Trúc mã là sói – Chương 4.2

Nhan Tiếu giật mình, thế này là thế nào nhỉ?

Thái hậu càng tỏ ra bình thản hơn: “Bộ quần áo này không phải là bộ Văn Dịch mặc khi đến thăm mẹ đó sao! Lúc đó mẹ còn hỏi nó, bộ này chắc chắn được may ở Mỹ, bên ngoài đâu có bán, đừng tưởng mẹ mày không biết gì!”. Nói câu cuối cùng, thái hậu gần như gầm lên. Thấy vậy, Nhan Tiếu sợ quá run lẩy bẩy. Đang lúc đứng như trời trồng không biết phải làm gì thì thái hậu đã phất mạnh đám quần áo, tay chống nạnh nói: “Còn trốn gì nữa? Mau ra đi thôi!”.

Nhan Tiếu ôm trán, không biết phải làm thế nào. Cùng lúc đó, cửa phòng ngủ cũng hơi hé ra, gã yêu nghiệt bẽn lẽn thò đầu ra, lỏn lẻn nói: “Cháu chào cô, dạ… không phải là do cháu không muốn ra… mà… thôi, cô cứ bảo Tiếu Tiếu đưa quần áo cho cháu trước đã”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu im lặng, khóe miệng giật giật!

Vì cô sực nhớ ra, hình như… hình như vừa nãy lúc mình vội quá xông ra quật ngã Văn Dịch, hắn ta chỉ mặc một chiếc… quần sịp.

Chúa ơi, thế giới này thật là bi thảm!

Lúc này, Nhan Tiếu thực sự mong ngày tận thế của năm 2012 mau tới!

———– Tôi là dải phân cách “bái kiến thái hậu”——————–

Mặc xong quần áo, yêu nghiệt ỏn ẻn như con dâu gặp mẹ chồng đi ra, nấp sau lưng Nhan Tiếu, bẽn lẽn chào: “Cháu chào cô…”.

Nhan Tiếu sởn cả gai ốc vì yêu nghiệt kéo dài giọng, đang lo không biết mẹ có nổi trận lôi đình hay không thì thái hậu cũng mỉm cười lên tiếng: “Ái chà, coi cậu Dịch kìa, đúng là con nhà gia giáo có khác. Gặp người lớn là biết chào hỏi, đâu có như con bé nhà tôi”. Nói xong, bà lại cố tình thở hắt vào Nhan Tiếu.

Nhan Tiếu toát hết mồ hôi hột, việc gì phải cường điệu như vậy nhỉ? Vừa nãy ai đã nổi cáu với mình, vừa phất quần áo vừa gầm lên? Và đại thiếu gia Văn Dịch cũng cần gì phải giả vờ ngoan hiền mỗi lần gặp thái hậu nhà tôi? Đầu bên này Nhan Tiếu tức nổ đom đóm mắt, đầu bên kia một già một trẻ bắt đầu chuyện trò với nhau coi như không có sự tồn tại của cô.

Thái hậu mỉm cười rất hiền từ: “Hồi Tiếu Tiếu năm tuổi, gia đình cô đã chuyển đến khu tứ hợp viện này, các cháu lớn lên cùng nhau nên cũng hiểu được chuyện của hai gia đình, cháu cũng biết là nó rất vô tâm vô tính…”.

Nhan Tiếu đứng bên tức hộc máu mồm, mẹ thật là vuốt mặt chẳng nể mũi tí nào cả.

Đôi mắt hớp hồn người khác của yêu nghiệt cũng híp lại thành một đường kẻ: “Thực ra đây cũng là do cô biết cách giáo dục. Người nước ngoài có câu: đằng sau một cô con gái đầu óc có vấn đề chắc chắn phải có một bà mẹ thông minh, lanh lợi, ai gặp cũng quý, ai thấy cũng mến. Chính vì mẹ quá xuất sắc, chăm sóc con gái quá kỹ lưỡng, việc gì cũng đích thân làm, nên con gái mới ngờ nghệch như vậy”.

Nhan Tiếu hận lắm, đây là câu ngạn ngữ ngớ ngẩn của nước nào vậy?

“Ha ha!” Thái hậu cười ngặt nghẽo. “Thằng nhóc này mồm mép tép nhảy, nhưng đúng là nói không sai. Cô không mạnh mẽ, giỏi giang thì làm sao có đứa con gái ngốc nghếch như vậy!”

Nhan Tiếu: “…” Các vị thần tiên nếu có ghé qua xin hãy mang tôi đi…

Hai người kẻ nói qua, người nói lại, thẳng thừng định nghĩa Nhan Tiếu là “cô nàng ngờ nghệch”. Thấy mình sắp bị họ liệt vào danh sách các cô nàng bị bệnh down, từ nãy đến giờ Nhan Tiếu vẫn đứng im như tượng, cuối cùng không thể chịu được nữa, khẽ hắng giọng một tiếng: “Mẹ, không đến ngân hàng sẽ…”.

“Im mồm!” Nhan Tiếu chưa dứt lời thì đã bị thái hậu đập bàn trợn mắt, nạt lớn: “Không thấy các lão gia đang nói chuyện hay sao?”.

Giọng nói như cơn gió thoảng, tỏa khắp gian phòng. Không hẹn mà gặp, cả Nhan Tiếu và Văn Dịch đều im bặt, thẫn thờ. Nhan Tiếu áp tay lên trán, xem ra thái hậu cầm trịch trong nhà quá lâu, lâu đến mức quên rằng, xét trên góc độ sinh học, mình vẫn là… phụ nữ.

