Mãi mãi là bao xa – Chương 2.2

Dường như người ấy cảm nhận được tâm trạng của cô nên đã trịnh trọng nói: “Xin lỗi. Tôi đã làm cô nhớ đến chuyện không vui”.

Lăng Lăng chợt cảm thấy một mối thiện cảm rất đặc biệt với người ấy. “Không sao. Còn người anh yêu nhất là ai?”

“Tôi kính yêu cha tôi.”

“Người mà tôi yêu nhất là ông nội. Nhưng mười năm rồi tôi chưa gặp ông, ông đã chết vì bị bệnh…” Cô nhìn lên hàng chữ trên màn hình, lại nhớ đến khuôn mặt thanh thản của ông lúc mất.

“Xin lỗi!” Người ấy lại gõ hai từ đó. “Tôi không biết cô lại bất hạnh như vậy.”

“Anh đã qua kỳ thi cấp bốn tiếng Anh chưa?”

“Cấp bốn ư? Tôi chưa thi.”

“Hãy nhớ, đó là chuyện may mắn nhất trong đời
anh đấy.”

“Thế sao? Cảm ơn cô đã nhắc tôi.”

“Anh đã bao giờ ăn loại bánh bao giống hệt như khoai tây chưa? Đã bao giờ ngủ trong ký túc xá lạnh đến mức nước cũng đóng băng, và đầu gối thì đau nhức như bị đâm, không sao ngủ được chưa? Giường của anh đã bao giờ bị chuột bò lên chưa? Nó chén sạch mỳ ăn liền của anh, còn cắn cả anh nữa?” Đó là thời phổ thông trung học của cô, là nhà tù văn minh nhất trong lời truyền tụng, cho dù đầu vào là những thứ gỗ bỏ đi, thì đầu ra vẫn là những rường cột của quốc gia.

“Cô là sinh viên của công trình hy vọng à? Có cần tôi quyên cho ít tiền không?”

“Không cần, số tiền nuôi dưỡng mà cha tôi để lại cho tôi đủ để tôi suốt đời không phải lo gì đến cái ăn, cái mặc.” Cô đã gõ dòng chữ đó, rồi lại xóa đi.

“Anh không sợ tôi lừa tiền của anh à?”

“Cô có thể làm thế được không, xem ra cô rất thành thật.”

“Trong xã hội hiện đại, chỉ có những kẻ lừa gạt mới tỏ ra thành thật nhất.”

“Rất xin lỗi, những kẻ lừa gạt mà tôi tiếp xúc không nhiều, nên không hiểu rõ lắm.”

Lăng Lăng cảm thấy người đó không giống với những người đàn ông mà cô biết. Mỗi dòng chữ người ấy viết ra đều rất khiêm tốn, lịch sự, khiến cô bất chợt nghĩ tới câu nói: “Quân tử khiêm tốn, ôn hòa như ngọc”.

“Anh chưa bị lừa bao giờ à? Chắc không phải như vậy chứ? Chẳng lẽ anh được nuôi trong phòng thực nghiệm vô trùng.”

“Có thể nói thế này, từ năm lên năm tuổi tôi đã thích nhìn thấy cha tôi làm việc trong phòng thí nghiệm, giúp ông sắp xếp tất cả những bức ảnh hiển vi. Cho đến nay, có tới nửa thời gian là tôi ở trong phòng thí nghiệm.”

Trời ơi! Không lẽ đây lại là “nhà khoa học” mà người ta hay nói? Cô xúc động tới mức muốn tìm một cái tên cho anh. Đáng tiếc thời gian không còn sớm nữa, cô phải nhanh chóng trở về ký túc xá.

“Tôi không thể nói chuyện với anh được nữa, ký túc xá trường tôi sắp đóng cửa rồi.”

“Ngày mai cô có tới không?”

“Tôi không thường xuyên tới nơi này. Thế này nhé, tôi cho anh số OICQ của tôi, 14833***. Chỉ cần ảnh bán thân của anh sáng lên, nhất định tôi sẽ nói chuyện với anh.”

“OK.”

