Mãi mãi là bao xa – Chương 3.1

CHƯƠNG 3

Khi phụ nữ yếu đuối, thường rất mong có được người để nương tựa, cũng rất dễ nhớ đến người trong lòng mình. Lăng Lăng lại tìm thấy mã số QQ của người ấy, gửi lời mời đến người ấy, cô hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện. Đáng tiếc, lần này lại xuất hiện dòng chữ: “Đối phương từ chối lời mời của bạn”.

Giờ phút ấy dù chỉ nghe thấy một câu an ủi, một lời hỏi han của người ấy, cô cũng sẽ bật cười, nhưng người ấy đã dùng cách này để lên án tình đầu trong sáng của cô. Cảm giác thất bại không thể kìm nén được tuôn ra cùng những dòng nước mắt, làm tan lớp vỏ ngụy trang của cô. Lăng Lăng khóc thành tiếng, cô muốn trút bỏ tất cả những tình cảm đè nén trong lòng.

Cô gục xuống trước chiếc máy tính, không biết cô đã khóc bao lâu, QQ vang lên hai tiếng, cô vẫn khóc. Tín hiệu có tin nhắn đến vang lên liên tiếp, cô chớp chớp mắt, kích vào điểm đang nhấp nháy trên màn hình.

Mãi Mãi Là Bao Xa đề nghị bạn trình xuất lý lịch, kèm theo đó là một dòng tin: “Ở chỗ anh đang mưa, hình như anh thấy em đang khóc…”.

Ngón tay cô run lên, thông tin tiếp theo được nhấp vào: Mãi Mãi Là Bao Xa đề nghị bạn trình xuất lý lịch, kèm theo thông tin: “Anh nhớ em, trong ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, ngày nào anh cũng nhớ em…”.

Ngón tay cô run lên và tê dại tới mức không làm chủ được nữa, không thể điều khiển được con chuột. Cô cố gắng vung bàn tay, một lúc sau mới lấy lại cảm giác, rồi nhanh chóng chấp nhận kết nối.

Tấm hình bán thân của người ấy vừa xuất hiện ở mục kết bạn QQ của cô lập tức sáng lên.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em khỏe không?”.

Nước mắt của cô tuôn trào như suối, nhưng nụ cười của cô thì rạng rỡ như đóa bách hợp. Nếu là ở bên cạnh anh, nhất định cô sẽ nhào vào lòng anh, khóc và nói rằng: “Em nhớ anh, em yêu anh, anh đừng bao giờ bước ra khỏi cuộc sống của em nữa nhé…”.

Đáng tiếc là anh không có ở đây, cô chỉ có thể đặt bàn tay đang run run vì xúc động lên bàn phím để bày tỏ niềm vui sướng khó có thể nói thành lời của mình. Muôn ngàn điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Một thông tin nữa lại được gửi tới.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Đối với em, rốt cuộc anh là
gì vậy?…”.

Trái tim cô dường như bị bàn tay anh bóp chặt và xé nát. Cách một đại dương bao la, gần một năm không có tin tức, cô cũng đã có bạn trai, quan hệ giữa họ bây giờ là gì đây?!

Bạn trên mạng? Bạn? Hay người yêu?! Ai là người có thể cho cô một đáp án?

Có quá nhiều cảm xúc đan xen, cô xúc động tới mức không thể nào gõ được chữ, một hồi lâu sau mới gõ được mấy chữ chính xác: “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ nhầm rồi!”.

“Anh không nhớ nhầm! Đối với anh là ba trăm bốn mươi lăm ngày…”

Rõ ràng là nhớ nhầm, thế mà còn không chịu công nhận, cô tức giận giậm giậm chân. “Không nhớ rõ thì đừng ra vẻ với em, xéo đi, bản cô nương rất bận!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Anh sợ tâm trạng của em
không tốt!”.

“Tâm trạng của em rất tốt, chỉ có điều trong lúc bảo vệ luận văn tốt nghiệp bị một ông thầy biến thái phê phán gay gắt. Em đang nghĩ xem sẽ trả thù như thế nào!”

“Thật sự là rất biến thái ư?”

Nhắc đến cái người biến thái ấy, cô lập tức lau khô nước mắt, gạt bỏ hết mọi buồn phiền không đáng có. May mắn lại vớ được người để trút bỏ, sao cô có thể bỏ qua cơ hội này! Cô bắt đầu dốc hết những điều ấm ức trong lòng: “Không phải là rất biến thái mà là quá biến thái, ông ta nói luận văn của em không đáng giá một xu, lại còn đưa ra một số câu hỏi cố tình làm khó em. Chẳng qua cũng chỉ là một con vích từ MIT trở về, có gì giỏi giang lắm đâu!”.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Vích ư? Thì ra cái từ này có thể dùng như thế! Văn hóa Trung Quốc quả là rất sâu sắc”.

