Trúc mã là sói – Chương 2.1

Quật ngã chàng cỏ non

Đôi khi Nhan Tiếu có cảm giác, yêu nghiệt Văn Dịch không mang tên “Trình Giảo Kim”[1] quả là đáng tiếc, bởi anh chàng này chuyên làm những chuyện người ta không thể ngờ tới.

Nhan Tiếu đang ngồi trong phòng hội nghị xem vở Chị mãnh đánh anh phụ tình bằng thắt lưng thì nghe thấy tiếng gầm từ bên ngoài vọng vào, ngay sau đó cửa phòng hội nghị bật mở, mọi người còn chưa kịp phản ứng gì thì Văn Dịch đã phá cửa xông vào, đá bay Tề Gia Minh đang bị đánh cho thoi thóp.

Ngay lập tức, màn kịch tra tấn bằng thắt lưng biến thành màn kịch thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đầu óc Nhan Tiếu chưa kịp chuyển kênh, miệng há hốc nói: “Dừng tay!”.

Kéo Văn Dịch lại, Nhan Tiếu nhìn vẻ mặt hằm hằm của hắn rồi quát: “Bệnh dại của cậu lại tái phát rồi đấy! Tớ nhớ là đã đưa cậu đi tiêm phòng rồi mà”.

Thấy Nhan Tiếu vẫn còn tâm trạng để đùa, Văn Dịch bình tĩnh hơn, rồi hắn kéo Nhan Tiếu lại, cau mày hỏi: “Có phải gã khốn này ra tay với cậu rồi không?”.

Hóa ra, lúc Văn Dịch ngồi ở ngoài đợi, đúng là hắn rất tò mò, muốn xem kịch hơn là lo lắng cho Nhan Tiếu, mãi cho đến khi tiếng gào rú trong xưởng sản xuất rượu vọng ra, hắn mới giật mình nghĩ hình như bên trong có điều gì đó bất thường. Các nhân viên trong xưởng sản xuất rượu đã được Trình Mỹ Giai dặn dò từ trước, bất luận nghe thấy âm thanh gì đều không được phép vào phòng hội nghị. Mọi người nhìn thấy ông chủ tương lai và một cô gái xinh xắn lần lượt đi vào, ít nhiều cũng đã đoán được vấn đề, nên đều không sửng sốt.

Tuy nhiên, Văn Dịch lại tưởng tượng ra một màn kịch khác, sau khi bị nhân viên trực quầy ngăn lại, Văn Dịch đã gầm lên, phá cửa xông vào như con sư tử.

Hiểu ra sự tình, Nhan Tiếu vừa thầm biết ơn sự bảo vệ chu đáo của Văn Dịch, vừa oán hận anh chàng “Trình Giảo Kim” này phá bĩnh màn kịch chị mãnh xử lý gã hèn bằng dây da, ngoái đầu lại, đang định xin lỗi Trình Mỹ Giai, bảo chị cứ tiếp tục thì thấy nét mặt của Trình Mỹ Giai sau lưng cô có gì đó khác thường.

Kể từ lúc Văn Dịch vào phòng, Trình Mỹ Giai không hề mở miệng. Lúc này đây ánh mắt Trình Mỹ Giai nhìn yêu nghiệt vừa bí ẩn vừa quỷ quái. Cô ta cau mày, chỉ vào Văn Dịch hồi lâu, cuối cùng kêu thất thanh: “Kiro?”.

Văn Dịch đang dồn mọi sự chú ý vào Nhan Tiếu, nghe thấy có người gọi phía sau bèn quay đầu lại, rồi hắn sững sờ, hóa đá ngay lập tức.

Nhan Tiếu, người được coi là bình thường nhất trong phòng hội nghị, hết nhìn Mỹ Giai rồi lại quay sang Văn Dịch, lập tức hiểu ra vấn đề. Bốn mắt nhìn nhau tóe lửa chứa đầy vẻ quen thuộc, thù hận, oán trách, và cả ngôn ngữ thể hiện qua điệu bộ chân tay cứng đờ của yêu nghiệt, vẻ mặt xúc động khó kìm chế của Trình Mỹ Giai đã cho cô thấy rằng, hai kẻ này có gian tình!

Quả nhiên không sai, việc đầu tiên mà Văn Dịch làm sau khi trở về với thực tại là lùi ra sau mấy bước, nụ cười giả lả: “Kiro? Nhận nhầm người rồi thì phải. Tôi không phải…”.

“Tên tiếng Anh của cậu ấy là Kiro!” Văn Dịch chưa nói dứt lời, Nhan Tiếu đã bất chấp việc hắn ta là người quen của mình, bán đứng hắn ta.

Văn Dịch nghiến răng, Nhan Tiếu liền nói thêm với vẻ dương dương tự đắc: “Chính xác nghìn phần nghìn! Mấy năm đi du học, cậu ta đều mang cái tên này”.

“Du học?” Nghe thấy vậy, Mỹ Giai liền nheo mắt lại một cách đầy nguy hiểm, khóe miệng hơi nhếch lên. “Ở Mỹ hả?”

Nhan Tiếu gật đầu như cái máy.

“Thế mà còn nói là nhận nhầm người ư?”

Văn Dịch cắn chặt môi, nhìn rất tội nghiệp, rồi hắn nơm nớp lùi ra sau mấy bước: “Em à… thực sự anh…”.

