Kế hoạch hủ nữ – Chương 2

Chương 2

Phòng họp đã đầy chật kín người. Mặc Duy Chính mới chậm rãi bước vào, ngồi xuống ghế chủ tọa, những người khác cũng yên vị chờ cuộc họp bắt đầu. Đến lúc này, trợ lý đứng bên chuẩn bị tài liệu mới cuống lên: “Sổ tay quảng bá lần này sao còn chưa mang đưa tới?”

Quản lý bộ phận quảng cáo nhướn mày, chẳng phải đã sai người mang lên rồi sao? Tay trưởng phòng này làm ăn kiểu gì thế! Bắt gặp cái liếc mắt của Mặc Duy Chính, anh ta có chút xấu hổ.

Sổ tay quảng bá? Mặc Duy Chính, mặt không đổi sắc, trong đầu lại đang chạy nước rút, hình như có chút ấn tượng… Chẳng phải nữ nhân viên trong thang máy lúc nãy ôm chồng sổ tay quảng bá đó sao? Đi cùng một thang máy, anh ta đã tới nơi lâu như vậy rồi, sao cô ta còn chưa thò mặt ra nhỉ? Hai trợ lý bên cạnh cũng nhớ ra: “Là… cô gái vừa rồi?”

Mặc Duy Chính không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, hai trợ lý liền vội vàng bước ra ngoài.

“Chúng ta cứ bắt đầu đi vậy.” Phòng họp yên tĩnh bỗng vang lên tiếng xì xào bàn tán, Mặc Duy Chính vừa mở miệng trấn áp, trong chớp mắt lại lặng yên như cũ.

“Thật xui xẻo quá đi…” Bạch ta bị đuổi xuống tận tầng hai rồi rốt cuộc cũng lên tới tầng ba mươi tám lần thứ hai, dù sức vóc khỏe mạnh nhưng phải ôm chồng giấy tờ cao ngất lâu như vậy cũng có hơi mệt, hai cánh tay cũng muốn tê rần lên rồi.

Bạn vừa ra khỏi thang máy liền thấy hai trợ lý đã đứng chờ sẵn.

“Hả?” Chu Tiểu Bạch ngơ ngác hỏi. “Các vị muốn xuống dưới sao?…”

“Chúng tôi đang chờ cô đấy!” Một trợ lý tức giận nói. “Bắt đầu họp rồi mà sổ tay quảng bá còn chưa thấy đâu!”

“A…” Bạn Bạch vội thanh minh. “Là tại thang máy…”

“Đừng nói nữa, mau vào đi!” Cô trợ lý còn lại lên tiếng giục nhưng hoàn toàn không có ý ra tay giúp cô nàng. Cũng khó trách người ta, mặc đồ công sở bó sát, lại đi giày cao thế kia, gót nhọn như đinh, nhìn thế nào cũng không phải hình mẫu lý tưởng cho việc ôm cả chồng sổ tay mà đi.

“Ừm…” Chu Tiểu Bạch đáp rồi liêu xiêu theo chân hai người kia nhằm hướng phòng họp, lòng thầm thân hai chân khó chịu quá đi…

Ghét nhất là khi làm OL[1] phải đi giày cao gót. Nếu cứ trốn trong cái góc kia, bạn có thể lén tháo giày ra, nhưng giờ thì đúng là hết cách.

Chu Tiểu Bạch nấp sau chồng sổ vĩ đại chậm chạp đi vào, theo hướng dẫn của trợ lý đến trước mặt Mặc Duy Chính. Cô trợ lý lấy một quyển trên cùng đưa đến, ánh mắt Mặc Duy Chính ngừng lại trên “núi sổ” chừng một giây rồi quay đầu.

“Lui ra sau…” Nữ trợ lý nhắc nhở Chu Tiểu Bạch.

