Mãi mãi là bao xa – Chương 3.6

Thực ra, một người có chỉ số IQ hơn hai trăm thì lại đang thầm kêu: đúng thế! Cách tư duy của cô gái ấy tôi cũng không sao nắm bắt được…

Trịnh Minh Hạo cười khan mấy tiếng, rồi lại úp hai bàn tay lại, nói với vẻ hết sức trịnh trọng: “Câu hỏi thứ ba, đêm tân hôn bạn muốn người bạn đời nói với bạn câu gì?”.

Lăng Lăng nhìn anh nghi ngờ, cảm thấy trong câu hỏi đó có cạm bẫy, nhưng trong một lúc không nghĩ ra.

Cô nghi ngại đưa tay ra, lần này hai bàn tay của Trịnh Minh Hạo giữ rất chặt, không có kẽ hở nào để cô thò tay vào, vì thế cô thử hai lần nhưng vẫn không chạm được vào đồng tiền.

Cô liền nhắc anh: “Chặt quá! Em không thò tay
vào được…”.

“Ậc!!!” Ngụm nước lạnh từ miệng người đàn ông ngồi trong góc phun ra, khiến người ấy bị sặc, ho liên hồi.

Lăng Lăng ngây người, phải tới mười giây sau, cô mới ý thức được rằng câu nói vừa rồi của mình khiến cho người khác có thể có những liên tưởng khác.

“Trịnh Minh Hạo! Anh muốn chết à?”

“Anh có nói gì đâu…” Trịnh Minh Hạo giữ vẻ mặt vô tội, lắc đầu, thở dài. “Các nữ sinh bây giờ, đầu óc không hề thuần khiết chút nào!”

Lăng Lăng đang định tới bên để cấu kẻ tội lỗi ấy, thì bỗng nhiên phát hiện ra khuôn mặt nhìn nghiêng của một người dường như cô đã từng gặp ở đâu đó. Nhìn kỹ, mặt dù người ấy ho tới mức đỏ cả mặt, đôi vai cứ rung lên, nhưng cái vẻ thanh nhã khác mọi người ấy dù thế nào cũng vẫn không bị mất đi.

Đúng là oan gia ở đâu ngõ hẹp!

Lăng Lăng nghiến răng nhìn Dương Lam Hàng. Hừ! Cười đến mức ấy cơ à! Mặc dù… lần thứ hai cô lại để lộ cái xấu ra trước mặt người ấy, càng chứng minh cho chỉ số IQ của cô thấp không sao có thể cứu vãn được!

“Chúng ta chuyển sang một nơi khác đi.” Vừa nhìn thấy Dương Lam Hàng, Lăng Lăng không muốn ăn thêm chút gì nữa, cô để lại tiền trên bàn, rồi cùng Trịnh Minh Hạo rời đi.

Trước ngày đăng ký thi cao học, đúng lúc mọi người đang tìm cách để liên hệ với giáo viên hướng dẫn và chuyên ngành, Lăng Lăng lo lắng hỏi Mãi Mãi Là Bao Xa: “Sắp phải lựa chọn chuyên ngành rồi, em có nên liên hệ với giáo viên hướng dẫn để xác định đề tài không?”.

“Bạn bè ở trường Đại học T của anh nói rằng, tổ đề tài của thầy Lý phó hiệu trưởng rất tốt.”

“Em cũng biết như vậy, nhưng các thầy trong tổ đó toàn là những người rất giỏi, sẽ không ai đồng ý hướng dẫn em đâu.”

Chính anh là người đã nhận lời sẽ giúp cô tìm thầy hướng dẫn tốt nhất, vì thế anh đột nhiên nói: “Mời thầy Dương Lam Hàng hướng dẫn cho em, được không?”.

Nghe vậy, suýt nữa thì cô ngất xỉu, cô vội tỏ rõ lập trường của mình: “Thà chết em cũng không muốn
như vậy!”.

“Không cần phải quyết liệt như thế đâu, anh đâu có bảo em lấy người ấy!”

Cảnh tượng hôm bảo vệ luận văn tốt nghiệp vẫn còn hiện lên rất rõ, vừa nghĩ đến đó, Lăng Lăng đã cảm thấy ấm ức trong lòng. “Thầy ấy coi thường em như vậy, chắc chắn không đồng ý hướng dẫn em đâu!”

“Em sai rồi, thầy ấy sẽ đồng ý!”

