Mãi mãi là bao xa – Chương 3.1

CHƯƠNG 3

Khi phụ nữ yếu đuối, thường rất mong có được người để nương tựa, cũng rất dễ nhớ đến người trong lòng mình. Lăng Lăng lại tìm thấy mã số QQ của người ấy, gửi lời mời đến người ấy, cô hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện. Đáng tiếc, lần này lại xuất hiện dòng chữ: “Đối phương từ chối lời mời của bạn”.

Giờ phút ấy dù chỉ nghe thấy một câu an ủi, một lời hỏi han của người ấy, cô cũng sẽ bật cười, nhưng người ấy đã dùng cách này để lên án tình đầu trong sáng của cô. Cảm giác thất bại không thể kìm nén được tuôn ra cùng những dòng nước mắt, làm tan lớp vỏ ngụy trang của cô. Lăng Lăng khóc thành tiếng, cô muốn trút bỏ tất cả những tình cảm đè nén trong lòng.

Cô gục xuống trước chiếc máy tính, không biết cô đã khóc bao lâu, QQ vang lên hai tiếng, cô vẫn khóc. Tín hiệu có tin nhắn đến vang lên liên tiếp, cô chớp chớp mắt, kích vào điểm đang nhấp nháy trên màn hình.

Mãi Mãi Là Bao Xa đề nghị bạn trình xuất lý lịch, kèm theo đó là một dòng tin: “Ở chỗ anh đang mưa, hình như anh thấy em đang khóc…”.

Ngón tay cô run lên, thông tin tiếp theo được nhấp vào: Mãi Mãi Là Bao Xa đề nghị bạn trình xuất lý lịch, kèm theo thông tin: “Anh nhớ em, trong ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, ngày nào anh cũng nhớ em…”.

Ngón tay cô run lên và tê dại tới mức không làm chủ được nữa, không thể điều khiển được con chuột. Cô cố gắng vung bàn tay, một lúc sau mới lấy lại cảm giác, rồi nhanh chóng chấp nhận kết nối.

Tấm hình bán thân của người ấy vừa xuất hiện ở mục kết bạn QQ của cô lập tức sáng lên.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em khỏe không?”.

Nước mắt của cô tuôn trào như suối, nhưng nụ cười của cô thì rạng rỡ như đóa bách hợp. Nếu là ở bên cạnh anh, nhất định cô sẽ nhào vào lòng anh, khóc và nói rằng: “Em nhớ anh, em yêu anh, anh đừng bao giờ bước ra khỏi cuộc sống của em nữa nhé…”.

Đáng tiếc là anh không có ở đây, cô chỉ có thể đặt bàn tay đang run run vì xúc động lên bàn phím để bày tỏ niềm vui sướng khó có thể nói thành lời của mình. Muôn ngàn điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Một thông tin nữa lại được gửi tới.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Đối với em, rốt cuộc anh là
gì vậy?…”.

Trái tim cô dường như bị bàn tay anh bóp chặt và xé nát. Cách một đại dương bao la, gần một năm không có tin tức, cô cũng đã có bạn trai, quan hệ giữa họ bây giờ là gì đây?!

Bạn trên mạng? Bạn? Hay người yêu?! Ai là người có thể cho cô một đáp án?

Có quá nhiều cảm xúc đan xen, cô xúc động tới mức không thể nào gõ được chữ, một hồi lâu sau mới gõ được mấy chữ chính xác: “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ nhầm rồi!”.

“Anh không nhớ nhầm! Đối với anh là ba trăm bốn mươi lăm ngày…”

Rõ ràng là nhớ nhầm, thế mà còn không chịu công nhận, cô tức giận giậm giậm chân. “Không nhớ rõ thì đừng ra vẻ với em, xéo đi, bản cô nương rất bận!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Anh sợ tâm trạng của em
không tốt!”.

“Tâm trạng của em rất tốt, chỉ có điều trong lúc bảo vệ luận văn tốt nghiệp bị một ông thầy biến thái phê phán gay gắt. Em đang nghĩ xem sẽ trả thù như thế nào!”

