Kế hoạch hủ nữ – Chương 3

Mặc Duy Chính nghĩ hình như mình bị trúng oán khí không biết từ đâu, gần đây toàn xảy ra chuyện không vừa ý. Ngày hôm đó vô duyên vô cớ bị nữ nhân viên có bộ dạng ngu ngốc kia nói nhăng nói cuội làm mất mặt trước đông đảo thành viên hội đồng quản trị cùng các quản lý, hắn đã không chút lưu tình tống cô ta ra khỏi cửa ngay! Có điều người đi rồi mà oán khí còn vương, sáng hôm sau được tin một trợ lý gặp tai nạn, chỉ bị thương nhẹ song những vẫn phải nằm viện. Kỳ thực, công việc không nhiều, thiếu một trợ lý cũng không sao, nhưng tới ngày thứ ba, đến cả trợ lý còn lại cũng chơi bài “say goodbye” nói muốn kết hôn ở nhà làm nội trợ. Người này không nghỉ ngay nhưng cũng chỉ gắng gượng được vài ngày, chờ người mới tới bàn giao rồi nghỉ luôn.

Với Mặc Duy Chính việc nhỏ như vậy vốn không đáng kể gì, nhưng quả thực việc lần này đã gây cho hắn chút phiền não. Trợ lý lúc nào cũng theo sát hắn, dù đi công tác cũng không rời, người như vậy không thể tùy tiện vơ bừa. Như hai trợ lý kia của hắn, một người đã kết hôn, một người đang yêu cuồng nhiệt, đều là tương đối hiếm có khó tìm. Hắn nhớ mang máng một năm trước có tuyển hai nhân viên khác, dù năng lực làm việc không kém nhưng ngày nào cả hai cũng vấp ngã, mà đều là ngã vào người hắn, đi công tác lại kinh khủng, kể từ đó hắn chỉ dám dùng người đang yêu hoặc kết hôn rồi.

Mặc Duy Chính không dưng lại bị mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này làm phiền, mải ưu tư, đến lúc liếc mắt trông ra ngoài cửa sổ mới hay trời đã tối đen tự lúc nào, bên ngoài lấp loáng ánh đèn, bèn đứng dậy ra về.

 

Về phần Chu Tiểu Bạch, tuy mới đến Bloody Mary ngày thứ hai nhưng đã cảm thấy rất thỏa mãn, cuộc sống tương đối thoải mái, dù tiền không phải của bạn nhưng cảm giác nhận tiền cũng rất tuyệt, tối đầu tiên gặp ngay một đôi cường công nhược thụ, Chu Tiểu Bạch nhìn đến mắt lóe ánh hào quang.

“Đã thấy quen chưa?” Ông xã Tiểu Hòa của Cố Nhã tính tình tốt bụng, cũng biết “sở thích đó” của Chu Tiểu Bạch nên đã giúp bạn chuẩn bị cả máy tính lẫn tai nghe. Đáng ca ngợi nhất là dù Chu Tiểu Bạch luôn dán mắt vào màn hình nhưng tiền thu không hề thiếu, không biết nên khen bạn có khả năng tính toán hay tại sinh ra bạn đã ham “một thứ đặc biệt nào đó” rồi.

“Không tệ… Tốt lắm.” Chu Tiểu Bạch gật đầu.

“Thế là ổn rồi…” Tiểu Hòa cười nói. “Như vậy Tiểu Nhã cũng tương đối yên tâm.” Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn màn hình trước mặt Chu Tiểu Bạch, hình như đang tải GV, thông báo đã tải được tám mươi phần trăm.

“Ừm…” Chu Tiểu Bạch ậm ừ đáp, mắt vẫn hướng về phía màn hình máy tính.