“Không thể thế được. Cách tư duy của thầy ấy như thế nào thì mới bằng lòng hướng dẫn cho một sinh viên mà thầy ấy đánh giá không đáng một xu?”

Ồ, trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ: “Liệu có phải là vì tất cả các sinh viên đều không chịu đựng được sự biến thái, nên không ai muốn theo thầy ấy?”.

“…”

“Ngoài thầy ấy ra, không còn giáo viên nào đồng ý giúp em à?” Cô hỏi với vẻ thất vọng.

“Hãy đến nói chuyện với thầy ấy, sẽ có ngày em nhận ra sự khó nhọc của anh.”

“Em hiểu rồi! Anh muốn cho thầy ấy biết thế nào là nhân tài! Được, em sẽ đi, em sẽ làm cho thầy ấy tức chết!”

“…”

Nói chuyện thêm một lúc nữa, Mãi Mãi Là Bao Xa nói rằng anh có việc nên out trước. Lăng Lăng tới thư viện nghiên cứu về phần giới thiệu tuyển sinh của trường Đại học T. Sau một buổi chiều nghiên cứu, đầu óc cô mụ mẫm đi vì sự phân chia các chuyên ngành của nhà trường. Không biết làm thế nào, cô liền gọi điện thoại cho Trịnh Minh Hạo, nhờ anh đến giúp đỡ. Cô gọi tới ba lần mới gặp được anh.

“A lô!” Ở đầu dây bên kia rất ồn, giọng của Trịnh Minh Hạo cũng không rõ, hình như còn xen cả tiếng thở gấp nữa.

“Anh có thời gian không? Em đọc mãi mà chẳng hiểu phần giới thiệu tuyển sinh, chẳng biết điền vào mẫu đăng ký như thế nào…”

Đầu dây bên kia, Minh Hạo do dự một chút, rồi hỏi: “Em đang ở thư viện à?”.

“Vâng! Lúc nào anh rỗi tới đây giúp em một chút…”

Cô chưa nói hết câu, thì Minh Hạo đã trả lời dứt khoát: “Bây giờ anh sẽ tới đó”.

“Cảm ơn!” Lăng Lăng tắt máy một lúc thì đã thấy Minh Hạo xuất hiện, nhìn dáng điệu thì có lẽ anh vừa từ sân bóng tới, mồ hôi còn ướt đầm chiếc áo cầu thủ, từng giọt nước trên tóc không biết là mồ hôi hay nước chảy xuống mặt. Lăng Lăng vội lấy khăn giấy đưa cho anh.

Trịnh Minh Hạo cười, đón lấy chiếc khăn, lau mồ hôi, cầm lấy cốc nước của Lăng Lăng không chút khách sáo, uống cạn một hơi.

“Nhớ anh thì cứ nói thẳng ra, không cần phải tìm cớ đâu.” Minh Hạo vừa mở miệng đã nói những lời khiến người khác phải giật mình.

Lăng Lăng nhìn các sinh viên đang khẽ trao đổi, hạ giọng, nói: “Khẽ thôi! Khẽ thôi!”.

“Ồ!” Minh Hạo kéo ghế ngồi lại gần, ghé sát vào tai cô nói: “Như thế này đã được chưa?”.

Đủ rồi, chẳng khác gì tình yêu bí mật!

Lăng Lăng lấy tay che mặt, đang định giả bộ như không quen anh, thì nghe thấy tiếng mấy nữ sinh ngồi phía sau bàn tán: “Trịnh Minh Hạo đã có người yêu rồi à?”.

“Hình như vậy, người yêu của anh ấy xinh thật đấy!”

Lăng Lăng không biết nói gì, không lẽ những lời đồn lại vô căn cứ như vậy?!

Trịnh Minh Hạo kéo bàn tay bịt mặt của cô, an ủi: “Không việc gì phải xấu hổ! Nhớ anh cũng đâu có phải lỗi của em, chỉ tại anh đối xử quá tốt với em, nên khiến em lúc nào cũng bịn rịn”.

Cô trừng mắt lườm Minh Hạo, quẳng bản giới thiệu tuyển sinh ra trước mặt anh: “Mau chọn chuyên ngành giúp em đi, khẩn trương lên rồi đi đi! Em thực sự không chịu nổi anh nữa!”.

“Em đã liên hệ được giáo viên hướng dẫn rồi à?” Trịnh Minh Hạo lật lật cuốn giới thiệu tuyển sinh vẻ không thật chú tâm, hỏi. “Trước khi chọn chuyên ngành, tốt nhất em nên tới gặp giáo viên hướng dẫn đã.”