“Tôi còn nhớ là trước ngực Kiro có một vết bớt!” Văn Dịch chưa nói dứt lời, Trình Mỹ Giai đã nhanh như cắt vứt ngay chiếc thắt lưng xuống định bước đến, xem chừng có vẻ như muốn cởi áo yêu nghiệt ngay lập tức để kiểm tra.

Thấy vậy, Văn Dịch gào lên, lấy tay che ngực, nước mắt rưng rưng nói: “Đúng, anh chính là Kiro”.

Nghe xong, chị mãnh lại không nhúc nhích gì nữa, đứng nguyên một chỗ khoanh tay trước ngực nhìn Văn Dịch chăm chú hồi lâu rồi lạnh lùng nói: “Thế bây giờ có phải cậu sẽ giải thích, tại sao sau khi đến khách sạn, điện thoại của cậu không thể liên lạc được nữa không? Tôi đã mất rất nhiều thời gian để tìm cậu trong giới người Hoa…”.

Nhan Tiếu mắt chữ A mồm chữ O. Nước Mỹ, khách sạn, hơn nữa ngay cả việc trên người yêu nghiệt có vết bớt do đâu đều biết? Nói như vậy… Ngay lập tức, trong đầu Nhan Tiếu đã phác họa ra được một bức tranh không hài hòa cho lắm, cô nhướng mày chớp mắt một cách đầy ẩn ý với Văn Dịch: “Đồng chí khá lắm, vụ nợ tình để lại ở nước Mỹ à?”.

Văn Dịch trợn mắt: “Biến, tất cả là do nhà ngươi hại ta”.

Nhan Tiếu trợn mắt đáp trả: “Đây cũng chỉ là có qua có lại mà thôi. Cậu đã quên vừa nãy đối xử với tớ như thế nào ở quán cà phê rồi à?”.

Văn Dịch nheo mắt: “Về ta sẽ xử lý nhà ngươi sau!”.

Nhan Tiếu nghiến răng: “Tớ cũng thế!”.

Hai người đang giao chiến bằng mắt thì Tề Gia Minh –
kẻ đã bị đá sóng soài ra đất dường như chê vai diễn của mình quá ngắn, loạng choạng bò dậy, cầm chiếc răng giả vừa bị đánh bay, phẫn nộ nói: “Các người… các người… là đống phân!”.

Mặc dù bầu không khí rất căng thẳng, nhưng Nhan Tiếu vẫn không kìm được, liền phì cười, chỉ thẳng tay vào Tề Gia Minh nói: “Phó tổng giám đốc Tề Gia Minh, anh cao tay lắm! Cuối cùng anh đã nhận ra được mình là đống phân rồi, hay lắm, hay lắm!”.

Chị mãnh liếc nhìn “đống phân” sau lưng, lạnh lùng “hừ” một tiếng nói: “Thôi, hôm nay tôi có một số việc gia đình phải giải quyết, hai vị cứ tự nhiên nhé!”.

Nghe câu này, Văn Dịch như trút được gánh nặng nghìn cân, phi ngay ra cửa, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì nghe thấy Trình Mỹ Giai nói: “Đợi đã”.

Nhan Tiếu ngoái đầu lại: “Chị Mỹ Giai còn việc gì nữa ạ?”.

“Ừ…” Trình Mỹ Giai vừa nói vừa khoanh tay trước ngực nhìn Nhan Tiếu. “Quan hệ giữa em và Kiro là thế nào vậy?”

Í, có phải cô ta đang ghen và lo ngại rằng quan hệ của họ bất bình thường hay không? Nhan Tiếu chớp mắt, vội xua tay nói: “Chị Mỹ Giai đừng hiểu lầm, bọn em chỉ là bạn bè rất trong sáng thôi”. Hơn nữa, thật trùng hợp, từ tiểu học, cấp hai, cấp ba đến đại học đều là bạn học. Dĩ nhiên rồi, vì không muốn Trình Mỹ Giai hiểu lầm nên Nhan Tiếu không nói ra điều này.

Nghe thấy vậy, Văn Dịch đứng bên cạnh sững người, mở miệng định nói, nhưng không thốt ra được tiếng nào.

Trình Mỹ Giai nhướng mày: “Nói vậy có nghĩa là chắc chắn em có cách liên lạc với cậu ấy đúng không?”.

“Vâng… chắc là như vậy.”

“Ừ!” Trình Mỹ Giai vừa nói vừa móc điện thoại ra, đưa cho Nhan Tiếu nói: “Lưu số điện thoại của Kiro vào đây, nếu sau này không tìm được cậu ấy thì chị sẽ tìm em!”.

Nhan Tiếu cảm thấy nghẹt thở, đón lấy chiếc điện thoại như đón thánh chỉ, bấm số điện thoại, lưu vào máy không hề do dự. Chậc, có câu nói thế nào nhỉ? À, bạn bè là để mang ra bán đứng! Bán đứng sau lưng chẳng là cái gì, bán đứng trước mặt mới là quân tử!

—-Tôi là dải phân cách “cuối cùng đã đi du lịch về, mệt thật”———


[1].  Trình Giảo Kim (589-665) tự Tri Tiết, là một công thần khai quốc nhà Đường. Người Trung Quốc có câu tục ngữ nói rằng “giữa đường xuất hiện Trình Giảo Kim” ý chỉ xảy ra những chuyện không thể ngờ tới. (Các chú thích trong cuốn sách là của người dịch.)

 

Advertisements

2 comments on “Trúc mã là sói – Chương 2.1

  1. Pingback: trúc mã là sói-c2,p2 | dbsjcoupleworld

  2. Pingback: Ngọc Hiền Cung

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s