Kế hoạch hủ nữ – Chương 4

Chu Tiểu Bạch đã chiếm cứ phòng làm việc của Mặc Duy Chính được ba ngày…

Cả phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gõ bàn phím và lật giở tài liệu, nhưng bầu không khí lại quái dị khác thường, Chu Tiểu Bạch vừa gõ bàn phím vừa lườm Mặc Duy Chính, Mặc Duy Chính vừa phê duyệt văn kiện vừa liếc Chu Tiểu Bạch.

Ánh mắt Chu Tiểu Bạch và Mặc Duy Chính cuối cùng chạm nhau trong khoảnh khắc, lập tức tia lửa bừng bừng tóe ra bốn phía như muốn nói: “Tôi chịu hết nổi rồi …”. Dù ánh mắt phẫn uất ghê gớm nhưng ai cũng im như thóc, không chịu mở miệng, “cần cù” việc ai nấy lo.

Chu Tiểu Bạch hai mắt đẫm lệ âm thầm lên án, vẻ mặt bất mãn nhìn Mặc Duy Chính…

Từ khi ngồi trong phòng này, cuộc đời rảnh rang xem GV của Tiểu Bạch xem như chấm dứt. Ngày nào Mặc Duy Chính cũng giao cho bạn cả núi việc, chưa nói đến không có thời gian xem, dù là có đi nữa thì ở trong phòng thế này làm sao bạn xem được GV, lại không có tai nghe, lẽ nào là muốn khắp nhà toàn tiếng rên rỉ?

Vì vậy Chu Tiểu Bạch đáng thương đành hy sinh thời gian nghỉ trưa quý báu, mua một suất ăn McDonald, thừa dịp Mặc Duy Chính vắng mặt đi tận hưởng bữa trưa cao cấp mà thưởng thức GV của bạn… Trưa hôm qua, Chu Tiểu Bạch vừa xem GV vừa chọc cái “chén tiểu thụ tuyệt thế” xuất xứ McDonald, Mặc Duy Chính lẽ ra đang an nhàn, phong nhã hưởng thụ cơm Tây lại đột ngột trở về. Hắn vừa mở cửa đã nghe bên trong truyền ra điệu cười kinh dị của Chu Tiểu Bạch: “Oa… ha ha ha…” cùng một tràng âm thanh phát ra từ máy vi tính, giọng nam gợi cảm kêu: “A… a… Đừng mà…” cộng với những tiếng “cách… cách…” do Tiểu Bạch cầm ống hút chọc cái chén…

Mặc Duy Chính ngây người…

Lập tức một trời sấm sét cùng lửa bỏng giáng xuống, hai người căm tức lườm đối phương.

Hiệp thứ nhất.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên xem cái… loại này ở công ty!”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đang là thời gian nghỉ trưa! Anh không có quyền can thiệp!”

Phán quyết: Bị cáo thắng lợi.

Hiệp thứ hai.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên vừa ăn uống vừa chọc cái chén trong phòng làm việc…”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đây là tôi tiết kiệm thời gian, hơn nữa cái chén này cũng không tầm thường, là chén tiểu thụ có khắc chữ “M”… Chữ M đường cong tròn trịa, như cái mông trơn bóng của tiểu thụ, lúc ống hút cắm vào…”

Phán quyết: Nguyên cáo thắng lợi, lý do: Ăn uống còn nghĩ ngợi nhảm nhí, dung tục!

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Kháng nghị!”

Phán quyết: Kháng nghị vô hiệu!

Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch vẫn có quyền xem GV lúc nghỉ trưa, nhưng bị tước quyền ăn uống linh tinh trong phòng làm việc, vì vậy hôm nay Tiểu Bạch phải chạy tới căng tin ăn rồi chạy về, mà Mặc Duy Chính không hiểu sao cũng đột nhiên ăn rất nhanh, khi Tiểu Bạch trở về hắn đã yên vị trong phòng, cười đắc ý nhìn Chu Tiểu Bạch hệt như đang công khai khiêu chiến: “Xem cô làm sao mà xem tiếp đây…”

Chu Tiểu Bạch trừng mắt hung hãn nhìn hắn, bước tới bật máy tính, không coi ai ra gì, mở GV đã tải xong ra xem, lập tức trong phòng đầy những tiếng rên mờ ám khiến Mặc Duy Chính tái cả mặt hét: “Cô…” Hắn nghiến răng thốt, căm giận đứng dậy bỏ ra ngoài, Chu Tiểu Bạch đắc ý cười, đã nói định lực của hủ nữ rất mạnh mà!

Buổi chiều, Chu Tiểu Bạch mở MSN tán gẫu với đám bạn bè lông bông, tất nhiên khó tránh khỏi một màn ba hoa về chiến công trưa nay.

Bạn Bạch: Biết không, mặt tên giai thẳng đó xanh như tàu lá…

Bạn Nhã: Biết cậu lợi hại rồi, chuyện bẻ cong làm tới đâu rồi?

Bạn Bạch: Oái!… Mình quên mất…

Bạn Hề: Em bé Tiểu Bạch ơi, em quả nhiên rất “bạch[1]”, mục tiêu của em là bẻ giai thẳng thành cong chứ không phải khiêu chiến sức chịu đựng của giai thẳng!

Bạn Bạch: Uầy… Mình biết sai rồi…

Bạn Hề: Mình thấy giai thẳng kia xem ra cong không nổi, đứt luôn cũng nên…

Bạn Bạch: Các đồng chí, xin hãy tin ở tôi! Trước khi hắn đứt, nhất định tôi sẽ bẻ cho cong, dù có đứt cũng phải cong, không thể cong cũng phải cong!

Cả nhà lặng ngắt như tờ…

Bạn Hề: Mình chờ cậu! Cố lên…

Chu Tiểu Bạch từ sau máy tính thò đầu ra ngó thấy Mặc Duy Chính hình như đang nghỉ ngơi, thời cơ đã đến, bạn bèn vỗ vỗ má, luyện luyện cơ mặt, cẩn thận đứng dậy đi qua, bước đầu tiên: Lôi kéo làm thân.

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch xun xoe cười nói.

Mặc Duy Chính ngẩng đầu nhìn Chu Tiểu Bạch: “Cô muốn gì đây…”

Tuy nói bạn chẳng có ý đồ gì, nhưng ánh mắt thật đáng sợ, hệt như muốn đem hắn đi ăn sống nuốt tươi vậy.

“Tôi thấy anh có vẻ mệt, định hỏi xem anh có muốn giải trí chút không…” Chu Tiểu Bạch tươi cười thật ngây thơ, thuần khiết.

Mặc Duy Chính quả thực có chút mệt mỏi: “Có gì giải trí được…”

“Đọc truyện tranh nhé?…” Chu Tiểu Bạch giơ ra một quyển truyện tranh từ sau lưng. “Lúc mệt đọc truyện tranh là hay nhất…”

“Hả?” Mặc Duy Chính đáp. “Thật vậy sao?”

“Đương nhiên!” Chu Tiểu Bạch vỗ vòng một “đồng bằng” ra chiều đảm bảo, thuận miệng châm chích: “Không phải làm tổng giám đốc như anh, truyện tranh cũng chưa từng đọc đấy chứ?”

Mặc Duy Chính mặt biến sắc, ngó sang chỗ khác: “Sao lại thế được… Đưa đây!” Nói xong, hắn liền giật lấy quyển truyện trên tay Chu Tiểu Bạch.