Tiểu Hòa xoay người rời chỗ thu tiền quay về quầy pha rượu trước sân khấu. Ban đầu chỗ thu tiền đặt ở đây, chỉ vì sợ thú tiêu khiển của Chu Tiểu Bạch ảnh hưởng đến khách nên mới để bạn chiếm cứ một góc, khách không thể nhìn thấy màn hình. Đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc đi đến ngồi trước quầy bar, Tiểu Hòa nở nụ cười: “Sao lại rảnh mà tới thế này? Uống gì đây?”

Mặc Duy Chính gật đầu: “Đương nhiên là Bloody Mary.” Quán bar này nổi danh nhờ món cocktail Bloody Mary nên mới đặt tên như vậy.

Tiểu Hòa quay lại nói với bartender: “Một Bloody Mary”, rồi ngồi xuống cạnh Mặc Duy Chính. “Có chuyện phiền não hay sao thế…”

Một ly Bloody Mary đỏ thắm trong suốt, dưới đáy có một viên đá được mang tới. Mặc Duy Chính và Tiểu Hòa bắt đầu trò chuyện. Hai người họ vốn là bạn thời đại học. Tốt nghiệp, Mặc Duy Chính có lợi thế gia đình trở thành tổng giám đốc công ty KM, Tiểu Hòa gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, mở quán bar này cũng dần nổi danh. Quan hệ giữa hai người rất thân thiết, Mặc Duy Chính thường xuyên tới đây. Lúc này, nghe Mặc Duy Chính kể đầu đuôi câu chuyện, Tiểu Hòa liền mỉm cười: “Thế thì chẳng phải từ giờ cậu lại phải chịu kiếp ngày đêm đón nhận “yêu thương nhung nhớ” từ các em rồi đó sao?”

Sắc mặt Mặc Duy Chính u ám thấy rõ: “Mình định không tuyển trợ lý nữa.”

“Vậy cũng không tiện, đường đường là tổng giám đốc công ty KM lại không có trợ lý.” Tiểu Hòa cười nói. “Dù đúng là rất ít phụ nữ lãnh đạm với cậu, nhưng cũng không phải không có ngoại lệ.”

“Hả?” Mặc Duy Chính nhướn mày nhìn Tiểu Hòa, Tiểu Hòa lại tiếp: “Trừ phụ nữ có chồng hoặc yêu đương đang nồng, vẫn còn một loại phụ nữ không có hứng thú với cậu, có khi còn phản cảm cũng nên…”

Mặc Duy Chính đang chờ nghe tiếp thì đột nhiên có người gọi Tiểu Hòa, anh ta chỉ kịp nói: “Chờ một chút” rồi đi vào bếp.

Mặc Duy Chính cầm ly rượu, ngắm viên đá dưới đáy dần tan hết mà Tiểu Hòa vẫn chưa ra, liếc nhìn đồng hồ bèn quyết định về trước, rút thẻ tín dụng tới chỗ thu tiền nói: “Một ly.”

Đang xem đến hồi “gay cấn”, Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu, chỉ vươn tay hỏi: “Uống gì?”

“Bloody Mary”, Mặc Duy Chính thờ ơ đáp.

Chu Tiểu Bạch bỗng thấy cảm giác quen thuộc rất đáng ghét, còn kiểu nói lạnh như băng thực sự rất giống… Bạn bỏ tai nghe, hơi quay đầu… quả nhiên là gã giai thẳng chết tiệt!

Mặc Duy Chính thoáng nhìn Chu Tiểu Bạch vừa quay đầu, mặt lập tức biến sắc, không phải nữ nhân viên động kinh kia thì còn ai vào đây!

“Tổng…” Chu Tiểu Bạch vừa mở miệng, từ tai nghe truyền ra tiếng rên khe khẽ của tiểu thụ, Mặc Duy Chính sửng sốt, nghiêng người ngó vào, đầy màn hình là những cái “chống đẩy” nhiệt tình, vận động piston… Cô ta dám ngang nhiên xem phim sex? Mặc Duy Chính còn tưởng Tiểu Bạch chỉ là đồ ngu đầu óc không tốt, giờ xem ra là đồ ngu tư tưởng không tốt, có điều… Hắn lại nheo mắt nhìn một giây, người muốn hóa đá, hai cơ thể quấn quýt trên màn hình kia… là hai tên đàn ông?!