“Thật sự là rất biến thái ư?”

Nhắc đến cái người biến thái ấy, cô lập tức lau khô nước mắt, gạt bỏ hết mọi buồn phiền không đáng có. May mắn lại vớ được người để trút bỏ, sao cô có thể bỏ qua cơ hội này! Cô bắt đầu dốc hết những điều ấm ức trong lòng: “Không phải là rất biến thái mà là quá biến thái, ông ta nói luận văn của em không đáng giá một xu, lại còn đưa ra một số câu hỏi cố tình làm khó em. Chẳng qua cũng chỉ là một con vích từ MIT trở về, có gì giỏi giang lắm đâu!”.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Vích ư? Thì ra cái từ này có thể dùng như thế! Văn hóa Trung Quốc quả là rất sâu sắc”.

“Tất nhiên rồi! Người biến thái ấy còn nói rằng, khả năng tổng hợp của sinh viên Trung Quốc kém! Người ấy thì giỏi, cao ngạo, tự phụ, nhìn người bằng nửa con mắt, phép lịch sự và tính khiêm tốn đã bị người ấy phủ nhận sạch, lại còn tỏ ra mình giỏi giang, đánh giá thấp em ngay trước mặt thầy phó hiệu trưởng, để chứng tỏ mình là người tài giỏi lắm. Hừ! Nếu không phải vì danh dự của trường Đại học T thì em đã ném chiếc dép vào mặt người ấy, để người ấy biến về Mỹ, khỏi phải lấy quan điểm giá trị của phương Tây ra khoe khoang trên đất nước
Trung Quốc!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “…”.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Nếu em thấy anh, thì liệu có ném chiếc máy vi tính vào mặt anh không?”.

“Làm sao anh giống người đó được? Anh là sự kết hợp hài hòa giữa văn hóa phương Đông và phương Tây, anh cao thượng, nghiêm túc, theo đuổi chân lý giống như người phương Tây, nhưng lại rất biết tôn trọng người khác, sự chân thành và khiêm tốn của anh là xuất phát từ đáy lòng, anh sẽ không hạ thấp người khác để tôn cao mình, lại càng không đánh giá thấp văn hóa và tập quán Trung Quốc!”

“Anh không tốt như trong tưởng tượng của em đâu, anh cũng có một số ý kiến khác về vấn đề giáo dục trong nước.”

Thấy chưa! Thế nào gọi là điều tốt đẹp của truyền thống dân tộc!

Đúng là rất khiêm tốn, lễ độ, rất đáng kính và rất đáng yêu! Đều là du học sinh ở Mỹ, sao khoảng cách trong việc làm người lại khác nhau đến thế!

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em thực sự ghét người ấy đến thế sao?”.

“Vừa nghĩ tới người ấy là em đã thấy buồn nôn, cả tháng sau cũng không muốn ăn. Người như ông ta mà còn dũng khí để tiếp tục sống, thì phải nói là tâm lý rất vững vàng!”

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Anh vô cùng thông cảm với em!”.

Một sự xúc động đã lâu không thấy, một sự thỏa thuận từ lâu mới có! Mỗi lời của người ấy đều chạm vào ngóc ngách mềm yếu nhất nơi trái tim cô.

Trước người ấy, cô luôn cảm thấy được thông cảm, được chia sẻ. Trước người ấy, cô luôn có được sự lạc quan để đối diện với tất cả khó khăn.

Mãi Mãi Là Bao Xa: “Đừng giận nữa! Người bình thường không thể hiểu hết các thiên tài. Người ấy càng coi thường em, thì em càng phải thể hiện sự tự tin của mình để ông ta thấy rằng ông ta đã sai!”.

“Cảm ơn! Được gặp lại anh, thì dù có bị ông ta mắng cho cả trăm lần, em cũng xin nhận!”

“…”

“Cảm động rồi à? Vui rồi chứ?” Dù nước mắt vẫn chưa ráo, nhưng cô đã cười rất ngọt ngào. Một năm mà như sau một đêm, tình cảm, sự ấm áp giữa họ chưa hề thay đổi, có lẽ chỉ có mạng internet mới có được sức mê hoặc như vậy.