Nhan Tiếu tiếp tục hắng giọng: “Vâng, mọi người đều là lão gia. Nhưng tiểu nữ đói lắm rồi, có thể cho phép tiểu nữ ăn cái quẩy được không ạ?”. Vừa nói, Nhan Tiếu vừa rụt rè chỉ vào món quẩy vàng ươm trên bàn, cười: “Không ăn sẽ nguội mất”.

Nghe thấy vậy, thái hậu lập tức sực nhớ, vỗ đầu nói: “Đúng rồi! Lúc đến cô không biết Văn Dịch cũng có mặt ở đây nên chỉ mua một suất. Tiếu Tiếu, còn không đi mua đồ ăn sáng cho Văn Dịch đi?”.

“Gì… cơ…?” Nhan Tiếu trợn mắt nhìn khuôn mặt dài ngoẵng của thái hậu, không thể ngờ rằng mình cũng có ngày này. Không phải từ xưa đến nay thái hậu vẫn răn dạy đàn ông là ngọn nguồn của hàng vạn cái xấu, không thể nuông chiều, phải thường xuyên bắt làm việc nhà đó sao? Tại sao bây giờ lại phá lệ khai ân cho tên yêu nghiệt này? Chỉ vì đêm qua bọn họ đã ngủ cùng ư?!

“Sao vậy, mẹ không sai được mày nữa à?”

“Cô ơi, không cần đâu ạ!” Yêu nghiệt cười rất khoái chí, miệng nói không cần, nhưng nét mặt lại tỏ ra rất đắc ý. “Nhưng nghe nói món sủi cảo cay của nhà bên cạnh ngon lắm. Tiếu Tiếu thấy có đúng không?”

Nhan Tiếu nghiến răng ken két, đang định nói gì thì đã bị thái hậu đại nhân cướp lời: “Sáng sớm đã ăn cay sao được. Tiếu Tiếu, mày đến cửa hàng bán bánh ngọt ở đường Thanh Lộ mua cái gì về cho Văn Dịch. Đi! Chậm! Về! Chậm!”.

Búa xua một hồi, Nhan Tiếu mắt chữ A mồm chữ O. Không chỉ bởi câu “đi chậm về chậm” độc đáo đó của thái hậu đại nhân, mà còn là do khu tứ hợp viện này cách đường Thanh Lộ ba trạm xe buýt, xe buýt ở khu vực này cũng nổi tiếng là lâu, Nhan Tiếu thực sự… muốn đi nhanh về nhanh cũng không được.

Lúc này, ngay cả yêu nghiệt, kẻ ban nãy còn nói cười giả lả, cũng đã ngồi ngay ngắn trở lại. Lẽ nào thái hậu vẫn có ý định xử tội bọn họ ư? Nhan Tiếu ngừng một lát rồi thăm dò: “Đây là…”.

“Đi!” Vẫn chưa nói xong, bà mẹ Trương Phi đã vung tay đẩy Nhan Tiếu ra ngoài. “Người lớn nói chuyện, ngươi nghe làm gì!”

Trước khi ra khỏi cửa, Nhan Tiếu bất chợt ngoái đầu nhìn lại, phát hiện ra đại thiếu gia Văn Dịch đang cắn môi rất đáng thương, chắc đã bắt đầu thấy sợ.

Đáng đời tên yêu nghiệt, ngươi cũng có ngày hôm nay. Nhưng rốt cuộc thái hậu đại nhân sẽ nói gì với hắn ta?

———–Tôi là dải phân cách “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”—————-

Đợi đến khi Nhan Tiếu từ cửa hàng bánh ngọt về, thái hậu đại nhân đã không còn ở đó nữa, chỉ còn lại Văn Dịch đang nấu cháo trong bếp với mái tóc xù như tổ quạ. Nhan Tiếu đi quanh nhà một vòng, sau khi xác định chắc chắn thái hậu đã hồi cung, mới hỏi: “Cụ về rồi à?”.

Văn Dịch vừa múc cháo vừa gật đầu: “Về rồi”. Nói xong, lại bày cháo, dưa, trứng rán lên bàn, nói như không có chuyện gì xảy ra: “Cậu cũng đã đi khá lâu rồi, mau vào ăn sáng thôi. Lúc mẹ cậu ở đây, tớ đã nghe thấy bụng cậu réo rồi”.

Thấy tự nhiên thiếu gia Văn Dịch lại ân cần như vậy, Nhan Tiếu phát hoảng, cầm đũa lên run rẩy hỏi: “Mẹ tớ không làm gì cậu à?”.

Văn Dịch cười khẩy: “Làm được gì chứ? Cô hiểu biết hơn cậu nhiều, tớ nói cho cậu biết…”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu hồi hộp chờ đoạn tiếp theo, kết quả yêu nghiệt lại đột ngột thay đổi nét mặt, cắn đũa cười rất gian giảo, nói: “Ta sẽ không nói cho nhà ngươi…”.

Nhan Tiếu nắm chặt tay thành nắm đấm, chỉ hận không bóp được chết yêu nghiệt ngay tại trận: “Cậu có nói không?”.

“Tớ không nói đấy, làm gì được nào?”