Từ nhà bếp đi ra, Tiểu Hòa nhìn Mặc Duy Chính đang ngây người như phỗng, cười nói: “Đây là loại thứ ba… hủ nữ!”

Thì ra… Khóe miệng Mặc Duy Chính giật giật, còn có loại phụ nữ như vậy tồn tại… Cứ nghĩ đến hình ảnh Chu Tiểu Bạch mắt sáng rực dán vào màn hình, trở lại phòng làm việc rồi hắn còn không khỏi rùng mình. Chỉ là… chọn người như vậy quả thực không sai.

Cứ nhớ tới hành vi ngu xuẩn của bạn, Mặc Duy Chính lại có chút dao động, nhưng dù sao bạn cũng vốn là nhân viên công ty, chắc không đến nỗi bung bét như vậy, chuyện lần trước có lẽ là ngoài ý muốn. Cơ bản người như bạn thực sự rất khó tìm, hơn nữa chỉ cần kiên trì một tháng chờ trợ lý kia ra viện, một người cũng đủ rồi, khi đó “xử tử” bạn cũng chưa muộn, Mặc Duy Chính tính toán thông suốt bèn gọi điện cho Tiểu Hòa.

“Giai hàng cao cấp đấy…” Cố Nhã đẩy bạn Bạch đang mải xem GV. “Người ta lại muốn cậu đi làm trợ lý, đúng là cơ hội hiếm có…”

Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu, đáp: “Mình ghét giai thẳng mà, làm trợ lý phải bám theo hắn, khổ sở lắm.” Nhất là khí chất giai thẳng của Mặc Duy Chính đặc biệt mạnh mẽ, lại thêm hồi ức đáng thẹn bị đá đít khỏi cửa vẫn còn nguyên đó, ai lại tắm hai lần trên một dòng sông, ngã hai lần ở cùng một chỗ bao giờ!

Cố Nhã tiếp tục dụ dỗ: “Anh tổng giám đốc đó đẹp trai như vậy, cậu không thích sao?”

“Mình đã nói muốn tìm Bi rồi…” Chu Tiểu Bạch kiên quyết nói.

“Làm sao biết hắn không phải Bi?”

Chu Tiểu Bạch nheo mắt nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Theo trực giác của mình, hắn tuyệt đối là giai thẳng siêu cấp.”

“Thật sao?” Cố Nhã lại tiếp. “Dù là giai thẳng cũng sẽ có lúc cong, mà nếu bỏ công bồi dưỡng có khi còn thành Bi nữa, nói gì thì nói Bi cũng không dễ tìm…”

Chu Tiểu Bạch rời mắt khỏi màn hình máy tính: “Ý cậu muốn nói… bẻ tổng giám đốc thành cong?”

“Biết đâu được.” Cố Nhã thấy bạn rốt cuộc cũng chịu rời khỏi máy tính bèn nói liền một hơi: “Đem một giai thẳng tuyệt hảo như vậy bẻ thành cong, cậu không cảm thấy rất có tính thách thức sao? Cậu tính xem, không chừng còn thành một Bi siêu siêu tuyệt cũng nên!”

Bẻ giai thẳng… thành cong? Chu Tiểu Bạch ngẩn cả người, quả nhiên là mục tiêu rất đáng khiêu chiến một phen: “Khí thế giai thẳng của hắn rất mãnh liệt, chỉ cần bẻ cong là thành Bi rồi.”

“Cậu còn chần chừ gì nữa?” Cố Nhã cố tình đổ thêm dầu vào lửa. “Cơ hội hiếm có khó tìm, còn không phải mục tiêu của cuộc đời hủ nữ sao?!”

