Hủ nữ ga ga – Chương 10.2

Trong tình huống này, đối mặt với anh chị em thân thiết của phòng Biên tập, ngoài việc khóc lóc ra chẳng biết làm gì khác, những người tốt thế này, lại không nhìn hủ nữ là tôi với ánh mắt khinh bỉ. Mẹ ơi! Cuối cùng con đã tìm được những người có đủ lòng bao dung với con rồi.

Tôi ôm lấy chân Xán Xán, trút hết những uất ức mấy ngày gần đây. “Nhậm Hàn không phải là người, mà là cầm thú. À, không, ngay đến cầm thú cũng không bằng. Mình không đồng ý, anh ta lại ép mình, muốn bức chết mình, mình rất do dự, rất buồn bã. Vừa sợ anh ta, vừa hận anh ta, hu hu…”

Xán Xán vỗ vai của tôi khẽ an ủi. Chị Tiêu Phù vứt điếu thuốc, dúi mạnh đầu điếu thuốc vào gạt tàn nói: “Bạch Ngưng, không việc gì em phải sợ. Nói đi, hôm đó ở khách sạn, rốt cuộc anh ta có ức hiếp em không?”.

Tôi tắt điện, lau nước mắt đang giàn giụa.

Xán Xán cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu hôm đó anh ta thực sự ức hiếp cậu, chúng ta có quyền đi tố cáo anh ta?”.

Chỉ là ép tôi đi lấy trộm chút tư liệu, không nghiêm trọng đến mức cần phải báo cảnh sát chứ?

Nhìn Xán Xán với bộ dạng như đã sẵn sàng ra trận, tôi nhất thời cảm thấy có gì đó không đúng, có phải là… tôi bị hiểu nhầm không? Ngừng một lát, tôi quyết định hỏi cho rõ.

“Ý, chị Tiêu Phù, em muốn hỏi, mọi người làm sao mà biết được chuyện của em với Nhậm Hàn?”

Tiêu Phù nhướn mày. “Thực ra không chỉ có bọn chị biết, chuyện này đã lan truyền ra cả công ty rồi?”

“Cái gì?” Tôi đạp ghế đứng dậy, chỉ hận không thể đập đầu vào tường chết quách cho xong. Nếu như… nếu như tất cả mọi người trong công ty đều biết tôi xem GV, tôi còn có mặt mũi sống nữa sao?

Xán Xán mở chiếc laptop mang theo người, vừa gõ bàn phím lạch tạch vừa nói: “Bạch Ngưng, chắc cậu biết ở công ty có một hội là hội Nguyên lão cấp cao, trong đó đều là những người giống như chị Tiêu Phù đã làm được năm, sáu năm. Mình cho cậu xem nhật ký cuộc trò chuyện…”.

Nói xong, Xán Xán xoay màn hình máy tính đến trước mặt tôi, thoắt cái, mặt tôi đã trở nên tái nhợt.

 

Nhật ký cuộc trò chuyện của hội Nguyên lão trên tạp chí Thực Thượng.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: He he, các đồng chí, nói cho mọi người một bí mật kinh thiên động địa!

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Phải không đó, bạn Tiểu Chí ơi! Lại là cái bí mật kinh thiên động địa kiểu như bạn cùng ông xã đi xem phim vào tối thứ Bảy à?

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Không phải! Lần này thật sự là kinh thiên động địa, Tiêu Phù xinh đẹp, có online không!

[Tiêu Phù phòng Biên tập]:?

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tiêu Phù Dung, tiểu muội muội Bạch Ngưng ở phòng các bạn gần đây có phải có chút bất thường không?

[Tiêu Phù phòng Biên tập]: Cô ấy chưa bình thường bao giờ.

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: …

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Thực ra cô bé này cũng rất đáng yêu.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Nói cho mọi người biết, hôm trước tôi với bạn đến The Coffee Beanery, gặp cô ấy và Nhậm phó tổng.

[Lão Huyền phòng Phóng viên]: Không phải chứ? Nhậm tổng phòng chúng tôi? Nhậm núi băng?

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Bạn thân mến ơi, chuyện cười này so với việc bạn mang thai còn buồn cười hơn đấy.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tôi nói sự thật đó! Chúng tôi ngồi ngay bên cạnh bọn họ, còn loáng thoáng nghe thấy Bạch Ngưng nói… cái gì mà một vạn tiền mà muốn bao tôi, tôi rẻ mạt vậy sao, sau đó Bạch Nhưng muốn đi, Nhậm núi băng chạy đến ôm lấy cô ấy, không biết nói cái gì, cô ấy không giãy giụa nữa. Hai người họ ôm ấp nhau đi vào khách sạn Kempinski bên cạnh.

