Mãi mãi là bao xa – Chương 1.3

Từ trước tới giờ, mọi người luôn coi thường óc thẩm mỹ của cô, duy chỉ có một điều cô cùng chung cách nhìn với các bạn trong phòng: Trịnh Minh Hạo khá đẹp trai. Đôi mắt anh lúc nào cũng long lanh, vừa ẩn chứa vẻ phớt đời, vừa mang vẻ đa tình, đó là đôi mắt mà những cô gái tuổi hai mươi mê nhất. Làn da của anh màu nâu bóng thể hiện sự khỏe mạnh và gợi cảm, từng được các nữ sinh chọn là màu da điển hình nhất của đàn ông.

Và điểm hút hồn các cô gái nhất đó là khi ở trên sân bóng, trông anh chẳng khác gì Filippo Inzaghi mà cô hâm mộ nhất. Giống như một mũi gươm sắc nhọn, bạn sẽ không biết được lúc nào thì chĩa ra, nhưng chỉ cần bạn cho anh ta một cơ hội dù là nhỏ nhất, anh ta nhất định sẽ cho bạn một mũi đâm chí mạng!

Lúc này, Lăng Lăng thực sự cảm thấy mình bị anh đâm cho một nhát, và trái tim đang trào máu.

 

“Uông Đào nói dạ dày của cô không được tốt, bảo tôi kiếm thuốc cho cô uống!” Hơi thở trong giọng nói của anh chưa bình thường trở lại, trán anh đẫm mồ hôi, tóc bết chặt vào trán. Anh đã chạy rất nhanh, bởi hiệu thuốc gần nhất cũng cách nhà hàng tới nửa cây số.

“Cảm ơn!” Lăng Lăng đón lấy vỉ thuốc, lập tức uống, nước vẫn còn ấm, làm ấm dạ dày và cả trái tim.

“Em cứ tưởng rằng anh ấy say không nhớ gì nữa… Anh ấy thường quan tâm chu đáo đến em như vậy đấy!” Lăng Lăng cười nói. Thực ra, cô biết Uông Đào chẳng nhớ gì cả, cho dù anh không uống say thì cũng chẳng nhớ
gì hết.

Trịnh Minh Hạo đưa tay đón lấy chiếc cốc, rồi đổi giọng, hỏi: “Dạ dày của cô không được tốt, vì sao lại cứ nhất định uống?”.

“Vì tâm trạng tốt, uống vào thấy rất vui!”

“Ồ!” Anh rút từ trong túi ra một gói khăn giấy đặt vào tay cô, rồi quay người bước đi với vẻ rất phóng khoáng. Đi được mấy bước, anh dừng lại, mỉm cười với cô: “Tri ngã giả, vị ngã tâm ưu; bất tri ngã giả, vị ngã hà cầu…”.[1]

Câu nói ấy đã đâm thẳng vào ký ức đầy những vết thương và sự kiên cường giả tạo của cô. Lăng Lăng vẫn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ. “Xin anh tha cho, nghe trần tục chết đi được.”

Trịnh Minh Hạo nhướn mày vẻ không để ý đến lời nói của Lăng Lăng, quay người bước đi với vẻ phóng khoáng, không chút bụi trần.

 

Lăng Lăng bước ra khỏi nhà hàng, đứng một mình trong chiếc ngõ nhỏ ở cửa sau. Hơi men đã làm tê dại thần kinh của cô, khiến cô không còn cách nào tiếp tục che giấu được nữa. Cô cảm thấy cô đơn không người giúp đỡ, những giằng xé trong lòng không sao giải toả được.

Cô ấn tay lên vùng dạ dày, ngồi xổm trên đất. Bụng cô đang đau quặn, đau tới mức khiến cô chỉ muốn cắt phăng cái dạ dày đi, ném sang nước Mỹ, để cho cái người quan tâm đến nó nhất giữ gìn, quý trọng nó! Trái tim cô thì đau tới mức khiến cô chỉ muốn móc nó ra, ném sang nước Mỹ, vì dù sao nó cũng không còn thuộc về cô nữa.

Từng giọt nước mắt nhỏ xuống những phiến đá lát màu xanh. Cô không thể nào phủ nhận được nỗi nhớ tận sâu đáy lòng, rất muốn nói với người ấy rằng: “Anh có thực sự hiểu ý câu: “Máu đào nhuộm đỏ đất Trung Hoa, khiến cỏ cây thêm sức sống” không? Nếu thế thì anh cũng nên hiểu: “Khoa học không có biên giới, nhưng nhà khoa học có tổ quốc của mình”. Anh hãy về đi!”.