“Đúng vậy!” Chu Tiểu Bạch sôi sục gật đầu, tắt phụp máy tính. “Mình phải đi thuê nhà trọ ngay!” Lúc trước, vốn tưởng mình thất nghiệp, Bạch ta đã thẳng tay trả ngay nhà trọ gần công ty, tiết kiệm chút tiền bằng cách tới nhà Cố Nhã sống nhờ.

Nhìn Chu Tiểu Bạch phấn chấn ra khỏi cửa, Cố Nhã đắc ý ào lên giường lăn một vòng: “Mục tiêu của cuộc đời trạch nữ là ở nhà một mình…”

 

Advertisements

Trúc mã là sói – Chương 3.3

Mặc dù nói là “đưa thiếu gia về”, nhưng hai người vẫn về nhà ở tứ hợp viện.

Một là vì ở đây rất gần đồn cảnh sát, hai là vì yêu nghiệt uống rượu, lại bị cảnh sát đá cho hai đá, Nhan Tiếu không yên tâm để hắn lái xe về nhà một mình. Vừa về đến nhà, Nhan Tiếu liền lục tủ tìm bông, cồn, rửa vết thương cho yêu nghiệt.

Văn Dịch vừa che miệng vừa kêu đau, vừa nghi Nhan Tiếu cố tình mạnh tay để trả thù, cuối cùng gạt phắt miếng bông trên tay Nhan Tiếu, không cho lau nữa.

Nhan Tiếu trợn mắt nhìn yêu nghiệt, vứt đám đồ trên tay đi, nói: “Đúng là con nhà giàu giẫm phải gai mồng tơi!”.

Nghe thấy vậy, Văn Dịch liền im lặng, sau đó buồn bã nói: “Cậu muốn giữ khoảng cách với tớ thì cứ việc nói ra, đừng vin vào cớ cái gọi là thiếu gia, tiểu thư gì đó”.

Nhan Tiếu sững người, sau đó sực nhớ ba năm về trước cũng đã từng nói với Văn Dịch câu này. Lúc đó, Nhan Tiếu nghiêm giọng, mắng Văn Dịch ích kỷ, không bao giờ chịu nghĩ đến người khác, chỉ là cậu thiếu gia thích giở trò trẻ con mà thôi. Tưởng chuyện trôi qua lâu như vậy thì hắn quên rồi, không ngờ lại trở thành nỗi đau của hắn.

Hít một hơi thật sâu, Nhan Tiếu rót cho Văn Dịch một cốc nước rồi chuyển sang chủ đề khác: “Sao tự nhiên cậu lại có mặt ở đây? Tớ gọi điện thoại cho cậu thì thấy tắt máy”.

Nghe xong câu này, yêu nghiệt lập tức đắc ý trở lại. Ờ… cô nàng còn biết gọi di động cho mình, chứng tỏ mình vẫn còn hy vọng. Hóa ra, cãi nhau với Nhan Tiếu xong, Văn Dịch liền đến quán bar uống rượu giải sầu, vì quán bar khá gần khu nhà tứ hợp viện nơi Nhan Tiếu đang ở, trong lúc ngà say, yêu nghiệt lại mò đến cổng nhà Nhan Tiếu.

Nếu là lúc bình thường thì cùng lắm Văn Dịch cũng chỉ đáo qua trước cổng một lát rồi về, nhưng đêm nay chưa vào đến tứ hợp viện đã nghe thấy Tề Gia Minh gào la, miệng toàn phun ra những câu bẩn thỉu. Lúc đó đã có mấy nhà trong khu bật đèn, nấp sau cửa sổ xem.

Ông ngoại của Văn Dịch, giáo sư Văn, trước đây cũng sống trong khu này. Văn Dịch lớn lên ở đây từ nhỏ, đương nhiên là cũng biết các bà hàng xóm thích buôn chuyện thế nào. Đêm nay, Tề Gia Minh làm ầm ĩ, chắc là về sau mỗi lần Nhan Tiếu qua lại trong con ngõ này sẽ bị người ta bàn tán. Càng nghĩ Văn Dịch càng bực, cộng với chút hơi men có sẵn trong người, cơn giận bốc lên tận đầu, sau đó mới xảy ra chuyện ẩu đả.

