Mãi mãi là bao xa – Chương 1.4

Có những người, lỡ dịp này còn có thể gặp lại dịp khác, nhưng có những người, chia tay lại là để gặp lại. Ví dụ như Dương Lam Hàng, một người đàn ông cô không sao hiểu được.

Lăng Lăng mãi mãi không bao giờ quên cái ngày bảo vệ luận văn, cô thấy hơi lo lắng, ngó nhìn vào bên trong phòng học, định xem các thầy trong hội đồng sẽ đưa ra những câu hỏi gì. Uông Đào kéo cô ngồi trở lại ghế, hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô.

“Đừng căng thẳng quá, không sao đâu.”

“Phần phía sau là do anh làm giúp em, em không
hiểu lắm.”

“Dù sao thì các thầy thuộc chuyên môn của em cũng không hiểu, họ sẽ không hỏi những câu quá sâu đâu.”

“Nhưng…”

Một làn hương nhài phảng phất, Lăng Lăng tò mò ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt thăm thẳm như biển sóng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt như vậy, ánh mắt ấy dường như đang dụ dỗ cô bước vào thế giới nội tâm của người ấy, sâu thẳm, chứa đựng nhiều tâm sự mà cô không sao hiểu được.

Có người nói, đàn ông và phụ nữ mà nhìn thẳng vào mắt nhau quá bảy giây, chứng tỏ rằng giữa họ đã nhen lên ngọn lửa tình yêu. Lần đầu tiên cô và Dương Lam Hàng nhìn vào mắt nhau ít nhất cũng phải tới mười bảy giây! Khi cảm thấy máu nóng dồn lên mặt cô mới vội vàng lẩn tránh ánh mắt rất khó đoán biết được tình cảm ẩn chứa trong đó của anh. Cùng lúc đó, cô nhìn rõ khuôn mặt của Dương Lam Hàng. Khuôn mặt ấy không khỏi khiến cô thầm kêu lên trong lòng, đó là một khuôn mặt không mang lại cho người khác cảm giác an toàn nhất!

Tóm lại một câu là: đẹp trai mê hồn!

Nếu da đen hơn một chút, thì sẽ bớt vẻ tao nhã, còn trắng hơn một chút thì lại thiếu vẻ đàn ông. Khuôn mặt mà gầy hơn một chút thì có vẻ gầy guộc, nếu béo hơn một chút thì lại không đủ độ thanh tú. Còn đôi môi, nếu mỏng hơn thì sẽ trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, còn dày thêm chút nữa thì lại mất đi vẻ quyến rũ.

Lăng Lăng vẫn không rời mắt khỏi người ấy, chiếc sơ mi và cà vạt màu xanh thẫm, bộ com lê màu xanh đen. Mặc dù mặc đồ Âu, nhưng ở anh vẫn toát lên vẻ đặc trưng của người Trung Quốc. Vì kho từ ngữ của cô có hạn, nên không thể tìm được từ nào thích hợp để phác họa khí chất của anh, những từ: “tuấn tú, phóng khoáng” không đủ để nói lên tài năng, phẩm chất của anh, “tao nhã, điềm đạm” thì lại không đủ nói lên sự chính trực của anh, còn “lịch lãm, thong dong” thì lại không đủ nói nên sự thanh nhàn
của anh.

Tóm lại, sức hấp dẫn của anh là từ trong máu thịt, đó gọi là nhân cách.

“Đây là buổi bảo vệ tốt nghiệp của sinh viên khoa Điện khí.” Một giọng nói trầm tĩnh đã kéo Lăng Lăng trở về với hiện thực. Cô quay mặt nhìn về phía người nói, thì ra đó là phó hiệu trưởng phụ trách về đào tạo của trường Đại học T, cô chỉ mới may mắn được nhìn thấy thầy trong buổi khai giảng năm học mới, và nghĩ rằng nếu có gặp lại lần nữa thì sẽ là trong buổi lễ tốt nghiệp. Cô thầm đoán, người được phó hiệu trưởng chấp nhận làm thầy giáo hướng dẫn chắc chắn phải là một nhân vật lớn.

Dương Lam Hàng rời mắt khỏi gương mặt của Lăng Lăng, ngước nhìn phó hiệu trưởng. “Thưa phó hiệu trưởng Lý, tôi có thể vào nghe được không?”

Giọng của Dương Lam Hàng không quá thân thiết, mà nhẹ nhàng và lạnh lùng.