“Không nói đến con người biến thái ấy nữa.” Cô nói. “Nghiên cứu của anh thế nào rồi?”

Cô đã chờ đợi đến gần năm phút mới nhìn thấy dòng chữ trả lời của người ấy: “Anh phát hiện ra một lý thuyết rất có giá trị, anh đã đem tất cả thành quả nghiên cứu của mình công bố rộng rãi, để sau này ai cảm thấy hứng thú thì đều có thể tiếp tục nghiên cứu”.

Cô không hiểu lắm về giới học thuật, nhưng nghe giọng của người ấy, thì cứ như đó là việc đem đứa con của mình cho người khác.

“Sao anh không tự nghiên cứu?” Không lẽ người ấy đã từ bỏ vấn đề đó, liệu có phải là người ấy đã về nước rồi không? Một niềm mong chờ mãnh liệt bỗng nhen lên trong lòng cô. Lăng Lăng hồi hộp đến mức nghẹt thở, đôi mắt dán chặt vào màn hình, chờ câu trả lời từ người ấy.

Chỉ cần người ấy nói: “Anh từ bỏ rồi, anh muốn về nước”, thì cô sẽ bất chấp tất cả để được ở bên người ấy mà không cần cân nhắc, đắn đo.

“Vì anh đã phát hiện ra một vấn đề có giá trị nghiên cứu hơn.”

Hủ nữ ga ga – Chương 7.1

BỮA CƠM BÁ VƯƠNG

 

Khi một người đàn ông vô duyên vô cớ, tích cực chủ động cho phụ nữ mượn tiền, điều này có nghĩa là gì?

Người đàn ông muốn dùng tiền thể hiện thành ý, dùng cách này để làm người phụ nữ cảm động, khi người phụ nữ cảm thấy không nơi nương tựa nhất, âm thầm đưa tay ra trợ giúp, sau đó thừa lúc hỗn độn thâm nhập vào. (Tham khảo Tống Tư Minh và Hải Tảo trong Oa cư.)

Người đàn ông muốn dùng tiền áp bức người phụ nữ, sau đó khiến cho người phụ nữ bị ép quá phải dùng thân mình để trả nợ. (Tham khảo Hoàng Thế Nhân và Hỉ Nhi trong Bạch Mao Nữ.)

Người đàn ông làm vì mối lợi, sau đó thì đem bán người phụ nữ đi làm kỹ nữ để kiếm tiền cho mình (Tham khảo ông chủ là nhân viên trong Tự thuật của một kỹ nữ.)

Người đàn ông này đầu óc có vấn đề (Tham khảo Bệnh án của bệnh nhân viện tâm thần.)

Trên đường cùng Nhậm Hàn – Nhậm đại phó tổng đi phỏng vấn vị cục trưởng kia, tôi ngồi trên chiếc BMW của anh ta, nhìn người đàn ông đẹp trai đang trầm tư, chăm chú lái xe.

Cả bốn sự lựa chọn ABCD kia gần như đều không thích hợp với hoàn cảnh thực tế này, tôi thực sự không thể đoán được rốt cuộc Nhậm đại phó tổng đang nghĩ thế nào. Tại sao mới phút trước còn ép tôi trả tiền, một phút sau lại chủ động trả tiền giúp tôi? Thế là sau khi đấu tranh trong lòng rất lâu, cuối cùng tôi cũng mở miệng phá vỡ không khí trầm mặc.

Tôi đan các ngón tay vào nhau nói: “Chuyện kia… Nhậm phó tổng, khoản tiền một vạn tôi đảm bảo sẽ trả hết trong vòng nửa năm”.

Nghe thấy lời này, Nhậm Hàn đang lái xe thở dài nói: “Không cần gấp, cô cứ từ từ mà trả”.

Dường như tôi hiểu dụng tâm của Nhậm Hàn.