Dĩ nhiên là yêu nghiệt không có ý định cho Nhan Tiếu biết những điều này. Nghe Nhan Tiếu hỏi, yêu nghiệt liền bĩu môi, nói rất ngắn gọn: “Khu tứ hợp viện này có mỗi mình nhà cậu hả? Tớ đến tìm thằng Lý hàng xóm gọi nó đi uống rượu không được hay sao? Nhìn thấy thằng cha đó gào la, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của hàng xóm, tớ hoạt động gân cốt không được à?”.

“Được chứ!” Thấy Văn Dịch phồng mang trợn mắt như vậy, Nhan Tiếu cố gắng nhịn cười, nhưng vẫn nể mặt Văn đại thiếu gia. “Thế hiện tại gân cốt của thiếu gia đã hoạt động đủ rồi, thiếu gia còn định làm gì nữa?”

“Đánh một giấc!” Văn Dịch nói chắc như đinh đóng cột, rồi nói thêm: “Đánh một giấc ở nhà cậu thôi!”.

“Gì… cơ?” Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu nghiến răng ken két. Gã yêu nghiệt này còn được voi còn đòi tiên nữa à? “Thiếu gia ngủ ở nhà tôi, ngày mai tôi còn mặt mũi nào để nhìn thiên hạ nữa?”

Thực ra, với tư cách là bạn chơi với nhau từ lâu, hơn nữa lại là thế hệ trẻ của thế kỷ mới, việc cô và Văn Dịch ngủ dưới một mái nhà không có vấn đề gì. Ngôi nhà này không rộng lắm, nhưng sau khi ba mẹ Nhan Tiếu chuyển đi, vẫn còn một phòng ngủ để trống. Văn đại thiếu gia muốn ngủ, cô đành phải nhượng bộ, chui vào phòng ngủ nhỏ, khóa cửa lại đánh một giấc, kể cả nửa đêm đột nhiên hắn ta muốn giở trò, Nhan Tiếu cũng không sợ.

Chỉ có điều… nếu tối nay Văn Dịch ngủ ở đây thật, ngày mai hàng xóm nhìn thấy…

Haizz, tốc độ truyền tin của quần chúng vô cùng đáng sợ. Nhan Tiếu chưa nghĩ đến ngày mai của ngày mai, ra phố mua đồ cũng bị người ta nhận ra: “Nhìn kìa, đây chính là con bé dụ dỗ cháu trai của nhà ông Văn đó!”.

“Chậc chậc, mọi người không biết đúng không? Nghe nói nó và cháu ông Văn, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, hiện giờ người ta vừa về nước đã bị nó kéo về nhà rồi!”

“Hê hê, như thế cũng ổn đó nhỉ? Sau này từ khách thuê nhà biến thành bà chủ, có khi lại còn được hưởng một ít tài sản của giáo sư Văn ấy! Ông ấy chỉ có mỗi thằng cháu
ngoại thôi…”

Nhan Tiếu sợ đến tái mặt vì những lời gièm pha mà mình tưởng tượng ra, tay chân lạnh ngắt, túm chặt ống tay áo Văn Dịch năn nỉ: “Yêu nghiệt ngoan nào, để chị mua kẹo cho ăn nhé! Nhưng đêm nay, thực sự cậu không thể ở lại nhà chị được…”.

Bất chấp mọi lời năn nỉ của Nhan Tiếu, Văn Dịch vẫn nằm vật xuống chiếc giường trong phòng khách, ôm chăn lăn hai vòng, sau khi cuộn tròn trong chăn mới đáp một cách hài lòng: “Tiếu Tiếu, giường của cậu mềm mại nhỉ? Tuyệt lắm, tuyệt lắm, đêm nay bản thiếu gia sẽ ngủ ở đây!”.

