Mãi mãi là bao xa – Chương 2.1

CHƯƠNG 2

 

Trong nửa năm Lăng Lăng ở bên Uông Đào, hai người chưa hề cãi nhau lần nào. Cho dù tâm trạng không tốt, cô cũng không bao giờ gây sự một cách vô cớ như những cô gái khác, hoặc tỏ ra kiêu kỳ trước mặt bạn trai. Cô chỉ ngồi một mình trước máy tính, nhìn lên màn hình. Biết rõ rằng chẳng có ai chờ mình suốt hai mươi tư giờ trên mạng, sẽ không có một chiếc đầu trọc nhỏ nhảy ra, trêu chọc để cô vui, nhưng cô vẫn cứ thích ngồi như vậy, dường như chạm tay vào bàn phím cô mới có cảm giác không bị
mất đi.

Nhìn cây ngô đồng xanh tốt ngoài cửa sổ, Lăng Lăng lại nhớ đến mùa hạ gay gắt ấy, cây ngô đồng ngoài cửa cũng xanh tốt như bây giờ, cô ôm gối nằm co trên giường, lẩm bẩm rủa các chuyên gia ra đề cấp bốn là biến thái, ra toàn những loại đề mà tư duy của người bình thường không thể nào hiểu được. Người bạn thân nhất của cô là Liên Liên, trèo lên giường, giằng lấy chiếc gối trong tay cô: “Lăng Lăng, lần sau mới thi cấp bốn mà!”.

“Không thi nữa, căng thẳng quá!” Cả phòng chỉ mỗi một mình cô là chưa thi được, không phải vì tiếng Anh của cô không tốt, mà là vì cô không hiểu bản chất của cuộc thi cấp bốn, nhìn thấy cạm bẫy mà vẫn cứ nhảy vào không suy nghĩ.

“Vậy thì cậu cũng phải lên lớp chứ?”

“Không đi! Có lên lớp học cũng vô ích! Lãng phí của cải của nhà trường.” Lúc mới đặt chân vào trường Đại học T, Lăng Lăng đã hạ quyết tâm sẽ học hành tử tế, nhưng đầu óc cô như được làm từ đá, dù có vẽ thế nào thì sơ đồ mạch điện vẫn cứ không thông, đèn ba cực thì càng xem càng thấy nhức mắt, chỉ tiếc rằng không thể cắn vỡ tan, còn các bài lý thuyết trừu tượng thì càng không cần nói đến, cứ như là những bài toán đố.

Liên Liên trợn mắt, như muốn nói: “Cậu đúng là hết thuốc chữa rồi”. Liên Liên là một sinh viên xuất sắc, thường xuyên nhận được học bổng, làm sao mà hiểu được nỗi đau khổ khi lòng tự trọng bị xúc phạm nghiêm trọng của Lăng Lăng. Vẫn chỉ có Tưởng Lâm là hiểu cô hơn cả, cô khẽ vỗ vào lớp màng mặt nạ mới khô một nửa, ngửa khuôn mặt màu xanh nhạt trông như mặt quỷ cái lên nói: “Mình thấy tốt nhất là cậu tìm một chàng trai tử tế rồi lấy chồng quách đi”.

Vừa nhắc tới mấy từ “chàng trai tử tế”, Lăng Lăng ngồi bật dậy, mắt sáng bừng lên. “Hay, ý kiến rất hay! Tỷ lệ nam, nữ của trường T mất cân đối, mình nên nhân cơ hội này tìm một người con trai tử tế.”

“Cậu thích mẫu người như thế nào? Để mình giới thiệu cho.” Tưởng Lâm hỏi, mắt chớp chớp.

“Yêu cầu của mình không cao, người ấy không cần hình thức quá đẹp trai, hoàn cảnh gia đình không cần phải rất tốt, có chí tiến thủ, thật thà, hơn mình chừng mười tuổi đổ lại. À, tính tình phải tốt một chút, nếu không sẽ bị người có đầu óc dốt nát như mình làm cho tức chết…”

Lăng Lăng vẫn chưa nói hết điều kiện của mình, thì Liên Liên tức giận cầm chiếc gối đập đập vào người cô. “Đúng là đầu óc bã đậu, loại con trai ấy trong trường mình ở đâu mà chẳng có, cần gì phải tìm? Cậu hãy tung quả tú cầu qua cửa sổ ấy, trúng vào ai thì là người ấy.”

