Trúc mã là sói – Chương 3.1

Tài sản từ trên trời rơi xuống
và gã say gây sự

Vì số tiền tám trăm nghìn nhân dân tệ này mà Nhan Tiếu ăn không ngon ngủ không yên. Đêm nay nằm trên giường trằn trọc, mãi mà không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là từng xập nhân dân tệ lại hiện ra trước mắt, cảm giác như có tảng đá đè trong lòng, không thoải mái tí nào.

Nếu số tiền này là do lao động vất vả mà kiếm được, dùng nó để mua nhà sau này cưới chồng, trong lòng Nhan Tiếu cũng còn được an ủi. Nhưng đây là số tiền từ trên trời rơi xuống, mà lại là của bà dì họ đã mất… Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng, nhăn nheo của bà, Nhan Tiếu lại thấy rùng mình, bất giác cô mò tìm điện thoại di động để gọi điện, nhưng khi tìm thấy số điện thoại của “yêu nghiệt ngàn năm” trong danh bạ mới sực nhớ ra, cô và Văn Dịch đã
cãi nhau.

Nhan Tiếu thở dài, không phải cô không biết tâm trạng của yêu nghiệt trong thời gian gần đây. Đột nhiên về nước, đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, phá đám cuộc gặp gỡ của cô với các anh chàng khác… Dù là kẻ ngốc cũng biết hắn ta đang nghĩ gì, tuy nhiên…

Cau mày nhớ lại chuyện xảy ra từ ba năm trước, Nhan Tiếu vứt điện thoại xuống, đang định bật đèn uống ngụm nước thì điện thoại lại đổ chuông. Liếc nhìn màn hình, cô sững người một lát nhưng vẫn nghe máy: “A lô?”.

Đầu bên kia điện thoại, rõ ràng chủ nhân của giọng nói đã say, lè nhè, líu lưỡi: “Tiếu Tiếu, bọn mình ra ngoài nói chuyện nhé!”.

Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu chỉ cảm thấy buồn nôn như vừa ăn phải con ruồi, lạnh lùng đáp: “Tề Gia Minh, tôi nghĩ chuyện gì cần nói, chúng ta đã nói hết rồi”.

“Ha ha, Tiếu Tiếu…” Đầu bên kia, dường như Tề Gia Minh không hiểu Nhan Tiếu nói gì, vẫn lảm nhảm: “Tiếu Tiếu, cô ghê gớm thật! Để có được tôi… Hơ! Cô không từ thủ đoạn nào… Giỏi lắm! Cô thật kinh khủng! Cô thắng rồi! Mỹ Giai không chịu làm đám cưới với tôi, khó khăn lắm tôi mới ngoi lên được vị trí đó ở công ty họ Trình, tôi vừa thất nghiệp vừa thất tình, tất cả đều tại cô!”.

Nhan Tiếu để điện thoại cách tai rất xa mà vẫn nghe thấy Tề Gia Minh gầm lên ở đầu máy bên kia. Cô lườm một cái, chỉ ước gì mình cũng được cầm dây da quất cho tên này một trận. Anh ta vừa thất nghiệp vừa thất tình, thật đáng đời! Còn cô thì sao? Cũng có sướng hơn đâu, tự nhiên bị dính vào vụ này, thất nghiệp lại thất tình, cô biết tìm ai để khóc lóc, kêu ca đây!

Tại sao đàn ông bây giờ vừa gặp rắc rối là đổ tội cho phụ nữ? Nhan Tiếu bĩu môi: “Tề Gia Minh, nếu là anh thì bây giờ tôi đã cố gắng đi cứu vãn tình hình rồi, chứ không phải là gọi điện cho tôi. Tôi chẳng có gì để nói cả, thế nhé!”.