“Oái…” Tiểu Bạch nghe lời lùi một bước, không ngờ bị trẹo gót giày, cuối cùng Tiểu Bạch cũng thực hiện được mong ước “thoát giày”, vung chân một đường hoàn mỹ, trượt luôn khỏi giày! Đã vậy, nghe nói người luyện thể thao tay chân đặc biệt phối hợp, bây giờ chân đã lệch, tay nhất định cũng không ổn đi đằng nào…

“Ha ha…” Chu Tiểu Bạch nhìn Mặc Duy Chính bị cả đống sổ nặng như cùm giáng thẳng xuống đầu, ngoài cách trưng ra điệu cười ngu ngơ “thương hiệu”, bạn quả thực không biết phải nói gì, xung quanh cũng lặng ngắt như tờ. Đến khi quyển sổ trên đầu Mặc Duy Chính rơi xuống mặt bàn, nhìn trang sổ mở ra Chu Tiểu Bạch mới tìm được lý do an ủi, bèn chỉ vào nàng người mẫu gợi cảm đóng quảng cáo cho sản phẩm của công ty trên đó, kích động nói: “Tổng công đại nhân… Anh thật không hổ danh là giai thẳng nhé, sổ rơi vào đầu cũng phải là thiếu nữ gợi cảm thế kia, gợi cảm lắm lắm ấy…”

Cả phòng… lặng đi như chết…

Chu Tiểu Bạch nghĩ nhất định phải tìm kế xoa dịu sắc mặt âm u, hắc ám của Mặc Duy Chính, liền mở miệng: “Cái này… Tổng giám đốc, anh đừng giận… Để tôi mua Playboy kỳ tới cho anh có được không?…” Có người nói giai thẳng đều thích món ấy, ấn tượng của Chu Tiểu Bạch với giai thẳng xưa nay là vậy, đều thích nhìn phụ nữ khỏa thân… Thực sự là biến thái, vậy mới nói chỉ có Gay là hay nhất, muốn xem cũng xem đồng loại … Chu Tiểu Bạch rất tin là như thế.

Cả phòng… áp lực như cuồng phong bão táp…

Cửa phòng bật mở, Chu Tiểu Bạch bị tống cổ, xong! Trong đầu Chu Tiểu Bạch lập tức hiện lên suy nghĩ, cuộc sống heo chuồng của bạn, chỗ ngồi xa xỉ, thối nát của bạn, cùng với GV mới tải xuống còn chưa kịp thưởng thức của bạn… kỳ này đều một đi không trở lại rồi…

“Tống cổ cô ta ngay…” Mặc Duy Chính trở lại phòng làm việc, không thèm nghĩ ngợi, cũng không chừa chỗ cho cô thương thuyết mà nói luôn.

“Vâng…” Trợ lý đáp. “Lý do là…”

“Không có lý do gì hết.” Mặc Duy Chính tay mở một tập tài liệu, nói mà không buồn ngẩng đầu.

“Dạ…” Trợ lý định nói mà không nén được, bật cười thành tiếng, biết rõ không nên mà không sao kìm nổi. Dù tổng giám đốc nói là không có lý do nhưng rõ ràng là có, trước mặt cả hội đồng quản trị cùng quản lý cấp cao mà nói năng bung bét, lý do quá đầy đủ nhưng lại không thể nói thành lời.

Mặc Duy Chính nhướn mày, cơn giận trong lòng hiện cả lên trên mặt: “Cười cái gì?”

“Không có gì ạ…” Trợ lý không dám cười nữa, nghiêm túc nói. “Tôi sẽ đi báo cho bên nhân sự và bên quảng cáo ngay.”

Chu Tiểu Bạch sau khi bị đá bay “hoành tráng” như vậy đành sống nhờ nhà bạn bè, dù gì cũng phải gắng mà chống đỡ đến cuối tháng mới về nhà nhận tội với mẹ già, vừa tự lực cánh sinh chưa được mười ngày đã thua cuộc chạy dài thì đúng là mất mặt.

“Cậu định ăn nằm dầm dề ở nhà mình, không làm gì hết thật đấy à?” Cố Nhã nằm trên giường xem tạp chí hỏi bạn Bạch đang dán mắt vào notebook xem GV bên cạnh.

“Vậy cậu bảo mình phải làm sao bây giờ? Ai bảo mình ra quân bất lợi, đụng trúng một gã giai thẳng cơ chứ.” Chu Tiểu Bạch lòng tin son sắt, vững chắc không chút nghi ngờ hủ nữ và giai thẳng, đúng là trời sinh thành địch.

Cố Nhã lật tiếp một trang tạp chí, hỏi thêm: “Theo cậu tội vạ là do giai thẳng cả?”

