Trúc mã là sói – Chương 2.3

Từ chuyện hẹn hò với anh chàng mặt mụn đến chuyện bị hiểu nhầm là người thứ ba, từ việc chứng kiến tận mắt cảnh nữ vương đánh người đến chuyện bị yêu nghiệt đuổi xuống xe, Nhan Tiếu đoán rằng mọi xui xẻo của cô trong năm đều dồn hết vào ngày hôm nay. Cũng còn may là mặc dù tức giận, nhưng yêu nghiệt vẫn tống cô xuống một đoạn đường không hẻo lánh lắm. Nhan Tiếu nhanh chóng bắt được xe về nhà, đang định vào nhà tắm nước nóng một cái thì nhìn thấy thái hậu đứng lù lù trước cửa nhà.

Hóa ra, nửa năm trước, cha mẹ Nhan Tiếu đã chuyển sang nhà mới để ở, vì khu nhà tứ hợp viện[1] cũ gần cơ quan nên Nhan Tiếu sống một mình trong nhà cũ. Hằng tuần, sau khi hoạt động hẹn hò với các anh chàng do mọi người mai mối kết thúc, Nhan Tiếu đều chủ động gọi điện thoại cho thái hậu, báo cáo tình hình, chắc là hôm nay chưa nhận được điện thoại của Nhan Tiếu nên thái hậu đã đích thân giá lâm.

Vào nhà, Nhan Tiếu kính cẩn mời trà thái hậu rồi lắp bắp nói: “Mẹ, cuộc hẹn hôm nay…”.

Chưa nói dứt lời, thái hậu đại nhân đã khua tay nói với vẻ đã nắm được tình hình: “Không thành hả?”.

Nhan Tiếu không biết phải nói gì, liếc nhìn trần nhà, nếu yêu nghiệt không xuất hiện bất thình lình thì có thể anh chàng mặt mụn đó đã chấm mình. Nghĩ đến đây, tự nhiên trong đầu Nhan Tiếu hiện ra khuôn mặt “điển trai” chi chít mụn của anh chàng đó, cô rùng mình, sởn hết gai ốc, nói: “Con cảm thấy tính cách của bọn con không hợp nhau”.

Nghe thấy vậy, thái hậu liếc cô bằng ánh mắt rất khinh bỉ: “Người ta không ưng mày hả? Cuối cùng ngay cả lái xe đưa mày về nhà người ta cũng không thèm, đừng tưởng mẹ không nhìn thấy, vừa nãy mày đi taxi về”.

Nhan Tiếu chỉ muốn đâm đầu vào tường lần nữa, nếu nói với mami rằng cô bị người khác tống ra khỏi xe thì liệu bà có ý định nhét cô trở lại bụng để đúc lại hay không? Dừng một lát, Nhan Tiếu đang định giải thích thì thái hậu lại khua tay nói: “Thôi, đằng nào thì mẹ cũng chẳng kỳ vọng được gì ở mày. Hôm nay mẹ đến để trao đổi với mày chuyện khác”.

Nghe câu này, Nhan Tiếu rất ngạc nhiên, còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện mỗi tuần đi gặp các anh trai một lần? Chỉ thấy thái hậu đại nhân đưa mắt nhìn bốn phía, sau khi xác định không có ai, mới vẫy tay gọi con gái lại, nói khẽ: “Mẹ có một khoản tiền riêng, sợ ba mày biết nên muốn cất ở đây”.

Nhan Tiếu liền hiểu ngay ra vấn đề. Phụ nữ mà, dù già hay trẻ, đều thích có quỹ đen, phòng lúc cần dùng đến, nhưng nếu số tiền này bị ba phát hiện ra thì sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng, chính vì thế thái hậu đại nhân mới nghĩ đến mình.

Nhan Tiếu cười khì nói: “Hóa ra là vậy. Mẹ để ở đây không được miễn phí đâu đấy, con phải thu tiền công!”.

Thái hậu nghiêm mặt, “hừ” một tiếng, nói: “Đừng có được đà lấn tới, mẹ chỉ có mỗi mình mày, sau này chết đi, cái đó không phải của mày thì của ai?”.

Nhan Tiếu vừa thổi trà cho nguội vừa hỏi: “Bao nhiêu tiền hả mẹ?”.

Thái hậu ngừng một lát, rồi nói từng chữ một: “Tám trăm nghìn nhân dân tệ”.

Hả?

Ngay lập tức, Nhan Tiếu phun nước trà phì phì, suýt thì bị sặc. Cô vừa vừa ho vừa nhìn thái hậu bằng ánh mắt sửng sốt, la lớn: “Mẹ bảo bao nhiêu cơ? Tám… u u!”.

