Trúc mã là sói – Chương 3.1

Tài sản từ trên trời rơi xuống
và gã say gây sự

Vì số tiền tám trăm nghìn nhân dân tệ này mà Nhan Tiếu ăn không ngon ngủ không yên. Đêm nay nằm trên giường trằn trọc, mãi mà không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là từng xập nhân dân tệ lại hiện ra trước mắt, cảm giác như có tảng đá đè trong lòng, không thoải mái tí nào.

Nếu số tiền này là do lao động vất vả mà kiếm được, dùng nó để mua nhà sau này cưới chồng, trong lòng Nhan Tiếu cũng còn được an ủi. Nhưng đây là số tiền từ trên trời rơi xuống, mà lại là của bà dì họ đã mất… Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng, nhăn nheo của bà, Nhan Tiếu lại thấy rùng mình, bất giác cô mò tìm điện thoại di động để gọi điện, nhưng khi tìm thấy số điện thoại của “yêu nghiệt ngàn năm” trong danh bạ mới sực nhớ ra, cô và Văn Dịch đã
cãi nhau.

Nhan Tiếu thở dài, không phải cô không biết tâm trạng của yêu nghiệt trong thời gian gần đây. Đột nhiên về nước, đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, phá đám cuộc gặp gỡ của cô với các anh chàng khác… Dù là kẻ ngốc cũng biết hắn ta đang nghĩ gì, tuy nhiên…

Cau mày nhớ lại chuyện xảy ra từ ba năm trước, Nhan Tiếu vứt điện thoại xuống, đang định bật đèn uống ngụm nước thì điện thoại lại đổ chuông. Liếc nhìn màn hình, cô sững người một lát nhưng vẫn nghe máy: “A lô?”.

Đầu bên kia điện thoại, rõ ràng chủ nhân của giọng nói đã say, lè nhè, líu lưỡi: “Tiếu Tiếu, bọn mình ra ngoài nói chuyện nhé!”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu chỉ cảm thấy buồn nôn như vừa ăn phải con ruồi, lạnh lùng đáp: “Tề Gia Minh, tôi nghĩ chuyện gì cần nói, chúng ta đã nói hết rồi”.

“Ha ha, Tiếu Tiếu…” Đầu bên kia, dường như Tề Gia Minh không hiểu Nhan Tiếu nói gì, vẫn lảm nhảm: “Tiếu Tiếu, cô ghê gớm thật! Để có được tôi… Hơ! Cô không từ thủ đoạn nào… Giỏi lắm! Cô thật kinh khủng! Cô thắng rồi! Mỹ Giai không chịu làm đám cưới với tôi, khó khăn lắm tôi mới ngoi lên được vị trí đó ở công ty họ Trình, tôi vừa thất nghiệp vừa thất tình, tất cả đều tại cô!”.

Nhan Tiếu để điện thoại cách tai rất xa mà vẫn nghe thấy Tề Gia Minh gầm lên ở đầu máy bên kia. Cô lườm một cái, chỉ ước gì mình cũng được cầm dây da quất cho tên này một trận. Anh ta vừa thất nghiệp vừa thất tình, thật đáng đời! Còn cô thì sao? Cũng có sướng hơn đâu, tự nhiên bị dính vào vụ này, thất nghiệp lại thất tình, cô biết tìm ai để khóc lóc, kêu ca đây!

Tại sao đàn ông bây giờ vừa gặp rắc rối là đổ tội cho phụ nữ? Nhan Tiếu bĩu môi: “Tề Gia Minh, nếu là anh thì bây giờ tôi đã cố gắng đi cứu vãn tình hình rồi, chứ không phải là gọi điện cho tôi. Tôi chẳng có gì để nói cả, thế nhé!”.

Nói xong, Nhan Tiếu tắt phụt máy. Mặc dù đã từ lâu cô không còn tình cảm với hạng người thấp hèn như Tề Gia Minh, nhưng nhận được cú điện thoại này, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, đang định khoác áo xuống giường uống nước, thì chuông điện thoại lại một lần nữa réo vang, vẫn là số của Tề tiện nhân.

Thở dài một tiếng, Nhan Tiếu nghe máy, nhưng giọng đã hơi sửng cồ: “Rốt cuộc anh định làm gì hả?”.

“Tiếu Tiếu…” Lần này, giọng Tề Gia Minh đã trở nên dịu dàng, khéo léo, kèm theo một chút ấm ức, đó, anh ta định chơi bài mềm nắn rắn buông đây. Giọng Tề Gia Minh run rẩy, sụt sịt: “Tiếu Tiếu, anh biết, vì quan hệ giữa anh và Mỹ Giai mà em giận anh, anh không muốn giải thích gì cả. Anh thừa nhận, anh ích kỷ, anh thích sĩ diện, anh chỉ muốn được lợi về mình! Hồi nhỏ nhà anh nghèo, đừng nói là thịt, ngay cả khoai tây cũng là món xa xỉ, chính vì thế khi rời nhà ra thành phố, anh đã thề với mình rằng, phải sống cho ra hồn, phải sống khá giả”.

Nhan Tiếu: “…”. Hê, giỏi lắm, giỏi lắm, bắt đầu vào gam rồi.

Thấy Nhan Tiếu im lặng, Tề Gia Minh tưởng cô đã mủi lòng, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Thực ra từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã có cảm tình với em. Nhưng vì cuộc sống tương lai, anh không có cách nào chia tay với Mỹ Giai. Cô ta làm sao sánh được với em? Em dịu dàng, hiền lành, biết điều. Còn cô ta thì sao? Vừa hút thuốc vừa uống rượu, tính tình thì cục cằn, chỉ cần anh làm cô ta hơi phật ý là cô ta đuổi anh…”.