Có phải anh chàng đẹp trai lương mỗi tháng bốn vạn này ban đầu cho rằng một vạn đối với những nhân viên nhỏ bé chúng tôi cũng chỉ là chút Case, cho nên mới ép tôi thanh toán. Kết quả là, khi anh ta đột ngột tỉnh ngộ ra biết được việc một viên chức tép riu như tôi lương một tháng cộng thêm cả tiền thưởng mới chỉ có hai nghìn nhân dân tệ, nên cuối cùng mở chút lòng tốt, trả tiền trước giúp tôi, giờ phút này lại còn dùng lời lẽ ngọt ngào khuyên giải, an ủi tôi. Đối với anh ta, một vạn tệ này cũng chỉ như một chiếc áo sơ mi và một bữa ăn nhanh, không cần gấp, người bạn nhỏ à, cô cứ trả từ từ cũng được.

“Thật không?” Mắt tôi sáng long lanh, chỉ hận nỗi không thể lập tức vẫy vẫy đuôi vẻ cảm kích. Kỳ thực thì Nhậm Hàn đâu giống như người ta nói, cái gì mà lạnh lùng, tàn nhẫn chứ, cũng chẳng phải loại phá gia chi tử dụ dỗ phụ nữ, anh ta là loại có tiền, tốt bụng.

Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị thao thao bất tuyệt tán dương ân nhân, thì Nhậm Hàn lại nói: “Đương nhiên là thật, tôi đã thông báo với phòng Tài vụ, sau này tiền lương hằng tháng của cô sẽ chuyển thẳng một nghìn năm trăm tệ vào tài khoản của tôi, trong vòng mười tháng, đến khi trả hết thì thôi”.

“…” Cho nên nói, vẫn là do tôi đã xem thường năng lực của gã Nhậm Hàn này rồi.

Đây chính là ông chủ, là cấp trên, bạn mãi mãi không bao giờ có thể đấu lại được. Hơn nữa, giờ nào phút nào anh ta cũng bóc lột bạn vậy mà bạn vẫn phải vẫy đuôi nịnh bợ anh ta.

“Hình như không đúng? Một nghìn năm trăm tệ một tháng, mười tháng chẳng phải là một vạn rưỡi sao?” Thực ra tôi muốn nói là, Nhậm Hàn, anh vẫn chưa qua môn toán cấp một à? Dựa vào cái gì mà lại lấy của tôi năm nghìn tệ? Đó là tiền của tôi, là những đồng tiền đẫm máu của tôi, anh dám cầm không? Anh có thể cầm không?!

Nhưng ai ngờ Nhậm Hàn nghe thấy vậy, lại khẽ cong cong môi, không thèm nhìn, tuyên bố thêm lần nữa: “Năm nghìn tệ đó là tiền lãi, hay là… Bạch Ngưng cô cảm thấy số đó còn ít?”.

“Nhậm tổng, anh có biết một tháng lương của tôi tổng cộng là bao nhiêu không?”

“Biết, khoảng hai nghìn tệ. Còn năm trăm tệ, không đủ dùng sao? Tôi nhớ công ty có bao bữa trưa, lẽ nào cô ăn rất khỏe?”

“Nhậm tổng… Chỗ năm nghìn kia, anh bớt chút đi.”

Tôi nguyền rủa anh, anh cầm năm nghìn tệ này mà đi mua thuốc bôi trơn và thuốc chống viêm, sau đó đi mà bôi lên khắp người.

 

Bởi phải chịu sự bóc lột đến phi nhân tính, cho nên trong suốt buổi phỏng vấn, hồn phách tôi cứ như trên mây.

Năm trăm tệ, cũng có nghĩa là trong suốt mười tháng tôi không thể mua một bộ quần áo mới, không thể mua một đôi giày mới, còn phải hủy bỏ cả kế hoạch đi du lịch đảo Hải Nam… và tất cả những buổi tụ tập bạn bè. Tuy ở nhà của mình, tiền điện, tiền nước, tiền gas cũng không phải lo, nhưng mỗi tháng vẫn phải giao ba trăm tệ tiền sinh hoạt phí rồi. Về cơ bản, tôi là một kẻ trắng tay. Mà càng đáng sợ hơn nữa là, cuộc sống như thế này sẽ kéo dài trong vòng mười tháng liền.

