Trúc mã là sói – Chương 4.1

Bắt cá hai tay

Trước sự khăng khăng của tên Văn Dịch chày cối, Nhan Tiếu cũng bất lực, đành phải nhường chiếc giường trong phòng khách cho hắn ta, còn mình thì ôm gối sang phòng nhỏ ngủ.

Cả đêm không mơ mộng gì. Nhan Tiếu an ủi mình rằng mọi chuyện lằng nhằng đã kết thúc, gần đây sao Thái Bạch luôn bám cô nhằng nhẵng cũng sắp đi xa, ngày mai là một ngày mới. Ai ngờ, sáng hôm sau, chuyện tồi tệ hơn đã
xảy ra.

Tám giờ sáng, khi Nhan Tiếu và Văn Dịch còn đang say sưa trong giấc nồng của riêng mình thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập. Thiếu gia Văn Dịch đang ôm gối của Tiếu Tiếu chìm trong giấc mơ đẹp tỉnh giấc trước, trở mình với vẻ không hài lòng, hít ngửi mùi thơm thoang thoảng vương vấn đâu đây, miệng cười cười, đang chuẩn bị mơ tiếp thì tiếng gõ cửa mạnh hơn lại vang lên.

Văn Dịch cau mày, lấy chăn trùm kín đầu nhưng vẫn không tài nào chặn được tiếng ồn đáng ghét đó, cuối cùng không chịu được nữa bèn bò dậy, hậm hực ra mở cửa xem ai. Ai ngờ, chưa ra đến cửa, đột nhiên Văn Dịch cảm thấy mắt hoa lên, bất thình lình bị đẩy ngã xuống giường công chúa, trấn tĩnh nhìn lại, thấy chiếc váy ngủ hoa phất phơ trước mắt, Nhan Tiếu với mái tóc bù xù đang nghiến răng ken két lắc đầu.

Yêu nghiệt không hiểu lắm, đang định mở lời thì thấy Nhan Tiếu như ngọn núi Thái Sơn chồm về phía mình. Trong tích tắc, Tiếu Tiếu đã bịt chặt miệng Văn Dịch, nói nhỏ: “Đừng nói gì cả!”.

Hóa ra, hôm qua, sau khi bàn với Nhan Tiếu cất tám trăm nghìn nhân dân tệ ở đây, thái hậu đại nhân hẹn sáng nay sẽ ra ngân hàng gửi. Nhan Tiếu đã xin công ty nghỉ, kết quả là đêm qua lại xảy ra chuyện Tề Gia Minh đến gây sự, cô vừa phải tới đồn cảnh sát, vừa bị yêu nghiệt chiếm ổ, quên béng chuyện này.

Vừa nghe thấy tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của Nhan Tiếu là người mang sữa đến hoặc đến thu tiền điện nước. Chính vì thế tính đại lãn đã phát huy tác dụng, cô trở mình ngủ tiếp. Sợ gì chứ, còn có yêu nghiệt ở ngoài, ai bảo hắn ta chiếm phòng của mình, ngủ trên giường của mình, bị đánh thức cũng đáng đời.

Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu ngáp một cái rất hả hê, liếc nhìn đồng hồ tự an ủi: “Mới tám giờ, sớm quá… ngủ thêm lúc nữa, đằng nào hôm nay cũng xin nghỉ rồi…”. Nhắm mắt trầm tư nửa giây, đột nhiên Nhan Tiếu sực nhớ ra tại sao sáng nay phải xin nghỉ, bật dậy như chiếc lò xo. Vừa ra khỏi cửa phòng thì thấy yêu nghiệt đang chuẩn bị mở cửa, không kịp nghĩ gì bèn thẳng tay đẩy hắn ngã.

Yêu nghiệt bị đẩy ngã bất thình lình. Sau khi Nhan Tiếu buông ra, hắn lấy tay che ngực với vẻ bẽn lẽn: “Em yêu, sáng sớm mà em đã thô bạo như vậy, anh xấu hổ chết đi được…”.

Thấy yêu nghiệt vẫn chưa hiểu ra vấn đề, Nhan Tiếu liền học ngay phong cách mạnh mẽ của Mỹ Giai trợn mắt nói: “Câm miệng!! Người gõ cửa là thái hậu nhà ta!”. Nếu như để thái hậu phát hiện ra Văn Dịch ngủ qua đêm ở đây… Trời đất ạ, rốt cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, Nhan Tiếu không dám tưởng tượng. Sau khi đẩy yêu nghiệt trốn vào phòng ngủ nhỏ, nhanh như cắt, Nhan Tiếu tống hết giày, ba lô vào tủ xóa dấu vết, sau đó mới vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiến ra mở cửa.

Ngoài cửa, thái hậu cầm quẩy, sữa đậu nành trên tay, nét mặt không vui: “Sao mà chậm thế?”.

“Hê hê, con ngủ say quá không nghe thấy…” Nhan Tiếu giả vờ ngáp một cái.

Sau khi đón thái hậu vào nhà, Nhan Tiếu liền nghe thấy thái hậu kêu ca không ngớt lời: “Ngủ say quá hả? Tối qua lại chơi điện tử muộn quá chứ gì?”.

