được một loại ánh mắt rất đặc biệt, liếc một cái thấy ngay ánh mắt rạng ngời của Chu Tiểu Bạch. Không ổn rồi… Mặc Duy Chính lòng thầm kêu khổ, hắn thừa hiểu “thâm ý” trong ánh nhìn đó!

“Vậy… Cứ thế đi… Ông cứ vậy mà làm!” Mặc Duy Chính cấp tốc hạ màn.

“Cái… Cái này?…” Trưởng phòng chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, hoang mang hỏi lại.

Khóe miệng Chu Tiểu Bạch tự nhiên cong lên, ánh mắt quái dị, còn ôm miệng cười khúc khích: “Ha ha ha ha…” Thật hài hòa quá đi mất!

“Chuyện này làm không xong, ông cũng không cần ở đây nữa!” Mặc Duy Chính, sắc mặt tối sầm, quát.

“Vâng… vâng…” Trưởng phòng đáng thương đột nhiên bị mắng như tát nước vào mặt, vội vàng bỏ chạy.

Mặc Duy Chính quay sang nhìn Chu Tiểu Bạch vẫn đang cười: “Còn chưa chịu đi làm việc?”

“Vâng…” Chu Tiểu Bạch thỏa mãn cắn môi, ý tứ sâu xa liếc nhìn Mặc Duy Chính. “Tổng giám đốc ơi… Anh thật có uy quá đi!” Vừa nói bạn vừa nhăn nhở trở về chỗ ngồi, không ngờ tổng giám đốc lại rất có tiềm lực về phương diện này. Bạch ta thoáng nhìn bộ dạng đờ ra của tổng giám đốc, lòng nghĩ, tổng công đại nhân, anh đúng là cổ phiếu tiềm năng, Tiểu Bạch tôi nhất định phải nhanh tay mua cho bằng được!

Trên mạng MSN…

Bạn Bạch: Mình sửa lại, anh ta không phải đế vương công, mà là tổng công!

Bạn Nhã: Thì tính sao?

Bạn Bạch: Sao trăng gì nữa, đã tiến được một bước rồi, đúng là mặt hàng tiềm năng…

Bạn Hề: Vậy đợi anh ta thành cong đi, đúng rồi… cho mình xem tổng công bộ dáng thế nào, coi như rửa mắt…

Bạn Bạch: … Mình không có…

Bạn Nhã: Cậu là đồ ngốc à? Không có không có gì chứ! Cậu xem máy ảnh trên điện thoại là mắt mèo chắc!

Bạn Bạch: Mình biết rồi…

Tổng công ơi tổng công!… Bạn Bạch liếc nhìn Mặc Duy Chính đang xem văn kiện. Anh để chúng tôi thưởng thức cho đã nhé!

Chu Tiểu Bạch bèn lén moi di động ra quay chụp Mặc Duy Chính một hồi, có điều dù cô nàng nghĩ mình đã rất bí mật, nhưng Mặc Duy Chính quả thực rất nhạy cảm: “Cô đang làm gì đấy?”

Tay Chu Tiểu Bạch còn cầm nguyên điện thoại đang quay dở: “Tôi…đang tự chụp, làm kỷ niệm ấy mà…”

Mặc Duy Chính lạnh lùng liếc bạn một cái: “Ống kính để ngược kìa…”

“A…” Chu Tiểu Bạch gật đầu, xoay ống kính vốn đang chĩa vào Mặc Duy Chính hướng lại phía mình, tươi cười làm dáng như đang chụp hình tự sướng. Mặc Duy Chính thấy vậy rất thỏa mãn, khẽ gật đầu: “Cười lên nhìn không đến nỗi tệ…” Suy nghĩ bất ngờ này khiến hắn có cảm giác vô cùng khó hiểu, chẳng qua năm thì mười họa cô nàng mới làm được một chuyện “giống như” con gái mà hắn đã hài lòng đến thế? Quả là vô duyên vô cớ đến lạ lùng…

Chu Tiểu Bạch đắc ý chuyển ảnh của Mặc Duy Chính vào máy tính, định gửi cho bè lũ tòng phạm, tiếc là MSN không gửi được ảnh…

Bạn Bạch: Không gửi được rồi…

Bạn Nhã: Heo ngốc… Post lên diễn đàn là được rồi…

Dưới sự chỉ đạo của Cố Nhã, Chu Tiểu Bạch lập tức đem ảnh post lên diễn đàn, sau đó là cả một đám người lên đó ngắm nghía, bình phẩm…

Bạn Nhã: Đúng là cao cấp, cao cấp, đúng là tổng công, không sai vào đâu được…

Bạn Hề: (Sờ cằm) Công rất tuyệt…

Bạn XX: Mau bẻ hắn cong đi… Mình chờ mỏi mắt!