Tôi có chút… bó tay.

Thời gian để yêu – Phần 2

THÁNG 1

THỨ 7 NGÀY 01.01.2011
Đểu
Người yêu cũ của cô là bạn thân của anh. Người cũ dặn đi dặn lại cô rằng đừng nói gì với người mới về quá khứ của hai người, cứ bảo hai đứa không quen, kẻo ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè.
Một hôm cô nói với người mới:
• Em với anh Q. bạn thân của anh từng yêu nhau đấy!
Người yêu cô thản nhiên:
• Ừ, anh biết, Q. nó nói với anh điều đó lâu rồi!

Cô giật thót, nghĩ thầm “Nếu mình mà nói không quen, hóa ra mình thành đứa dối trá với anh, mém xíu là mắc lừa thằng đểu đó rồi!”.

THỨ 5 NGÀY 13.01.2011
Lực cản
Anh và cô quen nhau từ thời còn ngồi chung một lớp ở trường phổ thông. Hai đứa yêu nhau nhưng bị hai bên gia đình cấm cản kịch liệt do áp lực của kì thi tốt nghiệp. Càng cấm hai đứa càng yêu, và đã có một quyết định lớn: Bỏ nhà trốn đi cùng nhau.
Anh đi phụ hồ, tiền bạc chỉ đủ để trang trải cho cô đi chợ đạm bạc và căn nhà thuê chật hẹp. Nghĩ tới cảnh cơ cực của hai đứa, anh càng thương và gắn bó với cô.
Một hôm, mẹ cô tìm được đến nhà, bảo là sẽ tha thứ và cho phép hai đứa về chung sống, thậm chí sẽ cho tiền làm đám cưới. Cô gọi cho anh rưng rưng báo tin mừng.
Lực cản duy nhất đã biến mất. Anh thôi làm thợ hồ, đi làm cho công ty của bố cô, sau đó lén cặp bồ luôn với cô thư ký. Nửa năm sau cô và anh bỏ nhau. Ai hỏi tới cô còn cắn răng tức tối: “Tiếc quá! Cái bằng phổ thông vẫn chưa lấy được! Biết thế ngày xưa…”

THÁNG 2

THỨ TƯ 02.02.2011
Cua
Tôi đi công tác ở nơi có biển, mang về nhà biết bao là tôm cua tươi sống. Vợ tôi làm một mâm cơm chiều toàn là những món bổ dưỡng chế biến từ cua. Mọi người ăn rất ngon lành, trừ bố.
Bố tôi chỉ làm vài muỗng cơm rồi lặng lẽ ra một góc ngồi uống rượu. Tôi nghĩ là ông đang có chuyện buồn gì đó nên mới thế!
Tối, tôi xuống nhà uống nước, thấy ông đang nấu mì gói ăn. Tôi hỏi:
• Sao chiều bố không ăn cua với tụi con? Bố giận gì con à?
Bố tôi cười buồn:
• Miệng bố chỉ còn có 3 cái răng nhai được…

THỨ BẢY 12.02.2011
Ngón tay giữa
Anh đã là một người đàn ông đeo nhẫn cưới. Em cũng biết điều đó. Anh và em đến với nhau, chưa bao giờ cả hai nói về vợ anh, nhưng trách nhiệm và mặc cảm tội lỗi vẫn đè nặng lên vai của hai đứa.
Một hôm, em cầm bàn tay của anh lên. Chiếc nhẫn cưới anh đã tinh ý giấu đi mỗi khi gặp em để em đừng buồn. Em lặng lẽ lấy một chiếc nhẫn khác từ trong túi của em đeo vào ngón tay giữa của anh. Anh ngạc nhiên hỏi: “Chẳng ai đeo nhẫn cho người yêu ở ngón tay này hết em ạ!”.
Em cười buồn:
“Em phải đeo vào ngón tay giữa, vì ngón áp út anh phải đeo nhẫn của chị ấy rồi…”