Nói xong, Nhan Tiếu tắt phụt máy. Mặc dù đã từ lâu cô không còn tình cảm với hạng người thấp hèn như Tề Gia Minh, nhưng nhận được cú điện thoại này, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, đang định khoác áo xuống giường uống nước, thì chuông điện thoại lại một lần nữa réo vang, vẫn là số của Tề tiện nhân.

Thở dài một tiếng, Nhan Tiếu nghe máy, nhưng giọng đã hơi sửng cồ: “Rốt cuộc anh định làm gì hả?”.

“Tiếu Tiếu…” Lần này, giọng Tề Gia Minh đã trở nên dịu dàng, khéo léo, kèm theo một chút ấm ức, đó, anh ta định chơi bài mềm nắn rắn buông đây. Giọng Tề Gia Minh run rẩy, sụt sịt: “Tiếu Tiếu, anh biết, vì quan hệ giữa anh và Mỹ Giai mà em giận anh, anh không muốn giải thích gì cả. Anh thừa nhận, anh ích kỷ, anh thích sĩ diện, anh chỉ muốn được lợi về mình! Hồi nhỏ nhà anh nghèo, đừng nói là thịt, ngay cả khoai tây cũng là món xa xỉ, chính vì thế khi rời nhà ra thành phố, anh đã thề với mình rằng, phải sống cho ra hồn, phải sống khá giả”.

Nhan Tiếu: “…”. Hê, giỏi lắm, giỏi lắm, bắt đầu vào gam rồi.

Thấy Nhan Tiếu im lặng, Tề Gia Minh tưởng cô đã mủi lòng, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Thực ra từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã có cảm tình với em. Nhưng vì cuộc sống tương lai, anh không có cách nào chia tay với Mỹ Giai. Cô ta làm sao sánh được với em? Em dịu dàng, hiền lành, biết điều. Còn cô ta thì sao? Vừa hút thuốc vừa uống rượu, tính tình thì cục cằn, chỉ cần anh làm cô ta hơi phật ý là cô ta đuổi anh…”.

“Đáng đời!” Nhan Tiếu rủa, nếu như hồi đầu biết anh ta là hạng người này thì chắc mình đã đuổi thẳng cổ.

“Em nói gì cơ?”

Nghe thấy Tề Gia Minh hét lên như vậy, Nhan Tiếu mới phát hiện, hic… vì không để ý cô đã nói ra những điều đang nghĩ trong lòng. Sự việc đến nông nỗi này, cá chết lưới tan, Nhan Tiếu cũng không còn cả nể nữa: “Em nói… Anh nói nhiều như vậy, có phải giờ sẽ bắt đầu kể lể chị Mỹ Giai đối xử tồi tệ với anh như thế nào, anh thích em như thế nào, đúng không? Cuối cùng, tranh thủ lúc em đầu óc u mê, mủi lòng, anh lại năn nỉ em quay lại với anh, đúng không?”.

Chậc chậc, thế mới thấy Tề Gia Minh vẫn rất sáng suốt, vừa bị chị Mỹ Giai đá, liền tìm ngay đến ôm chân cô. Mặc dù chân cô không giàu có, làm to như chị Mỹ Giai, nhưng cũng là một đôi “chân to” lành lặn, kéo anh ta lên mặt nước để anh ta không bị chết đuối. Dĩ nhiên rồi, sau này gặp cặp chân nào to hơn, tất nhiên là Tề Gia Minh lại đá bay cô.

Nhan Tiếu nhìn lên trần nhà. Khi vừa mới cắt đứt tình cảm với Tề Gia Minh, Văn Dịch đã kéo cô ra và phân tích mọi khả năng có thể xảy ra. Lúc đó, cô nghĩ rằng Tề Gia Minh sẽ không quay lại tìm cô nữa. Ai ngờ, hôm nay, giả thiết hồi đó đã thành sự thật.

Rốt cuộc nên cảm kích lời nhắc nhở của anh bạn yêu nghiệt hay trách mắng hắn ta vì đã tán tỉnh quá nhiều cô gái nên mới hiểu được tâm lý của hạng đàn ông thấp hèn đó?