Nhan Tiếu há hốc miệng, một là bộ quần áo mà Văn Dịch đang mặc trên người bẩn vô cùng vì vừa nãy còn lăn lộn dưới đất, vật nhau với Tề Gia Minh, hai là chiếc giường công chúa của cô lại bị… một gã đàn ông hôi hám ngủ
trên đó.

Trong lúc luống cuống, Nhan Tiếu cũng nằm sấp xuống giường kéo Văn Dịch ra khỏi chăn, ai ngờ càng kéo chăn càng quấn chặt hơn. Văn Dịch bị cuộn chặt trong đó như chiếc bánh chưng, không nhúc nhích. “Dậy đi! Cậu dậy ngay đi! Tớ mới thay chăn hôm trước, cậu làm bẩn hết rồi!”

Yêu nghiệt không hề tỏ ra ái ngại, hắn còn đau khổ gào lớn: “Đau, Tiếu Tiếu, nhẹ thôi, đừng vội, tớ ra ngay đây…”.

Nghe thấy câu này Nhan Tiếu liền dừng lại, thấy Văn Dịch khẽ nhếch mép, mới phát hiện ra câu này thật mờ ám. Cô vội bịt chặt miệng hắn, giậm chân: “Cậu có im ngay không! Hàng xóm nghe thấy lại tưởng bọn mình đang làm gì!”.

Văn Dịch để mặc cho Nhan Tiếu lôi kéo xềnh xệch, đột nhiên hắn lại thở dài vẻ bất lực, nhún vai nói: “Thực ra nghe thấy hay không cũng có sao đâu. Tiếu Tiếu, cậu phải chấp nhận thôi”.

Nhan Tiếu như nín thở, cô linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành: “Có nghĩa là sao?”.

Văn Dịch ngồi dậy, vỗ vai Nhan Tiếu với vẻ rất hiên ngang, hào hiệp nói: “Đợt mới về nước, tớ đã hẹn thằng Lý hàng xóm ra ngoài uống rượu, nó hỏi tớ đang ở nước ngoài tại sao lại về. Haizz, cậu cũng biết đó, ông tớ rất sĩ diện, nếu tớ nói tớ bị ba mẹ đuổi về chắc chắn ông sẽ tức chết, chính vì thế…”.

“Chính vì thế?” Tim Nhan Tiếu sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, linh tính của phụ nữ mách bảo cô rằng, cô lại một lần nữa không may trúng đạn.

Văn Dịch cười tươi như hoa: “Chính vì thế tớ đã nói với ông rằng, bao nhiêu năm qua, cuối cùng tớ đã phát hiện ra một chân lý: Cạnh hang có cỏ non, hà cớ tìm chỗ khác? Thực ra lần này tớ về nước là muốn cưới cậu”. Nói xong, nét mặt Văn Dịch tỏ ra rất chân thành: “Thế nên Tiếu Tiếu, đừng giãy giụa nữa. Bất luận tối tay anh có ngủ ở đây hay không, người ta đều đã hiểu lầm rồi”.

Nhan Tiếu: “… Thế nào là cạnh hang có cỏ non, hà cớ tìm chỗ khác?”. Đây thực sự là… chặn đường tiến của Nhan Tiếu! Yêu nghiệt, nhà ngươi giỏi lắm! Ta đã nhớ mặt nhà ngươi rồi! Nhớ kỹ mặt nhà ngươi rồi!

 

Đồng lang cộng hôn – Chương 4.3

An Dĩ Phong cứ nghĩ rằng theo đuổi một cô gái rất dễ dàng, chỉ cần lãng mạn và thêm những lời thề non hẹn biển là chẳng cô nào từ chối được, nên không ngờ quá trình theo đuổi Tư Đồ Thuần lại thê thảm như vậy.