“Bạn của em đã liên hệ giúp em một thầy rồi…” Để tránh người khác nghe được, Lăng Lăng ghé sát vào tai Minh Hạo, khẽ nói: “Là thầy Dương Lam Hàng!”.

“Gì cơ?” Vẻ kinh ngạc của Minh Hạo gần giống như dự đoán của cô, vẻ mặt anh thay đổi hẳn, sự ngạc nhiên trong giọng nói khiến cho ông già trông thư viện cũng phải nhìn vào. “Vì sao lại chọn thầy ấy?”

“Em quyết định sẽ nhẫn nhục chịu đựng bên cạnh ông ấy, rồi sau đó sẽ tìm cách trả mối thù huyết hận!”

“Nhẫn nhịn? Chịu đựng?” Vốn dĩ là những từ ngữ bình thường, thế mà qua cách nói của anh càng nghe càng thấy nó không còn bình thường nữa. “Đừng có dùng mỹ nhân kế, Dương Lam Hàng không phải là hạng người háo sắc đâu.”

“Suỵt, đầu óc anh lúc nào mới trong sáng hơn một chút hả?”

Trịnh Minh Hạo luôn là người biết dừng đúng lúc, nên lập tức chuyển sang giọng nghiêm chỉnh: “Nói thật lòng đi, vì sao em lại chọn ông ấy?”.

“Em cũng không muốn, nhưng người bạn của em đã liên hệ giúp, còn em thì cũng không quá kén chọn.”

“Bạn của em cũng là người có máu mặt đấy. Theo những gì anh được biết, những sinh viên muốn được ông ấy giúp đỡ có thể xếp thành một hàng dài từ khoa Vật liệu ra đến cổng trường Đại học T, nhất là các nữ sinh… nhưng tất cả đều đã bị ông ấy từ chối.”

“Thật sao?” Không hiểu những sinh viên ấy nghĩ gì nữa, đến một người biến thái như thế mà cũng chọn.

“Để anh liên hệ một giáo viên hướng dẫn khác cho, em đừng nhờ ông ấy nữa.”

“Vì sao?”

Trịnh Minh Hạo lại nở nụ cười cợt nhả. “Anh lo rằng trong một lúc không làm chủ được mình, em sẽ yêu ông ấy.”

“Em yêu ông ấy?! Em thà yêu một con lợn chứ không bao giờ yêu ông ấy!” Lăng Lăng nói tiếp, giọng tức giận. “Ông ấy đã hại em không bảo vệ thành công luận văn, mối thù của em đối với ông ấy sâu như biển cả…”

Trúc mã là sói – Chương 4.3

Ngừng một lát, Nhan Tiếu nhướng mày hỏi: “Và còn ảnh hồi cấp hai cậu bị hoa khôi của trường bạt tai nữa, tớ vẫn còn giữ…”.

Văn Dịch nước mắt giàn giụa, hai tay ôm chặt ngực tỏ vẻ xấu hổ: “Cậu độc ác như vậy ư? Không nể tình thâm giao ư?”.

Nhan Tiếu nheo mắt: “Chưa bao giờ nghe thấy người ta nói lòng dạ phụ nữ là thâm độc nhất à?”.

“Thôi được…” Yêu nghiệt chăm chú nhìn Nhan Tiếu, ánh mắt sáng người, hít một hơi thật sâu, cuối cùng nói: “Cậu thơm tớ một cái, tớ sẽ nói cho cậu biết”.

Hả? Tưởng mình nghe nhầm, Nhan Tiếu bèn ngoái lại nhìn yêu nghiệt, đối phương đã cười ngặt nghẽo từ lâu, nét mặt, giọng nói đều tỏ vẻ rất châm chọc: “Em yêu không nghe nhầm đâu, thơm anh một cái, anh sẽ nói cho
mà nghe”.

“…” Nhan Tiếu dừng lại hai giây, cuối cùng không chịu được nữa, hóa thân thành nữ thần phẫn nộ xông tới. Đang định cào nát khuôn mặt điển trai đó ra, chưa kịp nhìn rõ mọi thứ thì tay đã hắn tóm.

“Tiếu Tiếu!” Giọng Văn Dịch chắc nịch, vừa túm cổ tay Nhan Tiếu vừa nhìn cô chăm chú, nói: “Thực ra, bất luận em đưa ra điều kiện gì, nói gì đều không quan trọng. Anh chỉ muốn nói với em rằng anh rất chân thành”.