Nhưng đáng tiếc, đã quá muộn rồi. Giữa họ đã thực sự chấm dứt, cô cũng đã có bạn trai và bắt đầu một tình cảm mới, cô không còn tư cách để đưa ra bất cứ yêu cầu nào với người ấy nữa.

 

“Ai mà rời khỏi, người ấy sẽ chết!” Một giọng nói vang lên sau lưng cô. Cô giật mình quay đầu lại, không biết Trịnh Minh Hạo đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.

“Anh nói gì cơ?” Cô tưởng rằng mình nghe nhầm nên hỏi lại.

Trịnh Minh Hạo dựa vào bức tường phía sau lưng cô, vẻ mặt chế nhạo, bất cần. “Đã lâu như thế rồi mà cô vẫn không quên được anh ta à?”

“Anh?” Lăng Lăng nhìn Trịnh Minh Hạo vẻ ngạc nhiên, quá khứ của cô đến cả Uông Đào cũng không biết. “Sao anh lại biết?”

“Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô, cô đã khóc suốt cả một buổi chiều trên mạng… Tôi đã nói chuyện với cô, khuyên nhủ cô, còn cô thì chẳng nhìn tôi dù chỉ một lần.” Nói rồi, anh nhìn lên bầu trời sao lấp lánh. “Rồi cô quen Uông Đào, và chưa đầy nửa năm sau thì nhận lời yêu cậu ấy. Ngoài việc muốn thoát khỏi nỗi đau thất tình, thì còn có cách giải thích nào phù hợp hơn không?”

“…” Có, đó là vì Uông Đào rất giống người ấy.

“Nếu tôi đoán không lầm, thì cô hoàn toàn không yêu Uông Đào. Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi bóng đen của chuyện thất tình mà thôi…”

Lăng Lăng đứng thẳng dậy, lớn tiếng phản bác: “Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lợi dụng anh ấy. Dù anh tin hay không, tôi thích Uông Đào, thích sự chân thật đáng tin cậy của anh ấy, thích tinh thần phấn đấu của anh ấy, và hơn cả là sự bình thường của
anh ấy…”.

“Tôi không phủ nhận rằng cô đối xử rất tốt với Uông Đào, cô tôn trọng cậu ấy, quan tâm đến cậu ấy. Cậu ấy đá bóng bị thương, cô chăm sóc cậu ấy rất tận tình, chu đáo. Cô không so đo tính toán với cậu ấy, cũng chưa bao giờ cãi nhau với cậu ấy, chưa bao giờ giận hờn… Nhưng người mà trong lòng cô luôn nghĩ tới có phải là cậu ấy không? Khi ở cùng với cậu ấy, cô có thấy vui không?”

“Khi ở cùng Uông Đào, tôi thấy rất vui, rất mãn nguyện.” Lăng Lăng đi về phía nhà hàng, Trịnh Minh Hạo bước nhanh, chặn đường cô.

“Tôi không có ý trách cô, tôi chỉ không muốn nhìn thấy cảnh cô tự giày vò bản thân.” Trịnh Minh Hạo nhìn cô, do bị ngược sáng nên cô không nhìn rõ ánh mắt của anh, nhưng cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của anh. “Tôi muốn giúp cô!”

Cô lắc đầu. “Tôi không cần anh phải giúp đỡ.”

“Tất cả đã qua rồi, cô không thể cả đời cứ sống trong ký ức.”

“…” Cô lắc đầu.

Trịnh Minh Hạo có vẻ mất bình tĩnh, giọng nói tỏ ra nôn nóng: “Cô sống thực tế một chút đi, giờ là thời đại nào rồi. Làm gì có tình yêu cho đến lúc chết cũng không thay đổi?”.

Cô mỉm cười, nhìn về phía chân trời xa. “Tôi biết, vì thế tôi mới đưa anh ấy vào danh sách đen, cho dù anh ấy cố gắng níu kéo như thế nào, tôi cũng kiên quyết đoạn tuyệt mọi mối quan hệ với anh ấy…”

“Sao cơ? Là cô đề nghị chia tay à?”

“Đúng thế.” Là cô đã kết thúc tình cảm vẫn còn chưa kịp bắt đầu, khiến cho người ấy bị tổn thương rất nhiều. Vì thế, đã một thời gian dài trôi qua, cô vẫn không sao quên được.

“Vì sao?”