“Được!” Nhan Tiếu nghiến răng lôi ra tuyệt chiêu: “Yêu nghiệt, là do cậu ép tớ, nếu cậu không cho tớ biết vừa nãy mẹ tớ đã nói những gì với cậu thì tớ sẽ công khai chuyện hồi sáu tuổi cậu vẫn mút núm vú cho tất cả mọi người biết!”.

Nghe vậy, quả nhiên một loạt phản ứng bất thường đã xảy ra với Văn Dịch: con ngươi hắn dãn ra, toát mồ hôi hột, lông trên người dựng đứng. Đầu bên này, nữ vương Nhan Tiếu tay chống nạnh cười rất nham hiểm. Đùa gì vậy, đây là điều sỉ nhục lớn nhất đối với đại thiếu gia Văn Dịch, nếu để người khác biết thì còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa.

Đồng lang cộng hôn – Chương 6.1

Chương 6

Phòng thẩm vấn

Ở khu chợ ồn ào, Tư Đồ Thuần trong bộ quần áo sạch sẽ đang chuyển từng kiện hàng bẩn thỉu, hôi tanh, không biết là bởi cô nổi bật trong đống hỗn độn đó, hay do cô luôn thu hút ánh nhìn của An Dĩ Phong, mà trong dòng người đông đúc như vậy, An Dĩ Phong chỉ liếc một cái là nhận ngay ra cô.

Hắn bảo mấy tên đi theo đứng một bên, một mình đi sang đó, cười mỉa nói: “Chào! Nhìn tay em nhỏ nhắn thế mà khỏe nhỉ?”.

“…”

Cô vờ như không nghe thấy, tiếp tục làm việc của mình. Có điều làm như vô tình quẹt chiếc thùng đầy mùi cá tanh vào áo hắn.

“Để anh giúp em nhé!” Hắn đưa tay đỡ lấy chiếc thùng, cô không nói gì, khẽ buông tay. Hắn không kịp dùng sức đỡ, cũng may là hắn phản ứng nhanh, căng hết gân cốt để ôm lấy. Lúc ngẩng mặt lên đã nghe thấy người bán cá hỏi: “Bạn trai của em à? Đang theo đuổi em à? Nhìn đẹp trai thế!”.

“Đúng rồi, đúng rồi!” Hai cô gái đứng bên cạnh tỏ vẻ đồng tình.

Cô nghiêm túc trả lời: “Là nghi phạm giết người”.

Sau vài giây im lặng, đám phụ nữ đó biến mất.

Cô cầm lấy bộ cảnh phục rồi mặc lên người, lạnh lùng bước qua hắn.

“Bao giờ thì em mới nhìn thẳng vào mắt anh?” Hắn cố tình nói nghe thật buồn nôn.

“Phòng thẩm vấn!”

Vài ngày sau, hắn tình cờ đi qua sở cảnh sát, nhớ câu nói của cô, liền xông vào.

Một viên cảnh sát nghe thấy hắn nói đến tự thú, lập tức giở ảnh hắn ra so đi so lại, vẻ mặt khiếp đảm, đưa hắn vào phòng thẩm vấn.

Hắn không muốn lãng phí thời gian với người khác, nói thẳng: “Bảo cô cảnh sát tên Tư Đồ Thuần đến đây, ngoài cô ấy ra, tôi sẽ không nói chuyện với bất cứ ai!”.

Chưa đầy mười phút, người hắn muốn gặp đã xuất hiện.

“Quân hàm có vẻ rất cao.”

An Dĩ Phong dựa lưng lên ghế, nhìn gạch gạch sao sao trên vai cô. Hắn chưa bao giờ tìm hiểu về cảnh hàm, chỉ biết là cô có điểm hơi khác so với những cảnh sát khác.

“Anh muốn đầu thú gì thì nói đi.”

Cô ngồi đối diện với hắn, bộ cảnh phục nghiêm trang hoàn toàn che khuất những đường cong mềm mại trên cơ thể cô, nhưng khi nhìn cô, máu trong người hắn lại sôi lên.

Hắn chỉ tay vào chiếc máy ghi âm và nói: “Tắt đi, không thì anh sẽ không nói bất cứ câu nào đâu”.

Cô phân vân một chút rồi tắt đi.

“Sao trước đây anh chưa từng gặp em nhỉ?”

“Tôi mới được điều động đến khu vực này.”

“Khu vực này nổi tiếng là phức tạp. Em đến đây làm gì?”

“Tôi đang thẩm vấn anh cơ mà.”

Giọng nói đanh thép của cô không thể hiện chút tình cảm và sự ấm áp nào, nhưng hắn lại thấy giọng nói đó nhẹ nhàng và đáng yêu hơn những giọng nói ngọt ngào khác.

“Ờ! Thế em hỏi đi.” Hắn cố ý cười một cách đáng ghét. “Với em, anh sẽ nói hết không giấu giếm, nói hết cả lòng mình.”

“Anh muốn nhận tội gì?”

Hắn nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Em muốn anh nhận tội gì?”.

Cô đi ra, một lúc sau quay lại với tập hồ sơ đặt lên bàn.

“Nhiều hồ sơ thế này á?”

“Toàn là của anh cả đấy!”

“Không phải chứ?” Hắn tò mò cầm lên xem, trong bức ảnh là một thi thể bê bết máu, hắn lập tức đóng lại, không muốn nhìn thấy lần thứ hai.

“Nam, quốc tịch Trung Quốc, tuổi xx, chiều cao…, cân nặng…”

Hắn ngắt lời cô: “Em đã từng lên giường với đàn ông chưa?”.