Đầu óc Nhan Tiếu trống rỗng trong hai giây, cô chớp mắt hét lên: “Mẹ tớ đã đưa ra điều kiện gì với cậu? Mua nhà hay mua xe? Có phải bà đã hiểu lầm là bọn mình đang sống cùng nhau không?”. Vừa nói Nhan Tiếu vừa muốn rút tay lại, nhưng bị yêu nghiệt kéo vào lòng.

Hiếm khi Văn Dịch trợn mắt theo phong cách đàn ông như vậy, hắn nói: “Em im ngay! Đừng giả vờ giả vịt với anh nữa, đợi anh nói hết đã. Mặc dù… ờ ờ, đúng là cô rất ghê gớm, nhưng cũng là vì em. Mẹ con em có một điểm chung là ác khẩu nhưng không ác tâm. Mặc dù là do cô hiểu lầm bọn mình đang yêu nhau nên mới yêu cầu anh như vậy, nhưng anh đã hứa với bà rất chân thành rằng sẽ chăm
sóc em.

Mặc dù em học rất giỏi, nhưng lại không biết tự lo liệu cho cuộc sống của mình. Chơi điện tử có thể quên ăn, làm việc có thể quên ngủ, mua đồ có thể quên ví, quan hệ với mọi người có thể quên mang theo cái đầu… Với cái kiểu đó thì làm sao em có thể sống một mình được? Nếu buộc phải tìm một người để sống cùng thì tại sao không chọn anh chứ? So với những đối tượng mà em đã đi gặp qua người khác giới thiệu thì anh tốt gấp trăm, gấp ngàn lần bọn họ!”

Nhan Tiếu há miệng đang định nói, thì Văn Dịch trợn mắt, tiếp tục: “Các lão gia nói chuyện đừng xen vào! Anh không hề có ý định đùa với em, lần này anh về nước là vì nghe nói em bắt đầu đi gặp gỡ hết người này đến người khác mà người ta giới thiệu, anh về để cố tình gây gổ. Em làm được gì? Chuyện ba năm về trước… bất luận ai đúng ai sai, bọn mình cho qua hết, được không? Anh đã hứa với mẹ em sẽ chăm sóc em, anh sẽ bắt đầu từ chuyện nấu cháo cho em ăn sáng, đây là một khởi đầu rất tốt đẹp, không phải thế sao?”.

Nhan Tiếu mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng. Lần này, Văn Dịch bảo cô phát biểu ý kiến, cô cũng không biết nói gì. Những lúc như thế này, không phải nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết đều cảm động đến nỗi nước mắt giàn giụa, xúc động đến nỗi sà vào lòng đối phương, hoặc nước mắt lưng tròng ra sức lắc đầu, cố gắng thoát khỏi vòng tay của nhân vật nam chính, vừa khóc vừa chạy đi nói: “Em hận anh! Nếu bắt buộc phải đưa ra kỳ hạn cho nỗi hận này thì em chỉ mong là một vạn năm… ánh sáng!”.

Tuy nhiên, đầu óc Nhan Tiếu quay đi quay lại, tất cả rối lên như một mớ bòng bong. Hôm nay, đáng lẽ phải đi ra ngân hàng sang tên tài khoản với mẹ, đại thiếu gia Văn Dịch sống ở Mỹ mấy năm mà cũng biết nấu cháo, và không biết có phải thái hậu tham gia tổ chức tà giáo nào không mà sao lại biết xúi giục người ta như vậy, sao tự dưng lại giáo huấn được một thanh niên trai trẻ, khiến anh ta phấn khích quá mà phải tỏ tình?

Ờ… đây có được coi là tỏ tình không nhỉ? Hoặc giả là cầu hôn? Lời tỏ tình và cầu hôn đầu tiên trong cuộc đời, rốt cuộc mình nên phản ứng thế nào? Còn nữa, rõ ràng là chuyện xảy ra ba năm trước đã bị mình gạt ra khỏi đầu, tại sao hắn lại lôi ra, sao tên yêu nghiệt này lắm
chuyện thế?…

Trước khi mainboard bị cháy, Nhan Tiếu đã quyết đoán tắt máy để đại não ngừng chạy. Thực ra, yêu nghiệt nói nhiều như vậy, đã nói đúng một câu: Chỉ số IQ của cô rất cao, còn chỉ số EQ thì… rất tệ. Khóe miệng giật giật, nhìn vào đôi mắt đen tràn trề hy vọng đó của Văn Dịch, Nhan Tiếu ngần ngừ, không biết nên nói “em hơi bối rối” hay “em đói rồi” nữa. Đúng lúc đó, nhạc chuông của bài hát Chú ngựa Thảo Nê[1] nổi lên, và thế là, câu trả lời cho lời tỏ tình đầu tiên trong cuộc đời đã biến thành: “Tớ có điện thoại, có được nghe không?” =_=!