“Tất nhiên là có thể. Hiệu trưởng Vương đang có ý định để tác phong học tập của trường Đại học T tiếp cận với quốc tế. Vừa đúng lúc cậu đưa ra ý kiến, để xem sự chênh lệch thực sự giữa trường T và trường Massachusetts Institute of Technology là ở đâu.”

“Cảm ơn!” Dương Lam Hàng từ từ quay người lại, bước vào phòng bảo vệ luận văn.

Nhân tài du học MIT ở nước ngoài trở về? Một người tài giỏi từ Mỹ về! Lăng Lăng dường như bị hút hồn bởi tấm lưng rất thẳng của người ấy, những đường nét đẹp đẽ cho cô thấy đó là một người kiên cường và kiêu hãnh. Lăng Lăng bất giác lại nhớ đến người ấy. Không biết người ấy có dáng vẻ độc lập tuyệt thế như thế này không, có sự nho nhã vượt qua mọi thứ tầm thường như thế này không? Lăng Lăng rất muốn được nhìn thấy dáng hình của người ấy…

“Nhìn đủ chưa?” Uông Đào ngồi bên cạnh đưa tay đập khẽ vào lưng cô, trong giọng nói pha chút ghen tuông.

“Ồ!” Lăng Lăng cảm thấy bối rối, cúi xuống nhìn vào các ngón chân mình, khẽ đáp. “Chẳng qua em chỉ tò mò một chút thôi.”

Uông Đào không nói gì, dường như anh cảm thấy bị tổn thương trước vẻ si mê của cô. Mặc dù ai cũng thích cái đẹp, ngắm nhìn người đẹp là bản tính bẩm sinh của tất cả mọi người, song cô vẫn cảm thấy đôi chút áy náy.

“Em tò mò thật mà.” Cô cố gắng tỏ rõ lập trường của mình. “Em muốn biết… người như thầy ấy thì liệu có cô gái nào dám lấy không.”

“Vì sao lại không có?”

“Vì có cảm giác rất không an toàn!” Lăng Lăng đưa tay vuốt ve khuôn mặt của người bạn trai vẫn còn chưa hết vẻ ghen tuông. “Hơn nữa có cho em chọn, thì nhất định em sẽ chọn kiểu người như anh.” Nhưng tất nhiên là cô không có cơ hội để lựa chọn.

Nghe thấy giọng nói của cô, Dương Lam Hàng đang định bước chân vào phòng học, liền dừng lại ở cửa. Một lát sau, anh hơi quay người lại, khẽ nhướn mày, liếc nhìn khuôn mặt đầy vẻ hạnh phúc của Uông Đào, môi thoảng một nụ cười chế nhạo, dường như muốn nói: cậu sinh viên này đúng là có vẻ ngoài mang lại cảm giác rất an toàn!

Lăng Lăng cảm thấy hình như mình đã có một cảm giác không chính xác khi nghĩ rằng trong ánh mắt ấy có đôi chút ghen tuông. Cảm giác sai, đúng là cảm giác sai.

Việc bảo vệ được tiến hành rất nhanh, không lâu sau đó thì đến lượt Lăng Lăng. Mỗi nữ sinh sau khi ra khỏi phòng đều không ngớt lời khen thầy giáo mới vào, hơn nữa đều cho rằng khi nhìn thầy, cảm giác căng thẳng lập tức biến mất, chỉ còn hơi đau đầu. Lăng Lăng bước vào, việc đầu tiên cô làm là đưa mắt nhìn về phía Dương Lam Hàng, nhưng không ngờ vị trí đã được quy định rõ ràng, mắt cô bất giác thỉnh thoảng di chuyển từ màn hình trên bảng lên phía trên đầu anh. Mặc dù ngồi ở hàng cuối cùng, nhưng anh nghe còn chăm chú hơn cả những thầy giáo ngồi hàng ghế đầu, dường như ánh mắt của anh dính chặt vào cô. Ánh mắt xa xăm của anh và tư thế ngả về phía trước hoàn toàn muốn nói rằng: anh vô cùng hứng thú với vấn đề của cô!

Trong cảm giác được tán thưởng và tôn trọng, Lăng Lăng thấy mình rất tự tin, vì thế cô không những đã trình bày một cách rõ ràng, chi tiết, mà còn trả lời các câu hỏi của giáo viên phản biện rất lưu loát.

Lăng Lăng nghe thấy các giáo viên phản biện trao đổi: “Mặc dù vấn đề này có vẻ hơi lệch so với chuyên ngành học, nhưng việc lựa chọn đề tài rất có tính sáng tạo, lượng công việc làm được cũng rất nhiều…”.

Cô đang định nói lời cảm ơn đối với hội đồng, thì một giọng nói xen vào: “Tôi có thể hỏi một câu không?”.