Đây là lòng tự tôn hư vô đáng ghét của đàn ông, cho dù họ có sống nhơ nhuốc thế nào đi nữa, nhưng luôn hy vọng người phụ nữ mà mình yêu phải trong trắng, thuần khiết như nữ thần.

Cô tròn xoe mắt nhìn hắn, thở sâu, bỏ micro trên cổ xuống, ấn nút tắt, rồi vứt lên bàn.

Hắn nhìn cô, lần đầu tiên thấy một cô gái mặc cảnh phục quyến rũ như thế. Hắn chỉ muốn xông đến, đè cô lên bàn, cởi bỏ bộ cảnh phục của cô, giữ chặt hai tay cô, để xem rốt cuộc cô đã lên giường với đàn ông hay chưa…

“An Dĩ Phong! Anh tiếp tục nhìn như thế, tôi sẽ tố cáo anh vì tội quấy rối tình dục!”

Hắn lưu luyến không muốn rời mắt khỏi khuôn ngực đang phập phồng của cô.

“Em có chứng cứ không?”

“Những ngôn từ ám chỉ khiêu khích phụ nữ của anh là đủ để tố cáo anh.”

“Phạm tội này thì phải ngồi tù bao lâu?”

“Còn tùy mức độ nặng nhẹ.”

“Nặng thì sao?”

Nhìn ngón tay mềm mại đang cầm bút viết của cô, hắn không nhịn được cười, nói: “Em đừng nghĩ quá phức tạp thế, anh chỉ muốn tìm hiểu một chút về luật pháp thôi”.

“Từ ba năm đến mười năm.”

“Ồ!” Rồi hắn lại đưa mắt nhìn xuống ngực cô, nếu để hắn xé bộ cảnh phục kia ra, vừa hôn lên đôi môi gợi cảm của cô vừa… thì hắn nghĩ: “Ba năm cũng không phải là lâu lắm!”.

“Nếu với cảnh sát thì khỏi cần bàn đến!”

“Cảm ơn đã nhắc nhở.” Hắn quên mất điều này.

[Funny] Sự thật đằng sau “mờ ám”

Chắc hẳn các bạn không quên bức tranh này của Ibukisatsuki chứ ;))

Bức tranh rất đẹp, và có chút… mờ ám đúng không nào? >:)

Nhưng sự thật thì sao nhỉ? Các bạn có từng tưởng tượng ra rằng…

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bí mật phía sau là đây :))))))))))))))))

Đùa một chút thôi, thế mới biết tác giả thật là vui tính. Chúc các bạn có những giây phút thoải mái ^^

By Amunbooks Posted in Relax~

Đàn ông không đọc Trang Hạ – Phần 5

Đàn ông chạy xe thể thao

Porsche, Lamborghini hai cửa hay Mercedes mui trần?

Ấn tượng của cô gái trẻ khi thấy những siêu sao nhạc pop nhảy nhót lắc lư trong xe mui trần cạnh mỹ nữ trong những clip ca nhạc MTV đôi khi là: Mình ngồi tư thế này có gợi cảm hơn mấy cô kia không nhỉ? Hoặc thản nhiên bình luận: Nhạc ít, đạo cụ nhiều!

Vài năm sau, trưởng thành hơn, đi Đông đi Tây và giao du đủ thân để bỗ bã với những anh giai gác chân lên Wave Tàu giở mấy trang tạp chí sành điệu, bĩu môi bình luận xe hơi thể thao dát vàng của lũ thiếu gia Tàu: Nước sông không phạm nước giếng, nó có trọc phú thì trên đời này mới có chỗ cho các anh đàn ông quân tử trí tuệ hiên ngang! Chứ nó vừa giàu vừa giỏi giang, sành điệu, ham đọc báo như nhà các anh, chắc thế giới này lộn ngược, như xóc một cái văng hết cả chúng em lẫn các anh ra ngoài lề xã hội, đúng không?

Đến tuổi ba mươi, người phụ nữ mở cửa ô tô ra sẽ đi thẳng, không bận tâm chiếc xe của chàng loại gì, bao nhiêu mã lực, mấy chấm, độ hay nguyên bản. Nàng còn bao nhiêu việc để làm, đàn ông có cưỡi bạch mã đi ngang, giở chứng minh thư ra khoe mang tên Hoàng tử, các nàng cũng không có đủ thời gian đọc kỹ, nữa là đàn ông cưỡi xe hơi, dừng xe không biết ra trước mở cửa cho nàng. Đàn ông vô duyên như thế, cưỡi xe gì cũng chẳng khá hơn trong mắt đàn bà được.

Phụ nữ trẻ thường kiêu hãnh vô cớ, tấn công chàng trai si tình đi xe mui trần bằng câu hỏi chân thành: “Anh cho rằng người ta nhìn anh hay cái xe của anh vậy?”. Thậm chí bạn tôi, một cô nàng MC của kênh truyền hình cho giới trẻ đã đủ kiêu để từ chối lời cầu hôn của một – chàng – bị – nghiện – mui – trần với lý do: “Anh vẫn quen dùng siêu xe để chạy trên những con đường chỉ cho phép vận tốc tương đương… đi xe máy cà tàng trong thành phố, nên anh cũng định phung phí em cho cuộc đời của một bà vợ như thế sao?”.