Cơ mặt Văn Dịch hơi giật giật: “Nghe đi”.

Nhan Tiếu nhanh nhẹn bấm nút nghe, chỉ thấy đầu bên kia Trình Mỹ Giai nói rất ngắn gọn: “Nhan Tiếu, nghe nói tổng công ty đã nhận được đơn xin nghỉ việc của em”. Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền thở dài, rồi liếc nhìn phía sau, thầm nghĩ: Tại sao mọi việc lại cứ đổ dồn đến, không cho cô thời gian thở nữa nhỉ?

———–Tôi là dải phân cách “cuối cùng đã nghỉ việc”————

Buổi chiều, Nhan Tiếu đến công ty, quả nhiên các đồng nghiệp nhìn cô bằng ánh mắt hơi lạ.

Vị trí của Nhan Tiếu trong tập đoàn họ Trình là thư ký của chủ tịch hội đồng quản trị. Chính vì vậy cô chịu sự sai bảo của một mình chủ tịch hội đồng quản trị, phụ trách soạn thảo công văn, bài phát biểu, văn kiện hội nghị và sắp xếp lịch trình công tác, đón tiễn nếu chủ tịch đi công tác, nói một cách ngắn gọn là “tạp vụ cao cấp”.

Cha của Trình Mỹ Giai, chủ tịch hội đồng quản trị Trình Khởi Hằng là một người hòa nhã, hóm hỉnh. Cho dù là với Nhan Tiếu hay với các nhân viên khác ông đều nói năng nhẹ nhàng, hiếm khi cáu giận. Cộng với việc làm thư ký cho chủ tịch hội đồng quản trị, công việc cũng không nhiều, lương bổng lại khá ổn. Chính vì thế, trong mắt mọi người, công việc của Nhan Tiếu là một món hời béo bở. Bây giờ tự nhiên Nhan Tiếu xin nghỉ việc, mọi người không hiểu cũng là điều bình thường.

Nhan Tiếu vừa ngồi xuống, chị Vương, kế toán phòng tài vụ, đã đến dò la thông tin: “Chị nghe nói em đã câu được cậu con rể rùa vàng…”.

Nhan Tiếu đang thu dọn giấy tờ trên bàn, vừa nghe thấy chị Vương nói như vậy, không kìm được bèn ngoái đầu lại “hả” một tiếng, từ xin nghỉ việc mà đồn thổi thành câu được cậu con rể rùa vàng, có vô lý quá không?

Chị Vương vỗ vai Nhan Tiếu vẻ thấu hiểu, nói với giọng ta đây rất từng trải: “Đừng giả vờ nữa. Tập đoàn họ Trình to thì cũng to mà nhỏ thì cũng nhỏ, tiền thưởng, tiền lương em chẳng thiếu gì, em xin nghỉ ở đây chưa chắc đã tìm được ông chủ nào hiểu biết hơn chủ tịch Trình, tìm được công ty nào có chế độ đãi ngộ tốt hơn ở đây. Không phải quay về lấy chồng thì còn làm gì nữa?”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu im lặng. Những điều chị Vương nói không phải là không có lý, công việc ở đâu cũng vậy, có thể các công ty khác trả lương cao hơn ở đây, nhưng việc lại nhiều gấp đôi. Hoặc có thể đồng nghiệp ở công ty khác không nhiều chuyện như ở đây, nhưng có thể lại gặp phải ông chủ vừa keo kiệt vừa không đàng hoàng. Nếu không xảy ra chuyện liên quan đến Tề Gia Minh thì chắc chắn cô cũng không tùy tiện xin nghỉ việc như vậy.

Nhan Tiếu theo Trình Khởi Hằng đã hơn hai năm nên rất hiểu tính cách của ông. Bề ngoài nhìn ông rất vui vẻ, dễ nói chuyện, nhưng thực ra lại rất đa nghi, một số việc vốn hoàn toàn có thể giao cho cấp dưới làm nhưng ông vẫn tự mình làm. Nhan Tiếu theo ông cũng có thể coi là hết lòng trung thành, nhưng sau hơn hai năm vẫn có cảm giác ở bên vua như ở bên hổ.