Nhan Tiếu nói chưa dứt lời đã bị thái hậu bịt chặt miệng, hạ thấp giọng nói: “Nói nhỏ thôi, đừng để hàng xóm nghe thấy!”.

Nhan Tiếu cố giằng ra, vẫn chưa hết sửng sốt, trợn mắt hỏi: “Mẹ, mẹ không làm gì phạm pháp đó chứ?”. Cha mẹ Nhan Tiếu đều là công nhân bình thường, hiện tại ngoài ngôi nhà cũ mà các cụ để lại, hai ông bà chắt bóp cả đời, giờ mới mua được căn hộ mới. Căn hộ đó gần như đã ngốn toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, vì thế đột nhiên nghe thấy thái hậu đại nhân nói còn giữ được tám trăm nghìn nhân dân tệ tiền tiết kiệm, Nhan Tiếu khó mà giấu được vẻ kinh ngạc.

Tám trăm nghìn chứ có ít đâu, đó đâu phải là tiền riêng nữa, mà là khoản tiền kếch sù! Nhan Tiếu nhìn mẹ chằm chằm với ánh mắt khó tin, rụt rè hỏi: “Chắc chắn là mẹ đang nói đồng nhân dân tệ chứ không phải yên Nhật đó chứ?”.

Nghe vậy, thái hậu đại nhân liền lườm con gái bằng ánh mắt khinh thường, sau đó mới chậm rãi trình bày nguyên do. Hóa ra, khoản tiền tám trăm nghìn nhân dân tệ này cũng được coi là tự dưng mà có. Nhan Tiếu có bà dì họ tính nết rất quỷ quái, không có con cái, sau khi chồng mất, chỉ sống một mình, tổ dân phố khuyên bà nhiều lần nên vào viện dưỡng lão, nhưng bà vẫn bám lấy ngôi nhà cũ không chịu đi. Cộng với tính nết cáu bẳn, quái đản của bà, dần dần hàng xóm cũng không ai còn quan tâm đến bà nữa.

Mẹ Nhan Tiếu cũng không ưa gì người họ hàng xa này. Bà dì này gia cảnh khá giả, lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, thấy mẹ Nhan Tiếu nghèo hèn, thua kém gia đình bà nên không qua lại nhiều.

Một năm trước, thái hậu về quê thăm họ hàng, tiện đường ghé thăm bà dì. Ai ngờ đúng lúc bà cụ ốm liệt ở nhà không mò dậy được. Mẹ Nhan Tiếu là người ác khẩu nhưng không ác tâm, gặp cảnh này lại mềm lòng, ở lại bệnh viện lo liệu mọi việc. Chắc chắn là có phàn nàn, kêu ca, nhưng cuối cùng bà vẫn chăm sóc bà cụ đến khi ra viện.

Sau đó, thái hậu lại khuyên bà cụ nên tìm người chăm sóc, nhỡ có xảy ra chuyện gì cũng có người ngó ngàng. Ai ngờ, nghe thái hậu vậy bà cụ liền cầm gậy đuổi thái hậu ra khỏi nhà, thái hậu giận run người, thề không bao giờ để tâm đến bà cụ nữa. Nhưng Tết về quê, thái hậu vẫn bảo Nhan Tiếu đến thăm bà cụ.

Nhan Tiếu vẫn còn nhớ chuyện đó, lúc đó chỉ cảm thấy bà cụ ít nói, nhà bà cụ rất cổ kính, to đẹp, ngoài ra không còn ấn tượng nào khác. Mãi cho đến đầu năm nay, mới nghe thái hậu nói bà dì đã mất rồi.

Nghe mẹ kể, Nhan Tiếu đoán mò: “Lẽ nào là do bà dì cảm kích vì lần đó mẹ chăm sóc bà nên mới để lại tài sản cho mẹ?”.

Thái hậu lắc đầu, hắng giọng đáp: “Thực ra lần đó là bà cụ… tự tử”.

Nhan Tiếu há hốc miệng, thái hậu vẫn đang sụt sịt. Một bà cụ cô đơn không nơi nương tựa, cho dù bên cạnh là núi vàng núi bạc thì cũng để làm gì? Lần đó khi mẹ Nhan Tiếu đến thăm bà, chắc đó là lúc bà cụ tuyệt vọng, đau khổ nhất, chính vì thế đã lựa chọn con đường tự tử.

Thái hậu đưa bà cụ đến bệnh viện, giữ tiếng cho bà cụ với họ hàng, không nhắc gì đến chuyện tự tử. Thái hậu khuyên bà cụ tìm người chăm sóc, thực ra cũng là vì sợ bà lại tự tử lần nữa. Nhưng vì bà cụ sống một mình đã lâu, lúc nào cũng cảnh giác với người khác, cảm thấy thái hậu tốt với mình cũng chỉ vì muốn chiếm ngôi nhà mà tổ tiên bà để lại.