“Cũng không hẳn…” Chu Tiểu Bạch xem GV phấn khích đến hoa chân múa tay. “A… Tiểu thụ thật đáng yêu quá đi mất…”

“Vậy cậu định lấy chồng thế nào đây?” Cố Nhã lại hỏi. “Giai thẳng cậu không thích đã đành, mà Gay thì nhất định không đời nào tìm cậu…”

“Tìm một gã Bi là được…” Chu Tiểu Bạch không do dự đáp lại luôn. “Mẫu đấy là lý tưởng nhất, chưa kể…” Bạch ta nói tới đó, mắt tỏa hào quang. “Còn có thể thường xuyên xem người thật “tường thuật trực tiếp” nữa…”

Cố Nhã nuốt nước miếng: “Rất tốt… Rất vĩ đại, không bằng cậu tới Bloody Mary thử làm xem có hợp không?”

Chu Tiểu Bạch từ sau máy tính thò đầu ra: “Bồi bàn lại đi đâu rồi?”

“Ha ha…” Cố Nhã cười vẻ cực kỳ xấu hổ. “Không phải thế… Là cái ả thu tiền cả ngày cứ đắm đuối nhìn Tiểu Hòa nhà mình…”

Chu Tiểu Bạch thở dài: “Vì thế nên cậu mới cà kê nãy giờ chứ gì…”

Bloody Mary là một quán bar rất xa hoa do ông xã Tiểu Hòa nhà Cố Nhã mở, không ít thành phần trí thức có tiền có quyền, tan sở lại tạt qua làm một ly. Cố Nhã là trạch nữ[2] chỉ muốn thảnh thơi trốn trong nhà, nhưng các em gái phục vụ trong quán thấy ông chủ trẻ tuổi anh tuấn mà thèm, đặc biệt là cô em thu tiền chiếm vị trí gần ông chủ nhất kia, Cố Nhã quả có lười ra khỏi cửa thật nhưng quản chồng thì bỏ làm sao được.

“Dù sao cậu cũng chẳng có việc gì làm, hay là buổi tối tới giúp bọn tớ một chút”, Cố Nhã dụ dỗ. “Tiền công mình trả, không chừng còn gặp được Bi mà cậu mong chờ đã lâu nữa cũng nên!”

“Mình không muốn đâu…” Chu Tiểu Bạch giả chết ngã ra, thu tiền vất vả quá chừng, có khi còn phải đứng… Bạn tình nguyện ở nhà hết ăn lại nằm chờ chết còn hơn.

Cố Nhã thấy vậy bèn “thêm mật bẫy ruồi”: “Cho cậu ngồi ghế, còn có máy tính lên mạng thoải mái…”

Chu Tiểu Bạch lắc đầu, cũng chẳng hay bằng ở nhà…

“Mình nghe Tiểu Hòa nói gần đây cũng hay có Gay tạt qua làm vài ly đấy…” Cố Nhã cố tình buông mồi.

Chu Tiểu Bạch lập tức nhảy dựng lên: “Mình đi!” Nhìn nụ cười đắc ý của Cố Nhã, bạn nghĩ mình thật không có tí khí tiết nào, bèn buông câu hỏi: “Nhưng mình cũng là con gái đấy, cậu không lo sao?”

“Ha ha…” Cố Nhã bật cười, lăn một vòng trên giường: “Cậu vốn là hủ nữ ghét giai thẳng mà, huống hồ…” Cô nàng cười gian liếc Chu Tiểu Bạch một cái: “Cậu từ thời trung học tới nay đã nổi danh “bồn địa Tứ Xuyên” rồi, Tiểu Hòa không thích…”

Chu Tiểu Bạch nghe vậy, mặt biến sắc, bản thân từ trước tới giờ là “ngực sân bay”, vẫn bị các chị em gọi là “bồn địa Tứ Xuyên” nên mới muốn đi Tây Tạng, không biết gặp vùng khí áp cao có thể làm vòng một “lớn lên” không nữa?

Liếc nhìn bạn Bạch đang mải cúi đầu ai oán “thương nhớ đồng bằng”, Cố Nhã buông một câu chí mạng: “Ai… Ngực phẳng như vậy có leo Himalaya cũng vô dụng, chi bằng tìm một anh chàng nào đó cho cậu ít tình yêu đi…”

“Ăn nói buồn nôn quá đi…”

Chu Tiểu Bạch lao ra khỏi phòng, Cố Nhã đằng sau cười lớn nói với theo: “Nhớ tối nay sáu giờ đi làm đấy nhé…”

[1] OL: viết tắt của Office Lady, tức nữ nhân viên văn phòng.

[2] Trạch nữ: phụ nữ chỉ thích ở trong nhà hoặc làm việc tại nhà.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s