Chắc chắn ông đã biết chuyện về Tề Gia Minh. Kể cả Trình Mỹ Giai thông cảm và giải thích cho cô nhưng trong lòng Trình Khởi Hằng chắc cũng vẫn bị ám ảnh, sau này có gây khó dễ cho mình hay không là chuyện nhỏ. Điều quan trọng hơn là, những lời bàn tán, dị nghị của mọi người rất đáng sợ. Nhan Tiếu biết rất rõ là cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, bất luận lần này số phận của Tề Gia Minh ra sao, chẳng bao lâu mọi người trong công ty lại đồn thổi đủ mọi chuyện. Có ít xít ra nhiều. Cộng với tính cách đa nghi như hồ ly của ông Trình, Nhan Tiếu cảm thấy mình không thể sống yên ổn được.

Thà ra đi từ bây giờ còn hơn để đến lúc đó mới ấm ức ra đi. Chính vì thế, nghĩ đi nghĩ lại, ngay hôm chuyện “làm người thứ ba” bị vỡ lở, Nhan Tiếu đã thảo đơn xin nghỉ việc, trực tiếp gửi cho phòng ban của mình, phòng nhân sự và cả đại nhân chủ tịch hội đồng quản trị.


[1].  Tên một loài động vật trong truyền thuyết.

 

[Video] Tiểu soái ca

Các bạn có thấy cậu bé này xứng đáng là một tiểu soái ca không nào? ^^ Nếu lớn thêm chút nữa thì… huhm… huhm… không biết ad sẽ phải dùng từ gì để miêu tả đây :))))))))) Phải công nhận hãng Huggies đã có một quảng cáo rất tuyệt ^^

 

 

By Amunbooks Posted in Relax~

Lỡ tay chạm ngực con gái – P2

2

Áo chị ấy ướt một mảng ngực nhỏ

phần ướt làm chiếc áo bó bày tỏ ra một khoảng ngực đẹp tuyệt

tôi nhìn thấy thì quá… sợ, vừa xấu hổ vừa muốn nhìn thêm

nhưng lại sợ chị ấy phát hiện, tôi mới vội vã quay phắt đầu sang một phía

chị ấy rửa mặt xong, không phát hiện ra áo bị ướt một khoảng

mà chỉ phát hiện ra tôi đang lúng túng

chị ấy tiến đến hỏi tôi: “Em làm sao thế?”

Tôi bảo: “Không sao, em không sao ạ”, nhưng tôi vẫn không dám quay mặt lại

chị ấy bèn kéo tay tôi hỏi: “Em làm sao thế hả? Em khó ở à?”

Tôi bất ngờ bị nắm cánh tay thì… giật thót mình

vội vã giằng ra khỏi cái nắm tay của chị ấy…

và cái giằng ấy làm tay tôi đập vào ngực chị ấy

tôi chỉ cảm thấy ướt và mềm mềm, hơi đàn hồi…

Tôi sợ hãi rụt tay vào

khi ấy, một sự im lặng tuyệt đối

đầu óc tôi trống rỗng…

nghĩ thầm, thôi chết tôi rồi, chạm phải ngực của chị khoá trên rồi

vừa mới lên đại học, đã gặp phải sự cố này rồi

nếu chị ấy cho rằng tôi là yêu râu xanh, chuyện này lọt ra ngoài

sau này tôi… biết sống ra sao?

Rồi tôi nghĩ đến việc chị ấy có thể gọi cảnh sát tới bắt tôi nữa

tôi càng nghĩ càng… hình dung ra những khả năng đáng sợ nhất…

Chị ấy chạm nhẹ vào vai tôi

tôi quay hẳn lưng lại phía chị ấy, chị ấy bảo: “Xin lỗi, chị không cố ý”

tôi sững cả người, quay lại nhìn chị ấy nghi ngờ

chị ấy hỏi: “Chị vừa kéo tay làm em giật mình sợ à?”

thế mà tôi cứ tưởng chị ấy sẽ trách việc tôi vừa… chạm phải ngực

chị ấy vẫn chưa phát hiện ra hay chị ấy đang nói lảng đi cho đỡ ngượng?…

Tôi càng lúc càng lo lắng

làm sao mà tự dưng lại buột mồm: “Xin lỗi, lúc nãy không phải em cố ý giằng tay ra”

chị ấy bảo: “Có gì đâu…”

tôi bảo: “Lúc nãy em vô tình chạm phải ngực chị, em xin lỗi”

chị ấy: “Hả???????????????” rồi cúi đầu nhìn xuống áo, thấy áo trong suốt

bây giờ mới phát hiện ra, vội vã quay người đi giấu.