“Mình vẫn còn chưa nói hết mà.” Lăng Lăng bổ sung điều quan trọng nhất: “Người ấy phải đi cùng mình hết đời, hết kiếp này”.

Liên Liên thôi vỗ mặt, chỉ vào đầu cô. “Hết đời, hết kiếp ư? Cậu đừng có mơ, những chàng trai kiểu ấy trên đời này làm gì có. Thực tế một chút đi, hãy tìm một chàng trai vừa đẹp trai, vừa lắm tiền.”

“Để anh ta chơi chán rồi thì ném mình như rác ấy à?”

“Vẫn còn hơn là việc cậu phải tốn công vì một chàng trai bình thường, để đến khi người ta sự nghiệp thành công lại cũng ném cậu như túi rác mà thôi.”

“…”

“Mau ra xem này!” Phương Dao, cô gái hay lớn tiếng kêu to, hét lên khiến mọi người giật mình. “Kia có phải là Trịnh Minh Hạo của khoa Máy tính không?”

“Thật à?” Tưởng Lâm chạy ào ra, nếu cửa sổ không có chấn song thì có lẽ cô sẽ nhảy ngay xuống đó. “Ôi, đẹp trai quá! Người tình trong mộng của tôi!”

Liên Liên nằm trên giường cũng cúi nhìn về phía cửa sổ. “Anh ta là Trịnh Minh Hạo mà mọi người người vẫn đồn đấy à? Công nhận là rất đẹp trai!”

Lăng Lăng chẳng có tâm trạng nào mà ngắm nhìn người đẹp trai, cô lặng lẽ vùi mặt vào gối, gặm nhấm nỗi buồn.

“Đi giày adidas đá bóng! Rất có cá tính!” Phương Dao kêu lên.

“Giày adidas chẳng phải dùng để đá bóng còn gì?” Liên Liên không hiểu.

“Đúng thế, nhưng vấn đề là sân bóng của chúng ta là sân cát sỏi, một tháng mài mòn tới cả hai đôi giày!” Nghe câu trả lời của Liên Liên, Lăng Lăng không khỏi cảm thấy xót ruột thay cho anh chàng đẹp trai nào đó.

“Lăng Lăng, đừng buồn nữa, ra ngắm nhìn anh
chàng đẹp trai là sẽ thấy vui ngay thôi mà.” Liên Liên khuyên cô.

“Mình chẳng thấy thích anh chàng Trịnh Minh Hạo ấy.” Lăng Lăng ngồi dậy, tìm cuốn Các dạng bài thi cấp bốn mới nhất. “Mình đi làm bài tập đây, lần này mà vẫn không qua được thì mình chỉ còn nước đập đầu chết!”

Rất không may, khi có kết quả thi cấp bốn lần thứ hai, nhìn thấy số điểm năm mươi tám, Lăng Lăng đã đập đầu liên tiếp xuống bàn. “Không lẽ đầu óc mình toàn là
đá sỏi!”

Liên Liên vội vàng đưa tay che lấy cái bàn. “Đừng có làm hỏng bàn nữa!”

“Ôi!” Buồn chết đi được, Lăng Lăng đứng dậy đi ra phía cửa, cô định ra ngoài hít thở không khí.

“Lăng Lăng, cậu đi đâu vậy?”

“Đi nhảy lầu. Trường của chúng ta năm nào mà chẳng có một người chết vì nhảy lầu. Mình phải tranh thủ thời gian, nếu không sẽ bị người khác giành mất suất!”

Lâm Lâm vội nói: “Để mình đưa cậu lên mạng nhé. Vào trang OICQ để kết bạn, nói chuyện, rất hay”.

“Liệu có qua được kỳ thi bốn cấp không?” Lăng Lăng hỏi bằng giọng bất lực.

“Có thể tìm được một chàng trai tốt sống bên cậu đến hết đời, hết kiếp.”

Vừa nghe nhắc đến mấy từ “chàng trai tốt”, Lăng Lăng lập tức lấy lại tinh thần, vội vàng mặc áo khoác, cầm ví tiền. Liên Liên mỉm cười, hỏi: “Cậu không đi nhảy lầu nữa à?”.

“Mình không vội, mình nhường lại suất cho người nào đến kịp.”

QQ, trước đây là OICQ, quả thực đã giúp cô tìm được một người con trai làm thay đổi cuộc sống của cô. Người ấy không phải là người đầu tiên nói chuyện với cô, mà là người đầu tiên nói với cô hơn mười câu. Người ấy không bao giờ hỏi cô những câu vô vị, ví dụ như: Năm nay cô bao nhiêu tuổi? Tên là gì? Cô có phải là học sinh không? Cô ở đâu? Gặp nhau được không?

