Mãi mãi là bao xa – Chương 1.1

Đông qua xuân đến, rồi mùa hạ lặng lẽ tới gần. Những cây đào trong vườn trường Đại học T đung đưa những cánh hoa màu hồng, hương thơm dìu dịu thoang thoảng cùng nhịp bước chân của những người qua đường.

Trong khung cảnh buổi sáng tươi đẹp đó, Lăng Lăng ngồi trước chiếc máy tính cố vắt óc để điều chỉnh lại trình tự phần mềm. Kết quả là trên màn hình liên tiếp hiện ra dòng chữ: “Điều chỉnh thất bại”, cô lại kiên trì chỉnh sửa hết lần này đến lần khác. Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ vang lên chói tai, Tưởng Lâm đang đeo ống nghe xem phim truyền hình Hàn Quốc tức giận vì âm thanh đáng ghét ấy, cô chộp lấy ống nghe.

“Vâng, biết rồi, cảm ơn cô.” Nói xong, cô gác máy, nói với Lăng Lăng lúc đó cứ làm như điếc: “Lăng Lăng, cô ở dưới tầng nói rằng có người đến tìm cậu”.

“Ừ.” Lăng Lăng đáp lại một câu, sau đó mới sực nhớ ra rằng mình đã hẹn với Uông Đào, vội vàng nhìn vào đồng hồ hiện trên máy tính. “Chết rồi! Năm giờ mười rồi. Hôm nay phòng của Uông Đào có buổi gặp mặt, Uông Đào hẹn gặp mình lúc năm giờ ở chân cầu thang.”

Vừa nghe thấy mấy từ “gặp mặt”, mắt Tưởng Lâm sáng bừng lên. “Gặp mặt à? Trịnh Minh Hạo có tới đó không?”

“Có lẽ là có.” Trừ phi anh có việc. Có điều, Trịnh Minh Hạo là một sinh viên thích chơi bời, nên số lần có việc còn hiếm hơn cả sự xuất hiện của Sao Chổi.

Tưởng Lâm chống tay lên đôi má mịn màng xinh đẹp, thốt lên với vẻ ngưỡng mộ: “Dù có việc hay không mà được cùng ăn cơm, nói chuyện với Trịnh Minh
Hạo, thì làm bạn gái của Uông Đào cũng chẳng có gì là thiệt thòi!”.

Người có ngốc đến mấy cũng có thể nhận ra sự chê bai Uông Đào trong giọng nói của Tưởng Lâm, huống chi là Lăng Lăng, nhưng cô không hề để bụng, vẫn cười rất ngọt ngào: “Uông Đào nhà tôi đắc tội gì với cậu đâu mà lại nói xấu người ta như thế?”.

Không chờ Tưởng Lâm nói, Trần Liên Liên đang nằm đọc sách trên giường cũng nói chen vào: “Ý cậu ấy là… cậu ấy không thể nào hiểu được óc thẩm mỹ hiện đại của cậu để đâu rồi mà lại để mắt đến Uông Đào!”.

“Óc thẩm mỹ của mình thì sao? Cậu…” Lăng Lăng đang định phản bác lại, thì bắt gặp ánh mắt tỏ vẻ đã hiểu rõ của Trần Liên Liên. Lăng Lăng co lại như một quả bóng đầy hơi bị người khác chọc một lỗ. Cô nhếch khóe môi, không nói nữa, rồi mặc chiếc váy và đi đôi giày màu trắng mà cô thích nhất, buông mái tóc đang túm gọn lại, rồi soi gương. Trong gương là khuôn mặt của một cô gái có mái tóc mềm mại buông xõa tự nhiên đến ngang lưng, làm nổi bật làn da trắng mịn và một cơ thể cao ráo cân đối với những đường cong mềm mại. Mặc dù gương mặt ấy có vẻ thiếu ngủ, nhưng đôi mắt vẫn rất long lanh, nụ cười dịu dàng, xinh đẹp, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải xiêu lòng. Một nữ sinh như vậy, tuy không phải là người đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng khiến người khác phải trầm trồ khen ngợi.

Tưởng Lâm nhìn cô từ đầu tới chân một lượt, trong lòng thực sự không nén được sự tò mò: “Lăng Lăng, nói thật đi, rốt cuộc là cậu để mắt đến Uông Đào thật à?”.

Lăng Lăng cười láu lỉnh, trả lời đầy vẻ bí hiểm: “Loài sẻ nhạn làm sao biết được chí hướng của loài chim
hồng hộc?”.