Nàng ngoài ba mươi, đàn ông lái xe hơi dường như hết ma lực với phụ nữ, nhất là lái xe thể thao. Bây giờ đến lượt nàng bĩu môi khi thấy trên đường có chàng đầu trần trổ mã ga lăng với chân dài tóc xoăn ngồi ghế bên. Nàng thường nghĩ bụng, cái xe thế mà đẹp, nhưng cái đôi trai gái kia ngắm kiểu gì cũng quê! Tiếc cho… cái xe quá!

Khi đọc báo mạng, phụ nữ ngoài ba mươi thích đọc những tin “siêu xe gây tai nạn” hơn là đọc những tin kiểu “siêu xe LP640 đã về đến ViệtNam”. Giờ đây, mục tiêu đời nàng là, nếu tìm kiếm thì hãy tìm hẳn một người đàn ông có thể ngồi phi cơ riêng, chứ không phải loại đàn ông dùng nước hoa CK và cưỡi cái xe chỉ cần giữa đường gặp một cơn mưa bóng mây đã ướt. Thậm chí, đàn ông cưỡi một chiếc xe “trần trụi thùi lụi” như Jeep cao, vừa phong trần, bụi bặm, vừa bất cần, thô nhám, cũng dễ làm nàng thấy hào hứng hơn lũ đàn ông trẻ trong xe mui trần bảnh bao. Sau ba mươi, phụ nữ sẽ cảm thấy ngồi trong xe xedan như BMW còn có cảm giác an toàn và thân thiện hơn việc buộc phải phơi mình ra trước bàn dân thiên hạ cạnh một chàng chủ xe mui trần vàng chóe, ngồi xe này khó phối màu trang phục, cảm thấy thiếu tự tin khi nghe những lời bình luận của cư dân dọc phố về xe và nhan sắc của mình. Điều ấy thách thức một người phụ nữ đang muốn khẳng định giá trị của bản thân mà không cần tới một thiếu gia hay một xe mui trần làm thứ phụ kiện (accessories) thời trang cho mình.

Để đáp trả lại, đàn ông đi xe thể thao không bao giờ nhìn thấy nàng. Trong mắt đàn ông lái xe thể thao, phụ nữ trên đời này chỉ có một loại duy nhất là ngực căng và tuổi hai mươi lăm trở xuống. Ngoài ra, đều không được gọi là phụ nữ!

 

Một người đàn ông rất có nhu cầu về tiện nghi – thẩm mỹ – hình tượng – phong cách tới mức quyết định chọn xe mui trần, hẳn có những lý do xác đáng và hợp lý, hợp tình của chính họ. Không loại trừ khả năng có những đàn ông chọn xe mui trần như một thứ hoóc môn nam tính, khiến lông đuôi gà trống đẹp hơn, khiến bờm sư tử dày hơn, và khiến đàn ông hấp dẫn hơn trong mắt các chân dài. Có những sự gợi cảm, hấp dẫn mua được bằng tiền. Hóa ra, đôi khi, chúng ta là những người văn minh, sống trong thành phố giàu có, hưởng thụ đời sống tươi đẹp nhưng vẫn không thoát được sự ám ảnh của những thôi thúc giới tính nguyên thủy. Và người đàn ông cần xe mui trần để tô điểm cuộc sống, cũng là một hành vi tương tự như một con nòng nọc nhỏ bí ẩn đang cuống quýt chạy đua lao vào chiếm chỗ trong ổ trứng.

Một ngày, phụ nữ – cho dù nàng là ai, nàng xấu hay đẹp, nàng giàu hay nghèo – đều nhận ra, mình bỗng dưng phải lòng một người đàn ông lái chiếc xe Ford bảy chỗ tầm thường.

Người đàn ông áo quần sạch sẽ, cử chỉ điềm đạm, lái chiếc xe gia đình. Chiếc xe có khoảng trống cho con trai lớn và con gái nhỏ đùa nhau, có chỗ cất chiếc xe đạp nhỏ để bố đưa các con ra ngoại thành tập xe, có chỗ để người vợ cất vài thùng bia và vài lô giấy ăn giảm giá mua ở siêu thị, ngang qua nhà trẻ đón con cho kịp kẻo trời mưa.

Người đàn ông sẵn sàng hy sinh một chút lông đẹp đẽ trên bờm sư tử hoành tráng, một chút màu sắc trên bộ lông đuôi kiêu hãnh của gà trống, và thậm chí, vài tiện nghi có mục đích “làm người lái được hưởng thụ” của xe hơi bốn chỗ đời mới, để đổi lấy sự an toàn che chở, sum họp của chiếc xe gia đình bảy chỗ.

Sự hấp dẫn mà không một hoàng tử ngồi xe mui trần nào thèm đánh đổi lại chính là thứ sức hút làm phụ nữ khó cưỡng lại nhất. Giờ đây, phụ nữ thường nhìn một người phụ nữ khác ngồi bên ông chồng trong chiếc xe bảy chỗ với vẻ thèm muốn, và dành ánh mắt ái ngại cho cô nàng ngồi trong xe mui trần, nghĩ thầm, rủi cho cô nào cặp với anh chàng kia.

Đôi khi, cũng nên nhìn xe để biết, đàn ông, ngoài giàu có hoặc được bố mẹ chiều quá đà ra, đã thực sự vượt qua được giai đoạn dậy thì quan điểm sống hay chưa, đã trở thành… đàn ông đích thực, mạnh mẽ từ bên trong hay chưa.