Đúng là một giọng thảo luận học thuật rất tiêu chuẩn, ngữ điệu rõ ràng, lịch sự. Nhìn theo nơi tiếng nói phát ra, Lăng Lăng nhìn về phía Dương Lam Hàng.

“Thầy Dương có vấn đề gì, xin cứ việc nêu ra”, phó hiệu trưởng Lý nói.

Dương Lam Hàng ngồi ngay ngắn, vô tình thể hiện vẻ tao nhã vốn có. Sau khi nhìn vào mắt cô, mười ngón tay đặt trên đùi của anh đan vào nhau, những ngón tay dài trắng xanh, giọng nói bỗng trở nên cứng nhắc: “Em cho rằng trang web mà em xây dựng có giá trị gì?”.

Đúng là trở về từ một nước tư bản có khác, vừa mở miệng ra là đã nói ngay đến “giá trị”. Lăng Lăng suy nghĩ một lúc, rồi trả lời một cách thật thà: “Trang web của em sẽ tạo ra một diễn đàn để các bạn sinh viên có thể tiến hành trao đổi về vấn đề học thuật, giúp các bạn học qua mạng và tải các cuốn sách điện tử, và còn có rất nhiều chức năng tính toán tự động đối với các công thức chuyên ngành để các bạn bớt đi rất nhiều khâu tính toán rắc rối, và có được số liệu cần thiết một cách trực tiếp”.

Cô không trực tiếp khẳng định thành quả của mình, mà dùng ánh mắt có vẻ rất ngây thơ và khiêm tốn dò hỏi anh: “Thầy cho rằng như thế thì có giá trị không ạ?”.

Dương Lam Hàng đón nhận ánh mắt của cô, khẽ hắng giọng rồi nói: “Kho số liệu bên trong của em vì sao lại lựa chọn Oracle?[1]”.

Vì nó rất mạnh! Oracle là một hệ quản trị cơ sở dữ liệu rất lớn và phổ biến, thường dùng cho các phần mềm có dung lượng dữ liệu cực lớn. Nếu dùng nó làm kho dữ liệu bên trong trong đề án tốt nghiệp của cô thì đòi hỏi việc lập trình phải rất sâu. Tất nhiên là cô không thể trả lời đúng như sự thực, nên trả lời bằng vẻ kính cẩn: “Vì nó có tính an toàn cao, lượng dữ liệu lớn!”.

“Trước khi lập trang web, em có tiến hành phân tích về tính khả thi của nó không?”

Cô gật đầu. Tất nhiên là cô đã làm, khi ngồi trong ký túc xá, một linh cảm chợt lóe lên, và cô đã tiến hành
phân tích.

“Vậy em có biết giá của hệ thống dữ liệu Oracle không?”

“…” Cô cúi mặt, hơi thè lưỡi ra, điều đó thì làm sao cô biết được? Những năm gần đây, hiện tượng ăn cắp bản quyền phần mềm ở đâu chẳng có, ai dùng sẽ phải trả tiền.

“Em muốn đưa tất cả dữ liệu tính toán vào hệ thống quản trị cơ sở dữ liệu để khi cần sẽ dùng, ý tưởng đó rất tốt. Nhưng theo em thì thao tác nhập kho dữ liệu phức tạp và đòi hỏi chính xác như vậy, những ai có thể thực hiện được?”

“…” Lăng Lăng túm lấy đuôi tóc vẻ luống cuống, rồi khẽ đáp: “Em có thể làm được”.

“Liệu đến cuối đời em có làm xong không?”

“…”

Lăng Lăng nhìn Dương Lam Hàng với nụ cười trên môi, nể tình nụ cười làm người khác chết vì mê đắm mà không phải đền mạng, cô quyết định không so đo với thầy nữa, vì vậy sẽ không trả lời câu hỏi này!

“Em có thấy vấn đề của em có ý nghĩa không? Hay nói một cách khác, liệu có người nào có ý định mua
nó không?”

Như vậy là có ý gì? Phê bình thứ mà cô làm ra không đáng một xu?! Cô giận dữ tới mức tức cả ngực, cổ họng như bị một vật gì đó chẹn ngang. Nếu không phải vì phía dưới còn có các giảng viên khác, và thêm cả thầy hiệu phó rỗi rãi đến nghe, thì cô đã đối đáp lại: “Em cung cấp cho mọi người sử dụng miễn phí, em hỗ trợ cho sự nghiệp công ích, em quyên tặng cho công trình hy vọng đấy, thầy có quản lý được không?”.

