Mãi mãi là bao xa – Chương 3.5

“Anh tìm Lăng Lăng có việc gì? Để tôi nói lại với cô ấy giúp anh… Vâng, được rồi!” Lâm Lâm gác máy, nhìn Lăng Lăng với ánh mắt ngưỡng mộ, nói một câu mà khiến cô ớn lạnh. “Năm phút nữa anh ấy sẽ đợi cậu ở dưới sân. Anh ấy nhắn lại rằng: nếu cậu không xuống thì hãy
chờ đấy!”

Ôi! Cô không dám đâu!!!

Vì cô nhớ rất rõ, lần trước cô và Uông Đào giận nhau vì một chuyện gì đó, cô tránh không gặp mặt Uông Đào. Trịnh Minh Hạo đã đứng đợi ở dưới sân ký túc xá giữa trời nắng gay gắt, rồi hét to khiến cho cả khu ký túc xá đều nghe thấy tiếng: “Bạch Lăng Lăng! Tôi cho cô năm phút, nếu cô không xuống, thì tôi sẽ lên đó!”.

Mười mấy cánh cửa sổ đồng loạt mở tung…

Kể từ sau lần đó, cô cảm thấy không biết phải giấu mặt vào đâu, mỗi lần đi qua hành lang đều không dám ngẩng đầu!

Để không gặp phải cảnh như lần trước, cô đành nói với Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em có chút việc, em out đây”.

“Chuyện rất quan trọng à?”

Suy tính rất nhanh, cô đáp: “Vâng!”.

Rồi không kịp tắt máy tính, cô chạy thật nhanh xuống dưới sân.

“Tìm em có việc gì vậy?” Lăng Lăng giữ một khoảng cách an toàn với Trịnh Minh Hạo, rồi đưa mắt nhìn xung quanh vẻ cảnh giác và chắc chắn rằng tất cả mọi cánh cửa sổ trong khu ký túc đều đã đóng.

“Đi ăn trưa!”

“Em không…” Chữ “rỗi rãi” vẫn còn chưa kịp nói ra, thì cô đã nhìn thấy Trịnh Minh Hạo xắn tay áo bước lại, có vẻ như anh ấy định dùng biện pháp cứng rắn.

“Được!” Cô đổi giọng rất nhanh, trong bụng thầm nghĩ: Nếu cô gái nào đó được Trịnh Minh Hạo yêu, thì ngoài việc chấp nhận anh ấy ra, không có sự lựa chọn
thứ hai.

“Nhà hàng đồ ăn Tây của trường” đúng là nghe tên đã thấy chất lượng của trường, nhưng giá cả thì lại là
của Tây.

Sở dĩ Lăng Lăng chọn ăn ở một chỗ mà khó có thể gặp một sinh viên nào, vì nếu xuất hiện cùng với Trịnh Minh Hạo ở nhà ăn toàn sinh viên, thì hậu quả thật khó mà tưởng tượng được!

Bản nhạc Pháp trữ tình giống như lời than thở của thiên nga vang lên. Trịnh Minh Hạo không nói câu nào, tay mân mê chiếc cốc không.

Lăng Lăng phá tan sự im lặng: “Anh không cần phải khuyên em đâu, giữa em và Uông Đào không còn gì nữa”.

Trịnh Minh Hạo nhếch mép, chỉ nói một câu bằng giọng rất bình thản: “Anh chỉ lo cho em, muốn tới
thăm em”.

Lời bộc bạch dịu dàng như vậy được thốt ra từ miệng của một người con trai tưởng chừng rất ngông cuồng, ngạo mạn, khiến cho Lăng Lăng cảm thấy trái tim mềm yếu của cô như bị đâm một nhát kiếm, máu me đầm đìa. Cô không nói gì, bất giác cầm cốc nước cam lên, nhưng khi tay vừa chạm vào thành cốc có những giọt nước ngưng đọng, liền bị tay của Trịnh Minh Hạo túm lấy.

“Lạnh quá, đổi cho một cốc khác nóng hơn đi!” Sau đó, Trịnh Minh Hạo nói với người phục vụ vừa đưa một người khách đi ngang qua. “Phục vụ, cho thêm một cốc sữa nóng!”

Lăng Lăng cảm động nhìn Trịnh Minh Hạo, trái tim đau nhói của cô đã được sự dịu dàng của anh vuốt ve, cô không cảm thấy đau nữa, bàn tay giá lạnh của cô được bàn tay của của anh sưởi ấm. Vì cô quá cảm động, nên không để ý đến người khách mới vào đang nhìn cô với vẻ sửng sốt, rồi lại quan sát Trịnh Minh Hạo rất kỹ, sau đó lặng lẽ ngồi vào một góc, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đôi bàn tay để trên bàn nắm chặt lại.

Bài hát tiếng Pháp vừa kết thúc, vài phút sau tiếng violin lại vang lên tha thiết, một bầu không khí u buồn bao phủ khắp phòng ăn.

Trịnh Minh Hạo luôn là người biết lấy lại không khí. Anh ngồi thẳng dậy, nét mặt cười cợt không biết sợ, nói: “Nào, để anh ra cho em một đề trắc nghiệm chỉ số thông minh nhé!”.

Lăng Lăng gật đầu, chăm chú lắng nghe.

“Một con khỉ trèo lên cây dưa bở để hái quả, một phút hái được một quả, hỏi một ngày nó có thể hái được bao nhiêu quả?”