Xem hết lượt đến trang 10, đột nhiên thấy xuất hiện rất nhiều nick lạ, Bạch ta kinh ngạc: “Có vẻ không ít người xem thì phải…”

Bạn XX: Quá bình thường, trên diễn đàn lúc nào cũng rất đông người…

Bạn Nhã: Không thể nào, nhiều như vậy…

Bạn Bạch: Hình như mình gây họa rồi…

Bạch ta vừa phát hiện dường như thiên hạ rất có hứng thú với Mặc Duy Chính, ai vào xem cũng đều hỏi công hay thụ… Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch chợt nhớ đây là trang web tụ tập toàn gay cùng hủ nữ, bèn len lén quay lại nhìn Mặc Duy Chính đang chăm chú phê duyệt văn kiện, rồi nhìn một lô một lốc tin nhắn của gay hỏi số điện thoại của hắn đầy màn hình, yên lặng đóng trình duyệt…

Có đôi khi, vờ như cái gì cũng không biết chính là một loại nghệ thuật.

 

Ba ngày sau.

Chu Tiểu Bạch lại bị ép phải rời chỗ ngồi ấm áp của bạn, cái đệm khêu gợi của bạn, máy tính của bạn, GV của bạn, giây phút chia ly chỉ biết sụt sịt qua màn nước mắt: “Lưu luyến đầy cõi lòng mà khó nói làm sao…”

Mặc Duy Chính đứng ngoài cửa tức giận nói: “Chẳng qua là đi công tác thôi! Sao phiền phức thế?… Mau mau cái chân lên!”

Chu Tiểu Bạch lườm cho Mặc Duy Chính một cái: “Người đâu mà vô tình…”

Mặc Duy Chính đi đằng trước, mặt nặng như chì, chân mày nhăn tít, chùng xuống vẻ buồn nản, bản thân xuống cấp đến độ phải cùng con người như thế này đi công tác, thật quá thê thảm! Có điều nhớ tới Tiểu Bạch hôm đó còn biết chụp hình “tự sướng”, chí ít vẫn còn có chút giống với những nhân viên nữ bình thường trong công ty, không đến nỗi bất trị…

Mang theo tâm trạng như vậy, Mặc Duy Chính cùng Chu Tiểu Bạch, một trước một sau lên máy bay, không khí cũng tạm gọi là hòa hợp cho đến khi máy bay cất cánh, hai người ngồi trước Mặc Duy Chính và Chu Tiểu Bạch một hàng ghế bắt đầu trò chuyện.

“Dạo này cậu kiếm được anh nào khá khẩm không?”

“Làm gì có chứ, hôm nọ xuất hiện một chàng tuyệt hảo, tiếc là trừ post ảnh lên, chẳng để lại thông tin gì hết…”

Người đang nói là hai gã đàn ông, Mặc Duy Chính ngỡ mình nghe không ra tai, hơi nghiêng đầu liền thấy Chu Tiểu Bạch cười ám muội, dán mắt vào sau lưng băng ghế trước, khóe miệng hắn lập tức giật giật, là đồng loại của cô ta sao?

Trong lúc này, hai người phía trước vẫn say sưa bàn luận…

“Có chuyện đấy à? Sao mình không biết nhỉ?”

“Hả? Sao cậu lại không biết? Hàng tuyển đấy, ảnh đã post cả lên diễn đàn Chinh Hữu, thế mà chẳng nói lời nào!”

“Hay là người khác bày trò đùa…”

“Sao lại thế được, là tự chụp, chụp rất đẹp nữa…”

“Vậy thì chắc là xấu hổ rồi.”

“Mình nhắm anh ta rồi, sau này trở lại diễn đàn nhất định phải tìm mới được, mình còn in cả ảnh ra đây này.”

“Cho mình xem nào…”

Chu Tiểu Bạch cũng không bỏ lỡ dịp này, thò đầu lên xem, chỉ lạ là không hiểu sao xem xong, Bạch ta liền có vẻ khốn quẫn thấy rõ…

Mặc Duy Chính nhìn Bạch ta chớp mắt thu người về chỗ cũ, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”

“Không có gì…” Chu Tiểu Bạch nghĩ điệu cười của mình thật quá giả dối. “Không có gì, thấy xấu quá nên thất vọng ấy mà.”

Bạn vừa nói xong, hai người phía trước lập tức quay đầu kháng nghị: “Nói gì vậy!” Nói xong, họ liền giơ ảnh lên chứng minh. “Xấu chỗ nào chứ!”

Sau đó… Mặc Duy Chính cũng khốn quẫn…

Chu Tiểu Bạch nghĩ, may mà đây là máy bay, bằng không, tổng giám đốc nhất định nắm cổ bạn vứt ra ngoài. Sếp tổng hóa ra rất lý trí, chỉ trừ lúc hai vị gay quay về phía “người thật” Mặc Duy Chính nói “ngôn ngữ nội bộ” của bọn họ, hắn tái mặt mà ra sức bóp chết bạn, may mà bị tiếp viên hàng không ngăn lại nên bất thành, không biết đây có tính là một loại “có lý trí” không…

[1] Vị công lớn tuổi.

[2] Bạn thụ yếu ớt.

[3] Bạn công mạnh mẽ.

