Thời gian để yêu – Phần 2

THÁNG 1

THỨ 7 NGÀY 01.01.2011
Đểu
Người yêu cũ của cô là bạn thân của anh. Người cũ dặn đi dặn lại cô rằng đừng nói gì với người mới về quá khứ của hai người, cứ bảo hai đứa không quen, kẻo ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè.
Một hôm cô nói với người mới:
• Em với anh Q. bạn thân của anh từng yêu nhau đấy!
Người yêu cô thản nhiên:
• Ừ, anh biết, Q. nó nói với anh điều đó lâu rồi!

Cô giật thót, nghĩ thầm “Nếu mình mà nói không quen, hóa ra mình thành đứa dối trá với anh, mém xíu là mắc lừa thằng đểu đó rồi!”.

THỨ 5 NGÀY 13.01.2011
Lực cản
Anh và cô quen nhau từ thời còn ngồi chung một lớp ở trường phổ thông. Hai đứa yêu nhau nhưng bị hai bên gia đình cấm cản kịch liệt do áp lực của kì thi tốt nghiệp. Càng cấm hai đứa càng yêu, và đã có một quyết định lớn: Bỏ nhà trốn đi cùng nhau.
Anh đi phụ hồ, tiền bạc chỉ đủ để trang trải cho cô đi chợ đạm bạc và căn nhà thuê chật hẹp. Nghĩ tới cảnh cơ cực của hai đứa, anh càng thương và gắn bó với cô.
Một hôm, mẹ cô tìm được đến nhà, bảo là sẽ tha thứ và cho phép hai đứa về chung sống, thậm chí sẽ cho tiền làm đám cưới. Cô gọi cho anh rưng rưng báo tin mừng.
Lực cản duy nhất đã biến mất. Anh thôi làm thợ hồ, đi làm cho công ty của bố cô, sau đó lén cặp bồ luôn với cô thư ký. Nửa năm sau cô và anh bỏ nhau. Ai hỏi tới cô còn cắn răng tức tối: “Tiếc quá! Cái bằng phổ thông vẫn chưa lấy được! Biết thế ngày xưa…”

THÁNG 2

THỨ TƯ 02.02.2011
Cua
Tôi đi công tác ở nơi có biển, mang về nhà biết bao là tôm cua tươi sống. Vợ tôi làm một mâm cơm chiều toàn là những món bổ dưỡng chế biến từ cua. Mọi người ăn rất ngon lành, trừ bố.
Bố tôi chỉ làm vài muỗng cơm rồi lặng lẽ ra một góc ngồi uống rượu. Tôi nghĩ là ông đang có chuyện buồn gì đó nên mới thế!
Tối, tôi xuống nhà uống nước, thấy ông đang nấu mì gói ăn. Tôi hỏi:
• Sao chiều bố không ăn cua với tụi con? Bố giận gì con à?
Bố tôi cười buồn:
• Miệng bố chỉ còn có 3 cái răng nhai được…

THỨ BẢY 12.02.2011
Ngón tay giữa
Anh đã là một người đàn ông đeo nhẫn cưới. Em cũng biết điều đó. Anh và em đến với nhau, chưa bao giờ cả hai nói về vợ anh, nhưng trách nhiệm và mặc cảm tội lỗi vẫn đè nặng lên vai của hai đứa.
Một hôm, em cầm bàn tay của anh lên. Chiếc nhẫn cưới anh đã tinh ý giấu đi mỗi khi gặp em để em đừng buồn. Em lặng lẽ lấy một chiếc nhẫn khác từ trong túi của em đeo vào ngón tay giữa của anh. Anh ngạc nhiên hỏi: “Chẳng ai đeo nhẫn cho người yêu ở ngón tay này hết em ạ!”.
Em cười buồn:
“Em phải đeo vào ngón tay giữa, vì ngón áp út anh phải đeo nhẫn của chị ấy rồi…”