“Tất nhiên rồi! Người biến thái ấy còn nói rằng, khả năng tổng hợp của sinh viên Trung Quốc kém! Người ấy thì giỏi, cao ngạo, tự phụ, nhìn người bằng nửa con mắt, phép lịch sự và tính khiêm tốn đã bị người ấy phủ nhận sạch, lại còn tỏ ra mình giỏi giang, đánh giá thấp em ngay trước mặt thầy phó hiệu trưởng, để chứng tỏ mình là người tài giỏi lắm. Hừ! Nếu không phải vì danh dự của trường Đại học T thì em đã ném chiếc dép vào mặt người ấy, để người ấy biến về Mỹ, khỏi phải lấy quan điểm giá trị của phương Tây ra khoe khoang trên đất nước
Trung Quốc!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “…”.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Nếu em thấy anh, thì liệu có ném chiếc máy vi tính vào mặt anh không?”.

“Làm sao anh giống người đó được? Anh là sự kết hợp hài hòa giữa văn hóa phương Đông và phương Tây, anh cao thượng, nghiêm túc, theo đuổi chân lý giống như người phương Tây, nhưng lại rất biết tôn trọng người khác, sự chân thành và khiêm tốn của anh là xuất phát từ đáy lòng, anh sẽ không hạ thấp người khác để tôn cao mình, lại càng không đánh giá thấp văn hóa và tập quán Trung Quốc!”

“Anh không tốt như trong tưởng tượng của em đâu, anh cũng có một số ý kiến khác về vấn đề giáo dục trong nước.”

Thấy chưa! Thế nào gọi là điều tốt đẹp của truyền thống dân tộc!

Đúng là rất khiêm tốn, lễ độ, rất đáng kính và rất đáng yêu! Đều là du học sinh ở Mỹ, sao khoảng cách trong việc làm người lại khác nhau đến thế!

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em thực sự ghét người ấy đến thế sao?”.

“Vừa nghĩ tới người ấy là em đã thấy buồn nôn, cả tháng sau cũng không muốn ăn. Người như ông ta mà còn dũng khí để tiếp tục sống, thì phải nói là tâm lý rất vững vàng!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Anh vô cùng thông cảm với em!”.

Một sự xúc động đã lâu không thấy, một sự thỏa thuận từ lâu mới có! Mỗi lời của người ấy đều chạm vào ngóc ngách mềm yếu nhất nơi trái tim cô.

Trước người ấy, cô luôn cảm thấy được thông cảm, được chia sẻ. Trước người ấy, cô luôn có được sự lạc quan để đối diện với tất cả khó khăn.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Đừng giận nữa! Người bình thường không thể hiểu hết các thiên tài. Người ấy càng coi thường em, thì em càng phải thể hiện sự tự tin của mình để ông ta thấy rằng ông ta đã sai!”.

“Cảm ơn! Được gặp lại anh, thì dù có bị ông ta mắng cho cả trăm lần, em cũng xin nhận!”

“…”

“Cảm động rồi à? Vui rồi chứ?” Dù nước mắt vẫn chưa ráo, nhưng cô đã cười rất ngọt ngào. Một năm mà như sau một đêm, tình cảm, sự ấm áp giữa họ chưa hề thay đổi, có lẽ chỉ có mạng internet mới có được sức mê hoặc như vậy.

“Không nói đến con người biến thái ấy nữa.” Cô nói. “Nghiên cứu của anh thế nào rồi?”

Cô đã chờ đợi đến gần năm phút mới nhìn thấy dòng chữ trả lời của người ấy: “Anh phát hiện ra một lý thuyết rất có giá trị, anh đã đem tất cả thành quả nghiên cứu của mình công bố rộng rãi, để sau này ai cảm thấy hứng thú thì đều có thể tiếp tục nghiên cứu”.

Cô không hiểu lắm về giới học thuật, nhưng nghe giọng của người ấy, thì cứ như đó là việc đem đứa con của mình cho người khác.

“Sao anh không tự nghiên cứu?” Không lẽ người ấy đã từ bỏ vấn đề đó, liệu có phải là người ấy đã về nước rồi không? Một niềm mong chờ mãnh liệt bỗng nhen lên trong lòng cô. Lăng Lăng hồi hộp đến mức nghẹt thở, đôi mắt dán chặt vào màn hình, chờ câu trả lời từ người ấy.

Chỉ cần người ấy nói: “Anh từ bỏ rồi, anh muốn về nước”, thì cô sẽ bất chấp tất cả để được ở bên người ấy mà không cần cân nhắc, đắn đo.

“Vì anh đã phát hiện ra một vấn đề có giá trị nghiên cứu hơn.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s