“Tôi phải về đây. Trước khi về, tôi tặng anh mấy câu trong bài hát mà tôi thích nhất: Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời đã chiếu sáng trái đất này. Anh hãy ra ngoài, tìm một gốc cây to, đứng dưới gốc cây ấy ngửa mặt lên nhìn trời, mỉm cười với ánh nắng, ông trời sẽ ban cho anh rất nhiều thứ quý giá.”

“Tôi sẽ làm thế.”

“Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Lần sau tới quán internet, Lăng Lăng mở QQ, thì thấy một thông tin mang mã số lạ mời kết bạn. Nickname là LY, còn nhắn lại một câu: “Tôi ngẩng đầu lên nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh nắng, và tôi đã phát hiện ra ông trời đã ban tặng cho tôi một thứ rất quý giá”.

“Thứ gì vậy?” Cô lập tức hỏi.

Vừa đúng lúc người ấy cũng đang trên mạng, nên trả lời rất nhanh: “Cảm ơn gió, cảm ơn mây, cảm ơn số phận cho chúng ta gặp nhau”.

“Nho tử khả giáo dã!” Nhà khoa học quả nhiên là khác, khả năng chấp nhận sự vật mới và lĩnh hội rất tốt. Cô bắt đầu cảm thấy ngưỡng mộ người ấy!

Sau đó, lần nào vào quán internet, Lăng Lăng cũng chat với người ấy, chẳng có lý do gì khác, cái chính là lần nào tấm ảnh bán thân QQ của người ấy cũng sáng, dường như người ấy ở trên mạng 24/24. Có mấy lần ít ỏi không xuất hiện, người ấy bảo: máy tính bị hỏng. Dù sao cũng là nói chuyện với một người nào đó, nhưng nói chuyện với người ấy rất thú vị.

Nếu cô nói: “Thần tượng của tôi là Lỗ Tấn, tôi muốn học khoa Văn, nhưng tất cả mọi người đều nói, nhà văn thực thụ không phải là những người bình thường”, người ấy nói với cô: “Thần tượng của tôi là Einstein, ông là người không bình thường nhất từ xưa đến nay”.

Cô không nói gì…

Nếu cô nói: “Sau này tôi muốn làm một phụ nữ xuất sắc, không cần dựa dẫm vào đàn ông”, người ấy sẽ nói: “Tôi chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, chăm sóc chu đáo cho người phụ nữ của tôi”.

Cô càng không biết nói gì…

Nếu cô nói: “Tôi vừa đối chiếu với đáp án cấp bốn, lần này lại không qua rồi”, người ấy sẽ nói: “Đề cấp bốn tiếng Anh ai ra vậy? Đúng là tư duy tiếng Anh bị méo mó mất rồi! Tôi vừa làm đề chính thức lần này, được năm
mươi điểm”.

“Thì ra tiếng Anh của anh không bằng tôi, tôi còn hơn anh mấy điểm.”

“Trước khi chưa tập làm đề cấp bốn, tôi tưởng rằng tiếng Anh của mình rất tốt, bây giờ thì tôi đã phát hiện ra tôi cần phải mua một cuốn ngữ pháp để xem.”

Tâm trạng của cô không có gì nặng nề, cô cười, gõ dòng chữ: “Bị sốc rồi chứ gì, anh cũng đừng có tự ti quá!”.

“Tôi không tự ti! Có điều tôi khuyên cô hãy thi Toefl, tư duy của người Mỹ tương đối logic.”

Cô chau mặt, gõ tiếp: “Anh thấy tôi bị tiếng Anh giày vò chưa đủ hay sao?”.

“Tiếng Anh thật ra không khó. Có thời gian tôi sẽ
dạy cô.”

“Thôi đi, anh cũng chỉ được năm mươi điểm với đề cấp bốn cơ mà!”

“…” Một lát sau, người ấy nói: “Bây giờ tôi bắt đầu tự ti rồi”.

Mặc dù hai người chưa bao giờ gặp nhau, nhưng Lăng Lăng luôn cảm thấy một người đang đứng ở một nơi nào đó lặng lẽ quan sát cô, dìu dắt cô, chỉ cần cô muốn thì người ấy sẽ lập tức xuất hiện, bất cứ lúc nào. Dần dần, Lăng Lăng hình thành một thói quen, cứ tám giờ tối lại lên mạng, cho đến khi ký túc xá đóng cổng.

