Mãi mãi là bao xa – Chương 3.2

Những ngón tay đặt trên con chuột của Lăng Lăng liên tục giật giật và run lên. “Thế sao? Anh có niềm tin rằng mình sẽ thành công không?”

“Không! Không có chút nào! Nhưng anh muốn thử một chút.”

Người ấy không thể trở về! Cô biết, biết rõ từ lâu, trong lòng người ấy chỉ có chuyện nghiên cứu các vấn đề, còn những chuyện khác chỉ như phù du, cát bụi.

Một cơn gió đưa tiếng phong cầm từ đâu vọng đến, lạc lõng và cô đơn. Lăng Lăng thả lỏng ngón tay để trên con chuột, lặng lẽ nhìn những dòng chữ trên màn hình. Cô cố gắng giữ nụ cười, nước mắt lại lặng lẽ trào ra, rơi trên bàn phím. Cho dù hai người tưởng như rất gần gũi, thân thiết, nhưng khoảng cách giữa họ lại rất xa, xa tới mức không thể nào tới được!

Vậy thì làm bạn vậy, cả hai đều không nên đòi hỏi nhiều hơn nữa và cũng không nên phá hỏng khoảng cách tốt đẹp này.

 

Có người nói: Con người ta, khi đến với cuộc đời này bắt đầu bằng tiếng khóc như để khẳng định rằng, cuộc đời là bể khổ.

Lăng Lăng chưa bao giờ tin vào điều đó, vì ông nội đã nói với cô rằng, cuộc đời này rất công bằng, không có niềm hạnh phúc nào là vô tận, cũng chẳng có nỗi đau khổ nào là không có giới hạn… Nếu bạn lựa chọn chấp nhận sự đau khổ mà số phận đã ban cho bạn, thì hạnh phúc sẽ không ở xa bạn. Nếu bạn lựa chọn sự an nhàn mà số phận dành cho bạn, thì khó khăn đang chờ đón bạn!

Lăng Lăng không biết hạnh phúc sẽ chờ cô ở đâu, chỉ biết rằng số phận đang trêu đùa cô, hết lần này đến lần khác và mỗi lần lại ở mức độ nghiêm trọng hơn.

Mấy ngày sau, kết quả bảo vệ đã có, một vài sinh viên của khoa Điện khí phải bảo vệ lại, trong đó có Lăng Lăng. Nguyên nhân là phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo nghi ngờ chất lượng của phần đề án tốt nghiệp của họ, rồi rút ra một số luận văn một cách ngẫu nhiên, phát hiện ra có hiện tượng sao chép và làm giả số liệu, và một số bản thiết kế lệch hẳn chuyên ngành học. Lãnh đạo nhà trường đã thảo luận một cách nghiêm túc, thấy rằng cần phải có những yêu cầu nghiêm khắc đối với phần bảo vệ tốt nghiệp của sinh viên để chấn chỉnh thái độ của sinh viên và quyết định, bắt đầu từ bây giờ, nhà trường sẽ thành lập một tổ chuyên gia, hằng năm sẽ tiến hành kiểm tra ngẫu nhiên một bộ phận sinh viên các khoa, nếu không đạt yêu cầu, sẽ không nương nhẹ mà cho qua.

Khi giảng viên hướng dẫn thông báo cho Lăng Lăng biết tin này, Lăng Lăng tức đến trào máu, chỉ muốn chạy ngay đến phòng hiệu trưởng để cãi lý. Đề tài của cô có điểm nào không tốt? Dựa vào đâu mà chỉ với mấy lời của Dương Lam Hàng bắt cô phải bảo vệ lần hai?

Nhưng tất nhiên Lăng Lăng không làm như vậy, vì dù sao tấm bằng tốt nghiệp của cô vẫn nằm trong tay nhà trường. Lăng Lăng nắm chặt hai tay, lấy lại nhịp thở bình thường, bước ra khỏi phòng của giảng viên hướng dẫn. Mặc dù trong lòng thấy không phục, nhưng cô vẫn phải chấp nhận hiện thực ấy.

Lăng Lăng trở về ký túc. Các bạn cùng phòng đang nói cười rất rôm rả, nhưng nhìn thấy cô bước vào, họ đưa mắt nhìn nhau, sau đó im bặt. Lăng Lăng lặng lẽ ngồi xuống, ngây người trước máy vi tính, nhìn thấy tấm hình bán thân của người ấy vừa xuất hiện, những ấm ức trong lòng cô tuôn trào như nước lũ.

Cô lướt nhanh trên bàn phím: “Có bận không?”.

Người ấy trả lời rất nhanh: “Cũng không bận lắm! Đang viết báo cáo. Sao thế? Tâm trạng không vui à?”.

“Có kết quả bảo vệ luận văn rồi, em đã bị tóm.”

“Nghiêm trọng như vậy sao?!” Người ấy ngay lập tức gửi thông tin đến. “Em đừng lo, nhất định sẽ tìm được cách tháo gỡ.”

“Làm cách nào bây giờ, kết quả đã công bố rồi!”

“Nhanh như vậy sao! Em đừng cuống, để anh nghĩ cách giúp em.”