“Vậy…” Hai mắt Chu Tiểu Bạch lóe sáng. “Anh… cứ từ từ xem đi nhé!…”

Mặc Duy Chính cũng không thấy chỗ nào có vấn đề, bèn mở cuốn truyện. Ừm, một người đang nhớ về mối tình đầu, một thiếu nữ chơi bóng… Tuy tình tiết có hơi tầm thường, nhưng chí ít bạn còn chưa đến mức tha hóa, còn biết đọc truyện tranh ngây thơ, thuần khiết… Mặc Duy Chính bỗng cảm thấy vui mừng vô cớ, mở trang tiếp theo, sau đó… ngây người, trang truyện trước mắt xuất hiện cảnh hai anh chàng đang ôm nhau ngủ.

“Này… này…” Chút ý thức còn sót lại của Mặc Duy Chính chỉ đủ thốt ra mấy từ. “Đây là… cái gì?”

Tuyệt ái chứ gì…” Đang mải gõ chữ, Chu Tiểu Bạch không ngẩng đầu, đáp. Đây là truyện bạn cực kỳ yêu thích, huống hồ cũng không có cảnh nóng gì ghê gớm, rất thích hợp độc giả mới “vào nghề”.

Mặc Duy Chính quăng cuốn truyện trúng đầu Chu Tiểu Bạch.

“A…” Chu Tiểu Bạch kêu lên thảm thiết, ngã ra ôm đầu, lệ lưng tròng nhìn lên ai oán: “Tổng giám đốc… anh…”

Mặc Duy Chính nhìn dáng vẻ yếu đuối của bạn, thầm nghĩ thì ra cũng còn chút giống con gái…

Chu Tiểu Bạch nhào tới ôm lấy quyển truyện trên mặt đất: “Anh thật quá đáng, ngang nhiên ném Koji-sama[2] của tôi!”

Trên mạng MSN…

Bạn Bạch: Mình bị mắng rồi… Còn quăng mình…

Bạn Nhã: Không nói cũng biết.

Bạn Bạch: Làm sao bây giờ… Lẽ nào đây thực sự là nhiệm vụ bất khả thi?

Bạn Hề: Cậu nên xem hắn là công hay thụ trước đã…

Bạn Bạch: A… Mình quên mất, có điều…

Bạn Nhã: Có điều cái gì…

Bạn Bạch: Mình nghĩ, tính cách của tổng giám đốc nếu là công ắt là đế vương công[3], thụ là nữ vương thụ[4]…

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch vô cùng cẩn thận tiến vào lãnh địa của Mặc Duy Chính lần thứ hai. “Anh thích phụ nữ đúng không?…” Đối phó giai thẳng phải bắt đầu từ phụ nữ.

Mặc Duy Chính trừng mắt nhìn bạn: “Cô lại muốn gì đây?”

“Tôi chỉ định hỏi một chút…” Chu Tiểu Bạch cười vẻ nịnh nọt. “Lúc anh cùng phụ nữ XXOO, chắc là tương đối chủ động nhỉ?…”

Mặc Duy Chính mặt đen như than: “… Mang văn kiện xuống tầng ba cho tôi.” Nói xong, hắn không đoái hoài gì đến bạn nữa.

“A…” Chu Tiểu Bạch nhận lấy, trong đầu toàn dấu hỏi. Thế này là sao chứ, hỏi về phụ nữ cũng không được?

Bạn Bạch mới ra cửa, Mặc Duy Chính bỗng gọi giật lại: “Không được đi thang máy!”

Chu Tiểu Bạch máy móc quay đầu lại hỏi: “… Tổng giám đốc… đây là tầng bốn mươi…” Phải đi bộ á?

Mặc Duy Chính mỉm cười: “Nghe nói tay chân rảnh rỗi dễ sinh nghĩ bậy nghĩ bạ, nhàn cư vi bất thiện, cứ mệt là hết ý kiến ý cò…”

[1] Bạch: ở đây ý chỉ ngây thơ, ngu ngốc.

[2] Nhân vật Nanjo Koji trong Zetsuai.

[3] Siêu cấp công khí thế áp đảo.

[4] Siêu cấp thụ khí thế áp đảo.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s