Lăng Lăng do dự một lát, cô biết rõ, với tính cách của Trịnh Minh Hạo, chưa hỏi được cho ra nhẽ thì nhất định anh ta không chịu dừng lại.

“Anh ấy là bạn quen trên mạng của em, em không biết tên anh ấy, chưa gặp anh ấy, và cũng chưa bao giờ nghe thấy giọng nói của anh ấy…”

Cô thực sự chưa gặp người ấy, cũng chưa nghe thấy giọng nói của người ấy, nhưng trong lòng cô đã có một bóng hình.

Người ấy không cao, bởi vì người ấy nói, rất không thích việc người Mỹ phải cúi xuống nhìn mình.

Người ấy không đẹp trai, vì người ấy từng nói chưa có bạn gái, không có cô gái nào thích mẫu người như anh.

Hoàn cảnh gia đình của người ấy không tốt, vì người ấy nói rằng, đến cả điện thoại di động cũng không có.

Nhưng người ấy có tri thức, mặc dù người ấy chưa bao giờ tỏ ra là người tài giỏi với cô, nền tảng văn hóa là thứ không thể nào che giấu được.

Người ấy là một người tinh tế, vì có thể biết mọi tâm trạng của cô, không cần cô yêu cầu, người ấy đã biết cô cần gì.

Người ấy dịu dàng, lương thiện, trong một thời gian dài, với khoảng cách xa vời vợi, nhưng người ấy vẫn lặng lẽ quan tâm, chăm sóc cô, không có bất cứ đòi hỏi, yêu cầu nào.

Nếu có thể được, cô thực sự muốn được gặp người ấy, muốn được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay người ấy, muốn được nghe giọng nói của người ấy, để cô tin rằng, người ấy thực sự tồn tại, chứ không phải là một mã số hư ảo.

 

Trịnh Minh Hạo sửng sốt đứng ngây ra một hồi lâu, sau đó mới buông một câu: “Tình yêu trên mạng?! Liệu cô có nhầm không đấy?”.

“Em biết mình không thực tế, vì thế mấy tháng trước em đã đưa anh ấy vào danh sách đen, cắt đứt quan hệ với anh ấy. Em vẫn đang cố gắng để quên anh ấy, hai trăm chín mươi hai ngày qua, ngày nào em cũng cố gắng.”

“Vậy vì sao cô không thử gặp anh ta xem?”

“Anh ấy ở bên Mỹ, nhưng gặp rồi thì sao nào? Cũng chẳng có kết quả gì.” Người ấy có ước mơ của mình, cao cả và vĩ đại, cô biết mình không đáng để người ấy phải từ bỏ ước mơ. “Xin anh đừng nói gì với Uông Đào. Em đối với Uông Đào là thực lòng, hãy cho em thêm chút thời gian, nhất định em sẽ quên được quá khứ.”

Trịnh Minh Hạo thở dài. “Nếu không quên được
thì sao?”

“Là thời đại nào rồi, làm gì có tình yêu cho đến lúc chết vẫn không thay đổi?”

Lăng Lăng hít một hơi thật sâu, lau những giọt nước mắt trên má, trở lại bàn ăn. Cô vừa mới ngồi xuống, thì Trịnh Minh Hạo đi vào, Lý Vi đang trong trạng thái mơ màng, nháy mắt nói với Trịnh Minh Hạo: “Cậu đi gọi gái bao à?”.

“Xì! Mình mà cần đến gái bao à? Các cô gái muốn bao mình có mà hàng đống!”

Uông Đào ngẩng đầu lên nhìn, sau đó lại gục xuống không động đậy, dường như tất cả mọi chuyện xảy ra trong phòng ăn không hề liên quan gì đến anh.

Người phục vụ bước vào, bê mấy tách trà nóng đặt lên bàn. Lăng Lăng thận trọng cầm một tách. Mùi trà xông vào mũi, cô chợt nhớ tới người đàn ông cô mới gặp lúc chiều. Mùi hương thanh tao từ người đàn ông ấy đúng là mùi hoa nhài, thanh mà không nhạt, thơm mà không nồng, vừa đủ độ khiến người ta phải nhớ.

Nói thực lòng, Lăng Lăng cảm thấy hơi tiếc vì đã không nhìn xem hình thức người ấy như thế nào.

 


[1]. Nghĩa là: Người biết tôi, sẽ làm cho tôi thấy lo lắng; người không biết tôi là người tôi muốn theo đuổi. (Các chú thích trong sách là của dịch giả.)

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s