Nhan Tiếu vẫn còn đang suy nghĩ liên miên thì vì bị vạch trần âm mưu, Tề Gia Minh đã nổi cơn thịnh nộ: “Em đã hại anh khiến anh mất hết tương lai, hiện giờ anh trân trọng em, muốn mình quay lại với nhau, em đừng có không biết điều như thế!!”.

“Ha ha…” Nhan Tiếu cười rồi mới gằn từng chữ một: “Chị không biết điều đấy, chú em – làm – gì – được – nào?”.

Nói xong, cô không thèm bấm nút tắt mà tháo nắp điện thoại, lôi phắt pin ra.

Giải quyết xong chuyện này, tự nhiên Nhan Tiếu cảm thấy lòng rất thanh thản. Cô xuống giường uống nước, sau đó tự thưởng cho mình một bát mì trứng và cà chua, chúc mừng mình cao tay hơn kẻ tiện nhân, đúc rút thêm được kinh nghiệm cho cuộc sống sau này.

Ăn xong bát mì, bộ óc ngờ nghệch của Nhan Tiếu lại một lần nữa phát huy tác dụng: vỗ chiếc bụng căng phềnh, cô thấy buồn ngủ. (= =)

Vươn vai một cái, Nhan Tiếu đang định bò lên ổ thì nghe thấy cửa chống trộm kêu rầm rầm, có người đang đập cửa rất mạnh. Nhan Tiếu giật mình, phản ứng đầu tiên là có liên quan đến tám trăm nghìn nhân dân tệ đó. Mẹ thật là, đêm hôm, lẽ nào có ai đã biết điều bí mật về tám trăm nghìn nhân dân tệ đó và mò đến cướp ư?

Giả thiết thứ nhất: Chiều nay, khi Nhan Tiếu và mẹ ngồi trong nhà nói về khoản tiền này, đúng lúc hàng xóm XX bên cạnh đi chợ ngang qua, cái gọi là tai vách mạch dừng, họ đã nghe được toàn bộ lại lịch của số tiền đó. Sau khi về nhà, XX liền thương lượng với vợ anh ta, cuối cùng trước sức ép tiền trả góp nhà, trả góp xe và trả góp người… họ đã nổi lòng tham, tranh thủ đêm nay không trăng, thanh vắng, một mình Nhan Tiếu ở nhà, mài dao xông tới…

Giả thiết thứ hai: Sau khi cất số tiền này ở chỗ Nhan Tiếu, trong lòng thái hậu đã yên tâm, thoải mái hơn, nhưng rồi do mất cảnh giác, tối nay trong lúc ăn cơm với ba, thái hậu đã lỡ miệng nói mấy câu. Cái gọi là một miệng thì kín, chín miệng thì hở, qua mấy câu bâng quơ của thái hậu, ba đã biết về khoản tiền đó, phân tích được một cách chính xác số tiền này đang nằm ở chỗ con gái. Hậm hực cả đêm, một là hận vợ không chân thành, giấu của nải, hai là hận con gái bất trung, dám giấu mình giúp thái hậu, tranh thủ lúc thái hậu đang khò khò, mới đạp cửa xông vào giáo huấn.

Đồng lang cộng hôn – Chương 4.1

Chương 4

Hoa không kết quả

Có người nói, tình yêu bắt đầu trong im lặng.

Vì vậy, có những thứ là ngẫu nhiên, nhưng trong cái ngẫu nhiên luôn tồn tại cái tất nhiên.

Ví như chàng thanh niên lông bông như An Dĩ Phong lại gặp cô gái thông minh, đáng yêu và giàu tình cảm như Tư Đồ Thuần.

An Dĩ Phong ngậm điếu thuốc đi ra khỏi cửa hàng, đúng lúc nhìn thấy Tư Đồ Thuần bị mấy tên say rượu liêu xiêu vây quanh. Hắn xoa xoa trán, bây giờ là thời đại nào rồi mà còn trêu ghẹo gái nhà lành chứ.