THÁNG 3

THỨ BA NGÀY 08.03.2011
Bàn tay của anh
Đêm hôm qua, em nằm trên ngực anh trong lúc anh đang ngủ, em đã nhìn cánh tay phải của anh.
Vết sẹo lớn trên cánh tay là ngày anh đỡ một cái giá sách trong thư viện của trường để nó không đổ xuống em. Cái kệ gỗ cứa vào tay anh ứa máu. Nhưng anh vẫn cười, và anh nói nếu nó rớt trúng em, chắc anh còn đau hơn trăm lần.
Vết sẹo nhỏ trên ngón tay trỏ là hôm anh nấu cháo khi em bệnh, bằm thịt thế nào mà trúng ngay vào tay chảy máu. Nhưng rồi em vẫn có món cháo thơm nồng để hì hụp ăn, trong khi anh mồ hôi ướt áo.
Vết sẹo trên bắp tay gần vai, là lúc chở thằng cu Bi con của mình đi học, anh bị một chiếc xe quẹt trúng té ngã, anh ôm con vào lòng, lãnh hết cú té trời giáng bằng đôi vai của mình…

Tay anh đầy sẹo, mà em vẫn thấy rất tin yêu…

THỨ BẢY 05.03.2011
Lần đầu – Lần cuối

Mọi người nói tôi và anh như đôi kim đồng ngọc nữ, cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu là vui buồn khổ ải.
Tôi nhớ lần đầu anh nắm tay tôi, là khi băng qua đường đông xe tấp nập. Tôi đã thấy tim mình rộn ràng, vì giữa biết bao người dành những lời ngọt ngào nhất cho tôi, những hành động nhỏ của anh lại khiến tôi ấm lòng hơn cả.
Tôi nhớ lần đầu anh hôn tôi, là khi tôi dỗi hờn bảo không muốn gặp anh lần nào nữa. Chiếc hôn đầu bỡ ngỡ mà ngọt ngào hơn bất cứ thứ kẹo nào tôi biết trên đời.
Nhớ cả lần đầu nói yêu nhau, dù đã quen nhau từ nhiều năm, nhưng đến lúc anh đi du học, tôi mới dám nói là mình rất yêu anh.

Tối nay, tôi ghé Facebook nhìn gương mặt anh của riêng tôi trên avatar lần cuối, vì ngày mai anh sẽ là chồng của người ta mất rồi…

THỨ TƯ 16.03.2011
Tiếng cười át tiếng động cơ
Công trường trước nhà tôi bắt đầu khởi công xây dựng, những âm thanh ồn ào cứ thế mà dội vào những nhà xung quanh. Mẹ tôi hằn học, ngày nào cũng ra trước cửa nhà chửi đổng, cốt để các ông công nhân bên ấy nghe được.
Mẹ cứ mắng suốt, đôi khi rất nặng lời, phía công trường vẫn không có động tĩnh gì, thi thoảng thấy họ lắc đầu mà thôi.
Một hôm mẹ tôi lên huyết áp đột ngột, té trước sân. Lúc đó nhà tôi đi vắng hết, chỉ các ông công nhân bên công trường chạy hộc tốc qua mang mẹ vào bệnh viện, nhờ vậy mà mẹ tôi qua được cơn nguy hiểm.
Sau ngày đó, nhà cứ có đồ ăn gì ngon là mẹ lại đem qua biếu các ông ấy. Tiếng cười lớn át cả tiếng động cơ…
THỨ SÁU 25.03.2011
Lỗi lầm
Nó quỳ trước mặt mẹ khi mẹ hối nó lấy vợ lần này đã là lần thứ bảy. Nó khóc như một đứa trẻ rằng “Mẹ ơi con đồng tính!”.
Không ngờ, mẹ nó cười: “Con là con mẹ, mẹ biết hết! Chỉ là mẹ muốn con thoải mái nói cho mẹ nghe thôi!”.
Nó vẫn quỳ: “Con xin lỗi!”
Mẹ lại cười: “Mẹ sinh con ra như vậy thì là như vậy. Đó không phải là lỗi lầm, sao con lại xin lỗi?”