Tôi lúng túng mở ba lô của tôi

tìm xem có giấy ăn không để đưa chị ấy

tìm mãi chả thấy

tôi bảo chị ấy: “Em đi toa-lét mua gói giấy lau áo”

chị ấy im lặng…

Tôi nghĩ, chết mẹ tôi không cơ chứ, lúc nãy chị ấy không biết thì thôi, sao lại tự dưng lạy ông con ở bụi này

chạy vội ra toa-lét

điên, đến nơi mới nghĩ ra là quên không mang tiền

lại chạy vào phòng học lấy ví

gặp mắt chị ấy, tôi ngượng bảo: “Em quên lấy tiền xu”

Chị ấy bỗng cười…

chị ấy cười đẹp cực, làm tôi hơi xao xuyến

chị đi tới vỗ vai tôi: “Đi nào, chị có tiền”

Thế là… hai chúng tôi cùng đi vào toa-lét!

sau, chị ấy sửa sang xong, đi ra

chúng tôi quay về phòng học lấy đồ rồi lên văn phòng khoa

ai ngờ, văn phòng khoa đã khoá cửa

mà áo và chìa khoá nhà của chị ấy đều để trong văn phòng rồi

Tôi lúc ấy chả biết làm thế nào

chị ấy hỏi tôi có xe không?

tôi gật đầu

“Thế thì chúng ta đi dạo tí đi, muộn một chút quay về xem có ai không?”

Tôi vừa đến Cao Hùng, chỗ nào cũng lạ

chị ấy bảo: “Thế để chị đưa em đi giới thiệu Cao Hùng nhé”

Tôi lái xe theo chỉ dẫn của chị

lúc đi đường rất ít nói chuyện, vì chúng tôi không thân, lại chả có đề tài gì

tôi nghĩ mãi có nên mở lời trước không

nhưng mà, vừa nãy đụng vào ngực người ta, ngại quá

ai dám mở mồm?

Chúng tôi cứ đi như thế đến tận Đại học Trung Sơn

tôi dắt xe lên phà

hù…

Thế thôi, tôi vốn ban đầu chỉ định kể lại chuyện, tôi đã vô ý chạm phải ngực con gái thế nào thôi

ngực thì… đã chạm rồi

câu chuyện đến đây là hết!

Đồng lang cộng hôn – Chương 6.2

Hắn nhận thấy tính cách của cô rất điềm đạm, chọc giận cô như thế mà cô vẫn giữ được bình tĩnh, mặt cô đỏ bừng, chứng tỏ cô đang hết sức kiềm chế cơn giận dữ trong lòng.

“Có phải anh đến đây để đầu thú không? Nếu không phải thì mời anh đi ra cho.”

“Đương nhiên!”

Hắn lật giở từng bộ hồ sơ, những bức ảnh vô cùng thê thảm. Nếu không tận mắt nhìn những bức ảnh đó thì hắn cũng không nhớ là mình đã giết nhiều người như vậy. Thực tình, hắn thấy hắn không bị lôi ra ngoài xử bắn thì thật có lỗi với đời.

“Sao toàn là giết người thế này?” Hắn hỏi. “Có tội danh nào nhỏ không? Ví dụ như khiếm nhã hay cưỡng hiếp chẳng hạn?”

Cô đột nhiên nhìn hắn chăm chú: “Anh làm điều đó
rồi à?”.

“Chưa.”

Cô giật lại tập hồ sơ.

“Anh có thể đi được rồi!”

“Em đừng nôn nóng, để anh xem tiếp cái khác.”

Hắn giở một tập hồ sơ khác, phát hiện đó không phải là của hắn, đắc ý nói: “Cái này không phải anh làm”.

“Ý anh là những cái kia do anh làm à?”

Sau một giây ngạc nhiên, hắn nhận ra ngay sự nhạy bén của cô, liền tỏ thái độ nghiêm túc: “Ý của anh là, anh biết hung thủ là ai”.

“Ai?”

“Cậu ấm nhà Kỳ Dã – Trác Diệu. Một thằng đàn em ăn trộm tiền của hắn, bị hắn phát hiện, thế là bị giết.”