Nhưng biểu hiện của Tư Đồ Thuần khiến hắn hơi ngạc nhiên. Bình thường thì những cô gái bị bọn say rượu vây quanh, nếu không hoảng hốt kêu “cứu tôi với” thì cũng sợ hãi bỏ chạy. Còn Tư Đồ Thuần vẫn rất bình tĩnh, quan sát đám đàn ông đang tiến từng bước về phía cô.

“Em gái!” Một tên cao chưa đến mét rưỡi tiến đến, giọng lè nhè. “Từ trước tới giờ anh trai này chưa bao giờ nhìn thấy em, mới đến à?”

Trong bóng đêm, An Dĩ Phong không nhìn rõ mặt tên đó, nhưng nghe giọng nói hắn nhận ra ngay là ai. Đó là một người anh em của anh cả Lôi, giới giang hồ gọi hắn là anh Dương. Tên này cái gì cũng tốt, có nghĩa khí, có thể kết huynh đệ được, chỉ có duy nhất một khuyết điểm là háo sắc. Đối với đàn ông, háo sắc cũng chẳng có gì to tát, nhưng cái kiểu cứ gặp gái đẹp là thề sẽ phải lôi lên giường bằng được như hắn thì thực sự hơi quá.

An Dĩ Phong dập điếu thuốc và bước đến. Hắn chẳng rảnh rỗi mà làm “anh hùng cứu mỹ nhân”, nhưng vì người ta nhặt được ví tiền của hắn, rồi lại chạy qua năm con phố để trả lại cho hắn nên hắn không thể đứng ngoài làm ngơ được.

Đâu ngờ hắn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy một tiếng “bốp”.

Nếu không tận mắt nhìn, An Dĩ Phong không thể tin rằng nhìn cô gái bề ngoài có vẻ yếu ớt mà đánh người thì mạnh và ra đòn nhanh đến thế. Chẳng cần nói đến anh Dương đang say rượu kia, ngay cả An Dĩ Phong cũng không chắc là hắn tránh kịp.

“Ái chà!” Anh Dương nổi giận, túm lấy tóc của Tư Đồ Thuần. Cô quay phắt lại, ném thùng mì tôm đang cầm trên tay vào hắn ta, hắn ta vội né người để tránh. Tư Đồ Thuần liền bỏ chạy.

Thật không may là cô lại đâm sầm vào An Dĩ Phong.

Một mùi hương nhẹ nhàng, một chút ấm áp, và một sự mềm mại đặc biệt… Mặc dù người ta chủ động sà vào lòng mình, nhưng hắn cũng phải thể hiện phong độ quân tử một chút, liền ôm gọn cô trong vòng tay. Tư Đồ Thuần nhìn thấy hắn thì hết sức ngạc nhiên, rồi vội vàng vùng vẫy thoát ra.

Hắn ho nhẹ một tiếng, cười nói: “Cưng, đừng sợ! Anh Dương đùa với cưng thôi mà”.

“Anh…”

Hắn ngắt lời cô: “Không mau xin lỗi anh Dương đi”.

Anh Dương nhìn thấy hắn, vẻ mặt đang tức giận liền trở nên tươi cười.

“Ồ! Thảo nào mà cô gái xinh đẹp này lại nóng tính như vậy, hóa ra là người phụ nữ của em!”

“Xin lỗi anh, anh đừng chấp cô ấy! Hôm nào em mời anh ăn lẩu để anh bớt nóng nhé!”

“Ha ha! Thế sao được!” Anh Dương lắc đầu, liếc nhìn khuôn mặt ửng hồng của Tư Đồ Thuần.

“Hai người cứ vui vẻ, anh đi trước đây!”