Cafe yêu – Bản giao hưởng không mùa

Bản giao hưởng không mùa

1.

Lá thư của bố báo tin mẹ đang ốm đến với Việt trong một buổi chiều mưa nhẹ và gió dìu dịu, khi nó mò ra bưu điện lục xem có tiền gửi ở quê lên không. Việt hơi nhăn mặt khi “soi” cái phong bì mỏng lên trời và không thấy thêm gì khác, trong khi thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi báo một điều nó chẳng mong chờ. Nó gấp tư cái phong bì nhét xuống đáy ba lô, leo lên cái xe mượn của Ly “Ti” phóng vù về trường không một lần bóp phanh.

2.

– Thế rốt cuộc mày có đi không? Lằng nhà lằng nhằng mất thời gian quá! – Cường cáu gắt.

– Tao không biết. Để tao… nghĩ đã. – Việt nhấm nhẳng.

– Nghĩ cái khỉ nhà mày ý. Mày thì có cái cóc khô gì mà suy với chả nghĩ!!! Không đi thì cứ nói là không đi. – Minh “Tinh” nói to đến nỗi cô bán hàng ngước mắt nhìn cả bọn một cách ngạc nhiên pha lẫn e dè.

Ly “Ti” nguýt Minh một cái rồi quay ra dịu dàng với Việt:

– Thế anh có chuyện gì à?

Việt định nói nhưng ngập ngừng rồi lại thôi. Ngọc “Xù” đang lựa một cái áo hai dây cũng quay ra hất hàm:

– Xời! Có chuyện gì thì xổ béng ra. Mập mà mập mờ ngứa mắt quá!!!

Việt tặc lưỡi, thò tay moi cái thư ném lên:

– Dạ đây! Mấy ông bà liếc qua đi ạ!

Xù bắt lấy cái thư, đọc lướt qua, rồi vừa tủm tỉm cười vừa chuyền tay cho mấy đứa còn lại. Cường đọc cuối, nó giơ cái thư lên và nhăn mặt:

– Và thế là mày tính sẽ nghỉ hai ngày cuối tuần… ở quê với ông bà già vì cái thư này à?

Việt gật đầu rồi lại lắc:

– Tao cũng chưa biết nữa. Thế mới bảo phải nghĩ.

Ly “Ti” mân mê một cái gấu quần để đoán chất vải, giọng nhè nhẹ bâng quơ:

– Nhưng hôm nay đã là thứ Sáu, mai định đi hồ Núi Cốc rồi, anh còn nghĩ tới bao giờ nữa?

Việt chưa kịp trả lời thì Minh “Tinh” đã quàng vai nó thân mật:

– Đã hai năm có lẻ mày lên đây học, tao có thấy bà già mày ốm iếc gì đâu. Cụ khỏe như thể voi Tây Nguyên ý! Chắc là nhớ thằng con giai quý tử quá nên lòe mày về chơi thôi.

Tiếng cười vang lên trong shop. Việt đỏ bừng mặt:

– Mày câm đi!!! Những câu như thế mà cũng sủa được.

Mắt Minh “Tinh” long lên, nó vứt bộp cái sơ mi trắng viền đen đang cầm trên tay xuống:

– Mày muốn chơi hả? Tao chiều.

Thấy hai thằng lườm nhau có vẻ sắp to chuyện, Xù cuống cuồng nhảy vào giữa:

– Này, này, dừng ngay! Hai ông nên biết kiềm chế. Có gì vào… nhà vệ sinh nữ mà giải quyết, không đóng phim hành động ở đây nhé!

Việt nhổ một bãi nước bọt, quay ra lựa một cái áo khác. Cường nhìn Việt chăm chú:

– Chắc cũng không vấn đề gì đâu. Các cụ hay cảm vặt ấy mà. Thỉnh thoảng ho vài cơn là nửa làng biết.

Minh “Tinh” nhếch mép một cái, tiếp tục đá đểu:

– Tao thì vẫn cho là cụ chán chơi với lợn gà rồi, nên muốn thằng con giai về đấm bóp…

– Ông tắt đài được rồi đấy! – Ly “Ti” nheo mắt, rồi nó nhìn sang Việt. – Em đồng ý với anh Cường, chắc là mẹ anh chỉ hơi mệt thôi, người già thường thế mà! Anh cứ yên tâm mà đi với bọn em.

Việt nhún vai, giọng mệt mỏi:

– Anh cũng chẳng biết. Thôi, anh về ký túc xá trước đây. Có gì thì nháy máy.

Nó cầm chìa khóa xe của Ly “Ti”, bước ra ngoài trong tiếng huýt sáo trêu chọc của Minh “Tinh”…

3.