Đàn ông không đọc Trang Hạ – Phần 6

Đàn ông không thực phẩm

Mình đang trú tạm (tạm trú) tại nhà người quen trong Sài Gòn, nhà người quen lại từng quen một người từng quen mình. Người quen ấy ngày xưa quen hẹn hò mình ở quán phở quen, quán cơm Bắc quen, quán bánh cuốn quen, tiệm ăn quen…

Túm lại là nói một hồi, cái gì cũng lạ. Nhất là sau mười mấy năm, mình còn lạ chính bản thân mình. Nhân tiện hôm nay đi ăn tối tại một nơi quen quen (hu hu) có nhạc, mình nghĩ đến người quen ngày xưa hay hẹn hò những nơi ẩm thực, những nơi ăn có người hầu nhạc cho mà nghe, như thế này. Mười hai năm trước, những khung cảnh kẻ hát hầu kẻ ăn còn làm lòng dạ kẻ sĩ (diện) Bắc Hà (như mình) thót lên ngượng ngùng thì bao năm qua mình đã quá quen tới mức không còn bận tâm nữa.

Loằng ngoằng mãi đầu bài để nói cho rõ nè, người đàn ông thực phẩm đã làm gì mình?

Chàng không tặng hoa, chàng tặng sữa và đồ ăn chất ngất. Chàng không tâm sự tại quán cà phê mà chở mình đi tâm sự trong nhà hàng trước mặt hai con tôm hùm chễm chệ trên đĩa giương râu nhìn mình (chắc đắt, nhỉ?). Chàng không nắm tay mình mà chàng để cho hai quả sầu riêng nắm tay mình (dúi vào, hồi đó sợ gần chết cái mùi này!). Chàng không mua vé xem phim cho mình, chàng mua vé máy bay cho cụ nhà mình vào chơi, ở luôn nhà chàng (để tiện công tác địch vận!). Chàng không tặng hoa hồng mà chàng tặng cả cây vải (cả cây nhé, nếu đi may có mà được năm, sáu bộ đồ), vải hoa bóng loáng lại vàng khè như lông chó.

Định nói âu yếm là: Hôm nay anh nhớ em lắm, buột ra khỏi miệng chàng sẽ trở thành câu: Hôm nay anh ăn…, hôm nay anh đã uống…!

Nhưng chàng vẫn phong độ, hét ra lửa.

Mình có phàn nàn đừng tặng sữa đặc có đường, mình thích sôcôla, hôm sau chàng tậu cho mình hộp to nhất cả chợ Bến Thành (đi qua cửa có khi phải lách người?).

Nếu bạn nào từng đọc blog cũ của mình, chắc hẳn nhận ra nhân vật trong loạt bài Cave và giám đốc. Tất nhiên giám đốc là chàng nhưng cave lại là người khác nhé, hổng phải mình (hé hé, bi kịch là ở chỗ đó.).

Cave thì chỉ tiền là đủ rồi, đằng này mình chẳng được như cave, tiền với mình không đủ, mình muốn ở chàng thứ khác cơ, một thứ gì đó không phải là thực phẩm.

(Làm ơn đừng nghĩ bậy bạ câu này nha.)

Quay lại câu chuyện nhà người quen ở Sài Gòn tháng 5 năm 2010. Nhà người quen, như đã nói, quen một người quen quen, he he, nói toạc ra là người đàn ông thực phẩm trong ký ức láng máng của một người hay đãng trí là mình.

Chàng đã lấy vợ, cả họ nhà mình lẫn họ nhà chàng cho đến nay đều trách móc mình đã không chịu hài lòng với những thực phẩm chàng thành tâm mang đến. Hôn nhân thật khó nói, tất nhiên chúng ta béo ra vì thực phẩm nhưng béo ra không có nghĩa là hạnh phúc.

Mười hai năm sau, tức là thời điểm này, mình mới lần đầu tiên thanh minh với mọi người lý do mình từ chối.

Mình nói, không phải mình từ chối, mà là chàng không có đủ PHÚC.

Nếu có phúc, chàng đã lấy được một người tử tế (cho dù đó không phải là mình đi nữa).

Nếu có phúc (sẽ có phần), tức là người vợ đầu sẽ không lừa chàng về tình trạng… buồng trứng (cưới xong mới thú thật với chồng nàng đã được “thiến” sạch cả hai buồng trứng và vô dục như một người thanh tịnh nhất đời) nhưng vẫn cứ cuỗm mất mấy căn nhà của chàng mới chịu ký vào đơn ly hôn.

Nếu chàng có phúc, người vợ thứ hai đã tử tế và sinh con trai cho chàng vô điều kiện, chứ chẳng… (Thực tế phũ phàng thế đấy, nhưng không phải nàng nào cũng dở như vậy đâu nhé, mấy chàng chưa cưới vợ ạ.)

Nếu có phúc, chàng đã không ngoài năm mươi mà vẫn trắng tay mọi thứ, trừ tiền. (Nhưng nhiều tiền trong tủ, cũng như nhiều dinh dưỡng trong cơ thể, chưa chắc đã hạnh phúc.)

Và chốt lại một câu đanh thép: Nếu có phúc, chàng đã cưới được mình!

Thực ra, miệng nói thế nhưng trong bụng mình nghĩ ngược lại !!!

2010