Đáng tiếc cô đã không có dũng khí ấy. Cô tức tới mức nghiến chặt răng, nhưng không dám thể hiện và cũng không dám nói gì, ngoài việc tự nhủ: Hãy nhẫn nại, nhẫn nại! Hãy lấy đại cục làm trọng!

Các giáo viên của khoa Điện khí có vẻ không vui. Hiệu phó Lý vội chen vào làm dịu sự căng thẳng rất đúng lúc, thầy quay sang nói với Dương Lam Hàng: “Là thế này, việc lựa chọn ý tưởng thiết kế tốt nghiệp đối với sinh viên chuyên ngành của các khoa khác nhau, các giảng viên thường đưa ra các vấn đề chính cho sinh viên làm, có khoa thì nhận thấy lượng công việc của đồ án tốt nghiệp của sinh viên đã đạt được, sinh viên có một quá trình học tập và rèn luyện, như thế là được rồi”.

Dương Lam Hàng hiểu ý nên gật đầu, bình thản nói: “Tôi không còn thắc mắc vấn đề gì nữa”.

Chủ tịch hội đồng chấm luận văn lập tức nói: “Được rồi, em có thể ra ngoài”.

Lăng Lăng cúi đầu chào, rồi bước ra khỏi phòng. Uông Đào nãy giờ vẫn đứng theo dõi quá trình bảo vệ của Lăng Lăng ngoài cửa, dang rộng cánh tay ôm lấy cô với vẻ đầy quan tâm, rồi dịu dàng an ủi: “Đừng lo, em đã trả lời rất tốt”.

“Không tốt, cái người ấy…”

Dương Lam Hàng bước ra cửa, nhìn thấy cảnh Uông Đào đang ôm lấy Lăng Lăng và nhẹ nhàng an ủi như ở chỗ không người, nên đi nhanh về hướng khác. Lăng Lăng ném theo anh một cái nhìn gay gắt, mối thiện cảm và sự ngưỡng mộ ban đầu dần tan biến cùng với cảm giác bị đánh bại rõ rệt, thay vào đó là một mối oán hận thoảng qua. Dựa vào đâu mà người ấy trở về từ Mỹ và tự cho mình ở ngôi cao rồi coi thường người khác? Dựa vào đâu mà anh ta coi cô như cỏ rác rồi tùy ý giẫm đạp? Dựa vào đâu?

Để trút cơn tức giận, Lăng Lăng cố ý nói bằng giọng đủ để Dương Lam Hàng nghe thấy: “Từ Mỹ về thì có gì ghê gớm lắm đâu”.

Bước chân của Dương Lam Hàng chậm lại. Hiệu phó Lý đi bên cạnh anh cũng đứng lại.

“Lam Hàng này, đây là Trung Quốc, có những lúc cũng không nên đòi hỏi quá cao.” Giọng của hiệu phó Lý mềm dịu đến mức không thể mềm dịu hơn.

“Các trường đại học trong nước đều tiến hành việc bảo vệ luận văn như thế à? Cái kiểu chặt đầu vào, lỏng đầu ra sẽ làm cho khả năng tổng hợp của sinh viên không thể nâng cao lên được.” Dương Lam Hàng khẽ kêu lên. “MIT có thể khiến cho gỗ mục trở thành một tác phẩm nghệ thuật, còn trường Đại học T thì lại mài kim cương thành các góc cạnh.”

Nghe thấy những lời nói đó, Lăng Lăng càng giận dữ, dám lớn tiếng như vậy trước mặt hiệu phó trường Đại học T, anh ta tưởng mình là ai? Bộ trưởng bộ Giáo dục? Không ngờ, phó hiệu trưởng Lý không những không tức giận, mà còn vỗ vai anh ta, nói bằng một câu ý tứ xa xôi: “Lam Hàng này, cậu mới về nước, có một số việc phải thích ứng dần dần”.

Dương Lam Hàng trầm ngâm không đáp, lông mày chau lại. Nhìn vẻ thể hiện ấy của Dương Lam Hàng, phó hiệu trưởng Lý đột nhiên quay đầu lại nhìn Lăng Lăng, và đôi tay đặt trên vai cô của Uông Đào, đôi mắt nhìn thấu sự đời dường như nghĩ ngợi điều gì đó, những nếp nhăn trên trán như sâu hơn.

 


[1]. Oracle là tên của một hãng phần mềm, một hệ quản trị cơ sở dữ liệu phổ biến trên thế giới. Hãng Oracle ra đời đầu những năm 70 của thế kỷ 20 tại nước Mỹ.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s