[Tiêu Phù phòng Biên tập]: Tiểu Chí, có một số chuyện không thể nói bừa. Cô bé Bạch Ngưng này không phải loại người đó.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tôi nói tất cả đều là sự thật! Ai nói linh tinh thì sét đánh chết. Hơn nữa, tôi có thể đem chuyện này ra làm trò cười sao?

[Lão Huyền phòng Phóng viên]: Nhưng mà tôi nghe nói Nhậm núi băng rất trăng hoa, ở bên ngoài có rất nhiều phụ nữ, gần đây lại thay đổi khẩu vị, thích những cô gái chưa dậy thì hết?

Tôi giận tím mặt, nếu như đây không phải là màn hình máy tính, tôi thực sự muốn đấm vào mặt Lão Huyền phòng Phóng viên kia, lão nương đây mặc cỡ B đó, cỡ B, có chỗ nào giống như cô gái chưa dậy thì hết chứ?! Còn nữa, chị Tiểu Chí ở phòng Hành chính thật sự không hổ danh là siêu đưa chuyện, cái gì mà ôm ấp chứ? Rõ ràng là Nhậm Hàn ném tôi ra khỏi quán cà phê, còn mặt dày vô sỉ lấy lý do là uống rượu xong đau đầu, ép tôi phải đưa anh ta về nhà. Bởi vì mọi người đều biết là trước khách sạn tương đối dễ bắt xe, cho nên chúng tôi mới “quấn quýt lấy nhau” đi đến cửa khách sạn.

Nhưng mà! Chúng tôi không có vào bên trong mà!

Tại sao mới có mấy ngày, sự việc đã biến thành như thế này?

Cho nên mới nói tôi rất may mắn. Hóa ra trừ Nhậm Hàn ra, trong công ty tạm thời không có người thứ hai nào biết việc tôi xem GV.

Cho nên mới nói, tôi cũng rất kinh ngạc. Hóa ra, mọi người, Baidu đại thúc cùng hội Thưởng Cúc đều như nhau cả, tất cả đều nghĩ xiên xẹo, cho rằng tôi bị Nhậm Hàn gạ tình?

Cho nên mới nói, các tổ chức rất lớn, rất mạnh, không những chỉ có Baidu, hội Thưởng Cúc, còn có tất cả những đồng sự trong tạp chí.

Cái thế giới này loạn lên rồi.

Tôi ôm đầu vò tóc nhìn vào cặp mắt sáng như sao đang chờ đợi của Xán Xán, không biết phải giải thích thế nào.

Xán Xán kéo vai tôi lắc lắc. “Bạch Ngưng, cậu không cần sợ, nói đi! Rốt cuộc là có chuyện gì? Nếu như thật sự Nhậm Hàn dám dùng một vạn tệ để uy hiếp cậu, mình sẽ là người đầu tiên đại diện cho phòng Biên tập đi giết hắn!”

Tiểu Duy cũng tán đồng, nói: “Đúng, đúng! Cậu… không cần sợ, còn… còn có Lão… Lão Đại”.

Chị Tiêu Phù: “Còn nữa, rốt cuộc là em có điểm yếu gì để anh ta nắm được vậy?”.

Tôi ngước lên trời than thầm, rốt cuộc tại sao lại biến thành như thế này?!

Thân phận hủ nữ không thể bị bại lộ, chuyện GV không thể để cho mọi người biết, hình tượng thuần khiết của tôi không thể bị hủy diệt. Thế là, sau một hồi tranh đấu, cuối cùng tôi cũng nói ra lời nói dối khiến tôi hối hận nhất trong cuộc đời: “Thực ra hôm đó là do em chủ động yêu cầu đi khách sạn… Em cảm kích việc Nhậm phó tổng cho em mượn một vạn, giải cứu em lúc nước sôi nửa bỏng, vì vậy nhất thời nghĩ không thông nên nảy sinh hành động không trong sáng là lấy thân để đền đáp. Anh ấy không đồng ý, em lấy cái chết để ép, cho nên…”.

Phụt!

Tôi nói chưa hết câu, Xán Xán đã phun cả ngụm trà lên
mặt tôi.

Tiêu Phù lạnh lùng nghiêm mặt nhắc nhở: “Xán Xán, laptop của chị mà hỏng em phải đền đó!”.

Tiểu Duy?

Tiểu Duy đã ngã nhào khỏi ghế, nằm lăn dưới đất.

Đây là bi kịch của đời tôi!

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s