Chính vì vậy bà cụ đã bêu riếu thái hậu trước mặt họ hàng, nói sau khi chết sẽ tặng ngôi nhà cho chính quyền địa phương, mọi người đừng có mơ moi được một xu của bà. Thái hậu thấy rất mất mặt trước họ hàng, bà ngoại Nhan Tiếu cũng trách thái hậu nhiều chuyện, lúc này thái hậu mới thề không bao giờ thèm quan tâm đến chuyện sống chết của bà dì nữa.

Kết quả là đến Tết, thái hậu vẫn mềm lòng, sai Nhan Tiếu và đám anh em họ của bà đến thăm bà, chắc đến lúc này bà cụ đã hiểu ra tấm lòng của con cháu. Sau khi chết, theo di chúc bà để lại, mọi người đã tặng ngôi nhà tứ hợp viện cho chính quyền địa phương để làm điểm du lịch, còn hòm đựng của hồi môn thì để lại cho thái hậu.

Nhan Tiếu cau mày: “Của hồi môn là gì mà đáng tiền vậy mẹ?”.

Thái hậu liền bĩu môi: “Trong chiếc hòm đó đựng toàn đồ cổ của bà khi lấy chồng. Mẹ không hiểu, liền nhờ người vùng đó bán, chia cho ông ấy một ít tiền, rồi cho bà ngoại con một ít, trừ đi các khoản thuế, cuối cùng còn lại
ngần này”.

Suýt nữa thì Nhan Tiếu đánh rơi cằm xuống đất.

Số tiền kếch sù tự dưng mà có! Còn khó tin hơn cả trúng xổ số năm triệu nhân dân tệ! Thảo nào bà dì sợ người khác dòm ngó tiền của bà, nếu cộng cả ngôi nhà xây từ thời nhà Thanh đó thì tổng số vốn liếng của bà cụ có là bao nhiêu nhỉ?

Nhan Tiếu vẫn đang bấm ngón tay tính, thái hậu đã vung tay gạt phắt, mắng: “Mẹ phải cảnh báo mày trước, chuyện này tuyệt đối không được để ba mày biết. Gần đây ông ấy mê chơi chứng khoán, kêu là tập đoàn này, công ty nọ đang lên như diều gặp gió, còn định tính gộp cả số tiền sau này mua đồ nữ trang cho mày vào, nếu để ông ấy biết mấy trăm nghìn nhân dân tệ này thì… hừ!… nhà mình chắc chắn sẽ phải hít khí trời mà sống thôi con ạ!”.

Nghe vậy, Nhan Tiếu vội gật đầu. Từ nhỏ, cách giáo dục của thái hậu đối với cô là: “Không bao giờ có chiếc bánh ngon từ trên trời rơi xuống, nếu có rơi xuống cũng chỉ là bánh nhân tẩm thuốc độc mà thôi”. Chính vì vậy thái hậu rất cẩn trọng trước vấn đề chơi chứng khoán, chỉ sợ số tiền vất vả kiếm được biến thành con số 0. Bây giờ tự nhiên bà lại có được số tiền này, thà là ôm chúng rồi chết theo chúng chứ không chịu mang ra để chồng mình chơi chứng khoán, đây cũng là điều dễ hiểu, hợp tình hợp lý.

Cất ở chỗ cô cũng được coi là an toàn. Chỉ có điều…

Nhan Tiếu khẽ cau mày: “Mẹ, mẹ cất số tiền này ở chỗ con không có vấn đề gì cả, nhưng mẹ định giải quyết thế nào? Lẽ nào cứ để ở ngân hàng kiếm số lãi còm hay sao?”.

Nghe xong câu này, thái hậu đại nhân nhếch mép cười rất bí hiểm: “Đợi thời gian tới ba mày đi công tác, mẹ sẽ đưa mày đi xem nhà!”.

“Hả?”

“Nhà để ở sau khi lấy chồng sớm muộn gì cũng phải mua, đây cũng được coi là đầu tư. Hôm nào mày cùng mẹ đến thăm mộ bà dì và thắp hương cho bà, căn nhà này của mày có được là nhờ có bà mở lòng từ bi!”

Nhan Tiếu: =_=

Đó, nói một hồi, cuối cùng vẫn quay về chuyện lấy chồng. Mẫu hậu thật là… kinh khủng!

 


[1].  Tứ hợp viện là một hình thức cư trú của người dân Bắc Kinh. Gọi là tứ hợp viện là vì một cụm kiến trúc hình chữ nhật, tứ phía đông, nam, tây, bắc đều xây nhà, bốn hướng nhà đó vây lại, ở giữa là một sân trời, hay chung cho có bốn hướng nhà.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s