THÁNG 4

THỨ BA NGÀY 05.04.2011
Tình yêu lặng lẽ
Cô yêu anh. Đó là sự thật hiển nhiên đến nỗi ai cũng biết trừ… anh! Đàn ông thường vô tư đến đau lòng như thế.
Hai đứa học chung lớp, anh đẹp trai, tử tế, nên các cô lớp khác mê lắm. Anh cũng thân với cô, thi thoảng anh hỏi cô: “Sao Hương chưa có bồ?” Cô cười: “Tui chờ mấy người đó!”. Anh cười to thành tiếng.
Lên đại học, anh lại có người yêu. Mỗi lần hai đứa cãi nhau là anh lại tâm sự cùng cô và lại một tay cô làm hòa. Anh sống hạnh phúc, vì vừa có người yêu vừa có cô bầu bạn. Anh lại hỏi cô: “Sao Hương chưa có bạn trai nữa?”
Cô lại cười: “Tui đã có mấy người rồi!”. Anh cũng cười, lòng nhẹ như mây.
Ba mươi tuổi, anh lấy vợ, sau đó sinh con. Cô là người chăm sóc thằng bé mỗi lúc mẹ nó đi chơi với bạn bè. Cô cũng nấu cả những bữa ăn cho hai bố con những khi mẹ nó vắng nhà.
Vợ anh có bồ. Hai người li dị. Cô là người đứng trong tòa khóc đến hết nước mắt, cầu xin hai người đừng bỏ nhau.
Hai năm sau cô mất vì bạo bệnh, anh tìm ra lá thư tỏ tình cô gửi trong chiếc hộp thời còn đi học mà anh giữ và chưa bao giờ mở. Anh quỳ trước mộ cô suốt mấy tiếng liền, giờ cái gì cũng đã muộn màng…
THỨ HAI 11.04.2011
Con của người ta
Anh lấy cô vì cô bảo cô đã có trong mình đứa con của anh. Dù trước đó hai người đã tính bỏ nhau, nhưng vì đứa con, anh quyết định thay đổi ý định.
Thằng bé tinh khôn và đẹp trai, anh hãnh diện vô cùng.
Một lần cãi nhau to tiếng, cô lỡ mồm thú nhận nó không phải con anh mà là của một người đàn ông khác, vì sợ cảnh cô độc nuôi con nên mới nói bừa là con anh. Mọi thứ xung quanh anh cứ như rơi tự do. Anh và cô li dị đúng như ý hai người muốn. Anh cũng không thèm liên lạc hay gặp gỡ thằng con nữa và vô cùng hằn học vì cảm giác bao nhiêu năm bị lừa nuôi con của người ta. Anh thề sẽ không nhìn mặt hai mẹ con lần nào nữa.
Vài hôm sau, đêm khuya anh rơi nước mắt.
Anh nhớ tiếng cười của thằng bé da diết…

THỨ SÁU 15.04.2011
Để bụng
Trong một lần cãi nhau, anh gọi chị là đồ “đầu heo”, nói hoài không chịu hiểu. Sáng hôm sau và đến suốt một tuần sau đó, chị không nói với anh tiếng nào. Khi anh đi làm về, chị vẫn nấu cơm, vẫn ngồi ăn chung, nhưng chị không hé môi câu gì.
Áy náy trong lòng, anh mở lời:
• Sao em cứ im lặng hoài vậy?
Cô vợ bật khóc tức tưởi:
• Anh có thấy cái đầu heo nào biết nói không?
THỨ HAI 18.04.2011
Được – Bị
Tôi đi đón con ở trường, thấy giăng một tấm bảng ghi lớn dòng chữ “Ngày mai các học sinh được nghỉ học vì thầy cô đi họp”.
Hóa ra việc học từ lâu là một trách nhiệm đặt lên vai học sinh, nên mất một ngày học là “được” chứ không phải “bị”.