Trúc mã là sói – Chương 3.3

Mặc dù nói là “đưa thiếu gia về”, nhưng hai người vẫn về nhà ở tứ hợp viện.

Một là vì ở đây rất gần đồn cảnh sát, hai là vì yêu nghiệt uống rượu, lại bị cảnh sát đá cho hai đá, Nhan Tiếu không yên tâm để hắn lái xe về nhà một mình. Vừa về đến nhà, Nhan Tiếu liền lục tủ tìm bông, cồn, rửa vết thương cho yêu nghiệt.

Văn Dịch vừa che miệng vừa kêu đau, vừa nghi Nhan Tiếu cố tình mạnh tay để trả thù, cuối cùng gạt phắt miếng bông trên tay Nhan Tiếu, không cho lau nữa.

Nhan Tiếu trợn mắt nhìn yêu nghiệt, vứt đám đồ trên tay đi, nói: “Đúng là con nhà giàu giẫm phải gai mồng tơi!”.

Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền im lặng, sau đó buồn bã nói: “Cậu muốn giữ khoảng cách với tớ thì cứ việc nói ra, đừng vin vào cớ cái gọi là thiếu gia, tiểu thư gì đó”.

Nhan Tiếu sững người, sau đó sực nhớ ba năm về trước cũng đã từng nói với Văn Dịch câu này. Lúc đó, Nhan Tiếu nghiêm giọng, mắng Văn Dịch ích kỷ, không bao giờ chịu nghĩ đến người khác, chỉ là cậu thiếu gia thích giở trò trẻ con mà thôi. Tưởng chuyện trôi qua lâu như vậy thì hắn quên rồi, không ngờ lại trở thành nỗi đau của hắn.

Hít một hơi thật sâu, Nhan Tiếu rót cho Văn Dịch một cốc nước rồi chuyển sang chủ đề khác: “Sao tự nhiên cậu lại có mặt ở đây? Tớ gọi điện thoại cho cậu thì thấy tắt máy”.

Nghe xong câu này, yêu nghiệt lập tức đắc ý trở lại. Ờ… cô nàng còn biết gọi di động cho mình, chứng tỏ mình vẫn còn hy vọng. Hóa ra, cãi nhau với Nhan Tiếu xong, Văn Dịch liền đến quán bar uống rượu giải sầu, vì quán bar khá gần khu nhà tứ hợp viện nơi Nhan Tiếu đang ở, trong lúc ngà say, yêu nghiệt lại mò đến cổng nhà Nhan Tiếu.

Nếu là lúc bình thường thì cùng lắm Văn Dịch cũng chỉ đáo qua trước cổng một lát rồi về, nhưng đêm nay chưa vào đến tứ hợp viện đã nghe thấy Tề Gia Minh gào la, miệng toàn phun ra những câu bẩn thỉu. Lúc đó đã có mấy nhà trong khu bật đèn, nấp sau cửa sổ xem.

Ông ngoại của Văn Dịch, giáo sư Văn, trước đây cũng sống trong khu này. Văn Dịch lớn lên ở đây từ nhỏ, đương nhiên là cũng biết các bà hàng xóm thích buôn chuyện thế nào. Đêm nay, Tề Gia Minh làm ầm ĩ, chắc là về sau mỗi lần Nhan Tiếu qua lại trong con ngõ này sẽ bị người ta bàn tán. Càng nghĩ Văn Dịch càng bực, cộng với chút hơi men có sẵn trong người, cơn giận bốc lên tận đầu, sau đó mới xảy ra chuyện ẩu đả.

Dĩ nhiên là yêu nghiệt không có ý định cho Nhan Tiếu biết những điều này. Nghe Nhan Tiếu hỏi, yêu nghiệt liền bĩu môi, nói rất ngắn gọn: “Khu tứ hợp viện này có mỗi mình nhà cậu hả? Tớ đến tìm thằng Lý hàng xóm gọi nó đi uống rượu không được hay sao? Nhìn thấy thằng cha đó gào la, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hàng xóm, tớ hoạt động gân cốt không được à?”.

“Được chứ!” Thấy Văn Dịch phồng mang trợn mắt như vậy, Nhan Tiếu cố gắng nhịn cười, nhưng vẫn nể mặt Văn đại thiếu gia. “Thế hiện tại gân cốt của thiếu gia đã hoạt động đủ rồi, thiếu gia còn định làm gì nữa?”

“Đánh một giấc!” Văn Dịch nói chắc như đinh đóng cột, rồi nói thêm: “Đánh một giấc ở nhà cậu thôi!”.

“Gì… cơ?” Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu nghiến răng ken két. Gã yêu nghiệt này còn được voi còn đòi tiên nữa à? “Thiếu gia ngủ ở nhà tôi, ngày mai tôi còn mặt mũi nào để nhìn thiên hạ nữa?”

Thực ra, với tư cách là bạn chơi với nhau từ lâu, hơn nữa lại là thế hệ trẻ của thế kỷ mới, việc cô và Văn Dịch ngủ dưới một mái nhà không có vấn đề gì. Ngôi nhà này không rộng lắm, nhưng sau khi ba mẹ Nhan Tiếu chuyển đi, vẫn còn một phòng ngủ để trống. Văn đại thiếu gia muốn ngủ, cô đành phải nhượng bộ, chui vào phòng ngủ nhỏ, khóa cửa lại đánh một giấc, kể cả nửa đêm đột nhiên hắn ta muốn giở trò, Nhan Tiếu cũng không sợ.