THÁNG 3

THỨ BA NGÀY 08.03.2011
Bàn tay của anh
Đêm hôm qua, em nằm trên ngực anh trong lúc anh đang ngủ, em đã nhìn cánh tay phải của anh.
Vết sẹo lớn trên cánh tay là ngày anh đỡ một cái giá sách trong thư viện của trường để nó không đổ xuống em. Cái kệ gỗ cứa vào tay anh ứa máu. Nhưng anh vẫn cười, và anh nói nếu nó rớt trúng em, chắc anh còn đau hơn trăm lần.
Vết sẹo nhỏ trên ngón tay trỏ là hôm anh nấu cháo khi em bệnh, bằm thịt thế nào mà trúng ngay vào tay chảy máu. Nhưng rồi em vẫn có món cháo thơm nồng để hì hụp ăn, trong khi anh mồ hôi ướt áo.
Vết sẹo trên bắp tay gần vai, là lúc chở thằng cu Bi con của mình đi học, anh bị một chiếc xe quẹt trúng té ngã, anh ôm con vào lòng, lãnh hết cú té trời giáng bằng đôi vai của mình…

Tay anh đầy sẹo, mà em vẫn thấy rất tin yêu…

THỨ BẢY 05.03.2011
Lần đầu – Lần cuối

Mọi người nói tôi và anh như đôi kim đồng ngọc nữ, cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu là vui buồn khổ ải.
Tôi nhớ lần đầu anh nắm tay tôi, là khi băng qua đường đông xe tấp nập. Tôi đã thấy tim mình rộn ràng, vì giữa biết bao người dành những lời ngọt ngào nhất cho tôi, những hành động nhỏ của anh lại khiến tôi ấm lòng hơn cả.
Tôi nhớ lần đầu anh hôn tôi, là khi tôi dỗi hờn bảo không muốn gặp anh lần nào nữa. Chiếc hôn đầu bỡ ngỡ mà ngọt ngào hơn bất cứ thứ kẹo nào tôi biết trên đời.
Nhớ cả lần đầu nói yêu nhau, dù đã quen nhau từ nhiều năm, nhưng đến lúc anh đi du học, tôi mới dám nói là mình rất yêu anh.

Tối nay, tôi ghé Facebook nhìn gương mặt anh của riêng tôi trên avatar lần cuối, vì ngày mai anh sẽ là chồng của người ta mất rồi…

THỨ TƯ 16.03.2011
Tiếng cười át tiếng động cơ
Công trường trước nhà tôi bắt đầu khởi công xây dựng, những âm thanh ồn ào cứ thế mà dội vào những nhà xung quanh. Mẹ tôi hằn học, ngày nào cũng ra trước cửa nhà chửi đổng, cốt để các ông công nhân bên ấy nghe được.
Mẹ cứ mắng suốt, đôi khi rất nặng lời, phía công trường vẫn không có động tĩnh gì, thi thoảng thấy họ lắc đầu mà thôi.
Một hôm mẹ tôi lên huyết áp đột ngột, té trước sân. Lúc đó nhà tôi đi vắng hết, chỉ các ông công nhân bên công trường chạy hộc tốc qua mang mẹ vào bệnh viện, nhờ vậy mà mẹ tôi qua được cơn nguy hiểm.
Sau ngày đó, nhà cứ có đồ ăn gì ngon là mẹ lại đem qua biếu các ông ấy. Tiếng cười lớn át cả tiếng động cơ…
THỨ SÁU 25.03.2011
Lỗi lầm
Nó quỳ trước mặt mẹ khi mẹ hối nó lấy vợ lần này đã là lần thứ bảy. Nó khóc như một đứa trẻ rằng “Mẹ ơi con đồng tính!”.
Không ngờ, mẹ nó cười: “Con là con mẹ, mẹ biết hết! Chỉ là mẹ muốn con thoải mái nói cho mẹ nghe thôi!”.
Nó vẫn quỳ: “Con xin lỗi!”
Mẹ lại cười: “Mẹ sinh con ra như vậy thì là như vậy. Đó không phải là lỗi lầm, sao con lại xin lỗi?”