Nhà Việt chẳng thuộc loại khá giả gì. Gọi là được thì tức là cũng chật vật mới nuôi nổi một thằng con học đại học có ti tỉ nhu cầu như bao người bình thường ở thành phố. Về cơ bản, Việt không hư, không phá phách, không bỏ học, nhưng từ ngày chơi với bọn Ngọc “Xù”, Việt mới hiểu nỗi khổ của một thằng con trai thấy mình hoặc thua kém bạn bè hoặc phải dựa vào một đứa con gái khác, như việc nó vẫn phải dùng xe máy của Ly “Ti” chẳng hạn. Cả Cường, Xù, Minh “Tinh” và Ly “Ti” đều là những đứa Hà Nội giàu có, tiền vừa tiêu vừa ném. Khi với chúng nó “money is no problem” thì với Việt lại khá khó khăn. Việt yêu cầu bố mẹ gửi tiền lên nhiều hơn, lấy lý do “học phí tăng và cần phải mua thêm sách vở”. Hai năm đại học, Việt không về thăm bố mẹ lần nào. Nó tự nghĩ, mình đã sống hai mươi năm với bố mẹ, bây giờ đi hai, ba năm làm gì mà phải về. Đôi khi nó cũng nhớ nhà, nhớ quê. Kỷ niệm thơ ấu cũng thỉnh thoảng hiện ra khi rõ ràng khi mờ mịt. Nhưng những nỗi nhớ đó thường sẽ được khỏa lấp ngay bởi những buổi party, những cuộc chơi thâu đêm, tất cả đã nhanh chóng dập tắt mọi nỗi nhớ nhung và mong mỏi về quê trong Việt. Cũng có lúc ngồi một mình vào những đêm muộn muộn khi thằng bạn Hải Phòng hay Khánh Hòa gì đó ở chung phòng đã ngủ khì, tạm kết thúc những cuộc chơi liên miên, Việt cũng thấy nhớ mẹ, nhớ lắm lắm. Vì nó nhớ khi còn nhỏ, vào những giờ thế này, khi đã leo lên giường đánh được một nửa giấc, chợt tỉnh giấc vì một trận mưa rào hay tiếng dế kêu to, Việt thường vẫn thấy mẹ ngồi bên chiếc đèn dầu vặn nhỏ vì sợ sáng quá nó thức, khi thì tính tiền vải lụa bán trong ngày, lúc thì xem lại sổ sách cây giống đã thu mua… nó lại lăn ra… ngủ tiếp. Những việc đó ngày xưa với đứa trẻ như Việt là khó hiểu, nhưng giờ nó cũng lờ mờ đoán ra là mẹ đang tìm cách… kiếm tiền. Mặc dù mẹ nó lăn lộn làm ăn buôn bán như thế nhưng lại rất hiền. Thường bênh nó mỗi khi bố đánh đòn vì nó đi chơi trốn bữa. Việt nhớ! Nhưng nó cũng chỉ nhớ được đến thế thì hoặc thằng bạn cùng phòng mò dậy và càu nhàu vì đèn vẫn sáng, hoặc di động nó rung, hoặc ý nghĩ về bài hàm số đang dở lại lấn chiếm, hoặc những cái tương tự như thế…

Lần này thấy bố viết thư báo vậy, Việt hơi băn khoăn, nó cũng muốn về xem mẹ ốm ra sao, nhưng cũng không muốn bỏ chuyến đi chơi đã chuẩn bị sắp xếp cả tuần. Việt thầm nghĩ một mình cho đến khi đầu nó đau như búa bổ thì có tiếng gõ cửa.

– Ai đấy?

– Em. – Giọng Ly “Ti”.

Việt bước chân đất ra mở cửa. Ly “Ti” bước vào, vứt cái xắc xuống ghế, ngồi phịch lên giường, rút một điếu thuốc ra châm lửa hút:

– Mai anh đi đấy chứ?

Việt khép cửa, nó quơ đống quần áo nhàu nát và bừa bộn trên giường ném vào một góc, hỏi bâng quơ một câu để tránh vấn đề:

– Em… đi gì đến đây vậy?

Ly “Ti” hồn nhiên trả lời một câu làm Việt phải giật mình:

– Minh “Tinh” đèo.

Ly nhả khói, đưa tay ra vuốt mái tóc mượt mà:

– Hmm… hum… sao? Anh có đi không vậy?

– Chắc không! Anh nghĩ anh nên về thăm mẹ. – Việt buông giọng, nhìn ra cửa sổ đóng kín, chèn bằng một khúc gỗ ẩm ướt.

Ly rùng mình nhìn chồng sách bụi bặm trên tủ và đống xoong nồi lỉnh kỉnh ở cuối phòng, nó lắc lắc tay Việt:

– Này, anh không đi thật à?

Việt vẫn không quay mặt lại:

– Ừ, không đi, đâu thể phân thân được!

Giọng Ly “Ti” nghe nhỏ nhỏ:

– Anh bỏ em cho Minh “Tinh” thật à?

Việt thấy lạnh người vì Ly động đúng vào điều nó đang nghĩ. Trong năm đứa, Cường và Xù là một đôi. Còn cả Việt và Minh “Tinh” đều thích Ly. Từ trước đến nay, Ly “Ti” luôn dành tình cảm cho nó nhiều hơn. Tuy thế, Minh “Tinh” chưa bao giờ bỏ cuộc, Việt biết nó luôn rình cơ hội thích hợp cướp trái tim Ly “Ti” đi…

Việt đá một câu để thử lửa:

– Em đi với nó cũng có sao đâu!

Ly “Ti” đứng phắt dậy, nhặt xắc bước thẳng ra cửa. Việt chồm dậy hốt hoảng, nó bước theo rút điếu thuốc trên môi Ly ra:

– Được, anh… đi.

Ly “Ti” quay lại tát yêu một cái vào mặt Việt:

– Đấy, thế mới là anh chứ! Lúc nãy em nói đùa đấy. Xù nó đèo em đến đây.

Việt thấy nhẹ cả người, nó chào, rồi đóng cửa lại. Bước lại gần phía cửa sổ, Việt gỡ tấm gỗ, mở toang cửa ra, một luồng gió mát ùa vào làm nó nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nó không về chắc mẹ cũng không giận, mà có giận thì cũng chẳng sao.

