Chuyện tình vượt thời gian – Chương 1.5

“Mong bạn hãy kiềm chế một chút, đây là bàn gỗ liễu loại tốt đấy.” Tên ngụy quân tử nhấc điện thoại lên, uy hiếp tôi, “ Nếu không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đến mời cô đi! Tôi nói thật đấy, một nha đầu nhà quê không biết từ đâu đến lại dám làm loạn lên ở đây!”

“ Tôi… tôi là nha đầu thô bạo?” Tôi nghĩ lúc đó, mắt tôi phải trợn lên rất to, mặt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống hắn – thật quá đáng! Dám mắng tôi là nha đầu nhà quê, đến mẹ tôi cũng chưa bao giờ mắng tôi như thế.

“ Đồ thối tha!” Tôi tức tối, nhặt một vật trên nền nhà, không cần suy nghĩ, ném thẳng vào mặt tên ngụy quân tử.

“Binh”

Phản xạ của hắn thật mau lẹ, nghiêng đầu một cái, chiếc gương nhỏ tôi vừa ném đã đập vào tường vỡ tan! Nhưng một mảnh gương đã kịp bay qua mặt hắn làm xước nhẹ một bên má.

“ Cô…” tên ngụy quân tử trợn mắt, đờ người nhìn tôi, rồi lại nhìn những mảnh gương vỡ vụn trên nền nhà. Trên nét mặt hắn thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, dường như không tin là tôi có thể gây ra chuyện như thế này.

Hai tên nam sinh đứng bên cạnh nhìn thấy sự đột biến trong vở kịch, đứng đờ ra như tượng.

Tôi cũng thoáng cảm thấy hoảng hốt, nhưng ngay sau đó, tôi nhanh chóng chóng thu dọn đống đồ trên nền nhà. Nhân lúc tên ngụy quân tử kia chưa lấy lại tinh thần, tôi vô cùng tự giác, tự ném mình ra khỏi phòng tiếp đón sinh viên mới!

Đằng sau vọng lại một tiếng hét tưởng chừng như có thể làm rung chuyển cả một ngọn núi: “ Nha đầu nhà quê kia, cô nhớ tôi đấy…”

Tôi lắc đầu cười đau khổ, vừa chạy tim vừa rỉ máu. Sao mình cứ nóng nảy như thế. Sĩ diện để làm gì chứ? Giờ thì hay rồi đây, biết ngủ ở đâu cho qua đêm nay.

Ôi, người ta có cố ý đâu, đều là tại cái tên ngụy công tử kia quá vô lý, quá độc ác!

Còn ngụy biện? Người ta lớn hơn mình, đương nhiên phải tỏ ra kiêu ngạo một chút, mình nói vài câu dễ nghe có phải tốt rồi không.

Ôi … có lẽ là do kiếp trước mình nợ tiền hắn nên hắn thù mình mà hãm hại mình chăng?

Ngồi trên tảng đá bên ngoài cổng trường, vừa trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý, tôi lôi chiếc điện thoại lúc này nặng tựa ngàn cân ra – chẳng còn cách nào khác, đành phải gọi về nhà cầu cứu. Tên trộm kia cũng hảo tâm dễ sợ, vẫn còn thương tình để lại cho tôi cái điện thoại.

Mở điện thoại ra nhìn, thôi xong!

Chỉ vì muốn ngủ một giấc ngon lành, nên tôi đã để máy ở chế độ yên lặng, kết quả là có đến hơn mười cuộc gọi nhỡ, đều là mẹ gọi. Tôi đau khổ vỗ vỗ đầu, bắt đầu cầu phúc cho đôi tai đáng thương của mình.

Lâm Tiểu Ngư, đến bây giờ con mới gọi lại…” tiếng mẹ rít lên trong điện thoại.

“Mẹ, mẹ đừng giận, hãy nghe con nói đã!” Tôi ngắc ngứ, đưa điện thoại ra xa tai một chút, mới tiếp tục ấp úng “ Ví tiền của con mất rồi, tiền mẹ cho con và tất cả giấy tờ quan trọng cũng như giấy báo nhập học đều mất hết rồi.”

Mặc dù tôi nói rất bé, hơn nữa lại nói liền một mạch tất cả những gì cần nói, nhưng tôi tin rằng mẹ nghe rất rõ, thậm chí chỉ cần hai giây sau đã có phản ứng trước những gì bà vừa nghe được.

Tôi đã có sự chuẩn bị sẵn về tâm lý, nên sau hai giây, tôi cũng kịp dùng giọng điệu vô cùng đáng thương cầu cứu: “ Mẹ, đến cứu con đi!”