Cô biết rõ là người ấy không có cách gì, cảm nhận được sự căng thẳng cũng như sự quan tâm của người ấy, Lăng Lăng cảm thấy trong lòng rất ấm áp. “Không cần đâu! Cũng chỉ là bảo vệ lại thôi mà, chẳng có vấn đề gì.”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Thực sự là không sao chứ?”.

“Thật mà! Nhưng em quyết không dễ dàng bỏ qua cho người đã hại em. Nếu con người biến thái ấy lại tiếp tục hại em trong lần bảo vệ lần sau, nhất định em sẽ bắt người ấy phải trả giá!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em có thể nói cho anh biết, em có kế hoạch đe dọa gì chưa?”.

“Em quyết định tối nay sẽ đến đập cửa kính nhà người ấy, anh đừng ngăn em.”

“Em có biết nhà người ấy ở đâu không?’

“Lát nữa em sẽ theo dõi người ấy.”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Vậy em có biết người ấy là ai không?”.

“Biết!” Trịnh Minh Hạo đã dò hỏi giúp cô rồi. “Người ấy tên là Dương Lam Hàng, tiến sĩ vừa về nước tháng trước, hai mươi tám tuổi, chưa kết hôn, nghe nói hồi ở bên Mỹ người ấy học rất giỏi, khi về nước, MIT đã ra sức giữ lại. Người ấy chưa về, viện Nghiên cứu khoa học Trung Quốc đã dành cho người ấy một vị trí khá tốt, nhưng người ấy kiên quyết từ chối, một mực muốn ở lại công tác tại khoa Vật liệu trường em.”

Một hồi lâu người ấy mới trả lời: “Có thể điều kiện của khoa Vật liệu trường em rất tốt”.

“Tất nhiên rồi, giới quan trường Trung Quốc luôn theo kiểu sếp nào ê kíp ấy, còn giới học thuật Trung Quốc thì lại chú trọng quan hệ bè phái, điều này càng thể hiện rõ ở khoa Vật liệu trường em. Hiệu trưởng là người của khoa Vật liệu, phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo, chủ nhiệm giáo vụ đều cùng một trường phái. Dương Lam Hàng vừa về đã vào tổ của phó hiệu trưởng để tìm một chỗ dựa vững chắc, với khả năng và kinh nghiệm của người ấy thì tiền đồ rất sáng lạn.” Kể xong, Lăng Lăng còn không quên tổng kết bằng một câu: “Hèn nào mà người ấy lại chạy lên khoa em khoa chân, múa tay”.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em không làm việc cho Cục An ninh quốc gia, quả là một tổn thất to lớn đối với đất nước”.

Được khen như vậy, Lăng Lăng cảm thấy rất vui. “Em đang buồn vì tốt nghiệp xong không biết tìm việc ở đâu, gợi ý này của anh rất đáng để em suy nghĩ.”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Có chuyện này có lẽ anh phải nhắc em, trước khi em đập cửa kính nhà người ấy, em nên xác định xem anh ta ở tầng mấy chứ!”.

Đúng thế! Nếu cao quá tầng năm thì dù cô có tốn bao nhiêu công sức cũng không với tới được. Ngẫm nghĩ kỹ, cách trả thù bằng việc đập cửa kính không hay cho lắm, cần phải nghĩ ra cách nào ác hơn cơ. Cô đành từ bỏ.

“Anh thông minh như vậy, hãy nghĩ giúp em một cách trả thù sao cho thông minh hơn đi.” Lăng Lăng khiêm tốn nhờ cao nhân giúp đỡ.

“Anh đề nghị em hãy thi cao học để anh ta biết thế nào là nhân tài…”

Lăng Lăng hốt hoảng, nhìn kỹ xem mình có đọc nhầm không. “Anh định giúp em trả thù người ấy, hay là trả thù em? Thi cao học ư? Như thế có khác nào anh nướng em!”

“Hiện nay xu thế tìm công việc của sinh viên tốt nghiệp đại học không lấy gì làm tốt, sang năm có khi còn tệ hơn. Học tiếp có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất đối với em. Em nói rằng, muốn trở thành giảng viên đại học cơ mà, sau khi học xong chương trình cao học, em có thể thực hiện được ước mơ của mình.”

Cô cũng biết rõ điều đó. “Vấn đề là em sợ mình thi không đỗ.”

“Sao em lại không có lòng tin với chính mình thế!?” Mãi Mãi Là Bao Xa nói. “Lăng Lăng, anh rất tin ở em! Nhất định em sẽ thi đỗ! Em là cô gái thông minh nhất mà anh từng gặp!”

Đầu óc cô quay cuồng! Lời nói của người ấy khiến cô ngất ngây tới mức mụ mị cả đầu óc, quên mất cả việc đến tấm bằng tốt nghiệp đại học vẫn chưa có, lại còn cả văn bằng hai về phần mềm máy tính vẫn còn chưa học xong.

“Vậy em sẽ thử xem, dù sao thì phí đăng ký cũng không đắt, em cũng không quá bận.”

“Anh sẽ hết sức ủng hộ em.”

“Anh đối xử với em thật tốt.”

Cô đã rất xúc động trước sự vô tư và lương thiện của người ấy, nghĩ đến việc người ấy hết sức ủng hộ một cô gái chưa gặp bao giờ thực hiện ước mơ của mình, tình yêu cô dành cho người ấy càng lớn hơn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s