4.

Năm giờ sáng. Trời vẫn còn tối… Cường và Xù cười đùa rôm rả. Minh “Tinh” như thường lệ, một mình một xe, vừa đi vừa huýt sáo, thỉnh thoảng liếc sang xe Việt đang đèo Ly “Ti”, nó đã quen nên không còn thấy tức nữa, chỉ đôi lúc trêu Ly vài câu mặc ánh mắt ít thiện cảm của Việt. Minh “Tinh” cười khẩy:

– Cậu công tử nhà quê có quen đi đường dài không đấy? Hay đảo Ly sang đây đèo hộ cho!

Việt nhếch mép, cố ghìm giọng nói cho vừa:

– Quen hay không thì vẫn hơn xa mày!

Minh “Tinh” nheo mắt:

– Tao thách.

Việt cảm thấy từng mạch máu mình nóng lên:

– Thích thì chiều!

Minh “Tinh” cười ha hả:

– Được lắm. Cường ơi, bắt hộ tao này! Từ đây ra đường quốc lộ mười ba khoảng gần hai mươi cây. Thằng nào đến trước thì đèo Ly hết phần còn lại. OK?

Việt không đáp. Nó ép thẳng côn, lên ga bốc xe đi… Minh “Tinh” chậm rãi về số một rồi lên số hai, ba, nó chồm xe lên, không chịu kém phần, lướt qua đánh đuôi quệt vào chân Việt một cách khiêu khích. Việt cuống lên, vuốt ga nhích xe rồi quẫy một cái vào đầu xe làm xe của Minh lảo đảo, nhưng Minh gượng lại ngay, nhanh chóng bám bóng lái theo. Việt thấy rõ bất lợi của mình, nếu trên một đoạn đường thẳng thì chiếc xe tay ga của nó còn cơ, nhưng với một đoạn đường lên xuống ngoằn ngoèo bất thường thế này thì hộp số vòng như con xe của Minh mới là quá lợi, chưa kể nó còn phải kẹp Ly “Ti” ngồi sau nữa. Hai đứa đi được khoảng năm phút thì còi cơ động rú ầm lên sau lưng. Minh “Tinh” hét to:

– Cấm được dừng. Mày còn đang đèo Ly đấy.

Việt mím môi. Nó rú ga cố lên được chừng hai giây, đá chân chống xuống, hơi nghiêng xe quét bụi mù mịt. Minh ở đằng sau dính trọn đám bụi đành ép sát xe bám lòng đường và giảm côn. Việt cười đắc thắng, nó tắt đèn đuôi và nháy trái phải liên tục để cắt cơ động. Chợt Ly “Ti” hét to, từ phía trước mờ mịt, bỗng xuất hiện một chiếc xe máy đi ngược chiều. Việt siết mạnh phanh tay, chân mài xuống mặt đường, cố quăng xe sang bên cạnh, mặt nó đập thẳng vào đồng hồ số, Ly chỉ bị va vào lưng Việt rồi ngã nhẹ xuống. Việt thấy máu dồn lên trán, nó gục xuống đường, nhả cái xe đang bốc khói ở bánh. Việt nghe tim đập mạnh, mắt nó từ từ mờ đi khi thấy Ly “Ti” leo lên xe Minh “Tinh” phóng thẳng. Còi cơ động vẫn rú sát sau lưng Việt, nó lịm đi trước khi không còn hay biết gì, thấy mình như đang ở giữa một lớp học…

***

Cô giáo dịu dàng:

– Hôm nay các em muốn làm gì nào?

Cả lớp đồng thanh:

– Nghe kể chuyện ạ.

Cô giáo gật đầu và cười:

– Được. Vậy thì cô sẽ kể cho các em nghe một câu chuyện. Ngày xưa, có một anh chàng vô cùng yêu vợ, nhưng anh ta không có cách nào để chứng minh. Vợ anh ta liền nói: “Anh hãy về nhà mang quả tim của mẹ anh tới đây, như thế em sẽ tin là anh yêu em”. Chàng trai suy nghĩ: “Mình sống với mẹ trong hai mươi năm đầu đời. Nhưng có thể sống với vợ gấp ba thời gian ấy…”. Anh ta liền trở về nhà.

Vừa nhìn thấy con, mẹ anh ta reo lên: “Ôi, con về thăm mẹ đấy ư?”. Đứa con chẳng nói chẳng rằng móc lấy trái tim mẹ và chạy về nhà vợ. Trên đường do vội quá, anh ta vấp ngã, trái tim mẹ lăn xuống vệ cỏ, anh ta chưa kịp ngồi dậy thì nghe tiếng nói phát ra từ trái tim người mẹ: “Con à, con có… đau… không…?”.

5.

Việt từ từ tỉnh dậy, cảm thấy hơi ấm từ một bàn tay. Việt nghe thấy tiếng ho và một giọng nói quen lắm vang lên:

– Bà nghỉ đi chứ. Bà đã trông nó suốt cả đêm qua rồi, người thì hãy còn ốm…

Bàn tay ấy vẫn đặt trên tay nó, ấm áp một cách lạ thường. Việt nhớ lại lời nói của cô giáo: “Tình yêu mẹ dành cho con giống như một
bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẽ âm thầm và ngân vang mãi, càng lắng nghe càng thấy cảm động”.

Việt mở mắt ra.

Nó khóc…