Đợi lúc anh Dương cùng lũ đệ tử đi xa, Tư Đồ Thuần mới đứng thẳng người, liếc nhìn hắn, rồi khi bắt gặp ánh mắt của hắn, cô lại lúng túng né tránh, khuôn mặt ửng hồng…

“Cảm ơn anh!” Ánh mắt thẹn thùng của thiếu nữ khiến ngực hắn nóng ran. Hắn lại nổi hứng trêu đùa cô: “Em định cảm ơn anh thế nào?”.

Cô ngây ngô nhìn hắn. Vẻ ngây ngô ấy thật đáng yêu.

“Anh cứu em, theo lẽ thường thì… em phải lấy thân báo đáp.” Hắn chỉ định đùa cô chút thôi, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ ửng vừa ngại ngùng vừa tức giận của cô, hắn phải nghĩ lại… Nếu cô ấy có đồng ý, thì chưa chắc hắn đã nhận.

Hắn liếc nhìn đống mì tôm bị giẫm nát dưới đất, nói: “Yên tâm đi, không cần em phải trao thân cho anh đâu. Anh mời em đi ăn!”.

“Tại sao?”

“Vì em nhặt được ví tiền của anh, đuổi theo anh qua năm con phố liền.”

Cô bỗng nhiên nhớ ra, rồi lắc đầu: “Không cần, đó là việc tôi nên làm”.

“Nhiều lời quá, chỉ là mời em một bữa ăn thôi mà, chứ có phải ăn em đâu…”

Hắn không cho cô cơ hội từ chối, kéo cô chạy đến một quán ăn gần đó.

Trong quán ăn, Tư Đồ Thuần chỉ cúi mặt chú tâm gắp thức ăn, không nói một câu nào. An Dĩ Phong chăm chú nhìn cô. Hắn đã gặp rất nhiều người đẹp, nhưng cho dù khuôn mặt họ có đẹp thế nào đi nữa, trang điểm có kỹ càng thế nào đi nữa cũng không thể che giấu được những thứ tục tằn, thói hư vinh, thế lực, sự buông thả,… Tất cả đều hiện rõ trong mắt họ. Nhưng Tư Đồ Thuần thì khác, cô có cặp mắt trong sáng, như cặp mắt của một đứa trẻ vậy.

“Em có bạn trai chưa?”

Những người đàn ông sống trong giới giang hồ như hắn chẳng hiểu thế nào là ý tứ, tế nhị. So với anh Dương, hắn thấy hắn vẫn còn chưa quá sỗ sàng.

Tư Đồ Thuần ngây người một lúc mới nuốt được miếng cơm trong miệng, lắc lắc đầu.

“Anh cũng chưa có… bạn gái.”

Hắn cười và ngắm khuôn mặt đỏ ửng của cô. Cô vừa cầm cốc nước đá lên uống một ngụm, thì hắn cười ranh mãnh nói: “Hay là chúng mình kết thành một đôi đi”.

Cô phì nước, ho sặc sụa, mặt càng đỏ, nhưng vẫn không nói lời nào. Khuôn mặt yêu kiều của cô vô cùng mê hoặc. Hắn nhìn cô mà trong lòng thấy ngứa ngáy, chỉ muốn ôm chầm lấy!

“Được không?” Hắn lại hỏi một lần nữa.

“…”

“Em nói gì đi. Rốt cuộc là có được không, em phải nói gì chứ!”

Cô vẫn im lặng.

An Dĩ Phong không thể kiên nhẫn thêm nữa. Thái độ gì vậy? Không từ chối, cũng không chấp nhận.

“Em mà vẫn không chịu nói, thì anh coi như em đã đồng ý rồi!”

Cô nhìn hắn, chớp chớp mắt. “Tôi có quyền giữ im lặng.”

An Dĩ Phong cố nhịn để không chửi bậy: “Anh không phải là cảnh sát, em sợ gì chứ?”.

“Tôi sợ anh là kẻ xấu!”

Nói cũng đúng!!!