“Anh có chứng cứ không?”

“Chứng cứ? Cảnh sát bọn em thật rắc rối, sự việc sờ sờ ngay trước mắt, chẳng cần nói cũng tin lại còn chứng cứ gì chứ.”

“Không phải là tôi tin, mà là quan tòa tin. Nếu không anh nghĩ anh còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?”

Hắn giơ ngón cái, nói nhỏ với cô: “Hay là để anh giúp em điều tra tên súc sinh đó nhé, thế nào?”.

Cô nghi ngờ nhìn hắn. “Hồ sơ của hắn không thể cho anh xem được. Nhưng tôi nói cho anh biết, hắn không chỉ gấp năm lần anh đâu.”

Những người trong giới không ai là không biết Trác Diệu, con trai của Kỳ Dã, vừa hung hăng vừa vô nhân tính. An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần đã nóng mắt với tên đó từ lâu, nhưng anh cả Lôi không muốn đối đầu với hắn nên bảo họ tránh xa. An Dĩ Phong đành chịu nhịn, vì xét cho cùng, nếu hắn gây hấn với Kỳ Dã thì anh cả Lôi cũng bị liên lụy. Lần này, nhân lúc tiếp cận Tư Đồ Thuần, hắn sẽ cho tên súc sinh này nếm ít phiền phức. Hắn cũng có dịp thể hiện chút trách nhiệm của “một công dân gương mẫu”.

“Không thì thế này nhé! Em cho anh số điện thoại của em. Nếu biết tin tức gì của hắn, anh sẽ gọi điện báo cho em.” Hắn nghĩ một lúc rồi nói thêm: “Tốt nhất là số điện thoại cá nhân của em, anh không muốn để lộ thân phận mình”.

Cô do dự một lúc, rồi đọc một dãy số.

Hắn ghi nhớ trong đầu.

“Hôm nay nói đến đây thôi nhé, em có thời gian thì mời anh đến uống trà nói chuyện, anh rỗi rãi lắm.”

“Xin lỗi, tôi không rảnh.”

Tư Đồ Thuần gọi người đưa An Dĩ Phong ra khỏi sở cảnh sát. Hắn đứng ngoài cửa, nhìn vào nơi làm việc đầy uy nghiêm đó. Lần đầu tiên hắn phát hiện ra rằng môi trường làm việc ở đó rất sạch sẽ, gọn gàng, và là nơi hẹn hò khá lý tưởng.

Trên đường trở về hộp đêm, trong lúc chờ đèn đỏ, hắn lại nhớ cảnh Tư Đồ Thuần tức giận đến đỏ mặt nhưng vẫn cố kiềm chế, hắn bật cười.

Càng nghĩ đến dáng vẻ uy nghiêm toát ra từ bộ cảnh phục màu xanh mà cô mặc trên người, hắn càng muốn ôm cô, chiếm hữu cô, hoàn toàn không phải cảm giác thương yêu ban đầu, mà là khao khát chinh phục, chiếm hữu đang dâng trào trong người hắn.

Hắn lấy điện thoại và bấm những con số mà hắn nhớ như in trong đầu.

“Xin chào!” Giọng nói lịch sự của cô vang lên từ đầu máy bên kia.

“Chào! Thuần… là anh.”

Đầu dây bên kia im lặng một phút. Lúc hắn tưởng đường dây điện thoại gặp sự cố, định gọi lại thì cô lên tiếng: “Có việc gì vậy?”.

“Anh đã đồng ý với em là có tin tức gì thì sẽ thông báo cho em.”

“Tin tức của anh nhanh nhỉ? Anh vừa mới rời đi được năm phút thôi.”

“Đương nhiên rồi, cái khác anh không dám nói, từ xưa đến nay anh là một công dân tốt.”

“…”

Hắn đang nghĩ là điện thoại lại có vấn đề thì cô nói tiếp: “Có tin tức gì, anh nói đi”.

“Tối nay sáu giờ, gặp nhau ở nhà hàng Hồng Lâm.”

Để tránh bị leo cây, hắn còn nói thêm: “Trí nhớ của anh không tốt lắm, nếu em không đến hoặc đến muộn thì anh không đảm bảo nhớ được địa điểm và thời gian mua bán trao đổi của bọn chúng đâu”.

Vừa đúng lúc đèn xanh, hắn cười, tắt điện thoại và tiếp tục lái xe. Vừa lái xe hắn vừa tưởng tượng về “buổi hẹn hò đầu tiên” của họ.