Câu đầu tiên mà người ấy nói là: “Tôi thích câu cô vừa nói. Vậy lý tưởng của cô là gì?”.

Cô suy nghĩ đúng một phút, rồi rút ra kết luận: người con trai này rất có lý tưởng, rất có trình độ, vì vậy, cô quyết định nói chuyện với “người bạn mới” ấy. Cô nói: “Tôi thích làm một giảng viên đại học”.

“Đọc sách, dạy người là một nghề rất cao quý.”

“Không phải, tôi muốn ra đề thi đơn giản hơn, để cho tất cả sinh viên đều có thể qua.”

Một hồi lâu không thấy câu trả lời, cô gõ tiếp: “Out rồi à?”.

Người ấy trả lời: “Chưa, đang lau màn hình máy tính”.

Lăng Lăng nghĩ một lúc, tự nhận thấy với trí thông minh của mình không thể nào đưa ra được những câu hỏi sâu hơn được nữa, nên quyết định nói chuyện với người ấy về lý tưởng: “Thế còn anh? Lý tưởng của anh là gì?”.

“Không có gì… Trước đây tôi thường đánh giá bản thân quá cao, bây giờ mới phát hiện ra rằng mình bình thường tới mức không thể bình thường hơn được nữa. Những thứ mà tôi theo đuổi luôn vượt quá khả năng của tôi… Tất cả mọi người đều khuyên tôi hãy từ bỏ, ngay cả thầy giáo của tôi cũng khuyên tôi như thế… Tôi đã mất năm năm, nhưng chẳng làm nên việc gì.” Những lời tâm sự của người ấy thể hiện sự thất vọng, bi quan đối với chính mình.

Cô hiểu những người như vậy là những người khi còn trẻ cứ tưởng rằng chuyện gì mình cũng có thể làm được, nhưng cùng với sự tăng thêm về tuổi tác, đến một ngày họ mới phát hiện ra rằng, mình chỉ bé nhỏ như một hạt cát. Thế là mất đi lòng tin, nhiệt huyết với cuộc sống. Phúc cho ba đời người ấy đã gặp được cô, bởi vì cô đã lấy tên là “Người Rất Hiểu Người Khác”, có thể giúp người khác giải quyết được vấn đề. Từ những tâm sự phiền phức của Liên Liên đến chuyện Tưởng Lâm gặp khó khăn khi tìm cách tiếp cận với Trịnh Minh Hạo, họ cũng đều dốc bầu tâm sự với cô, ngay cả đến cô phụ trách vệ sinh ở tầng dưới cũng kể với cô về chuyện cô con dâu quá điệu đà.

Còn một tiếng nữa là đến giờ đóng cửa ký túc, Lăng Lăng quyết định khuyên nhủ: “Dù cả thế giới này có coi thường anh, anh càng phải coi trọng chính mình”.

Người ấy trả lời cô: “Không có ai coi thường tôi, là tôi coi thường bản thân mình”.

Cô ngạc nhiên nhìn hàng chữ trên màn hình, đây là người mắc hội chứng tự ti và tự phụ quá mức, nếu không kịp thời điều trị về tâm lý, e rằng sẽ có khả năng bị tâm thần phân liệt.

Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, Lăng Lăng lại gửi đi thông tin: “Anh tưởng rằng anh đã thất bại thảm hại, nhưng có người còn thất bại hơn anh. Nếu không tin thì chúng ta kiểm tra thử”.

“Kiểm tra thế nào?”

“Ai là người yêu anh nhất?”

Người ấy nghĩ một hồi lâu. “Có lẽ là mẹ tôi.”

“Anh có thể gặp bà ấy không?”

“Mẹ tôi thường tới thăm tôi.”

“Người yêu tôi nhất là cha tôi, nhưng đã rất nhiều năm rồi tôi vẫn chưa được gặp ông, ông đã đi theo người đàn bà khác.” Chuyện này giống như vết thương trong lòng cô, cứ mỗi lần khẽ chạm vào nó lại rỉ máu. Từ trước đến nay, cô không muốn kể với bất cứ ai, vì sợ người ta sẽ nhìn cô bằng con mắt khác. Nhưng hôm nay, cô đã nói với một người hoàn toàn xa lạ, có thể vì người ấy chưa từng gặp cô, và cô cũng không biết người ấy là ai.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s