Ngày đầu tiên, hắn ôm một bó hoa hồng vĩ đại đứng chờ hơn một tiếng đồng hồ dưới khu nhà cô, lúc nhìn thấy cô trong bộ cảnh phục nghiêm trang đi xuống, hắn cố kiềm chế phản ứng chạy trốn theo bản năng của tội phạm, lấy hết dũng khí tiến về phía cô.

Cô đưa mắt lạnh lùng nhìn hắn, rồi nghiêng người bước qua.

“Anh yêu em!”

Cô dừng bước, nhưng không quay lại nhìn hắn. Một lúc lâu sau, cô mới bình thản đáp: “Chúng ta không phải là người ở cùng một thế giới”.

“Chỉ cần được ở bên em, anh nguyện trả bất cứ giá nào!”

Cô nhún vai, rồi bước đi không chút quyến luyến. Hắn vứt bó hoa vào thùng rác, xem ra “những lời đường mật” mà thằng Tô dạy hắn chẳng có tác dụng gì. Vẫn phải tìm cao thủ tình trường Hàn Trạc Thần để học vài chiêu.

Ngày thứ hai, với quyết tâm bừng bừng, mới sáng sớm hắn đã đi tìm Tư Đồ Thuần để tỏ tình. Hắn kéo tay cô đến một ngõ nhỏ bên đường, “thề non hẹn biển” cả một buổi sáng, chân tình đến mức chính hắn cũng phải cảm động, thế mà cô vẫn không nói lời nào.

Hắn sốt ruột quá, nắm chặt tay cô, hỏi to: “Em nói câu gì đi, được không?”.

Cuối cùng cô cũng chịu mở miệng, nhưng không phải là nói với hắn mà là nói điện thoại với tổng bộ: “Tôi gặp một bệnh nhân bị tâm thần phân liệt, xin lập tức cho người đến đưa anh ta vào bệnh viện để kiểm tra, tránh gây hại cho người khác! Địa điểm là…”.

“Em!” Hắn tức giận nghiến răng kèn kẹt, nhưng Tư Đồ Thuần vẫn trơ như khúc gỗ.

Hắn nhìn cô, ánh nắng chiếu vào bộ cảnh phục màu xanh trên người khiến cô càng uy nghiêm. Còn bộ quần áo đen sì của hắn thì dưới ánh nắng tươi sáng ấy cũng chẳng thấy tôn thêm vẻ gì.

Họ thực sự không phải là người ở cùng một thế giới.

An Dĩ Phong buông tay cô ra, nói: “Em nói đúng, anh là một thằng điên. Trên thế giới có vô số phụ nữ, vậy mà anh lại đi thích một nữ cảnh sát”.

Tư Đồ Thuần quay mặt đi, đến một cái nhìn áy náy cũng không để lại cho hắn. Thà cô cứ cho hắn thấy một tia cảm động, để hắn có thể tin là hắn không bị điên, nhưng cô không làm vậy.

An Dĩ Phong cười, đi ra khỏi ngõ nhỏ.

Ngồi trong xe, hắn châm thuốc hút. Thất bại, thất bại thảm hại!

Nhưng hắn không cam tâm, hắn thề sẽ không từ bỏ!

Hắn nổ máy, vừa quay xe thì bỗng nhận thấy gương chiếu hậu mới hôm qua còn đầy bụi bẩn, bây giờ đã bóng loáng, không còn chút bụi nào. Hắn đưa tay miết lên cửa xe, vẫn còn bụi, rõ ràng là không có ai rửa xe giúp hắn. Lạ thật, ai rỗi hơi mà lại đi lau gương chiếu hậu cho hắn chứ? Mà lại còn lau rất kỹ nữa.

Từ khi quen biết Tư Đồ Thuần, An Dĩ Phong không còn cảm thấy nhàm chán nữa. Bởi cứ mỗi khi không có việc gì làm là hắn lại đến quấy nhiễu cô. Lần nào cũng bị cô phớt lờ, nhưng hắn vẫn thấy hứng thú với màn độc diễn của mình. Tóm lại, cứ mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt cô là tâm trạng hắn lại phấn chấn lạ thường.