“Hê hê!” Đúng là chơi rất muộn, nhưng không phải là chơi điện tử, mà là đánh nhau thật…

“Hôm nay mẹ đi vội quá nên không cầm theo chìa khóa nhà bên này, nếu không đã mở cửa vào rồi, thật
đúng là…”

“Hê hê!” May mà thái hậu quên chìa khóa, nếu không vào nhà nhìn thấy cô con gái rượu của mình biến thành gã yêu nghiệt thì sẽ choáng thế nào?

“Mau đánh răng rửa mặt đi, mẹ mua cho mày đồ ăn sáng rồi đây này. Nhanh lên còn đi, mẹ đã nói rồi, đến ngân hàng muộn phải xếp hàng đợi lâu lắm!”

“Hê hê!”

Cuối cùng thái hậu đã phát hiện ra có điều gì bất thường. Nhìn Nhan Tiếu trong trạng thái không để tâm gì đến lời nói của mình, chỉ đứng nguyên một chỗ cười trừ, bà liền trách: “Mày bị trúng gió à?”.

“Không, đâu có, đâu có mẹ!” Nhan Tiếu nuốt nước bọt, chỉ tay vào nhà vệ sinh nói: “Con đi đánh răng rửa mặt đây…”.

Nói xong, thái hậu lại đế thêm một câu khiến Nhan Tiếu rụng rời chân tay: “Thế sao vừa nãy vào mẹ nghe như có tiếng đàn ông thì phải?”.

“Dạ… Hả?” Nhan Tiếu nín thở, lập tức cảm thấy hai chân mềm nhũn, trước mặt tối om, làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ? Nếu phát hiện ra có đàn ông trốn trong ngôi nhà này, liệu thái hậu có tống cô vào lồng rồi dìm xuống sông không?

Ai hiểu con gái hơn mẹ. Thấy Nhan Tiếu như người mất hồn, nói năng lấp liếm, thái hậu nheo mắt đoán tiếp: “Có phải mày… đang giấu mẹ chuyện gì không?”.

“Đâu có, đâu có mẹ!” Nhan Tiếu khua tay phủ nhận, chưa kịp giải thích, đã nghe thấy thái hậu quát lớn: “Nói đi! Có phải đêm qua mày lại thức suốt đêm để chơi
game không?”.

“Dạ… Hả?” Nhan Tiếu líu lưỡi, tại sao thái hậu lại liên hệ giọng đàn ông với game nhỉ?

Thấy vậy, vẻ mặt thái hậu tỏ ra rất khinh thường: “Chuyện nhỏ, mày tưởng mẹ không biết à? Vừa nãy vừa nghe thấy tiếng đàn ông giết lợn, mẹ đã biết chắc chắn mày lại bỏ thêm vốn, bị diệt rồi đúng không? Đáng đời! Mẹ nói cho mày biết, nếu mày vẫn còn chơi game hoặc làm việc thâu đêm suốt sáng như thế này thì bất luận mày đi làm xa đến đâu, mẹ cũng vẫn bắt mày về ở gần ba mẹ. Hừ, mày bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn bắt mẹ phải trông nom từng tí như vậy…”.

Ngoan ngoãn dỏng tai lắng nghe thái hậu lên lớp, Nhan Tiếu thở phào một tiếng, may mà đã qua mắt được, đang chuẩn bị quay vào rửa mặt, lại nghe thấy thái hậu vẫn đang niệm kinh “í” lên một tiếng.

Nhan Tiếu vội ngoái đầu lại theo bản năng, lại một lần nữa sợ rúm người không thốt được lời nào. Thái hậu đứng bên giường, vừa giũ chăn, vừa cầm chiếc áo bên trong bằng hai ngón tay, vẻ mặt rất hình sự, nói: “Sao giường mày lại có quần áo đàn ông thế hả?”.

Ngay lập tức, Nhan Tiếu chỉ cảm thấy đầu óc tê dại, lồng ngực cứng đờ, đã tính toán đủ mọi đường mà vẫn quên trên giường vẫn còn chứng cứ! Đấu tranh hồi lâu, cuối cùng Nhan Tiếu mới lắp bắp thốt ra được mấy từ: “Đây, đây là…” là đồ dùng đánh rơi khi chơi game ư?

Nhan Tiếu khóc, biết giải thích thế nào đây? Tên yêu nghiệt đáng chết, tại sao hắn ta lại cởi quần áo khi ngủ! Nghe thấy vậy, thái hậu càng sinh nghi, bèn giũ cả đống chăn ra, cao giọng nói: “Hừ, ngoài áo khoác, còn có cả quần”.

Nhan Tiếu toát hết mồ hôi hột, trừng mắt nhìn trần nhà, nghiến răng: “Thôi được, mẹ… con đành khai thật vậy, thực ra con có một thói xấu! Con… con rất thích quần áo của đàn ông! Ban đêm không được ôm thì không tài nào ngủ được”.

Nghe thấy vậy, thái hậu bình tĩnh hắng giọng: “Ý mày muốn nói là đêm không được ôm quần áo của Văn Dịch thì không ngủ được hả?”.

(⊙_⊙)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s