Chỉ có điều… nếu tối nay Văn Dịch ngủ ở đây thật, ngày mai hàng xóm nhìn thấy…

Haizz, tốc độ truyền tin của quần chúng vô cùng đáng sợ. Nhan Tiếu chưa nghĩ đến ngày mai của ngày mai, ra phố mua đồ cũng bị người ta nhận ra: “Nhìn kìa, đây chính là con bé dụ dỗ cháu trai của nhà ông Văn đó!”.

“Chậc chậc, mọi người không biết đúng không? Nghe nói nó và cháu ông Văn, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, hiện giờ người ta vừa về nước đã bị nó kéo về nhà rồi!”

“Hê hê, như thế cũng ổn đó nhỉ? Sau này từ khách thuê nhà biến thành bà chủ, có khi lại còn được hưởng một ít tài sản của giáo sư Văn ấy! Ông ấy chỉ có mỗi thằng cháu
ngoại thôi…”

Nhan Tiếu sợ đến tái mặt vì những lời gièm pha mà mình tưởng tượng ra, tay chân lạnh ngắt, túm chặt ống tay áo Văn Dịch năn nỉ: “Yêu nghiệt ngoan nào, để chị mua kẹo cho ăn nhé! Nhưng đêm nay, thực sự cậu không thể ở lại nhà chị được…”.

Bất chấp mọi lời năn nỉ của Nhan Tiếu, Văn Dịch vẫn nằm vật xuống chiếc giường trong phòng khách, ôm chăn lăn hai vòng, sau khi cuộn tròn trong chăn mới đáp một cách hài lòng: “Tiếu Tiếu, giường của cậu mềm mại nhỉ? Tuyệt lắm, tuyệt lắm, đêm nay bản thiếu gia sẽ ngủ ở đây!”.

Nhan Tiếu há hốc miệng, một là bộ quần áo mà Văn Dịch đang mặc trên người bẩn vô cùng vì vừa nãy còn lăn lộn dưới đất, vật nhau với Tề Gia Minh, hai là chiếc giường công chúa của cô lại bị… một gã đàn ông hôi hám ngủ
trên đó.

Trong lúc luống cuống, Nhan Tiếu cũng nằm sấp xuống giường kéo Văn Dịch ra khỏi chăn, ai ngờ càng kéo chăn càng quấn chặt hơn. Văn Dịch bị cuộn chặt trong đó như chiếc bánh chưng, không nhúc nhích. “Dậy đi! Cậu dậy ngay đi! Tớ mới thay chăn hôm trước, cậu làm bẩn hết rồi!”

Yêu nghiệt không hề tỏ ra ái ngại, hắn còn đau khổ gào lớn: “Đau, Tiếu Tiếu, nhẹ thôi, đừng vội, tớ ra ngay đây…”.

Nghe thấy câu này Nhan Tiếu liền dừng lại, thấy Văn Dịch khẽ nhếch mép, mới phát hiện ra câu này thật mờ ám. Cô vội bịt chặt miệng hắn, giậm chân: “Cậu có im ngay không! Hàng xóm nghe thấy lại tưởng bọn mình đang làm gì!”.

Văn Dịch để mặc cho Nhan Tiếu lôi kéo xềnh xệch, đột nhiên hắn lại thở dài vẻ bất lực, nhún vai nói: “Thực ra nghe thấy hay không cũng có sao đâu. Tiếu Tiếu, cậu phải chấp nhận thôi”.

Nhan Tiếu như nín thở, cô linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành: “Có nghĩa là sao?”.

Văn Dịch ngồi dậy, vỗ vai Nhan Tiếu với vẻ rất hiên ngang, hào hiệp nói: “Đợt mới về nước, tớ đã hẹn thằng Lý hàng xóm ra ngoài uống rượu, nó hỏi tớ đang ở nước ngoài tại sao lại về. Haizz, cậu cũng biết đó, ông tớ rất sĩ diện, nếu tớ nói tớ bị ba mẹ đuổi về chắc chắn ông sẽ tức chết, chính vì thế…”.

“Chính vì thế?” Tim Nhan Tiếu sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, linh tính của phụ nữ mách bảo cô rằng, cô lại một lần nữa không may trúng đạn.

Văn Dịch cười tươi như hoa: “Chính vì thế tớ đã nói với ông rằng, bao nhiêu năm qua, cuối cùng tớ đã phát hiện ra một chân lý: Cạnh hang có cỏ non, hà cớ tìm chỗ khác? Thực ra lần này tớ về nước là muốn cưới cậu”. Nói xong, nét mặt Văn Dịch tỏ ra rất chân thành: “Thế nên Tiếu Tiếu, đừng giãy giụa nữa. Bất luận tối tay anh có ngủ ở đây hay không, người ta đều đã hiểu lầm rồi”.

Nhan Tiếu: “… Thế nào là cạnh hang có cỏ non, hà cớ tìm chỗ khác?”. Đây thực sự là… chặn đường tiến của Nhan Tiếu! Yêu nghiệt, nhà ngươi giỏi lắm! Ta đã nhớ mặt nhà ngươi rồi! Nhớ kỹ mặt nhà ngươi rồi!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s