Nhiều lúc, nửa đêm không ngủ được, An Dĩ Phong lại đứng bên cửa sổ hút thuốc, nhìn sang căn nhà đối diện. Gió lạnh từ ngoài thổi bay khói thuốc. Cửa sổ bên nhà đối diện, chiếc rèm trắng vẫn rủ xuống, chẳng thấy một chút ánh đèn. Muộn thế này rồi mà cô vẫn chưa về, không biết giờ này cô đang làm gì? Có phải cảnh sát ngày nào cũng bận rộn nghiên cứu đống hồ sơ giết người, trong đó liệu có những vụ giết người mà hắn đã ra tay không?

Hắn thấy thật buồn chán, vừa định đóng cửa sổ thì chợt nhìn thấy một cô gái đang đứng bên cạnh chiếc xe của hắn ở dưới sân, bộ cảnh phục thật uy nghiêm.

Hắn đột nhiên cảm thấy dòng máu nóng sôi trào trong người, chạy với tốc độ nhanh nhất xuống dưới.

Lúc hắn xuống đến nơi, Tư Đồ Thuần vẫn đang đứng bên cạnh chiếc xe của hắn. Cô hà hơi lên mặt gương, sau đó dùng chiếc khăn tay trắng, cẩn thận lau. Cô lau rất cẩn thận, giống như đó là bảo bối rất quý giá của mình vậy.

Ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt cô, khung cảnh thật yên tĩnh.

Hắn cứ nhìn, cứ nhìn, rồi chợt thấy ngực đau nhói. Hắn không rõ đó là cảm giác gì, và cũng không hiểu sao hắn lại cảm thấy nhói đau đến không thể nói nên lời.

Tư Đồ Thuần như cảm nhận được hắn đang đứng đó. Cô khựng lại một chút, rồi chậm rãi quay lại. Vừa nhìn thấy hắn, cô bối rối nắm chặt chiếc khăn trong tay, nói: “Gương chiếu hậu của anh bẩn quá, không thể quan sát tốt, như thế dễ bị tai nạn”.

Hắn đăm đắm nhìn cô, nhìn rất lâu.

Thế giới trở nên rộng lớn hơn, dường như chỉ còn lại hai người họ đứng đó nhìn nhau.

Như đã qua một thế kỷ, An Dĩ Phong mới hỏi: “Em cũng thích anh, đúng không?”.

Cô cắn đôi môi mềm mại của mình, nói nhỏ: “Chúng ta…”.

“Đừng nói với anh là chúng ta không cùng một thế giới!” An Dĩ Phong khó chịu ngắt lời cô. “Anh chỉ muốn biết là rốt cuộc em có chút tình cảm nào với anh hay không thôi!”

Cô đi qua hắn, cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi là cảnh sát, sớm muộn gì thì tôi cũng sẽ cho anh vào tù”.

Hắn nắm lấy tay cô, nắm chặt những ngón tay mềm mại của cô. “Anh không quan tâm.”

“Nhưng tôi thì quan tâm!” Cô ngẩng lên lặng lẽ nhìn khuôn mặt hắn. “Đừng để tôi phải nhìn thấy mặt anh, tôi vô cùng ghét những người như anh.”

An Dĩ Phong bật cười, một nụ cười vô cùng ấm áp. “Bởi vì anh quá đẹp trai?”

Tư Đồ Thuần không trả lời. Cô nhìn những ngón tay nắm chặt của hắn, lòng cô cũng xao động.

Hắn ghé vào tai cô, nói nhỏ: “Đừng đấu tranh vô nghĩa như vậy, sớm muộn gì thì em cũng là của anh”.

Cô đẩy An Dĩ Phong ra, luống cuống chạy thật nhanh về phía hành lang.