Lăng Lăng khẽ chớp chớp đôi mắt với hàng mi cong, nhìn Trịnh Minh Hạo hỏi: “Khỉ ăn dưa bở à?”.

“Thế hái xuống chơi cũng không được sao?”

Cô im lặng. Đúng lúc ấy thì người phục vụ mang cốc sữa nóng đến, cô cúi đầu uống sữa.

“1440. Em đã tốt nghiệp tiểu học chưa vậy?” Trịnh Minh Hạo nói cho cô biết đáp án.

Cô lườm Trịnh Minh Hạo một cái, môi bất giác nở nụ cười. “Dưa bở mọc thành cây à? Anh đã học qua lớp mẫu giáo chưa vậy? Tốt nghiệp đại học rồi nên xin anh đừng để trí tuệ chỉ dừng lại ở lứa tuổi mẫu giáo như vậy!”

“Trí tuệ bậc cao thì anh có đủ, chỉ e rằng em thiếu
mà thôi!”

Cô đáp với vẻ không phục: “Nói xem nào!”.

Trịnh Minh Hạo lấy từ trong túi ra một đồng tiền xu, hai bàn tay bắt chéo giữ lấy đồng tiền, chỉ chìa cho cô thấy một khe hở.

“Anh có ba câu hỏi trí tuệ bậc cao, cho em mười giây. Em hãy đưa tay sờ vào đồng tiền, nếu không sờ thấy hình quốc huy hay chữ trên đó, thì sẽ phải trả lời một câu hỏi của anh, nếu không thì anh sẽ trả lời. Một, người mà bạn yêu nhất là người như thế nào?”

Lăng Lăng thận trọng đưa ngón tay vào sờ: “Là chữ”.

Trịnh Minh Hạo mở hai bàn tay, khi Lăng Lăng nhìn thấy chữ trên đó, cô thở phào một cái như trút được
gánh nặng.

Trịnh Minh Hạo nặng nề dựa vào lưng ghế, tránh ánh mắt của cô, nhìn vào ngọn đèn tường ở trong góc: “Cho đến nay, anh chỉ mới rung động trước một cô gái, lúc cô ấy khóc thực sự là đáng thương, khiến người khác cũng thấy thật đau lòng… Còn khi cô ấy cười thì rất đáng yêu, làm người khác cũng vui lây… Vì vậy, anh muốn mỗi khi cô ấy không vui, anh đều có thể ở bên cạnh cô ấy, làm cho cô ấy vui”.

Người ngồi trong góc nhà chăm chú nhìn họ, ngón tay dài miết miết lên chiếc cốc đựng đầy nước đá, làn hơi lạnh ngưng đọng lại trên đầu ngón tay, rồi rơi xuống từng giọt, từng giọt một, trông tựa như những giọt nước mắt chảy ra từ đáy lòng người ấy.

Cho dù người ấy không ngồi trong góc khuất thiếu ánh đèn thì cũng không ai nhìn thấy những giọt máu đang nhỏ ra từ tim của anh!

Lăng Lăng nhìn Trịnh Minh Hạo, ánh mắt ngạc nhiên, trong chốc lát không biết phải khuyên anh như thế nào, đành nói với giọng như có lỗi: “Xin lỗi! Em cứ nghĩ anh là một người chơi bời, không nghĩ anh cũng có người để quan tâm và yêu thương”.

“Chơi bời chỉ là vẻ bề ngoài của anh.” Trịnh Minh Hạo cười nhìn cô, lại để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. “Không bằng cầm thú mới là bản tính của anh…”

Lăng Lăng bật cười vui vẻ. “Em nghe Lý Vi nói rằng anh có rất nhiều chiêu để dỗ con gái, hôm nay coi như em đã được thấy rồi!”

“Em quá khen rồi.” Trịnh Minh Hạo lại chắp hai bàn tay lại đặt trước mặt cô. “Câu hỏi tiếp theo, bạn muốn cùng với người mình yêu có một cuộc sống như thế nào?”

Lăng Lăng lại sờ đồng tiền xu, nói với vẻ không chắc chắn lắm: “Là chữ!”.

Lần này thì Lăng Lăng đã trả lời sai. Cô cân nhắc một hồi lâu, mới nói bằng giọng buồn buồn: “Em hy vọng rằng người ấy sẽ mãi mãi bên em, thực sự hiểu và thông cảm cho em, em không cần phải quá chú ý đến chuyện trang điểm trong mắt người ấy em vẫn luôn rất đẹp, cho dù em không đảm đang việc nhà thì người ấy vẫn bình thản chấp nhận; nhà có chật đến mấy cũng không quan trọng, chỉ cần hai người ở bên nhau… thì sẽ có những vấn đề nói không bao giờ hết, hai người sẽ cùng cố gắng vì một mục tiêu.”

“Hơi khó một chút…”

“Thật à?”

“Cách tư duy của em, những người bình thường khó có thể hiểu được…”

Cô nguýt anh một cái tỏ ý coi thường: “Tất nhiên là anh không hiểu được rồi, vì trí tuệ của anh rất thấp!”.

Cô tin chắc rằng, người bạn trên mạng của cô trí tuệ cao, nhất định người ấy sẽ hiểu! Tuy nhiên, anh lại không ở bên cô…

Advertisements

One comment on “Mãi mãi là bao xa – Chương 3.5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s