“ Con thật là… lúc nào cũng khiến người khác không yên tâm.” Trái với dự đoán, mẹ tôi chỉ than thở một tiếng rất nhẹ, không biết nên làm thế nào với tôi, “ Có lẽ không nên để con đi học ở một trường xa như thế.”

“ Cái này…cái này, mẹ, tại con ngốc nghếch… nên đã gây rắc rối cho bố mẹ!” Sau câu nói của tôi, thái độ của mẹ bỗng thay đổi hẳn, nhưng thực sực là tôi không quen với cách nói vừa rồi, trong lòng vẫn không khỏi hồi hộp – Lâm Tiểu Ngư, dù có gặp bất cứ chuyện gì, mày cũng không phải sợ hãi, vì mày vẫn còn bố mẹ, họ sẽ mãi mãi yêu thương mày.

“ Con biết thế là tốt rồi! Nếu trưa nay mẹ không giúp con dọn phòng, thì đã không phát hiện ra con làm rơi ví tiền ở nhà.” Tuy nhiên, mẹ mãi mãi là một bà mẹ nóng tính, tiếng nói inh tai nhức óc của mẹ lại bắt đầu vang lên: “Bố con đã mang ví đến trường cho con rồi đấy, đi chuyến xe hai giờ chiều, tầm 5, 6 giờ sáng sẽ tới nơi, bố không đem theo điện thoại, đến lúc đó con hãy ra cổng trường đón bố.”

Hóa ra là ví không bị mất! Tôi muốn khóc mà không nhỏ nổi một giọt nước mắt, không biết nên vui hay nên buồn – Trời ơi, giờ là 11 giờ đêm, 5, 6 giờ sáng bố mới đến, trong mấy tiếng tới, đêm tối mù mịt, khắp nơi một màu đen kịt, tôi lại không thông thuộc ở đây, không một người thân quen, biết dừng chân ở đâu đây?

Ôi, ngày hôm nay sao vậy nhỉ? Nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngày đầu tiên đến nhập trường, chắc như đinh đóng cột là sẽ gặp được một anh chàng đẹp trai, tại sao lại gặp toàn phải chuyện đen đủi thế này. Không gặp được anh đẹp trai đã đành, lại còn rơi vào tình cảnh phải bơ vơ đầu đường xó chợ? (Mặt tác giả tối sầm: chả phải cô đã gặp được anh chàng đẹp trai đó sao, ai bảo cô không biết nắm lấy cơ hội!)

“Nhớ kỹ đấy, không được chạy lung tung, đứng đợi bố ở cổng trường…” Mẹ lại sang sảng một hồi mới gác điện thoại.

Làm thế nào bây giờ nhỉ? Đêm dài dằng dặc, tôi không ngủ được, lại không có Tinh Tinh – cô bạn thân từ thời tiểu học ở bên cạnh để nói chuyện cùng! Có lẽ là phải nói chuyện với mẹ một lúc mới được….Bấm điện thoại, nhưng cuối cùng thì tôi vẫn kiềm chế được cảm xúc, ngày mai mẹ còn phải đi làm, là một cô con gái hiếu thảo và biết điều, tôi không nên phá giấc ngủ của mẹ.

Thực ra, tính của mẹ có hơi nóng một chút, nhưng mẹ thật tốt, đối xử với tôi thì không có gì phải chê. Hàng ngày, mẹ không chỉ phải đi làm, mà còn phải lo lắng tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà. Thời gian mà tôi ôn thi vào trung học, hầu như tối nào mẹ cũng cùng tôi ôn bài đến hai, ba giờ sáng.

Mẹ thân yêu ơi, từ nay về sau con sẽ không cãi lời mẹ nữa đâu!

Nghĩ đến đây, tôi chợt phát hiện ra là mình đang ngồi trên cái bậc đá cứng nhắc và lạnh lẽo rất lâu rồi, cái mông tội nghiệp của tôi đã tê cứng rồi. Tôi lại đành ngán ngẩm đứng lên, vươn vai, duỗi duỗi chân tay. Rồi tôi ngước mắt lên, hướng nhìn ra con phố dài, tôi bỗng thấy như được “ mở cờ trong bụng”.

À ha, thì ra bên cạnh trường học có một công viên, bên trong công viên thế nào cũng sẽ có những thảm cỏ xanh và những chiếc ghế băng, như vậy là tôi có thể nằm trên đó và ngủ một giấc, thích hơn nhiều so với ngồi trên cái bậc đá này. Hơn nữa, hôm nay tôi lại phải ngồi trên xe cả ngày trời, mệt rã rời rồi.

Thật đúng là “ trời cho mình một lối thoát trong bước đường cùng”, cứ nghĩ cái cảnh được nằm ngủ trên hoa cỏ là đã thấy “ phê ” rồi! Hừm, Lâm Tiểu Ngư tôi đây vẫn thật là may mắn!

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s