“Đáng đời!” Nhan Tiếu rủa, nếu như hồi đầu biết anh ta là hạng người này thì chắc mình đã đuổi thẳng cổ.

“Em nói gì cơ?”

Nghe thấy Tề Gia Minh hét lên như vậy, Nhan Tiếu mới phát hiện, hic… vì không để ý cô đã nói ra những điều đang nghĩ trong lòng. Sự việc đến nông nỗi này, cá chết lưới tan, Nhan Tiếu cũng không còn cả nể nữa: “Em nói… Anh nói nhiều như vậy, có phải giờ sẽ bắt đầu kể lể chị Mỹ Giai đối xử tồi tệ với anh như thế nào, anh thích em như thế nào, đúng không? Cuối cùng, tranh thủ lúc em đầu óc u mê, mủi lòng, anh lại năn nỉ em quay lại với anh, đúng không?”.

Chậc chậc, thế mới thấy Tề Gia Minh vẫn rất sáng suốt, vừa bị chị Mỹ Giai đá, liền tìm ngay đến ôm chân cô. Mặc dù chân cô không giàu có, làm to như chị Mỹ Giai, nhưng cũng là một đôi “chân to” lành lặn, kéo anh ta lên mặt nước để anh ta không bị chết đuối. Dĩ nhiên rồi, sau này gặp cặp chân nào to hơn, tất nhiên là Tề Gia Minh lại đá bay cô.

Nhan Tiếu nhìn lên trần nhà. Khi vừa mới cắt đứt tình cảm với Tề Gia Minh, Văn Dịch đã kéo cô ra và phân tích mọi khả năng có thể xảy ra. Lúc đó, cô nghĩ rằng Tề Gia Minh sẽ không quay lại tìm cô nữa. Ai ngờ, hôm nay, giả thiết hồi đó đã thành sự thật.

Rốt cuộc nên cảm kích lời nhắc nhở của anh bạn yêu nghiệt hay trách mắng hắn ta vì đã tán tỉnh quá nhiều cô gái nên mới hiểu được tâm lý của hạng đàn ông thấp hèn đó?

Nhan Tiếu vẫn còn đang suy nghĩ liên miên thì vì bị vạch trần âm mưu, Tề Gia Minh đã nổi cơn thịnh nộ: “Em đã hại anh khiến anh mất hết tương lai, hiện giờ anh trân trọng em, muốn mình quay lại với nhau, em đừng có không biết điều như thế!!”.

“Ha ha…” Nhan Tiếu cười rồi mới gằn từng chữ một: “Chị không biết điều đấy, chú em – làm – gì – được – nào?”.

Nói xong, cô không thèm bấm nút tắt mà tháo nắp điện thoại, lôi phắt pin ra.

Giải quyết xong chuyện này, tự nhiên Nhan Tiếu cảm thấy lòng rất thanh thản. Cô xuống giường uống nước, sau đó tự thưởng cho mình một bát mì trứng và cà chua, chúc mừng mình cao tay hơn kẻ tiện nhân, đúc rút thêm được kinh nghiệm cho cuộc sống sau này.

Ăn xong bát mì, bộ óc ngờ nghệch của Nhan Tiếu lại một lần nữa phát huy tác dụng: vỗ chiếc bụng căng phềnh, cô thấy buồn ngủ. (= =)

Vươn vai một cái, Nhan Tiếu đang định bò lên ổ thì nghe thấy cửa chống trộm kêu rầm rầm, có người đang đập cửa rất mạnh. Nhan Tiếu giật mình, phản ứng đầu tiên là có liên quan đến tám trăm nghìn nhân dân tệ đó. Mẹ thật là, đêm hôm, lẽ nào có ai đã biết điều bí mật về tám trăm nghìn nhân dân tệ đó và mò đến cướp ư?

Giả thiết thứ nhất: Chiều nay, khi Nhan Tiếu và mẹ ngồi trong nhà nói về khoản tiền này, đúng lúc hàng xóm XX bên cạnh đi chợ ngang qua, cái gọi là tai vách mạch dừng, họ đã nghe được toàn bộ lại lịch của số tiền đó. Sau khi về nhà, XX liền thương lượng với vợ anh ta, cuối cùng trước sức ép tiền trả góp nhà, trả góp xe và trả góp người… họ đã nổi lòng tham, tranh thủ đêm nay không trăng, thanh vắng, một mình Nhan Tiếu ở nhà, mài dao xông tới…

Giả thiết thứ hai: Sau khi cất số tiền này ở chỗ Nhan Tiếu, trong lòng thái hậu đã yên tâm, thoải mái hơn, nhưng rồi do mất cảnh giác, tối nay trong lúc ăn cơm với ba, thái hậu đã lỡ miệng nói mấy câu. Cái gọi là một miệng thì kín, chín miệng thì hở, qua mấy câu bâng quơ của thái hậu, ba đã biết về khoản tiền đó, phân tích được một cách chính xác số tiền này đang nằm ở chỗ con gái. Hậm hực cả đêm, một là hận vợ không chân thành, giấu của nải, hai là hận con gái bất trung, dám giấu mình giúp thái hậu, tranh thủ lúc thái hậu đang khò khò, mới đạp cửa xông vào giáo huấn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s