THÁNG 4

THỨ BA NGÀY 05.04.2011
Tình yêu lặng lẽ
Cô yêu anh. Đó là sự thật hiển nhiên đến nỗi ai cũng biết trừ… anh! Đàn ông thường vô tư đến đau lòng như thế.
Hai đứa học chung lớp, anh đẹp trai, tử tế, nên các cô lớp khác mê lắm. Anh cũng thân với cô, thi thoảng anh hỏi cô: “Sao Hương chưa có bồ?” Cô cười: “Tui chờ mấy người đó!”. Anh cười to thành tiếng.
Lên đại học, anh lại có người yêu. Mỗi lần hai đứa cãi nhau là anh lại tâm sự cùng cô và lại một tay cô làm hòa. Anh sống hạnh phúc, vì vừa có người yêu vừa có cô bầu bạn. Anh lại hỏi cô: “Sao Hương chưa có bạn trai nữa?”
Cô lại cười: “Tui đã có mấy người rồi!”. Anh cũng cười, lòng nhẹ như mây.
Ba mươi tuổi, anh lấy vợ, sau đó sinh con. Cô là người chăm sóc thằng bé mỗi lúc mẹ nó đi chơi với bạn bè. Cô cũng nấu cả những bữa ăn cho hai bố con những khi mẹ nó vắng nhà.
Vợ anh có bồ. Hai người li dị. Cô là người đứng trong tòa khóc đến hết nước mắt, cầu xin hai người đừng bỏ nhau.
Hai năm sau cô mất vì bạo bệnh, anh tìm ra lá thư tỏ tình cô gửi trong chiếc hộp thời còn đi học mà anh giữ và chưa bao giờ mở. Anh quỳ trước mộ cô suốt mấy tiếng liền, giờ cái gì cũng đã muộn màng…
THỨ HAI 11.04.2011
Con của người ta
Anh lấy cô vì cô bảo cô đã có trong mình đứa con của anh. Dù trước đó hai người đã tính bỏ nhau, nhưng vì đứa con, anh quyết định thay đổi ý định.
Thằng bé tinh khôn và đẹp trai, anh hãnh diện vô cùng.
Một lần cãi nhau to tiếng, cô lỡ mồm thú nhận nó không phải con anh mà là của một người đàn ông khác, vì sợ cảnh cô độc nuôi con nên mới nói bừa là con anh. Mọi thứ xung quanh anh cứ như rơi tự do. Anh và cô li dị đúng như ý hai người muốn. Anh cũng không thèm liên lạc hay gặp gỡ thằng con nữa và vô cùng hằn học vì cảm giác bao nhiêu năm bị lừa nuôi con của người ta. Anh thề sẽ không nhìn mặt hai mẹ con lần nào nữa.
Vài hôm sau, đêm khuya anh rơi nước mắt.
Anh nhớ tiếng cười của thằng bé da diết…

THỨ SÁU 15.04.2011
Để bụng
Trong một lần cãi nhau, anh gọi chị là đồ “đầu heo”, nói hoài không chịu hiểu. Sáng hôm sau và đến suốt một tuần sau đó, chị không nói với anh tiếng nào. Khi anh đi làm về, chị vẫn nấu cơm, vẫn ngồi ăn chung, nhưng chị không hé môi câu gì.
Áy náy trong lòng, anh mở lời:
• Sao em cứ im lặng hoài vậy?
Cô vợ bật khóc tức tưởi:
• Anh có thấy cái đầu heo nào biết nói không?
THỨ HAI 18.04.2011
Được – Bị
Tôi đi đón con ở trường, thấy giăng một tấm bảng ghi lớn dòng chữ “Ngày mai các học sinh được nghỉ học vì thầy cô đi họp”.
Hóa ra việc học từ lâu là một trách nhiệm đặt lên vai học sinh, nên mất một ngày học là “được” chứ không phải “bị”.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s