Nói xong, Lăng Lăng khoác chiếc túi xinh xắn bước ra khỏi phòng trước ánh mắt ngơ ngác của Tưởng Lâm. Khi khép cánh cửa lại, cô còn loáng thoáng nghe thấy Trần Liên Liên nói: “Chỉ e rằng chí hướng của con chim hồng hộc không ở dưới bầu trời mà là đang chạy trốn…”.

Lăng Lăng hơi sững lại. Chạy trốn ư? Không lẽ việc cô lựa chọn Uông Đào là một sự chạy trốn? Trong lòng cô lập tức vang lên tiếng nói kiên định để phủ nhận ngay câu hỏi này. Mặc dù hoàn cảnh gia đình Uông Đào không tốt, trông anh cũng không cao ráo đẹp trai, nhưng anh là một người chân thành, chính trực, có chí tiến thủ, là một người đàn ông mà cô có thể nương tựa suốt đời. Cô thích Uông Đào, rất thích, cũng giống như việc cô thích
người ấy.

Lăng Lăng đi ra khỏi khu ký túc xá, một chàng trai đang đứng dưới gốc đào giơ tay vẫy cô. Đúng là anh không đẹp trai, các nét trên khuôn mặt tạm coi là cân đối, da ngăm đen, đôi kính gọng màu đen càng khiến anh có vẻ thâm trầm của một trí thức. Vừa nhìn thấy Uông Đào, Lăng Lăng vội nở nụ cười rạng rỡ nhất. Cô đang định sải bước, thì một người đàn ông trông rất phong độ đi ngược lại. Người ấy rất cao, mặc dù Lăng Lăng cao 1m69, nhưng chỉ tới ngang vai người ấy, vì thế thứ đầu tiên mà cô nhìn thấy là một bó uất kim hương màu đen phảng phất ánh tím trong bàn tay người đàn ông. Phẩm chất và khiếu thẩm mỹ của một người đàn ông có thể hoàn toàn nhận biết được chỉ qua một bó hoa. Không lựa chọn hoa hồng mà lựa chọn uất kim hương, lại là uất kim hương màu đen nghe nói rất hiếm và rất đắt. Ngôn ngữ của loài hoa này… là một tình yêu cao quý, một tình yêu vô bờ, một tình yêu thủy chung.

Lăng Lăng vẫn chưa kịp định thần vì hương thơm thần bí của bó hoa uất kim hương, thì tiếng một nữ sinh khác vang lên ở phía sau: “Ôi, đẹp trai quá!”.

Tiếp sau đó, Lăng Lăng lại nghe thấy tiếng của một người khác: “Đúng thế! Đúng thế!”.

Thậm chí có người còn vội vàng nói: “Mau nhìn kìa, nhìn kìa!”. Giọng nói cuống quýt cứ như nhìn thấy gấu mèo vậy.

“Ừ, đúng là rất phong độ…”

“Đẹp trai quá!”

Một loạt những lời trầm trồ khiến Lăng Lăng bất giác nhớ đến điệu bộ của Tưởng Lâm khi nói muốn gặp Trịnh Minh Hạo. Lăng Lăng thở dài, từ bỏ ý định nhìn kỹ khuôn mặt của người đàn ông kia, cô cúi mặt xuống, nhanh chóng nghiêng người lướt qua người đàn ông đẹp trai ấy. Không phải vì cô không tò mò, thực ra là rất tò mò, nhưng trước mặt người bạn trai có hình thức bình thường mà lại đứng nhìn một người đẹp trai hơn, đó là biểu hiện thiếu tôn trọng nhất đối với bạn trai mình, cô không nỡ chạm tới lòng tự trọng của Uông Đào.

Khi lướt ngang qua người ấy, ngoài mùi thơm thần bí của bó uất kim hương, Lăng Lăng còn ngửi thấy hương thơm rất xao xuyến lòng người, nó giống như hương trà thoang thoảng, nhưng là loại trà gì thì trong một chốc cô không thể nghĩ ra, nhưng cô đã ghi nhớ rất rõ về người ấy, một người thâm trầm như mực, hương thơm thoảng nhẹ như trà.

Cố kìm nén ý nghĩ quay đầu lại nhìn, vươn cánh tay ra, khoác vào cánh tay của Uông Đào đang dang ra đón, rồi cùng anh vừa đi vừa cười nói.

Advertisements

2 comments on “Mãi mãi là bao xa – Chương 1.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s