Thoắt một cái đã đến cuối học kỳ. Trong phòng tự học yên tĩnh, các sinh viên đều vùi đầu, chăm chú ôn tập, chỉ duy nhất một mình Lăng Lăng là ôm cuốn sách và mỉm cười như một kẻ ngốc nghếch. Liên Liên nhìn thấy thế mà rùng mình, cuối cùng không nén được, giằng lấy cuốn sách trong tay Lăng Lăng xem. “Mô phỏng sơ đồ mạch và bảng mạch số. Buồn cười thế à? Cậu đã đọc lời giới thiệu tới mười phút rồi đấy.”

“Cũng được, không phải là rất buồn cười.” Lăng Lăng ngồi ngay ngắn lại, mở sách, cố gắng tập trung tinh thần trong nửa tiếng, trong lòng như có cỏ mọc, ngón tay ngứa ngáy.

“Bạn thân yêu, ba ngày nay mình không lên mạng rồi.” Lăng Lăng nói với Liên Liên ngồi bên cạnh bằng giọng rất ngọt ngào, rồi chìa bàn tay ra tỏ vẻ đáng thương. “Cho mình đi một tiếng thôi, mình cam đoan sẽ về đúng giờ.”

“Đừng nói nữa.”

Nể tình Liên Liên dậy từ lúc năm giờ sáng giữ chỗ cho cô, Lăng Lăng phủ phục trên bàn, tiếp tục ghi chép những điểm quan trọng, trước mắt cô toàn chữ là chữ, nhưng chỉ lướt qua một cái là cô quên ngay, tiến sát đến bên Liên Liên. “Nửa tiếng có được không? Thi xong mình sẽ đưa cậu đi dạo phố.”

Liên Liên thấy hơi dao động.

“Mình sẽ mời cậu ăn món cá hấp mà cậu thích nhất!”

Nhìn thấy ánh mắt của Liên Liên sáng bừng, Lăng Lăng vội tóm lấy cơ hội. “Và thêm một đĩa gà xào ớt nữa, được không?”

“Nửa tiếng à?”

“Mình cam đoan!” Lăng Lăng giơ tay thề.

Sau khi mua chuộc được bạn một cách thuận lợi, Lăng Lăng vội vàng chạy đến quán internet.

“Nói chuyện đi.”

Tấm ảnh bán thân của người ấy sáng trưng, nhưng không thấy người bên kia trả lời. Lăng Lăng sốt ruột nhìn đồng hồ, những chiếc kim không ngừng chuyển động.

“Nhanh lên, thời gian của tôi có hạn thôi.”

Cuối cùng thì cũng đã có tín hiệu. “Ngày mai cô có môn thi cơ mà?”

“Đọc sách cứ hoa cả mắt, đầu như sắp vỡ tung ra rồi.” Mỗi lần thi là cô lại cảm thấy rất áp lực. “Gần đây tôi cảm thấy rất nặng nề, có thể nói chuyện với tôi một lúc không?”

“Nói về vấn đề gì?”

“Không quan trọng, miễn là khiến tôi buồn cười
là được.”

Ba phút sau, người ấy nói: “Tôi muốn nói chuyện với cô đến… đến năm tám mươi tuổi”.

Nhìn những dòng chữ trên màn hình, trong lòng Lăng Lăng dấy lên một cảm giác rất khó tả, lạ lùng bù đắp chỗ trống trải trong lòng cô, lại vừa giống như một làn hơi nóng sưởi ấm trái tim băng giá. Cô gõ: “Được thôi, lúc ấy tôi sẽ gõ bàn phím bằng hai bàn tay run rẩy, nói với anh rằng: tôi vừa ăn một quả chuối tiêu và bị rụng mất một chiếc răng!”.

“Có lẽ tôi sẽ nói: Xin lỗi, tôi nhìn không rõ! Tôi đi lấy chiếc kính lúp đã, chờ tôi một chút nhé!”

“Chưa biết chừng cháu nội tôi sẽ lắc tay tôi và nói: Bà ơi, bà cho cháu ngồi máy một lúc đi, bạn gái cháu chờ ba tiếng rồi!”

“…”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s